Vol 2: Faceless

Chương 242: Bakerland

Chương 242: Bakerland

Sáng sớm thứ Ba, Klein thức dậy tự nhiên và chuẩn bị hai lát bánh mì nướng, một miếng bơ, một phần thịt xông khói và một tách cà phê, thong thả vừa ăn sáng vừa đọc báo.

Có Bùa Ô Uế làm "bùa hộ mệnh", anh cảm thấy an tâm hơn nhiều, không còn căng thẳng như mấy hôm trước.

Lướt xong Bản tin Backlund, Klein cầm tờ Thời báo Tussock lên, đập vào mắt là một mẩu tin ở trang hai:

"Hai giờ sáng nay, một cuộc đấu súng ác liệt đã nổ ra tại Hẻm Gạch Đỏ, Quận Đông. Cảnh sát nghi ngờ đây là cuộc thanh trừng giữa hai băng đảng, một trong số đó là băng Zmanger khét tiếng."

Băng Zmanger... Hẻm Gạch Đỏ ở Quận Đông... Một suy nghĩ lóe lên trong đầu Klein. Anh rời bàn ăn, lấy bản đồ Backlund ra xem.

Chỉ cần liếc qua, anh nhận thấy Hẻm Gạch Đỏ nằm không xa Phố Bacardi – nơi có trạm điện tín mà Ian Wright từng xuất hiện.

Hẻm Gạch Đỏ có phải nơi Ian đang ẩn náu không? Cuộc đụng độ này là giữa bộ phận đặc biệt của quân đội và điệp viên tình báo Intis? Không biết kết quả thế nào... Klein nhai chậm rãi miếng thịt xông khói cuối cùng.

Anh đã "bắn tin" cho cả hai bên về kết quả bói toán vào sáng hôm kia, và ngay đêm đó họ đã tìm ra Ian. Hiệu suất làm việc quả thật đáng nể.

Nhấp một ngụm cà phê, Klein đặt tờ báo xuống, chìm vào suy tư.

Đột nhiên, chuông cửa reo.

"Ai vậy?" Klein lau miệng, bước ra cửa với chút bối rối.

Liệu có phải ủy thác mới không? Mấy ngày nay mình mải lo đối phó với Đại sứ Intis, không biết đã bỏ lỡ bao nhiêu khách hàng tiềm năng rồi... Phí tiền quảng cáo quá... Cứ đà này tài chính lại eo hẹp cho xem...

Klein mở cửa. Đứng bên ngoài là hai người phụ nữ. Một là bà Sammer, mặc áo choàng ngủ, trang điểm cầu kỳ trông trẻ hơn tuổi ba mươi rất nhiều. Người còn lại đội mũ rộng vành với mạng che mặt kẻ sọc đen, mặc chiếc váy sẫm màu bồng bềnh.

"Thám tử Moriarty, tôi có một người bạn cần anh giúp đỡ." Stelyn Sammer giữ vành mũ, đôi mắt xanh không chút ý cười.

"Mời vào." Klein chỉ tay về phía phòng khách, tranh thủ lúc quay lưng cài nốt cúc cổ áo sơ mi và chỉnh lại áo vest cho chỉnh tề.

Stelyn khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào, dẫn người phụ nữ đeo mạng che mặt vào trong. Bà ta quá quen thuộc với nơi này nên không cần Klein hướng dẫn cũng tự tìm được ghế sofa ngồi xuống.

Klein định hỏi ngay vào vấn đề, nhưng nhớ đến phong cách điệu đà của Stelyn, anh mỉm cười hỏi: "Cà phê hay trà?"

Trong mắt anh, bà Sammer là kiểu phụ nữ luôn theo đuổi lối sống thượng lưu và thích thể hiện sự ưu việt của mình.

"Không cần đâu." Người phụ nữ kia cởi mũ ra.

Bà ta có những đường nét khá đẹp nhưng tổng thể lại rời rạc, gò má quá cao khiến khuôn mặt trông khắc khổ và già hơn tuổi thật.

Một chút tức giận, một chút buồn bã, do dự và cả sợ hãi... Klein đọc được cảm xúc của người phụ nữ này. Không phải anh bỗng nhiên có năng lực của Spectator, mà là biểu hiện của bà ấy quá rõ ràng.

"Phải, cà phê hay trà đều không giải quyết được vấn đề." Stelyn tạo dáng như người mẫu tạp chí, cố tỏ ra sang trọng. "Đây là bà Mary Gale, một cổ đông của Công ty Coim."

"Bà muốn ủy thác cho tôi việc gì, thưa bà Gale?" Klein ngồi xuống ghế đơn, hơi nghiêng người về phía trước.

"Đừng gọi tôi là bà Gale. Cứ gọi là Mary." Mary Gale mím môi. "Tôi muốn anh theo dõi chồng tôi, xác nhận xem ông ta có nhân tình hay không. Thu được bằng chứng thì càng tốt."

Nhờ sự vận động tích cực của Giáo hội Evernight Goddess, luật hôn nhân của Vương quốc Loen tiến bộ hơn nhiều so với các nước khác như Feysac hay Intis. Luật quy định người ngoại tình sẽ phải chịu thiệt thòi lớn khi phân chia tài sản ly hôn.

Nghe nói 10 thám tử tư thì có đến 4 người chuyên đi bắt tiểu tam... Không ngờ mình cũng có ngày nhận loại việc này... Klein trầm ngâm: "Bằng chứng không dễ lấy đâu."

"Tôi sẽ cho anh mượn máy ảnh cầm tay đời mới nhất," Mary đáp ngay tắp lự. "Chỉ cần có bằng chứng, tôi sẽ trả anh 10 bảng, còn nếu chỉ xác nhận được việc ngoại tình, thù lao là 3 bảng."

Ý bà là cái 'máy ảnh cầm tay' to bằng hai phần ba cái đầu tôi ấy hả? 10 bảng, giá cũng hời đấy... Klein, người luôn đau đáu chuyện tiền nong và am hiểu công nghệ mới thầm đánh giá.

Anh do dự hai giây rồi nói: "Được rồi, nhưng bà phải cung cấp thông tin chi tiết về chồng bà và lịch trình sinh hoạt của ông ta."

"...Không vấn đề gì!" Mary ngập ngừng một giây rồi lấy hết can đảm đáp.

"Cảm ơn anh. Tôi hy vọng chuyện này sẽ không lọt ra ngoài" Stelyn nhắc nhở.

Klein lập tức thở dài: "Tôi là người rất kín tiếng, và cũng thường gặp rắc rối vì cái tính đó đấy."

...

Tại sảnh tiệc lộng lẫy của dinh thự Bá tước Wolfe, những cặp đôi đang dìu nhau trong tiếng đàn violin du dương.

Audrey cầm ly sâm panh, "vô tình" va phải Đại sứ Cộng hòa Intis tại Loen - Bakerland Jean Madan.

"Cô là cô gái trẻ xinh đẹp nhất mà tôi từng gặp." Bakerland, người có khuôn mặt gầy gò với bộ râu lởm chởm, cúi xuống hôn lên tay đeo găng trắng của Audrey theo đúng nghi thức. Ánh mắt ông ta nhìn cô đầy vẻ đam mê và suồng sã.

Audrey chớp mắt, cười khúc khích: "Đây là cách nói chuyện của người Intis sao?"

"Đúng vậy, chúng tôi không bao giờ tiếc lời khen ngợi cái đẹp." Bakerland cười. "Nếu không vì e ngại phong tục cứng nhắc của Loen, tôi đã gọi cô là thiên thần của tôi rồi."

Lão già dê xồm... Audrey vẫn giữ nụ cười duyên dáng: "Người Loen và người Intis quả thực rất khác nhau."

"Hê, nhắc mới nhớ một câu chuyện cười. Xin phép cho tôi mạo muội." Bakerland nheo mắt. "Sau cuộc vui với một cô gái đẹp, đàn ông Loen thường nói: 'Ôi em yêu, anh muốn hút một điếu thuốc'. Còn đàn ông Intis sẽ nói..."

Ông ta cố tình dừng lại. Audrey nghiêng đầu, cố nén cơn buồn nôn, giả vờ tò mò: "Họ nói gì?"

"Đàn ông Intis sẽ nói: 'Ôi cưng à, anh phải về ngay, vợ anh mà phát hiện thì chết'." Bakerland nâng ly cười lớn.

"... Những người có thể tự cười nhạo bản thân luôn có thêm một nét quyến rũ." Audrey mỉm cười lịch sự.

Đôi mắt xanh biếc trong veo của cô chợt nhìn ra phía sau lưng Đại sứ. "Xin lỗi, bạn tôi đang tìm."

"Rất hân hạnh được trò chuyện với cô." Bakerland cúi chào, tránh đường.

Audrey bước đi duyên dáng, không ngoái đầu lại.

Đang tính xem nên tìm ai làm "bia đỡ đạn" thì một quý ông trẻ tuổi tiến lại gần cô, hạ giọng cảnh báo: "Audrey, đừng để gã Đại sứ Bakerland đó lừa, hắn là một lão già dơ bẩn! Không biết hắn đã dụ dỗ bao nhiêu phụ nữ lên giường rồi đâu."

Bakerland háo sắc? Khớp với quan sát của mình... Đây là một điểm yếu... Audrey mỉm cười, không giấu vẻ ghê tởm: "Kance, anh hiểu lầm rồi, làm sao tôi có thể bị gã đó mê hoặc được chứ? Mùi nước hoa nồng nặc của hắn buồn nôn chết đi được, lời lẽ thì thô tục, gu thẩm mỹ chẳng khác gì con công đực."

Kance là con trai út của Tử tước Leerhsen, gia đình có quan hệ tốt với nhà Hall. Theo Audrey biết, Kance đã gia nhập MI9 sau khi tốt nghiệp Đại học Tingen và trở nên khá bí ẩn.

Kế hoạch ban đầu của cô là tiếp cận Bakerland, quan sát ở cự ly gần, sau đó giả vờ bực bội để moi thêm thông tin từ Kance và những người bạn trong giới tình báo. Không ngờ chưa cần cô tìm, Kance đã tự dẫn xác đến.

"Cô cảm nhận đúng đấy." Kance cười chân thành, rồi thì thầm vẻ nghiêm trọng: "Hơn nữa, Bakerland là một kẻ cực kỳ nguy hiểm."

"Nguy hiểm thế nào?" Audrey tò mò.

"Cô đã nghe về Người Phi Phàm chưa? Tôi biết cô luôn hứng thú với những chuyện này," Kance thận trọng hỏi.

Audrey khẽ gật đầu: "Tôi biết khá nhiều, chủ yếu là do Glaint kể."

Kance liếc nhìn Bakerland đang tán tỉnh một phu nhân khác, nghiêm mặt nói: "Hắn là tình báo của Intis tại Vương quốc chúng ta. Hắn đã gây ra vô số tội ác nhưng chúng tôi chưa tìm được bằng chứng cụ thể. Hắn là một Danh Sách 6: Conspirator."

Anh ta không đi sâu vào chi tiết với một người ngoài như Audrey, cũng không đề cập rằng Conspirator là một phần của con đường Hunter.

Nhưng Audrey thừa biết. Cô giả vờ ngây thơ, thốt lên: "Ông ta ghê gớm vậy sao!"

"Hắn còn một trợ thủ trong bóng tối, có lẽ đã đạt đến Danh Sách 5. Ngoài ra, tất cả điệp viên Intis ở Vương quốc đều dưới quyền hắn, trong đó có nhiều Người Phi Phàm. Tiếc là chúng tôi chỉ nắm được danh tính vài người..." Kance nói thêm. "Đừng vội mừng nếu được hắn khen. Hắn không nghĩ thế đâu, hắn chỉ muốn lợi dụng cô để moi tin thôi."

Tôi không thích giọng điệu của anh chút nào... Audrey ngước nhìn chùm đèn pha lê lộng lẫy, suy nghĩ vài giây. "Bakerland thông minh lắm sao? Các anh mãi không tìm được bằng chứng buộc tội hắn..."

"Hắn rất giỏi âm mưu, nhưng cũng đầy rẫy vấn đề. Hắn hám gái, thích lãng mạn, liều lĩnh và khá cực đoan. Nếu không vì cái mác Đại sứ bảo vệ, hắn đã bị bắt từ lâu rồi." Kance vuốt cằm. "Tuy nhiên, hắn sắp bị thay thế rồi. Rất sớm thôi."

"Tại sao?" Audrey ngạc nhiên.

"Quý cô xinh đẹp của tôi ơi, chuyện này cô không nên biết đâu." Kance tuân thủ nguyên tắc bảo mật.

Khi vũ hội sắp tàn, Audrey – người đã thu thập kha khá thông tin – tìm đến Tử tước Glaint, nhờ anh ta sắp xếp cuộc gặp với Xio và Fors.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!