Vol 2: Faceless

Chương 231: Thiệt hại

Chương 231: Thiệt hại

Klein gặp Jurgen Cooper trong một văn phòng nhỏ tại Đồn cảnh sát Rice. Vị luật sư trẻ tuổi này vẫn ăn mặc chỉnh tề như thể anh ta luôn sẵn sàng cho một bữa tiệc tối sang trọng.

Anh ta mặc bộ âu phục hai hàng khuy màu đen, áo sơ mi trắng hồ cứng cổ, thắt chiếc nơ to bản và đi đôi bốt da bóng lộn. Phong thái lịch lãm ấy khiến cảnh sát phải đối xử với anh ta rất chừng mực.

Jurgen cầm chiếc mũ chóp cao cắt nửa trên tay, nhìn Klein bằng đôi mắt xanh lam điềm tĩnh: "Thủ tục đã xong. Anh có thể đi sau khi nộp 10 bảng tiền bảo lãnh."

"Cảm ơn." Klein không nói nhiều, theo chân vị luật sư điển trai nhưng có phần cứng nhắc này đến phòng tài chính gần đó. Anh mở ví, rút ra hai tờ 5 bảng.

Thật may mắn là anh mang theo toàn bộ tiền mặt – 95 bảng – trên người, nếu không chắc đã phải muối mặt vay tiền anh bạn hàng xóm tốt bụng này rồi.

Tất nhiên, trường hợp xấu nhất là nếu anh để tiền ở nhà. Klein không dám chắc số tiền đó còn lại bao nhiêu sau khi cảnh sát khám xét hiện trường. Hơn nữa, anh cũng không thể cất tiền trên sương xám được vì biết đâu lại cần dùng nó để "bôi trơn" hay nộp bảo lãnh như lúc này.

Báo chí dạo này hay đưa tin bôi nhọ cảnh sát là lạm quyền, bạo lực, tham nhũng và độc ác. Klein không dám tin hoàn toàn, nhưng cũng chẳng dám nghi ngờ. Chí ít thì số tiền của Meursault rất có thể đã chui tọt vào túi ai đó trong đồn rồi.

Nộp tiền xong, Klein theo Jurgen ra khỏi đồn cảnh sát, rùng mình khi cơn gió lạnh ẩm ướt thốc vào người.

"Sau khi vụ án kết thúc, tiền bảo lãnh sẽ được hoàn trả cho anh. Tất nhiên, đừng mong họ tự giác thông báo. À... trong vòng một tuần, nếu không ai triệu tập anh đến đồn, anh có thể chủ động đến yêu cầu hoàn tiền. Về lý thuyết, anh còn có thể nhận được khoản bồi thường thiệt hại từ tài sản của đối phương, nếu có." Jurgen bước về phía chiếc xe ngựa đang đợi sẵn.

Cơn mưa tầm tã suốt ngày cuối cùng cũng tạnh, nhưng vầng trăng đỏ thẫm vẫn bị mây đen che khuất. Ánh sáng duy nhất trên phố hắt ra từ những ngọn đèn gas vàng vọt.

"Được rồi." Klein thầm xác định khả năng cao là sẽ phải nói lời tạm biệt vĩnh viễn với 10 bảng này.

Anh bắt đầu nhẩm tính chi phí cho vụ của Ian. Nhận được 5 bảng, nhưng đồ đạc trong nhà tan hoang, ấm chén vỡ nát, chưa kể tiền sửa quần áo, tiền xe cộ đi lại... Tính ra vụ này lỗ chổng vó...

Nếu mất luôn 10 bảng bảo lãnh thì đúng là lỗ to! Chà... bù lại thì đặc tính Phi Phàm của Meursault chắc cũng đáng giá kha khá... Klein bước lên xe ngựa, khẽ cau mày.

Anh từng nghĩ làm thám tử tư tại gia cùng lắm là ế khách, không kiếm được tiền thôi, ai ngờ thực tế phũ phàng đến thế...

Klein quay sang nhìn Jurgen đang ngồi thẳng lưng, chân thành nói: "Cảm ơn anh, cảm ơn anh đã đến bảo lãnh cho tôi. Tôi nên gửi anh bao nhiêu tiền phí đây?"

Jurgen gật đầu rất trang trọng: "Lần này miễn phí." "Tôi nghe Trung sĩ Faxine nói anh vướng vào một vụ rắc rối. Tôi tin rằng chúng ta sẽ còn nhiều cơ hội hợp tác trong tương lai."

Sẽ còn nhiều cơ hội hợp tác... Klein dở khóc dở cười: "Luật sư Jurgen, anh đang nguyền rủa tôi đấy à?"

Jurgen lắc đầu nghiêm túc: "Không, không phải ý đó. Việc một thám tử tư có luật sư riêng để hợp tác thường xuyên là chuyện rất bình thường mà."

Thưa anh, anh thực sự thiếu khiếu hài hước đấy... dù trông khá trẻ... Klein thầm mỉa mai rồi mỉm cười: "Thật trùng hợp, tôi đang cần một luật sư giúp soạn thảo hợp đồng đầu tư."

"Hợp đồng đầu tư?" Jurgen hơi ngạc nhiên.

"Tôi biết đây không phải nghiệp vụ chính của thám tử tư, nhưng tôi tình cờ gặp được một cơ hội tốt," Klein giải thích ngắn gọn. "Luật sư Jurgen, một bản hợp đồng như vậy phí thường là bao nhiêu?"

"Thường thì dựa trên tổng giá trị hợp đồng và mức độ phức tạp," Jurgen đáp vẻ chuyên nghiệp.

"Tổng giá trị là 100 bảng, các điều khoản cần thiết gồm..." Klein liệt kê chi tiết các yêu cầu của mình, bao gồm quyền ưu tiên mua cổ phần, quyền phủ quyết, v.v.

Jurgen suy nghĩ một hồi lâu rồi chốt giá: "2 bảng. Sáng thứ Hai tôi sẽ đưa bản thảo cho anh."

"Thỏa thuận" Klein không mặc cả. Anh chuyển sang hỏi Jurgen về thông tin vụ án đêm nay.

Về đến Phố Minsk, Klein chủ động trả 3 soli tiền xe. Chào tạm biệt vị luật sư trẻ nghiêm túc, anh đi bộ về nhà.

Mở cửa ra, nhìn cảnh tượng tan hoang trước mắt, tim anh nhói đau. Không ngờ sự nghiệp thám tử lại khởi đầu bằng một khoản lỗ đậm thế này.

Vừa cởi áo khoác định bắt tay vào dọn dẹp thì chuông cửa reo.

Anh mở cửa với vẻ bối rối, thấy Julianne - cô hầu gái nhà bên - đang đứng đó trong bộ váy đen trắng.

"Chào buổi tối, anh Moriarty. Ông bà Sammer muốn mời anh sang thảo luận một chút," giọng Julianne hơi run rẩy.

Đến rồi... chắc là đòi bồi thường đây... Klein mỉm cười: "Được thôi."

Anh thay chiếc áo khoác sạch sẽ rồi theo cô hầu gái sang nhà bên. Vợ chồng Luke và Stelyn Sammer đang ngồi trên ghế sofa phòng khách.

Luke to béo với bộ ria mép tỉa mỏng như bút chì đứng dậy, chìa tay ra cười nói: "Chào buổi tối, anh Moriarty. Tôi mới biết anh là thám tử tư đấy. Trông anh chẳng giống chút nào."

"Vâng, lỗi tại tôi. Tôi cũng đang thử xem mình có hợp nghề này không, có thể đổi nghề bất cứ lúc nào," Klein bắt tay ông chủ nhà. "Rất xin lỗi vì sự cố tối nay, tôi sẽ bồi thường thiệt hại."

"Chỉ là tai nạn thôi mà," Luke xua tay trấn an.

Stelyn xinh đẹp với mái tóc vàng óng tò mò hỏi: "Anh thực sự đã giết kẻ đột nhập sao? Hê, anh muốn dùng trà đen chứ?"

Klein gật đầu. "Chắc hắn chỉ là một tên trộm vặt thôi."

Anh không đả động gì đến việc đây là hệ quả từ công việc thám tử, tránh để vợ chồng Sammer cảm thấy bất an. Cảnh sát không thông báo chi tiết cho họ thì mình cũng chẳng dại gì mà khai... Klein thầm nghĩ.

Luke cười lớn: "Anh chắc phải có võ nghệ cao cường lắm. Có hàng xóm như anh tôi thấy an tâm hẳn. Biết đâu sau này chúng tôi sẽ có việc nhờ đến anh đấy."

Klein cười tự giễu: "Thực ra tôi cũng suýt chết đấy."

"Nhưng dù sao anh cũng là người chiến thắng cuối cùng," Luke chốt lại.

Trò chuyện thêm một lúc, Stelyn nâng tách trà sứ lên nhấp một ngụm, hỏi: "Tôi tò mò không biết thám tử tư nhận được bao nhiêu tiền hoa hồng một tuần nhỉ? Thu nhập có khá không?"

Klein không giấu giếm, cười đáp: "Cũng tùy tình hình. Giống như làm nông có vụ được mùa vụ mất mùa vậy. Tuần trước tôi kiếm được 5 bảng 5 soli. Nhưng sau vụ tối nay thì chắc là lỗ vốn rồi."

Như không nghe thấy vế sau, bà tiếp tục: "Nếu duy trì được mức thu nhập đó, anh sẽ có cuộc sống khá ổn ở Quận Cherwood với 5 bảng một tuần. Không cần cho thuê lại phòng, anh có thể thuê một người giúp việc theo giờ, hai tuần đi nghe giao hưởng một lần hoặc đi xem opera. Cuối tuần có thể chơi quần vợt, bóng quần, tham gia câu lạc bộ đọc sách và ăn nhà hàng. Tất nhiên, nếu định lấy vợ thì phải tiết kiệm thêm. 5 bảng một tuần vẫn hơi thiếu để có cuộc sống thực sự đàng hoàng."

"Vậy mức lương tuần bao nhiêu mới gọi là đàng hoàng?" Klein hỏi.

"Ít nhất là 7 bảng." Stelyn khẽ hất cằm.

Klein quay sang Luke, hỏi bâng quơ: "Tôi nghe phu nhân nói anh làm ở công ty Coim, không biết mảng kinh doanh chính là gì vậy?"

"Than antraxit và than củi," Luke mỉm cười.

Thảo nào ông là thành viên Hiệp hội Giảm thiểu Khói bụi... Klein suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Ở Backlund, lương quản lý tầm bao nhiêu nhỉ? Báo chí ít khi nhắc đến."

"Haha, tùy ngành nghề và vị trí cụ thể. Quản lý cấp cao của Ngân hàng Backlund có thể kiếm 5000 bảng một năm, nhưng cỡ tôi thì khoảng 430 đến 440 bảng tính cả tiền thưởng," Luke đáp thản nhiên.

Khoảng 8 bảng một tuần... Thảo nào...

Chưa kịp để Klein nói gì, Stelyn đã càu nhàu: "Thực ra chúng tôi có thể sống ở ngoại ô, có vườn tược, bãi cỏ đàng hoàng. Luke sẽ có chuồng ngựa, mua được cỗ xe mới và hai con ngựa ông ấy thích mê bấy lâu nay. Nhưng làm thế thì tốn thời gian đi lại quá. Thời gian còn quý hơn vàng bạc."

Một cỗ xe ngựa mới kèm ngựa cũng ngót nghét trăm bảng... 8 bảng một tuần đúng là con số ấn tượng; tiếc là mình vừa được tăng lương thì lại... Klein chỉ biết cười trừ.

Sau vài câu xã giao, anh cáo từ ra về, trong lòng thầm thở dài. Ông bà Sammer vẫn được coi là tử tế. Gặp phải chủ nhà keo kiệt, khắt khe thì sau vụ tối nay có khi mình bị trừ sạch tiền cọc và đuổi thẳng cổ rồi...

Về đến nhà, Klein bắt tay vào dọn dẹp. Anh chưa vội lên sương xám kiểm tra dòng nước ấm lạ lùng kia, cũng không dám bói toán ngay vì sợ bộ phận đặc biệt của quân đội vẫn đang giám sát.

Anh quyết định tối mai sẽ đến quán bar mà Ian chỉ dẫn để mua một khẩu súng phòng thân.

Klein thậm chí còn tính đến việc thuê vệ sĩ, một vệ sĩ Phi Phàm mạnh mẽ. Một là để tiếp cận giới Phi Phàm mà không lộ danh tính, hai là đề phòng kẻ thù tiếp theo của gã Đại sứ có khả năng qua mặt được quân đội.

Một Người Phi Phàm Danh Sách 8 mà phải đi thuê vệ sĩ thì hơi nực cười, nhưng với Klein, an toàn là trên hết.

Nếu giá chát quá thì đành thổi còi gọi thầy Azik vậy... Dù cách đó có khi còn nguy hiểm hơn... Mình vẫn chưa biết nhiều về Vật Phong Ấn 0-08... Vừa dọn dẹp, Klein vừa lẩm bẩm.

...

Kết thúc nghi thức thanh tẩy, người đàn ông đeo mặt nạ trắng nói với Xio và Fors: "Bất kể đó là tà linh loại nào thì cũng bị tôi xua đuổi rồi. Hê, nếu nó mạnh đến mức 'Ác Quỷ' mà tôi không trị được thì chắc chắn phải có phản ứng dữ dội. Nhưng đằng này lại im re."

Vừa nói, anh ta vừa đổ phần nước ngưng tụ trên huy hiệu Mặt Trời vào một cái chai kim loại nhỏ đưa cho Xio. "Rắc cái này trong phòng để xua tan nốt tàn dư nhé."

"Cảm ơn." Xio trả tiền mà lòng đau như cắt, nhưng đổi lại thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.

Vài phút sau khi cô và Fors trở lại phòng khách, người phục vụ đưa cho họ một tờ giấy nhắn.

"Chào quý cô Arbiter vừa mua công thức Sheriff, cô có phiền vào phòng làm việc nói chuyện chút không? Tôi có thể có thứ cô cần."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!