Vol 2: Faceless

Chương 234: Đêm trăng tròn

Chương 234: Đêm trăng tròn

Cũng là bói mộng, nhưng lần này Klein nhìn thấy nhiều hơn.

Cảnh đầu tiên vẫn là căn phòng nhỏ, tối tăm, tồi tàn với Ian Wright đang ngủ say trên chiếc giường tầng.

Cảnh thứ hai là cái cống ngầm mà cả hai từng đến. Ian ngồi xổm trước cái xác bị chuột cắn của Zreal, đưa tay cạy hàm răng trắng của ông ta, rồi bẻ lấy một chiếc.

Cảnh thứ ba là một con phố đông đúc và ồn ào. Người qua đường đều mặc quần áo giản dị, một số có thể được mô tả là cũ kỹ và rách rưới. Giữa phố là những khu vườn và bãi cỏ nhỏ, bao quanh bởi những ống khói thấp lè tè đang nhả khói đen. Ian, vẫn chiếc áo khoác cũ và mũ tròn, cảnh giác nhìn quanh rồi bước vào một trạm điện tín cách trung tâm con phố không xa. Chếch phía đối diện là lối vào ga tàu điện ngầm hơi nước.

Hình ảnh nhanh chóng mờ đi. Klein mở mắt, gõ ngón trỏ lên mép bàn đồng, đưa ra phán đoán sơ bộ.

Từ chiếc răng và bức điện tín, có vẻ Zreal và Ian không đơn thuần là cặp đôi thám tử xui xẻo vướng vào rắc rối. Họ có một tổ chức đứng sau lưng!

Mình có thể xác định được địa điểm trong cảnh thứ ba...

Klein không vội phân tích sâu vì không muốn ở lại quá lâu trên sương xám.

Rời khỏi ghế của The Fool, anh đi đến một góc, lục trong túi giấy cất giấu từ trước và lấy ra đặc tính Phi Phàm của Meursault.

Cầm vật thể đỏ thẫm như miếng thạch trên tay, Klein ngồi xuống lần nữa, viết câu bói toán mới: "Tên của ma dược tương ứng."

Vừa thầm niệm, anh vừa cầm đặc tính Phi Phàm bằng một tay, tay kia giữ tờ giấy. Với sự trợ giúp của Minh tưởng, anh chìm vào giấc ngủ.

Trong giấc mơ xám xịt mờ ảo, vị Đại sứ ăn mặc chải chuốt lại xuất hiện với khuôn mặt gầy gò và bộ râu lởm chởm.

Cầm một chai chất lỏng màu đỏ thẫm, ông ta nói với Meursault: "Uống đi, uống ma dược Hunter này, ngươi sẽ cai trị băng Zmanger. Tất nhiên, tiền bạc cũng không thiếu. Như Hoàng đế Roselle từng nói: một tay cầm gậy, tay kia cầm củ cà rốt."

"Hunter? Nhưng Backlund là một đô thị khổng lồ..." Meursault cau mày hỏi lại. Với một kẻ ít học như hắn, thợ săn gắn liền với rừng rú và thú hoang.

Vị Đại sứ cười khẩy: "Thành phố lớn nhất chính là khu rừng tăm tối nhất." "Ở đây, ai cũng có hai thân phận: con mồi và thợ săn." "Ngay cả thợ săn yếu nhất cũng là thợ săn. Họ vẫn có thể làm hại những con mồi mạnh hơn." "Đi đi, tham gia vào cuộc đi săn tráng lệ này."

...

Cảnh tượng vỡ tan thành vô số đốm sáng. Klein nhìn xuống đặc tính Phi Phàm trong tay, tự nhủ: Hóa ra là ma dược Hunter. Thảo nào Meursault giỏi chiến đấu như vậy, lại còn biết dùng ống thổi tẩm độc và theo dấu mình...

Tuy nhiên, hắn dường như chưa hiểu thấu đáo bản chất của một Hunter. Hắn không đặt bẫy trước, không tận dụng môi trường, không phát huy hết lợi thế... Một phần vì hắn không biết mình cũng là Người Phi Phàm, lại còn là Danh Sách 8. Hắn đã khinh địch. Và cũng rõ ràng là hắn mới uống ma dược chưa lâu...

Con đường Hunter được nắm giữ bởi cựu hoàng gia Intis - gia tộc Sauron, hoàng gia Feysac - gia tộc Einhorn, và tổ chức bí mật ‘Iron and Blood Cross Order’. Xét theo trang phục, danh tính vị Đại sứ kia gần như đã rõ... một nhà ngoại giao cấp cao của Cộng hòa Intis tại Vương quốc Loen...

Mình tự hỏi vật phẩm quan trọng mà ông ta đang truy tìm rốt cuộc là gì...

Tâm trí rối bời, Klein bao bọc mình trong linh tính và bắt đầu hạ xuống nhanh chóng.

Vừa trở về phòng, anh lập tức kiểm tra xung quanh một cách cảnh giác nhưng không phát hiện dấu hiệu bất thường nào.

Phù. Klein thở phào nhẹ nhõm. Anh tự tin hơn một chút rằng mình sẽ có thể triệu tập Câu lạc bộ Tarot đúng giờ vào chiều mai.

Lục tìm tấm bản đồ Backlund mua trên tàu, Klein dò tìm các trạm điện tín nằm dọc tuyến tàu điện ngầm, gần trung tâm phố.

Chỉ có vài tuyến tàu điện ngầm ở Backlund, Klein nhanh chóng khoanh vùng được ba mục tiêu: một ở Quận Tây, một ở Quận St. George và một ở giao điểm giữa Quận Đông và Cầu Backlund.

Nhớ lại trang phục của người đi đường trong giấc mơ để xác định tầng lớp xã hội, anh đi đến kết luận cuối cùng.

Địa điểm thứ ba! Nơi Quận Đông giao với khu Cầu Backlund!

Đôi khi giải mã một lời mặc khải cần rất nhiều kiến thức thực tế và khả năng suy luận... Klein cười tự giễu, bước đến bàn làm việc, viết thêm một đoạn vào tờ giấy bói toán trước đó:

"Tôi không biết Ian ở đâu. Tôi chưa gặp lại cậu ta kể từ khi chúng tôi phát hiện ra xác của Zreal. Tuy nhiên, tôi biết được qua các kênh riêng rằng Ian Wright đã xuất hiện tại trạm điện tín trên Phố Bacardi."

Viết xong, Klein không gấp tờ giấy lại, cũng không tiêu hủy nó. Thay vào đó, anh để nó nằm tơ hơ trên mặt bàn, phơi bày toàn bộ nội dung.

Ngắm nghía một chút, Klein trở lại giường, cởi quần áo đi ngủ. Ngoài cửa sổ, vầng trăng đỏ thẫm ló ra khỏi mây đen, tỏa sáng rực rỡ và tròn đầy.

...

Trong một ngôi nhà ở Quận Hillston.

Fors, người không ngủ chung với Xio đêm nay, đột ngột bật dậy, hai tay ôm chặt lấy đầu.

Khuôn mặt xinh đẹp của cô méo mó đến cực độ, trông như một con quỷ dữ. Fors bịt chặt tai, lăn lộn điên cuồng trên giường như đang cố chống lại những tiếng thì thầm ma quái hư ảo.

Mồ hôi túa ra như tắm, gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay. Cơ thể cô lúc co cứng, lúc quằn quại. Đôi mắt xanh nhạt vốn lười biếng giờ ngập tràn đau đớn và sợ hãi. Sâu trong đồng tử ấy, vô số lớp ánh sáng và bóng tối đan xen hỗn loạn.

"Không!" Fors không kìm nén được nữa, thốt lên một tiếng rên rỉ thảm thiết.

Cô buông tai ra, chuyển sang giật tóc mình, như muốn dùng nỗi đau thể xác để át đi nỗi đau tinh thần.

Sau vài phút vật vã, cơn đau cuối cùng cũng dịu đi. Cô buông tay, nhìn nhúm tóc nâu xoăn rụng đầy trong lòng bàn tay, cười chua chát.

"Mình đã nói dối Xio, bảo rằng những tiếng thì thầm đêm trăng tròn không ảnh hưởng mấy... Ít nhất thì rụng tóc cũng là vấn đề nghiêm trọng đấy chứ..."

Fors khó nhọc ngồi dậy, nhìn qua khe hở của tấm rèm cửa sổ. Bên ngoài, vầng trăng đỏ thẫm vẫn treo lơ lửng, đẹp đến ma mị.

"Mỗi lần lại tệ hơn một chút. Liệu lần sau mình có mất kiểm soát luôn không..." Fors không thể che giấu sự yếu đuối đã kìm nén bấy lâu.

Cô đã thử không đeo chiếc vòng tay cho phép dịch chuyển qua thế giới linh hồn nhưng tiếng thì thầm đêm trăng tròn vẫn không buông tha cô. Cô đã uống thuốc an thần, tụng niệm tôn danh của God of Steam and Machinery, thử đủ loại nghi thức, nhưng chẳng gì ngăn được sự thật rằng cô đang trượt dần xuống vực thẳm.

"Giá mà mình hiểu được những tiếng thì thầm đó nói gì... Mình muốn chết trong sự hiểu biết chứ không phải bị chôn vùi trong sự ngu dốt... C-có lẽ, sau khi thăng cấp lên Danh Sách 8 mình sẽ nghe rõ hơn? Nhưng tìm đâu ra công thức Trickmaster bây giờ..." Fors ngẩn ngơ nhìn ra cửa sổ, đôi mắt phản chiếu ánh trăng đỏ ngầu.

...

Sáng thứ Hai, Klein thức dậy sớm sau một đêm ngủ không ngon giấc.

Anh bước đến bàn làm việc, định kéo rèm mở cửa sổ đón ánh sáng và không khí trong lành.

Đột nhiên, khóe mắt anh liếc thấy mảnh giấy trên bàn. Nó đang hướng về phía cửa sổ, nằm ngay ngắn ở vị trí cũ.

Nhưng Klein nhớ rất rõ, trước khi đi ngủ, mảnh giấy này hướng về phía giường ngủ và ghế ngồi để anh dễ nhìn thấy!

Nó đã xoay ngược 180 độ sau một đêm!

Đồng tử Klein co rút dữ dội. Anh đưa tay giật mạnh tấm rèm. Cánh cửa sổ vẫn đóng chặt, không một khe hở nào cho gió lọt vào!

Không có gió, tờ giấy tự xoay ngược lại!

Không phải tự xoay... Ai đó đã vào đây mà mình không hề hay biết! Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng lên tận đỉnh đầu Klein.

Anh bàng hoàng nhận ra mình đã ngủ say như chết trong khi có kẻ đột nhập! Điều này có nghĩa là mạng sống của anh hoàn toàn nằm trong tay kẻ đó, sống hay chết chỉ phụ thuộc vào tâm trạng của đối phương!

Là người của bộ phận đặc biệt quân đội hay một cao thủ do Đại sứ phái đến? Việc tờ giấy bị xoay ngược mà không trả về vị trí cũ thiên về khả năng thứ hai – một lời cảnh cáo ngầm... Lẻn vào như chốn không người mà không để lại dấu vết, thật đáng sợ...

Mình có nên cảm ơn lòng tốt của hắn không? Không, chắc chắn hắn có lý do để không ra tay ngay... Có lẽ hắn sợ đánh động những người của quân đội đang giám sát khu vực này?

Klein đã tính toán việc viết những dòng chữ đó để đánh lạc hướng và câu giờ. Anh dự đoán đối phương sẽ lẻn vào khi anh vắng nhà, lúc sự giám sát lỏng lẻo hơn. Nhưng không ngờ kẻ đó lại cao tay đến mức qua mặt tất cả và vào tận phòng ngủ khi anh đang say giấc.

Cảm giác số phận bị kẻ khác định đoạt thật kinh khủng!

Một Người Phi Phàm cực mạnh hoặc sở hữu năng lực cực kỳ quái dị... Klein quay người lại, lấy đồng xu ra bói toán.

"Ai đó đã lẻn vào căn phòng này đêm qua." ...

Thầm niệm câu thần chú bói toán, anh búng đồng xu lên, dùng cơ thể che chắn. Đồng xu rơi xuống lòng bàn tay anh. Mặt số ngửa lên. Kết quả: Phủ định.

Không có ai lẻn vào phòng ngủ của mình đêm qua?

Tờ giấy không thể tự xoay được... Mình bị mộng du ư? Không thể nào, ngay cả khi Đội trưởng xâm nhập giấc mơ mình vẫn giữ được ý thức cơ mà...

Klein cau mày, nghĩ đến hai khả năng đáng sợ hơn: Thứ nhất, phép bói toán bị can thiệp và cho kết quả sai lệch. Thứ hai, kẻ đột nhập... không phải là con người!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!