Quận Hoàng Hậu. Trong một ngôi nhà không mấy nổi bật.
Xio và Fors chọn đại một chỗ ngồi, chăm chú xem xét những dòng chữ trên bảng đen. Như thường lệ, Ngài A ngồi im lặng, cô độc trên chiếc ghế sofa phía trước, người khoác áo choàng trùm kín đầu, từ trên cao nhìn xuống đám đông.
Công thức ma dược Sheriff Danh Sách 8. Giá 450 bảng... Xio nhẩm đọc nội dung quen thuộc, thầm thở phào nhẹ nhõm.
Tình huống cô sợ nhất là khi đã góp đủ tiền thì người bán lại "bốc hơi" mất!
Mình được chia 400 bảng, cộng với 150 bảng tiền tiết kiệm, thế là quá đủ... Nhưng mà, mình vẫn cần một khoản kha khá để mua nguyên liệu chính nữa... À phải rồi, hay là mình thử bán lại công thức ở các buổi tụ họp Phi Phàm khác nhỉ... Xio bỗng thấy phấn chấn lạ thường, cô vừa phát hiện ra một cách làm giàu không khó.
Thú thực, cô sẽ chẳng đời nào bán công thức nếu không vì quá túng thiếu tiền mua nguyên liệu. Một mặt, ai cũng muốn hạn chế số lượng người cùng Danh Sách với mình để giảm cạnh tranh. Mặt khác, càng nhiều người thăng cấp thì giá nguyên liệu tương ứng càng bị đẩy lên cao. Ma dược tiếp theo cũng sẽ chịu chung số phận.
Sau một hồi suy tính, Xio lại bắt đầu lo lắng. Việc một công thức được rao bán mãi không trôi cũng là chuyện thường tình.
Hơn nữa, con đường Arbiter nằm dưới sự kiểm soát gắt gao của Hoàng gia và Quân đội. Những công thức rò rỉ ra ngoài chủ yếu đến từ các quý tộc sa cơ lỡ vận. Hầu như không có bộ công thức hoàn chỉnh nào cho các Danh Sách thấp và trung bình, thường chỉ lẻ tẻ một hai cái. Cộng thêm việc nguyên liệu chính bị quản lý chặt chẽ, rất khó kiếm, nên số lượng Người Phi Phàm tự do chọn con đường này cực kỳ hiếm hoi.
Xio đã lăn lộn trong các vòng tròn huyền học ở Backlund khá lâu nhưng chưa từng gặp một Arbiter nào khác ngoài chính mình. Có thể họ giỏi che giấu, nhưng cũng có thể con đường này thực sự quá "chua" để theo đuổi.
Phù, nhưng so với Fors thì mình còn may chán. Cậu ấy đã tìm mỏi mắt bao lâu nay mà đã thấy tăm hơi công thức tiếp theo của Apprentice đâu... Xio vẫy tay gọi người phục vụ của Ngài A, viết một tờ giấy nhắn rằng cô muốn mua công thức Sheriff.
Ngay sau đó, cô được dẫn đến một phòng làm việc ở tầng một. Trước khi vào, cô nhận chiếc áo choàng có mũ trùm từ người phục vụ và khoác lên người. Người bán bên trong cũng ăn mặc y hệt, đảm bảo không ai nhìn thấy mặt ai.
"Đây là công thức ma dược Sheriff. Tiền đâu?" Người bán hỏi bằng giọng khàn khàn, tay ấn chặt mảnh giấy trên bàn.
Xio lấy ra xấp tiền mặt đã đếm đi đếm lại hàng chục lần, đẩy về phía đối phương.
Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng từng tờ tiền và tổng số lượng, người bán mới chịu buông tay khỏi tờ công thức.
Xio lập tức chộp lấy tờ giấy. Mắt cô quét nhanh xuống phần nguyên liệu chính – phần quan trọng nhất.
"Một đôi mắt của Giun Quỷ Khủng Bố. Bàn tay phải của Gấu Chiến Bạc."
Toàn những vật phẩm Phi Phàm mình biết tên nhưng chưa bao giờ thấy ai bán... Xio thở dài, bước ra khỏi phòng và cởi bỏ áo choàng.
Trở lại phòng khách, cô ngồi xuống cạnh Fors. Giờ khi nỗi lo về công thức đã được giải quyết, nỗi ám ảnh về cái tôn danh không xác định và tà linh kia lại ùa về.
10, không, 20... à không, 30 bảng để thuê một chuyên gia trừ tà thực hiện nghi thức thanh tẩy. Xio hạ quyết tâm. Sau khi thì thầm trao đổi với Fors, cô ra hiệu gọi người phục vụ.
Kết thúc giờ giải lao, yêu cầu của cô đã xuất hiện trên bảng đen:
"Nghi ngờ bị tà linh ám. Cần sự giúp đỡ của người chuyên về trừ tà. Thù lao 30 bảng."
Một lúc sau, người phục vụ lặng lẽ đến mời hai cô gái vào phòng khách tầng một.
Bên trong là một người đàn ông đeo mặt nạ trắng. Anh ta nhìn hai người đang trùm kín mít, cười khẽ: "Để tôi giới thiệu trước, tránh cho các vị nghi ngờ năng lực của tôi."
"Không không, chúng tôi tin tưởng Ngài A mà," Xio nhanh nhảu nói trước khi Fors kịp mở miệng, cố tình nén giọng để che giấu chất giọng trẻ con đặc trưng.
Người đàn ông đeo mặt nạ trắng dang rộng hai tay, cười lớn: "Đây là thói quen của tôi thôi. Tôi là một tín đồ của Eternal Blazing Sun. Các vị biết đấy, tín ngưỡng này không phổ biến ở Backlund, hay nói đúng hơn là trên toàn vương quốc." "Chỉ những lúc thế này, tôi mới được sống thật với bản thân."
Do mâu thuẫn gay gắt giữa Giáo hội Eternal Blazing Sun và Giáo hội Lord of Storms, tín ngưỡng thờ phụng Eternal Blazing Sun chưa bao giờ được phép truyền giáo ở Vương quốc Loen.
"Tín đồ của Eternal Blazing Sun?" Vẻ uể oải của Fors biến mất ngay tắp lự. "Lần đầu tiên tôi thấy một tín đồ Eternal Blazing Sun bằng xương bằng thịt đấy! À... ý tôi là ngoài mấy vị ngoại giao cấp cao ra."
"Vậy tôi có nên cảm thấy vinh dự không nhỉ?" Người đàn ông giơ cao hai tay tạo thành biểu tượng ca ngợi Mặt Trời.
Fors mỉm cười: "Về khoản trừ tà và thanh tẩy, tôi tớ của Mặt Trời là số một rồi. Anh có thể bắt đầu."
Người đàn ông không dài dòng nữa. Anh ta lấy ra một huy hiệu khắc biểu tượng "Mặt Trời", đặt lên chiếc bàn tròn ở giữa phòng, rồi dùng nghi thức để thắp sáng hai ngọn nến.
Hoàn tất các bước chuẩn bị, anh ta bắt đầu tụng niệm với giọng vang vọng đầy thành kính:
"Mặt Trời Vĩnh Cửu,
"Ngài là Ánh Sáng Không Thể Dập Tắt.
"Ngài là Hiện Thân của Trật Tự
"Tôi cầu nguyện với ngài,
"Xin hãy ban cho tôi ánh sáng thanh tẩy của ngài.
"Xin hãy xua tan mọi tà linh đang lẩn khuất nơi đây."
...
Giữa tiếng Hermes cổ vang vọng, Xio và Fors nhìn thấy ánh sáng rực rỡ bùng lên từ chiếc huy hiệu, lan tỏa một nguồn năng lượng tinh khiết và ấm áp.
Thứ ánh sáng ấy tựa như thủy triều vô tận, ùa về phía hai cô gái, nhấn chìm họ trong chốc lát.
Gần một phút sau, mọi thứ trở lại bình thường. Xio và Fors chỉ cảm thấy một sự ấm áp dễ chịu lan tỏa khắp người, nhẹ nhõm vô cùng. Cảm giác hệt như đang ngâm mình trong suối nước nóng hay tắm nắng vậy.
...
Quận Cherwood. Đồn cảnh sát Rice.
Klein đang ngồi co ro trên chiếc ghế dài thấp lè tè, chung chỗ với đám trộm cắp vặt và bợm nhậu. Tình cảnh trông thật thảm hại.
Đột nhiên, anh cảm thấy một luồng hơi ấm lan tỏa trên mu bàn tay, xua tan cái lạnh cắt da cắt thịt của đêm Backlund.
Cúi xuống nhìn, Klein ngạc nhiên khi thấy bốn chấm đen – dấu hiệu tượng trưng cho không gian trên sương xám – không hề xuất hiện.
Ai mà tốt bụng thế? Biết mình đang lạnh nên gửi chút hơi ấm à... Anh lẩm bẩm, nửa đùa nửa thật.
Với tư cách là "nạn nhân", anh liếc nhìn tên trộm bị còng tay vào đường ống nước bên trái, rồi lại nhìn gã say rượu bên phải đang chực chờ nôn thốc nôn tháo nhưng mồm vẫn la hét đòi đánh người. Klein thở dài ngao ngán, không biết bao giờ mới thoát khỏi cái chốn này.
Sẽ còn một cuộc thẩm vấn nữa, vượt qua được là xong... Hy vọng cảnh sát sẽ tập trung vào gã Đại sứ và băng Zmanger mà bỏ qua lai lịch của tay thám tử quèn này. Về lý thuyết thì khả năng cao là thế. Miễn là bà Sammer, Jurgen và những người khác không lỡ miệng nói gì đó gây chú ý... Mà chắc không đâu, họ cũng mới quen mình thôi...
Đặc tính Phi Phàm của Meursault đã bị mình giấu trên sương xám. Hắn chết sạch sẽ, không để lại dấu vết gì,nchẳng ai phát hiện ra hắn là Người Phi Phàm hay nghi ngờ năng lực của mình... Hừm... Đã hơn một tiếng trôi qua rồi...
Đang tự trấn an, Klein thấy viên Trung sĩ râu vàng nâu bước về phía mình.
"Sherlock Moriarty, theo tôi vào phòng thẩm vấn," viên Trung sĩ nói gọn lỏn.
Đến rồi... Klein đứng dậy đi theo.
Vòng qua một góc hành lang, viên Trung sĩ dừng lại trước một cánh cửa sắt, ra hiệu cho Klein vào.
Klein hít sâu một hơi, vặn tay nắm cửa bước vào.
Căn phòng nhỏ, tường dày, giữa phòng đặt một chiếc bàn và hai cái ghế đối diện nhau.
Dưới ánh đèn gas, Klein nhận ra người thẩm vấn là một người đàn ông mặc áo sơ mi đen – một kiểu ăn mặc khá hiếm gặp.
Anh ta không mặc áo vest, mà khoác một chiếc áo khoác đen bên ngoài, trông chẳng giống cảnh phục hay thường phục chút nào. Lông mày mảnh, đôi mắt xanh lạnh lẽo, khuôn mặt góc cạnh cứng nhắc, không chút cảm xúc.
Người đàn ông chỉ vào chiếc ghế đối diện, giọng trầm đục: "Tôi hỏi, anh trả lời."
Chưa dứt câu, Klein đã cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên người. Cảm giác như có một luồng điện chạy xẹt qua não bộ, quất thẳng vào linh hồn anh như một chiếc roi gai.
"Cảm giác" này vừa đau đớn vừa tê dại, xuất phát từ sâu thẳm trong não. Nó mạnh đến mức không thể cưỡng lại, khiến anh run rẩy, đầu gối khuỵu xuống.
Klein suýt ngã quỵ, vội vàng bám vào mép bàn để ngồi xuống ghế. Thái dương anh đau nhói từng cơn.
Đây... đây là sức mạnh Phi Phàm... Người thường có thể nghĩ do tâm lý căng thẳng trước uy quyền của người thẩm vấn, nhưng Klein biết chắc chắn: đây là đòn tấn công trực diện vào tinh thần!
Anh nhanh chóng lục lọi trí nhớ và xác định được danh tính đối phương.
Con đường Arbiter, Danh Sách 7: Interrogator!
Vụ việc đã được chuyển sang bộ phận đặc biệt của quân đội rồi sao? Klein thầm thở phào.
Miễn không phải là Nighthawk thì mọi chuyện vẫn ổn.
"Xác định xem kẻ đã gặp Meursault có trong số những bức ảnh này không." Người đàn ông áo đen lạnh lùng trải tám bức ảnh đen trắng lên bàn.
Klein cảm thấy như "chiếc roi điện" trong đầu lại vung lên, cảnh báo rằng sự đau đớn tột cùng sẽ ập đến nếu anh dám nói dối.
Tất nhiên, Klein đâu cần phải nói dối. Sau một thoáng nhận diện, anh đẩy một bức ảnh về phía người thẩm vấn. Trong ảnh là quý ông trung niên ăn mặc chải chuốt, phong thái quyến rũ.
Người thẩm vấn liếc qua, không biểu lộ cảm xúc gì, hỏi tiếp: "Những lời khai trước đây của anh có phải sự thật không?"
Klein cảm thấy như mình đang bị thôi miên, ép vào một giấc mơ. Anh cố gắng giữ tỉnh táo, không khuất phục trước "chiếc roi" vô hình, thành khẩn đáp: "Hoàn toàn là sự thật."
Người thẩm vấn nhoài người về phía trước, hai tay chống lên bàn, ánh mắt xoáy sâu vào Klein: "Lần cuối cùng anh gặp Ian Wright là khi nào?"
"Hôm qua, sáng hôm qua," Klein trả lời khó nhọc. "Tôi đã theo dõi Meursault và tìm thấy xác của Thám tử Zreal. Vì không muốn dây dưa với cảnh sát, tôi đã đưa Ian đến nhận dạng thi thể và bảo cậu ấy tự đi báo án. Xác Zreal nằm ở cửa cống ngầm cuối Phố Than Sắt, Quận Đông."
Sau một hồi im lặng, người thẩm vấn cuối cùng cũng gật đầu.
Klein lập tức cảm thấy áp lực ngàn cân trên vai biến mất, "chiếc roi" trong đầu cũng tan biến.
"Anh có thể đi được rồi," giọng người đàn ông vẫn lạnh tanh.
Klein đứng dậy mở cửa, bước đi loạng choạng không giấu được sự mệt mỏi.
Anh cảm thấy còn kiệt sức hơn cả lúc chiến đấu với Meursault. Chỉ cần sơ sẩy một chút, ý chí của anh sẽ bị nghiền nát, và anh sẽ ngoan ngoãn khai ra mọi thứ như một con rối.
Nếu không phải tinh thần mình đặc biệt, đã được tôi luyện qua những tiếng thì thầm điên loạn hằng ngày, thì e rằng mình đã sụp đổ ngay lập tức... Klein bước dọc hành lang, sống lưng ớn lạnh.
Lúc này, viên Trung sĩ ban nãy đi tới: "Theo tôi làm thủ tục giấy tờ. Luật sư Jurgen đang đợi để bảo lãnh cho anh."
Phù... Klein thầm thở ra một hơi dài, toàn thân thả lỏng.
Anh biết nguy hiểm đã qua rồi.
0 Bình luận