Vol 2: Faceless

Chương 262: Giấc mơ

Chương 262: Giấc mơ

Trong đại sảnh u ám lạnh lẽo, Klein rùng mình, quay sang cô vệ sĩ: "Chúng ta về thôi."

Phản ứng của chiếc còi đồng cho thấy trong căn phòng kia có thể chứa một Ác linh cực kỳ khủng khiếp. Mức độ nguy hiểm có lẽ còn vượt xa Marionettist Rosago hay Đô đốc Bão Táp Qilangos. Nó đã lang thang ở chộ đó hàng trăm, thậm chí hàng ngàn năm. Có khi sức mạnh đã ngang ngửa Bán Thần. Nếu không phải vì nó bị phong ấn thì chắc mình đã chết rồi... Dù cô vệ sĩ là Danh Sách 5, cả hai hợp lực cũng chẳng có cửa thắng... Phải biết lượng sức mình. Không được để lòng tham che mắt trước những đặc tính Phi Phàm hay vật phẩm huyền bí kia. Lòng tham là con đường ngắn nhất dẫn đến cái chết... Klein tự trấn an bản thân.

Cô vệ sĩ nhìn anh, ánh mắt vô cảm: "Tiếp theo làm gì?"

"Tiếp theo?" Klein nghiến răng suy tính: "Bảo Millet Carter báo cảnh sát? Không được. Ai mà biết được khi nào con ác linh kia thoát ra. Tốt nhất là nên tiêu diệt nó sớm. Nhưng báo cảnh sát qua ông Carter thì họ sẽ không coi trọng vấn đề này, họ sẽ chỉ cử người thường đến. Đám người đó sẽ chết thảm, thậm chí vô tình giải phóng ác linh. Hơn nữa, việc mình nhìn thấy những bức tượng tà giáo này... một thám tử quèn như mình rất dễ bị diệt khẩu…” 

“À... Cô có thấy đống xương và ánh sáng tâm linh trong phòng đó không?"

Cô vệ sĩ khẽ gật đầu, mắt vẫn hướng về hành lang tối tăm.

Klein tiếp tục phân tích nhanh: "Tôi đoán đó là xác những kẻ thám hiểm trước đây. Họ bị ác linh đó giết và để lại vật phẩm huyền bí. Chuyện này có thể liên quan đến gia đình Tử tước từng sống ở đây. Tôi sẽ điều tra về họ, tìm con cháu của họ để hỏi thêm thông tin." 

"Sau khi nắm rõ tình hình, tôi sẽ quyết định phương án: dùng thuốc nổ phá cửa di tích hoặc là gửi thư nặc danh báo cảnh sát. Nhưng trước hết phải đảm bảo an toàn cho bản thân đã." 

"Điều này không quá khẩn cấp. Tôi có thể từ từ."

Cô vệ sĩ im lặng lắng nghe, rồi buông một câu bâng quơ: "Anh không cân nhắc việc nhờ người trừ tà ác linh này sao? Dù không còn vật phẩm huyền bí, thứ sót lại sau khi ác linh tan biến cũng đủ quý giá đấy."

Lần đầu thấy cô nói nhiều thế... Đừng bảo cô đang xúi tôi liều mạng nhé... Klein đáp lại ngay lập tức: "Rủi ro quá cao. Mạng sống quan trọng hơn. Người mạnh nhất mà tôi biết là cô. Mà nhìn biểu hiện vừa rồi, cô có vẻ không phải đối thủ của nó. Ngoài báo cảnh sát ra, tôi chưa nghĩ ra cách nào khác."

Cô vệ sĩ quay lại, khuôn mặt nhợt nhạt hơi trong suốt: "Anh vẫn còn chút lý trí đấy." Nói rồi, cô trôi về phía lối ra.

Ngoài việc bị nghi ngờ là chịu ảnh hưởng của True Creator ra thì tôi tỉnh táo chán... Klein thầm mỉa mai, xách đèn lồng và gậy lủi thủi theo sau. Suốt quãng đường, anh luôn cảm thấy có ánh mắt lạnh lẽo dõi theo mình từ bóng tối.

Chỉ khi bước ra khỏi cánh cửa đá cổ xưa, cảm giác rợn người đó mới biến mất.

Klein đóng cửa lại, phong ấn những chân nến ngược, những vết khắc và tượng của 6 vị thần, để chúng tiếp tục giấc ngủ ngàn năm trong bóng tối vĩnh hằng.

Phủi bụi quần áo, anh xách đèn vội vã trở lại tầng hầm nhà Millet. Cô vệ sĩ đã tàng hình từ lúc nào.

Millet Carter đang đi đi lại lại đầy lo lắng. Thấy Klein, ông vội hỏi: "Sao rồi? Bên trong thế nào?"

Klein diễn nét mặt sợ hãi đã chuẩn bị sẵn: "Khủng khiếp lắm, bên trong đầy rắn độc, nhiều chỗ sụp đổ. Tôi cần thu thập thêm thông tin, tuyển thêm người và chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi quay lại. Tạm thời ông đừng cho ai vào. Tin tôi đi, số lượng rắn độc trong đó nhiều hơn ông tưởng tượng đấy."

Millet hít sâu một hơi, sợ sệt: "Chúng có bò ra ngoài không? Cậu có biết chuyên gia bắt rắn nào không?"

"Tôi sẽ nhờ người giúp. Giờ là mùa thu, trời lạnh nên rắn lười hoạt động. Miễn là không ai làm phiền, chúng sẽ không ra đâu."

"Được rồi, tôi sẽ cho niêm phong cửa ngay." Millet thở phào.

Thấy ông chủ đã sợ xanh mặt, Klein đẩy kính, ra vẻ chuyên nghiệp: "Tiếp theo tôi cần thu thập thông tin về kiến trúc ngầm này. Ông cho tôi biết tên vị Tử tước từng là chủ cũ ngôi nhà được không."

Millet đã mua căn nhà này chính xác là vì nó là bất động sản của một cựu quý tộc, vì vậy ông trả lời ngay lập tức: "Tử tước Pound."

"Ông biết gì về ông ấy và gia đình ông ấy?" Klein hỏi một cách chuyên nghiệp.

Millet ngẫm nghĩ: "Không nhiều lắm. Tôi chỉ biết ông ấy được phong tước trong 'Trận chiến Lời thề Bị vi phạm'. Gia tộc từng rất lừng lẫy, nhưng vài chục năm trước bỗng suy tàn không rõ lý do. Người thừa kế liên tục chết một cách kỳ lạ, cuối cùng phải tìm họ hàng xa kế thừa tước vị. Tử tước Pound hiện tại thì... he he, phá gia chi tử, bị vua giáng xuống làm Nam tước rồi. Chắc ông ta vẫn đang ở Backlund, nợ nần chồng chất."

'Trận chiến Lời thề Bị vi phạm'? Năm 738 Kỷ thứ Năm? Kiến thức lịch sử ùa về trong đầu Klein.

Đó là cuộc chiến tranh tôn giáo cách đây 6 thế kỷ. Vương quốc Feynapotter phía Nam ban đầu thờ cả Mother Earth và God of Knowledge and Wisdom. Sau đó mâu thuẫn nổ ra, tín đồ hai bên xung đột dữ dội. Vương quốc Loen và Intis nhân cơ hội phát động chiến tranh dưới danh nghĩa "bảo vệ tự do tôn giáo". Đế quốc Feysac cũng nhảy vào tham chiến nhưng không lật ngược được thế cờ. Kết quả là các quốc gia như Lenburg, Masin, Segar tách khỏi Feynapotter, chủ yếu thờ phụng God of Knowledge and Wisdom. Còn Feynapotter trở thành lãnh địa độc tôn của Giáo hội Mother Earth. Cuộc chiến kéo dài 5 năm, được gọi là "Trận chiến Lời thề Bị vi phạm" vì phe nào cũng cáo buộc đối phương vi phạm Lời thề Thánh cuối Kỷ thứ Tư.

Liên quan đến đức tin thì chắc chắn có Người Phi Phàm tham chiến... Chiến tranh Phi Phàm quy mô lớn? Sự suy tàn và cái chết của những người thừa kế gia tộc Pound có liên quan đến di tích ngầm này không?

Klein hỏi: "Ông biết Nam tước Pound hiện sống ở đâu không?"

"Xin lỗi, tôi không biết." Millet lắc đầu.

Hỏi thêm vài câu không có kết quả, Klein chào tạm biệt ra về.

5 giờ chiều, trời tối đen như mực. Thư viện công cộng chắc đã đóng cửa nên Klein tạm gác việc điều tra lại. Anh tự nấu bữa tối: mì trộn thịt băm, sốt và rau củ.

Ăn xong, anh tung đồng xu bói xem có nên báo cảnh sát không. 

Kết quả: Phủ định.

...

Buổi tối ở Backlund cũng thanh bình như những thành phố khác, ít nhất là ở Quận Cherwood.

Klein đang ngủ say, trôi dạt qua những giấc mơ khác nhau thì đột nhiên nhận ra rằng mình đang mơ.

Ai đang xâm nhập giấc mơ của mình? Klein kìm nén cái cau mày, giả vờ ngơ ngác nhìn quanh.

Anh đang đứng giữa sa mạc vàng rực rỡ. Tiếng gầm rú vang trời. Một con quái vật khổng lồ màu đen vàng bay qua, che khuất mặt trời. Thân hình đồ sộ như thằn lằn, đôi cánh da rộng lớn. Một con rồng! Miệng nó phun ánh sáng, đôi mắt dọc vàng sẫm lạnh lẽo.

Gầm! Con rồng phun ra chùm sáng hủy diệt, xóa sổ cả một vùng sa mạc.

Giữa luồng sáng, một bóng người nhảy vọt lên. Cao 3-4 mét, nhưng không phải người khổng lồ một mắt. Khuôn mặt trẻ trung điển trai, mặc giáp đen dính máu. Hiệp sĩ khổng lồ vung thanh đại kiếm. Vô số ngọn lửa xanh trắng pha tím ngưng tụ thành ngọn giáo lao vào con rồng. Như thể anh ta có cả một quân đoàn Người Phi Phàm trợ chiến!

Giữa cơn mưa giáo, hiệp sĩ nhảy lên đầu rồng, chém xuống một nhát. Những tàn ảnh mà anh ta tạo ra trước đó ngay lập tức chồng lên nhau và những tia kiếm biến thành những tia sét giao nhau.

Bùm! Mặt đất rung chuyển. Con rồng ngã gục, máu vàng sẫm bắn tung tóe.

Cảnh tượng chuyển đổi. Trước mắt Klein là cánh cửa đẫm máu trong di tích ngầm. Cánh cửa kẽo kẹt hé mở. Bên trong là một chiếc ghế lưng cao màu đen.

Một người đàn ông có chiều cao bình thường ngồi trên chiếc ghế lưng cao. Anh ta cúi đầu, im lặng và chết chóc. Tầm nhìn tiến lại gần. Klein nhận ra bộ giáp đen dính máu quen thuộc. Chính là vị hiệp sĩ diệt rồng lúc nãy! Chỉ khác là giờ anh ta không còn cao 3-4 mét nữa.

Bất thình lình, người đàn ông ngẩng đầu lên. Khuôn mặt điển trai trẻ trung giờ đây lốm đốm những vết thối rữa kinh hoàng. Đôi mắt lạnh như băng, vô hồn nhìn thẳng vào Klein.

Klein giật mình tỉnh giấc, mồ hôi đầm đìa. Ánh trăng đỏ thẫm hắt qua rèm cửa, soi rọi căn phòng yên tĩnh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!