Sau bữa tối, trong phòng bi-a của quán quán bar Trái Tim Dũng Cảm.
Khoác trên mình chiếc áo khoác đen đơn giản và đội mũ lưỡi trai sẫm màu, Klein cầm ly bia Southvill, đóng cửa lại rồi bước về phía Kaspars, người đang khom lưng bên bàn, chuẩn bị đánh bóng.
Trước khi kịp nở nụ cười chào hỏi, Kaspars đã dừng động tác, đứng thẳng dậy và liếc nhìn anh.
“Maric không có ở đây.
“Cũng không có buổi tụ họp nào mà cậu mong muốn.
“Tôi cũng chẳng có gì ngoài vũ khí.”
... Hiểu ý nhau ghê... May mắn thay, hôm nay mình có mục đích khác... Klein nhếch mép cười và nói: “Tôi đến để mua vũ khí.”
Maric không có ở đây... Xem ra bọn họ đã bị lộ và bị kẻ thù nhắm tới. Họ đã quyết định chuyển địa điểm... Thế này thì mình mất liên lạc với cô vệ sĩ rồi... Đang tính mượn mấy con xác sống từ Maric để làm người trợ giúp lừa Millet Carter... Bọn chúng biết giữ bí mật, biết nghe lời và không sợ chết. Chà, tiền đề để chúng nghe lời là ảnh hưởng từ chiếc còi đồng của Azik bị ngăn chặn... Hàng loạt suy nghĩ lướt qua trong đầu Klein.
Kaspars hơi ngạc nhiên. Với vẻ nghi ngờ, ông ta chống tay lên cây cơ, xoa xoa cái mũi đỏ vì rượu brandy và nói: “Cậu muốn mua loại vũ khí nào? Đã dùng hết đạn lần trước rồi sao? Luyện tập chăm chỉ nhỉ.”
Đâu, tôi tập bằng đạn chùa ở Câu lạc bộ Quelaag mà... Klein mỉm cười.
“Tôi muốn mua thuốc nổ, loại thường dùng trong hầm mỏ ấy.”
“Cậu muốn làm gì?” Kaspars buột miệng hỏi, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng: “Tôi cảnh cáo cậu, đừng có làm điều gì đáng lên án! Tôi sẽ không cho phép khách hàng của mình thách thức Sở Cảnh sát Sivellaus! Tất nhiên, cậu không nhất thiết phải mua vũ khí từ chỗ tôi.”
Có thể trở thành trùm buôn vũ khí chợ đen mà vẫn sống được đến tận hôm nay, xét từ một góc độ nào đó, ông ta hẳn phải tuân thủ nghiêm ngặt các quy tắc. Ít nhất thì ông ta sẽ không bán cho những gã điên... Klein theo thói quen đưa ra đánh giá từ góc nhìn của một Nighthawk rồi cười nói: “Hình như ông hiểu lầm gì đó rồi, tôi không định nổ tung cửa hầm ngân hàng hay cố tạo ra tin tức chấn động nào đâu. Tôi đang giúp một người phá dỡ một tòa nhà để thuận tiện cho việc cải tạo sau này.”
“Vậy tại sao hắn không tìm một công ty xây dựng đàng hoàng?” Kaspars không buông lỏng cảnh giác.
“Đó là một mật thất. Ông ấy không muốn người khác biết về nó.” Klein chuyển sang hỏi: “Ông có biết chuyên gia thuốc nổ nào đáng tin cậy không? Tôi không giỏi mấy chuyện này lắm, tôi sợ làm sập cả ngôi nhà.”
Khi Kaspars thấy Klein đang cân nhắc để đảm bảo ngôi nhà vẫn nguyên vẹn, sự nghi ngờ trong lòng ông ta lập tức tan biến đáng kể.
Ngay khi ông ta đang suy nghĩ câu trả lời, một giọng nói hư ảo bất ngờ vang lên trong phòng.
“Không cần đâu.”
Một cảm giác quen thuộc ập đến với Klein. Anh vội quay lại và phát hiện cô vệ sĩ đã ngồi trên chiếc ghế ở góc phòng từ lúc nào không hay.
Cô vẫn mặc bộ váy cung đình phong cách Gothic màu đen cùng chiếc mũ mềm đồng bộ. Khuôn mặt cô vẫn nhợt nhạt như mọi khi, mái tóc vàng óng và những đường nét thanh tú tôn lên vẻ đẹp của nhau.
“Chào buổi tối, thưa cô.” Klein hơi cúi người chào.
“Chào buổi tối, thưa cô Sharron.” Kaspars cũng làm động tác tương tự.
Vậy ra tên cô ấy là Sharron... Klein đăm chiêu chờ cô lên tiếng.
Sharron nhìn Kaspars và nói: “Maric sẽ không quay lại đây nữa.
“Nếu ông cần nhờ cậu ấy việc gì, hãy để lại tin nhắn theo cách thức thứ ba.”
“Vâng, thưa cô Sharron.” Kaspars, người rõ ràng đã trải đời rất nhiều, dường như có nỗi sợ hãi bản năng đối với cô vệ sĩ.
Nghe vậy, Klein xen vào: “Nếu, tôi nói là nếu—tôi muốn nhờ sự giúp đỡ của Maric, tôi có thể liên lạc với anh ta như thế nào?”
“Thông qua Kaspars,” Sharron trả lời ngắn gọn.
“Được rồi.” Klein dang hai tay và nói: “À phải rồi, ý cô là gì khi nói không cần chuyên gia phá dỡ?”
Đôi mắt xanh thẳm của Sharron không hề dao động chút nào.
“Tôi là chuyên gia.”
Cô á? Cô là chuyên gia phá dỡ? Chờ đã, chẳng phải cô là Người Phi Phàm Danh sách 5 sao? Tại sao cô lại đi làm chuyên gia thuốc nổ bán thời gian chứ... Klein sững sờ, cảm thấy cạn lời.
Cuối cùng, anh chọn tin tưởng cô vệ sĩ và nói với vẻ cân nhắc: “Tôi định đến...”
Chưa kịp nói hết câu, anh nhìn sang Kaspars. Ám chỉ rằng chủ đề tiếp theo không phù hợp cho người bình thường này nghe.
Sharron hiểu ý, quay sang Kaspars: “Chuẩn bị thuốc nổ. Hai pound. Anh ta sẽ trả tiền.”
“Vâng, thưa cô Sharron.” Kaspars liếc nhìn Klein rồi khập khiễng bước ra khỏi phòng bi-a, không quên đóng cửa lại.
Thấy cô vệ sĩ lặng lẽ nhìn mình, Klein có cảm giác như đang bị ma nhìn. Anh nhanh chóng sắp xếp từ ngữ và nói: “Tôi đã tìm được địa chỉ của Nam tước Pound và đến thăm ông ta vào giữa đêm...”
Sau khi kể lại mọi chuyện Rafter Pound đã nói, Klein bắt đầu suy luận về quá trình từ câu chuyện đó.
“Tôi nghĩ ông ta đã nói dối ở nhiều chỗ, và không thể nào một gia đình tử tước lại dễ dàng bị thao túng đến vậy.
“Nếu một đứa trẻ có thể nhận ra điều gì đó bất thường, làm sao Hoàng gia và các Giáo hội lại không cảm nhận được gì?
“Sau khi Rafter Pound sa đọa, ông ta có rất nhiều cơ hội tiếp xúc với người ngoài và các thành viên quý tộc khác. Chỉ cần ông ta thể hiện một chút can đảm, ông ta sẽ có thể dễ dàng giải quyết vấn đề.
“Do đó, tôi nghĩ ông ta chắc chắn đang che giấu điều gì đó, một điều có khả năng cao liên quan đến kiến trúc ngầm kia.
“Từ trạng thái tinh thần của ông ta, có vẻ như ác linh sẽ không thể tự trốn thoát trong một thời gian dài, tôi định kiếm ít thuốc nổ và phá hủy lối vào để ngăn người khác xâm nhập. Ờ thì, tôi sợ tôi có thể vô tình thả ác linh ra.”
Cô vệ sĩ Sharron không xác nhận phỏng đoán của Klein, nhưng cũng không bác bỏ.
Lúc này, Klein do dự rồi hỏi: “Tôi không biết nhiều về phá dỡ, tôi định vẽ sơ đồ và thuê một chuyên gia thuốc nổ chỉ cho tôi vị trí đặt thuốc nổ và khối lượng tương ứng. Nếu—nếu tôi nhờ cô giúp chuyện này, tôi sẽ phải trả bao nhiêu?”
Nếu đắt quá thì thà mình đi tìm chuyên gia bình thường còn hơn. Dù sao mình cũng chỉ nhận được 50 bảng từ vụ này, trong khi cô vệ sĩ tính phí 1.000 bảng cho ba ngày... Klein đã tính toán sẵn.
“Miễn phí.” Câu trả lời của Sharron vẫn giữ nguyên phong cách kiệm lời thường thấy.
Miễn phí? Klein sốc.
Theo những gì anh biết, những thứ miễn phí thường là đắt nhất!
Sharron ngồi im lặng vài giây trước khi đưa ra lời giải thích ngắn gọn.
“Sau khi đánh sập lối vào, tôi sẽ là người duy nhất có khả năng ra vào. Đó là điều tôi muốn.”
Nói cách khác, sau khi đủ tự tin, cô định tiêu diệt ác linh và thu hoạch các vật phẩm bên trong? Thực tế, việc phá hủy lối vào là để giúp cô loại bỏ mọi sự can thiệp hoặc lòng tham của kẻ khác. Rốt cuộc, các Người Phi Phàm thuộc con đường khác không thể đi xuyên qua đá và đất như linh hồn... Phải, ngoại trừ con đường Apprentice, nhưng họ không biết về kiến trúc ngầm này... Klein gật đầu như thể đã hiểu.
“Thỏa thuận!”
Nói xong, anh vội vàng bổ sung: “Ừm... Cô có thể mượn vài thuộc hạ từ chỗ Maric không, những thuộc hạ kín miệng ấy? Họ sẽ đóng vai diễn viên quần chúng để lừa Millet Carter.”
“Được.” Sharron không từ chối.
Klein cố tình không đề cập đến việc trả tiền cho khoản đó và mỉm cười.
“Vậy, hẹn cô vào mười giờ sáng mai.”
“Chúng ta phải thăm dò địa hình xung quanh trước. Không thể để vụ nổ gây ra thiệt hại nào khác.”
Sharron khẽ gật đầu, bóng dáng cô dần tan biến vào hư vô.
...
Sáng thứ Bảy, Xio Derecha một lần nữa đi xe ngựa công cộng đến Quận Đông để xác nhận kết quả các ủy thác của mình.
Trong khi chờ chuyển xe, cô đột nhiên nảy ra ý định mua một tờ báo để đọc.
Cô lấy ra một xu và mua tờ Bản tin Backlund từ cậu bé bán báo bên cạnh. Cô nhanh chóng lướt qua các tin tức.
Đột nhiên, mắt cô khựng lại vì một bản tin ở trang ba.
“Vào lúc 7 giờ 10 phút tối qua, một vụ nổ nghiêm trọng đã xảy tại khu chung cư số 1 phố Dharavi, Quận Đông. Nghi ngờ nguyên nhân là do rò rỉ khí gas. Vụ nổ xảy ra tại căn hộ số 03-06. Người thuê nhà đã tử vong tại chỗ, thi thể không còn nguyên vẹn. Tính đến thời điểm đưa tin, vụ nổ này đã khiến ba người chết và mười sáu người bị thương...”
Số 1 phố Dharavi... Căn hộ số 03-06... Chẳng phải đây là... Chẳng phải đây là nơi Williams thuê sao? Anh ta chết rồi? Chết vì nổ khí gas? Không, không! Tuyệt đối không thể! Anh ta không bao giờ hoang phí đến mức sử dụng khí gas, ngay cả khi ở đó có lắp đặt! Có phải anh ta ra nông nỗi này vì nhận ủy thác của mình không? Nhưng Lanevus là tội phạm truy nã. Nếu hắn phát hiện ra có người đang tìm mình, tất cả những gì hắn cần làm là chuyển chỗ ở. Không cần thiết phải giết người để giữ bí mật. Làm vậy ngược lại sẽ càng làm lộ vấn đề...
Cách làm này quá kỳ lạ và cực đoan, giống như được thực hiện bởi một kẻ điên...
Hắn rõ ràng chỉ là một tên lừa đảo...
Williams tội nghiệp...
Tôi—tôi nhất định sẽ báo thù cho anh!
Tôi nhất định sẽ tìm ra sự thật!
Xio buồn bã và nghiêm nghị nhìn chiếc xe ngựa công cộng đang đỗ trước mặt, cô chọn không bước lên đó.
Cô biết rằng lúc này đi đến Quận Đông sẽ rất nguy hiểm.
Cô định quay về ngay lập tức và bảo Fors chuyển đến một ngôi nhà thuê dự phòng khác. Sau đó, cô sẽ cải trang đến Quận Đông và nhờ người quen tìm hiểu sơ bộ nguyên nhân cũng như dấu vết của kẻ sát nhân.
Haizz, đúng là không có ủy thác nào của tiểu thư Audrey mà không có nguy hiểm... Mình cứ nghĩ vụ này đơn giản, ai ngờ hắn lại trả thù một cách tàn độc như vậy... Mình đã bất cẩn. Chính mình là người đã gây ra cái chết của Williams... Chà, cũng không loại trừ khả năng anh ấy đang thu thập thông tin về những vấn đề khác, từ đó rước họa vào thân... Xio nhắm mắt lại và băng qua đường sang khu vực chờ ở phía bên kia.
...
Lúc 10 giờ 14 phút, sau khi xác nhận tình trạng bề mặt của kiến trúc Kỷ thứ Tư, Klein và cô vệ sĩ Sharron đã đến bên ngoài số 8 phố Williams.
Sharron đã biến mất và Millet Carter nhìn thấy Thám tử Sherlock Moriarty trong bộ đồng phục công nhân màu xám xanh, đội mũ lưỡi trai cùng ba người trợ lý lầm lì.
“Thăm dò như thế này sẽ thuận tiện hơn,” Klein giải thích.
Ánh mắt Millet Carter quét qua ba người trợ lý trông rõ ràng là giỏi đánh nhau và gật đầu hài lòng.
“Anh chuẩn bị nhanh hơn tôi tưởng đấy. Một trong số họ là chuyên gia đuổi rắn à?”
“Đúng vậy, bọn họ rất giỏi đuổi rắn.” Klein không ngần ngại đưa ra câu trả lời khẳng định.
Xác sống thì sợ gì rắn cắn chứ?
0 Bình luận