Vol 2: Faceless

Chương 270: Phóng viên

Chương 270: Phóng viên

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Một tay cầm khẩu súng lục ổ xoay thuê từ Câu lạc bộ Quelaag, Klein bóp cò liên tục. Đạn găm một cách chính xác vào hồng tâm, phát tệ nhất cũng trúng vòng 8. Luyện tập thực chiến kết hợp với khả năng kiểm soát cơ thể siêu phàm của Clown đã giúp kỹ năng bắn súng của anh tiến bộ vượt bậc.

Tập thêm vài tháng nữa là thành thiện xạ rồi... Klein hài lòng tháo đạn, dọn vỏ đạn rơi loảng xoảng xuống đất rồi quay sang Talim Dumont cười: "Anh hài lòng chứ?"

"Rất tốt." Talim cởi áo khoác vải tuýt và áo len, thủ thế quyền anh: "Nào, giờ hãy cho tôi xem khả năng cận chiến của anh. Nói trước, tôi được huấn luyện bài bản như hiệp sĩ tập sự từ nhỏ đấy nhé."

Là Người Phi Phàm mà không hạ được người thường thì tôi đập đầu chết cho rồi! Klein thầm rủa. Anh đặt súng xuống, không thèm cởi áo khoác, bước sang bên ra hiệu bắt đầu. Định ngoắc tay khiêu khích cho ngầu nhưng nghĩ lại thì đối thủ yếu quá, làm thế tốn thời gian.

Talim nhún nhảy đầy phấn khích, bất ngờ lao tới tung cú đấm móc phải.

Klein dùng tay trái đỡ và tóm lấy cổ tay đối phương, hạ thấp trọng tâm, vặn eo, tay phải vung lên thực hiện cú vật qua vai mượt mà.

Bịch! Talim bay vèo ra ngoài, ngã ngửa. Klein không dùng sức, chỉ mượn lực quán tính ném anh ta đi.

"Rất ấn tượng!" Talim bật dậy, giơ ngón cái. "Quả không hổ danh thám tử nổi tiếng. Bắn súng hay đánh đấm đều xuất sắc."

Hạ được con gà như anh thì chứng minh được gì... Klein thầm mỉa mai, ngoài mặt vẫn cười tươi: "Tôi nghĩ như thế là đủ để chứng minh rồi, tôi có thể biết yêu cầu của bạn anh không?"

"He he, lát nữa khi anh ấy đến, hai người tự nói chuyện nhé." Talim xoa lưng: "Cụ thể thì tôi cũng không rõ. À, anh ấy là Mike Joseph, phóng viên của tờ Người Quan Sát Hàng Ngày. Chắc là cần bảo vệ ngắn hạn thôi."

"Được rồi." Klein không hỏi thêm, tiếp tục tập bắn với nhiều loại súng khác nhau: súng săn, súng trường đơn phát, súng trường liên thanh... Anh muốn thành thạo mọi loại vũ khí để ứng biến trong tương lai.

Gần 12 giờ trưa, anh xuống căng tin tầng 1, tự thưởng cho mình bữa trưa thịnh soạn gồm gà nướng, bít tết áp chảo, tôm hùm sốt kem phô mai, cơm hải sản Feynapotter, salad trái cây, canh hàu và trà đen Earl Grey.

Ăn thế này ở ngoài phải tốn ít nhất 3 soli... Klein vừa ăn vừa thầm cảm ơn Nữ Thần.

Khi anh ăn gần xong, Talim dẫn một người đàn ông mặc áo khoác dày, đội mũ nửa chóp đến.

"Thám tử Moriarty, đây là bạn tôi, Mike Joseph. Mike, đây là thám tử lừng danh Sherlock Moriarty."

"Hân hạnh." Mike bỏ mũ chào. Anh ta tầm 30 tuổi, lông mày thưa, da thô ráp, lỗ chân lông to. Nhưng ngũ quan không tệ, đôi mắt xanh quyến rũ, ria mép tỉa tót tạo vẻ phong trần từng trải.

Klein vuốt ria mép của mình, đứng dậy mời khách: "Tôm hùm sốt kem hôm nay ngon lắm, anh có muốn thử không."

"Được thôi." Mike không khách sáo, đi lấy đồ ăn chất đầy đĩa.

"Cậu ấy vội đến đây nên chưa ăn gì" Talim giải thích, đặt chồng báo lên bàn.

"Tôi thấy rồi." Klein lau miệng, thong thả nhâm nhi trà.

Lát sau, Mike quay lại với hai đĩa thức ăn, ngấu nghiến vài miếng lót dạ rồi ngước nhìn Klein: "Thám tử Moriarty, anh có nghe về vụ giết người hàng loạt gần đây không?"

"Vụ mổ lấy nội tạng ấy hả?" Tim Klein hẫng một nhịp.

Talim gật đầu tiếc nuối: "Đúng như dự đoán, thám tử nào cũng quan tâm vụ này."

Mike rút một tờ báo đẩy về phía Klein: "Tin mới nhất đây." Đó là tờ Người Quan Sát Hàng Ngày. Trang nhất giật tít: "NẠN NHÂN THỨ 11! CẢNH SÁT SIVELLAUS BÓ TAY!"

Trụ sở Cảnh sát Backlund nằm ở phố Sivellaus nên hay được gọi tắt là Cảnh sát Sivellaus.

11 người rồi sao? Klein cau mày đọc tiếp. Vẫn thủ đoạn cũ: nạn nhân là phụ nữ mặc váy lộng lẫy, bị mổ bụng lấy nội tạng.

Rõ ràng là dấu hiệu thờ cúng ác quỷ. Cảnh sát chắc chắn đã chuyển hồ sơ cho Nighthawks, Mandated Punishers hoặc Machinery Hivemind rồi. Tại sao vẫn chưa bắt được hung thủ nhỉ? Hắn có khả năng chống bói toán và thông linh? Hay linh hồn của nạn nhân đã bị xử lý hoặc hiến tế cùng nội tạng? Chắc chắn hắn biết cách gây nhiễu bói toán... Nếu hung thủ mà không làm được thế thì sao dám giết người hàng loạt...

Klein ngẩng lên: "Anh muốn điều tra riêng à?" 

"Xin lỗi, tôi không nhận vụ này được. Không có lời mời từ cảnh sát thì tôi không nên can thiệp. Tôi phải giữ quan hệ tốt với họ." Quan hệ tốt là kiểu bị mời lên uống nước chè ấy... Klein tự giễu. Lý do thực sự là anh sợ đụng độ Nighthawks Backlund đang điều tra vụ án.

"Không, không phải tìm hung thủ. Tôi chỉ muốn hoàn thành bài phóng sự thôi." Mike giải thích.

"Phóng sự?" Klein khoanh tay hỏi.

"Mai hoặc kia báo sẽ đăng bài phân tích chuyên sâu của tôi. Tôi đã tìm ra điểm chung của các nạn nhân để cảnh báo cộng đồng."

"Điểm chung ấy là gì?" Klein tò mò.

Mike nhấp ngụm cà phê: "Ngoài việc là phụ nữ mặc váy sặc sỡ, còn một điểm nữa. Tôi đã điều tra kỹ lưỡng nghề nghiệp của họ. Họ là những người giúp việc, công nhân dệt, thợ may, giáo viên... Tưởng không liên quan, nhưng thực ra tất cả bọn họ đều từng là gái đứng đường."

"Gái đứng đường? Cả giáo viên sao?" Klein ngạc nhiên. Giáo viên ở Loen thuộc tầng lớp trung lưu, lương ít nhất 2 bảng 1 tuần, đủ để sống sung túc, sao phải làm nghề đó?

Mike cười khổ: "Đó là quá khứ. Có thể họ từng trải qua giai đoạn khó khăn cùng cực." 

"Tôi từng khảo sát ở Backlund, cứ 6 phụ nữ từ 15-55 tuổi thì có 1 người đang hoặc từng làm gái đứng đường. Hê, đất nước chúng ta đấy. Người nước ngoài đến đây sốc lắm, một đất nước bảo thủ, một đô thị phồn hoa mà lại đầy rẫy mại dâm."

Số liệu phóng đại quá... Nhưng nếu là thật thì đúng là hiện thực tàn khốc... Cái thế giới chết tiệt này... Klein cạn lời. Anh hỏi vặn: "Làm sao hung thủ biết họ từng làm nghề đó? Họ đâu có dán nhãn lên trán, đến anh còn phải điều tra kỹ mới biết."

"Đúng là thám tử vĩ đại có khác, anh hỏi đúng trọng tâm đấy. Đây có thể là manh mối quan trọng." Mike khen ngợi.

Nếu là Người Phi Phàm con đường Ác Quỷ (Danh sách 9: Criminal), hắn sẽ chọn mục tiêu có vẻ sa ngã nhưng chưa hoàn toàn thoái hóa. Hắn có trực giác nhạy bén với sự sa đọa, có thể nhìn thấy màu sắc tương ứng sâu bên trong.  Chiếc váy sặc sỡ có khi chỉ là để đánh lạc hướng điều tra... Klein tự trả lời trong đầu, rồi hỏi: "Vậy anh muốn điều tra gì?"

Mike gật đầu: "Trong 11 nạn nhân, 10 người từng làm nghề đó, chỉ có 1 người là hiện tại vẫn đang làm. Đó là nạn nhân trẻ nhất, Siber 16 tuổi. Rất kỳ lạ. Tôi muốn đến 'Hoa Hồng Vàng', nơi cô ấy làm việc để tìm hiểu thêm." 

"Tôi sợ đụng chạm đến bảo kê ở đó nên muốn nhờ anh bảo vệ tôi. Không cần đánh nhau, chỉ cần bảo vệ tôi rút lui an toàn nếu có biến." 

"Thù lao là 1 bảng. Nếu có đánh nhau thì sẽ tăng lên 5 bảng. Anh thấy sao?"

Klein cười: "Để tôi rửa tay trước khi trả lời anh."

Anh lịch sự cúi chào, thong thả vào nhà vệ sinh tung đồng xu. 

Kết quả: Khẳng định.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!