Vol 2: Faceless

Chương 223: Ba việc

Chương 223: Ba việc

Sau khi lắng nghe cẩn thận, Klein hỏi: "Vậy cậu nghi ngờ rằng ông Zreal mà các thám tử khác nhìn thấy thực chất là kẻ giả mạo?"

Ian cầm chiếc mũ tròn màu nâu trên tay, trả lời vẻ đăm chiêu: "Đó là một khả năng, nhưng tôi nghĩ rất khó xảy ra vì rủi ro quá lớn. Bữa tiệc tuy diễn ra vào ban đêm, ánh đèn không được sáng lắm, nhưng hầu hết người tham dự đều là thám tử – những người có khả năng quan sát cực kỳ nhạy bén. Chỉ một bộ tóc giả, râu giả hay chút hóa trang khó lòng qua mắt được họ."

Có lẽ một số năng lực Phi Phàm có thể làm được điều đó... Chẳng hạn như khả năng biến hình của "Creeping Hunger"...

Thực ra, câu hỏi của Klein có cài một cái bẫy nhỏ. Anh muốn quan sát phản ứng, biểu cảm và ngôn ngữ cơ thể của cậu thiếu niên để xác định xem cậu có từng tiếp xúc với giới Phi Phàm hay biết chút gì về huyền học hay không.

Kết quả bước đầu là không.

Thấy Thám tử Moriarty khẽ gật đầu đồng tình, Ian tiếp tục: "Tôi tin rằng người các thám tử nhìn thấy chính là ông Zreal, nhưng ông ấy đã mất tự do. Ông ấy đang bị ai đó khống chế và không thể phát tín hiệu cầu cứu. Việc ông ấy phớt lờ các nỗ lực liên lạc của tôi có lẽ là một ám hiệu ngầm rằng ông ấy đang cần giúp đỡ."

"Một lời giải thích hợp lý." Klein thả lỏng đôi tay đang đan vào nhau, ngả người ra sau ghế, tạo vẻ thoải mái và tự tin.

Ian im lặng khoảng mười giây rồi nghiêm túc nói: "Tôi muốn thuê anh điều tra về ông Zreal và xác định tình trạng hiện tại của ông ấy. Tôi chỉ cần xác nhận điều đó thôi."

Nhận thấy Ian là một "tay trong" bán chuyên nghiệp từng thu thập thông tin cho thám tử, Klein cũng có ý định kết giao. Anh mỉm cười: "Vậy cậu định trả bao nhiêu? Cậu cũng biết đấy, công việc này tiềm ẩn rất nhiều rủi ro."

Ian cúi nhìn cái túi áo khoác cũ kỹ của mình, suy nghĩ một lúc rồi nói: "Có hai phương án. Thứ nhất, tôi có thể trả ngay cho anh một khoản đủ để anh hài lòng. Nhưng đó sẽ là tất cả, bất kể nhiệm vụ đơn giản hay khó khăn, trừ khi anh bị thương nghiêm trọng. Thứ hai, tôi sẽ trả trước 5 bảng. Sau khi hoàn thành, anh có thể yêu cầu thêm tùy vào mức độ khó khăn của vụ việc. Tuy nhiên cách này rất dễ gây tranh cãi, ngay cả khi có hợp đồng."

Klein giả vờ trầm ngâm khoảng ba mươi giây rồi nói bằng giọng trầm ấm: "Tại sao chúng ta không làm thế này nhỉ? Cậu cứ trả trước 5 bảng, và sau khi nhiệm vụ hoàn thành, cậu giúp tôi làm ba việc. Đừng lo, không có gì khó khăn đâu. Chúng hoàn toàn nằm trong khả năng của cậu và sẽ không vi phạm nguyên tắc đạo đức. Chúng ta có thể ghi rõ điều này trong hợp đồng."

Ian cau mày suy nghĩ rồi đứng dậy, nhoài người về phía trước chìa tay ra: "Được! Thỏa thuận."

Klein bắt tay cậu, lấy ra bản hợp đồng mẫu đã chuẩn bị sẵn, điền thêm các điều khoản vừa thảo luận rồi ký tên và đóng dấu vân tay.

Xong xuôi, anh đưa cho Ian một xấp giấy trắng, quan sát cậu viết lại các thông tin liên quan đến Thám tử Zreal.

Một lúc sau, anh lướt qua tờ giấy rồi thản nhiên hỏi: "Tôi có thể liên lạc với cậu bằng cách nào trong trường hợp khẩn cấp, hoặc khi đã xác định được tình trạng của Zreal?"

Ian mím môi im lặng một lúc lâu. Chỉ khi Klein quay sang nhìn, cậu mới đáp vẻ cứng nhắc: "Anh không cần liên lạc với tôi. Tôi sẽ tự xuất hiện đúng lúc."

Không nói thêm lời nào, cậu lấy ra một xấp tiền mặt dày cộm từ túi áo khoác. Những tờ tiền được sắp xếp cực kỳ ngăn nắp, từ mệnh giá cao đến thấp.

Ian rút ba tờ 1 bảng từ dưới cùng, đếm tiếp sáu tờ 5 soli, và cuối cùng là mười tờ 1 soli.

Nhìn Ian xếp những tờ tiền ngay ngắn, đến mức hình chân dung các vị vua cũ cũng quay cùng một hướng không lệch một li, Klein bỗng thấy hơi... ngứa mắt.

Đây đích thị là chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế giai đoạn cuối... Anh thầm thở dài, nhận lấy số tiền.

Theo ước tính sơ bộ của anh, trong túi Ian chỉ còn lại chưa đến 3 bảng.

Cậu ta có lẽ đã dốc sạch tiền tiết kiệm rồi... Nếu mình đòi hỏi nhiều hơn, liệu cậu ta có quỵt nợ bỏ chạy không nhỉ? Trông cậu ta không giống loại người đó, nhưng không nên trông mặt mà bắt hình dong...

Klein cố tình gấp những tờ tiền một cách lộn xộn rồi nhét đại vào túi. Đúng như dự đoán, anh thành công chọc tức Ian, khiến khuôn mặt cậu thiếu niên hơi co giật vì khó chịu.

"Tôi sẽ cố gắng hoàn thành cuộc điều tra sớm nhất có thể." Klein đứng dậy, đưa tay ra tiễn khách.

"Cảm ơn anh đã giúp đỡ." Ian chân thành cảm ơn vì mức giá "ưu đãi" này.

Nhìn bóng lưng cậu thiếu niên già dặn trước tuổi rời đi, Klein vuốt cằm thầm nghĩ: Vụ này chắc chắn phức tạp hơn vẻ bề ngoài.

Ian không hề đả động gì đến những cuộc điều tra gần đây của Zreal hay loại thông tin mà ông ấy nhờ cậu ta thu thập...

Thôi kệ. Mình sẽ làm đúng phận sự tương xứng với số tiền nhận được. Nhiệm vụ chỉ là xác nhận tình trạng hiện tại của Zreal mà thôi.

Anh quay người bước trở lại phòng khách, tiện tay lấy ra một đồng xu 1/4 penny.

Pinh!

Đồng xu nảy lên không trung, mắt Klein tối sầm lại khi anh lẩm bẩm câu hỏi bói toán: xem vụ án này có liên quan đến yếu tố Phi Phàm hay không.

Anh xòe tay phải ra định bắt lấy đồng xu.

Cạch! Đồng xu trượt qua kẽ ngón tay, rơi xuống sàn và lăn đi mất.

Kết quả này có nghĩa là phép bói toán đã thất bại.

Xem ra Ian đã giấu giếm nhiều thứ hơn mình tưởng... Thông tin thiếu hụt nghiêm trọng đến mức mình thậm chí không thể nhận được một kết quả bói toán mơ hồ nào... Anh mím môi, bước tới cúi xuống nhặt đồng xu lên.

...

Đêm hôm đó, rạng sáng tại số 138 Phố Hoa Hồng, khu vực Cầu Backlund.

Klein đã thay sang bộ đồ công nhân màu xanh nhạt rẻ tiền. Miệng, cằm và má anh được che bởi bộ râu quai nón rậm rạp màu đen, khiến anh trông có vẻ thô lỗ và bặm trợn.

Anh đội chiếc mũ lưỡi trai sẫm màu, kéo sụp xuống che gần hết đôi mắt.

Kiểu mũ này có nguồn gốc từ những thợ săn Cộng hòa Intis, khác biệt đôi chút so với mũ săn hươu truyền thống của Vương quốc Loen, nhưng lại rất phổ biến trong tầng lớp lao động thấp ở Backlund.

Nấp trong bóng tối của một cây ngô đồng Intis ven đường, Klein quan sát ngôi nhà đối diện dưới ánh đèn gas đường phố vàng vọt.

Đó là nhà của Zreal.

Vị thám tử này đến từ Southville. Cha mẹ, người thân và bạn bè đều ở quê, ông đến Backlund lập nghiệp một mình và dần tạo dựng được chút tên tuổi.

Ông vẫn độc thân, chỉ thuê hai người giúp việc theo giờ, cứ ba ngày đến dọn dẹp một lần chứ không ở lại.

Lúc này, căn nhà liền kề mà ông thuê tối om như mực.

Klein tháo sợi dây bạc quấn trong cổ tay áo, để mặt dây chuyền topaz rủ xuống tự nhiên.

"Bên trong có nguy hiểm." "Bên trong có nguy hiểm." ...

Sau khi lặp lại bảy lần, anh mở mắt ra. Con lắc đang quay theo chiều kim đồng hồ, nhưng rất chậm.

"Có nguy hiểm, nhưng không quá nghiêm trọng," Klein lẩm bẩm. Anh kiểm tra lại bộ bài Tarot, bùa chú tự chế và Bột Thánh Đêm trên người một lần nữa cho chắc chắn.

Xong xuôi, anh nhìn quanh, lợi dụng màn đêm tĩnh mịch nhanh nhẹn băng qua đường.

Ngôi nhà nằm sát mặt đường, không có hiên hay sân vườn. Klein vòng sang bên hông, dễ dàng leo theo đường ống nước lên ban công nhỏ tầng hai – nơi dùng để phơi quần áo.

Anh rút ra một lá bài Tarot, luồn qua khe cửa, khéo léo gạt chốt mở cửa dẫn vào hành lang.

Dựa theo sơ đồ bố trí căn nhà mà Ian vẽ, Klein di chuyển êm ru như mèo đến trước phòng ngủ của Zreal.

Anh gõ nhẹ vào răng hàm trái, kích hoạt Linh Thị. Xuyên qua cánh cửa gỗ, anh quan sát bên trong.

Linh Thị có khả năng nhìn thấy hào quang xuyên qua các vật cản không chứa linh tính, nhưng độ rõ nét phụ thuộc vào năng lực của người sử dụng. Hiện tại, Klein có thể nhìn xuyên cửa gỗ nhưng vẫn bị tường bê tông chặn lại. Hơn nữa, hình ảnh thu được cũng khá mờ nhạt.

Trong tầm mắt anh xuất hiện ba vầng hào quang hình người trong phòng ngủ. Màu sắc của chúng ảm đạm và nằm ở các vị trí khác nhau.

Có ba người đang mai phục... Là để bắt Ian, hay ai khác? Phòng ngủ đâu có rộng lắm... Klein đứng trong bóng tối, bình tĩnh phân tích.

Bất chợt, anh lùi lại phía ban công, bước chân vẫn nhẹ nhàng không tiếng động.

Ra đến ban công, Klein lấy từ túi ra một miếng bạc mỏng. Đó là Bùa Ngủ mà anh vừa tạo ra chiều nay.

Anh không cầu nguyện với Evernight Goddess mà cầu nguyện với chính mình. Anh thực hiện nghi thức nhân danh "The Fool không thuộc về thời đại này, Kẻ cai trị bí ẩn phía trên màn sương xám, Vị Vua Vàng và Đen nắm giữ vận may", rồi tự mình lên không gian trên sương xám để đáp lại lời cầu nguyện.

Do khó huy động sức mạnh của không gian bí ẩn, Klein chỉ có thể dùng linh tính của bản thân để "ban phước". Kết quả là lá bùa này yếu hơn bùa chính thống, nhưng vẫn tốt hơn bùa anh làm với tư cách Người Phi Phàm thông thường.

Quan sát xung quanh lần nữa, Klein che miệng, thì thầm một từ bằng tiếng Hermes cổ: "Đỏ thẫm."

Cảm nhận sự lạnh lẽo tỏa ra từ lá bùa, anh di chuyển nhanh chóng nhưng im lặng trở lại cửa phòng ngủ của Zreal. Khi nắm tay nắm cửa, anh truyền linh tính vào miếng bạc mỏng.

Két! Klein cẩn thận vặn tay nắm, hé cửa ra một khe nhỏ.

Ngay lập tức, anh ném Bùa Ngủ vào trong.

Rút tay về, Klein khép cửa lại và bắt đầu đếm ngược.

3 2 1

Anh đột ngột đẩy cửa xông vào rồi lăn một vòng trên sàn để tránh đòn.

Không cảm thấy bất kỳ động tĩnh nào, Klein đứng dậy. Dưới ánh trăng đỏ thẫm chiếu qua cửa sổ, anh bắt đầu quan sát căn phòng.

Đó là một phòng ngủ bình thường với một chiếc giường, tủ quần áo, bàn làm việc, bộ ghế sofa và giá treo áo khoác.

Phía bên kia giường, một người đàn ông mặc áo khoác đen đang ngủ say như chết. Ngoài ra còn một kẻ nằm cạnh ghế sofa và một kẻ khác gục trước tủ quần áo. Tất cả đều đang chìm trong giấc ngủ.

Xác nhận cả ba đã bị vô hiệu hóa, Klein bước tới giường, cúi xuống tìm kiếm.

Theo mô tả của Ian, Thám tử Zreal có mái tóc ngắn màu vàng nâu.

"Chắc là đây rồi..." Klein thì thầm, nhặt vài sợi tóc vương trên gối.

Anh đi đến ngồi xuống ghế sofa, đắm mình trong bóng tối pha lẫn ánh trăng đỏ thẫm, chuẩn bị sử dụng bói mộng để tìm tung tích Zreal.

Dựa lưng vào ghế, khóe miệng anh cong lên tạo thành một nụ cười tự giễu: Suy luận đấy, anh bạn của tôi...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!