Vol 2: Faceless

Chương 382: Robin Hood

Chương 382: Robin Hood

Tại ngôi nhà thuê của Xio và Fors ở Quận Cherwood.

Fors vừa hoàn thành chương mở đầu cho cuốn sách mới, đang trong tâm trạng tốt. Cô định tự thưởng cho mình một điếu thuốc thì Xio đẩy cửa bước vào phòng làm việc.

“Hút thuốc có hại cho sức khỏe đấy.” Xio khịt mũi, nhắc nhở.

Fors không đôi co, cô nhận ra vẻ mặt khó hiểu của bạn mình. “Cậu vừa gặp chuyện gì à?”

Xio gãi mái tóc vàng rối bù, ngồi phịch xuống chiếc ghế gần đó.

“Người đó đã liên lạc với tớ, kẻ đã bán công thức Sheriff cho tớ tại buổi tụ họp của ngài A ấy.

Ông ta giao cho tớ một nhiệm vụ đơn giản với thù lao khởi điểm là ba mươi bảng. Nhưng tớ không biết nhiệm vụ đó có nguy hiểm không...”

Fors suy ngẫm một chút rồi phân tích: “Kẻ đó... Chắc chắn có một tổ chức đứng sau, nhưng tại sao họ lại muốn lôi kéo cậu? Họ không sợ trí thông minh của cậu sẽ làm liên lụy đến cả tổ chức sao? Họ cần gì từ cậu à? Nhan sắc thì tàm tạm, chiều cao thì khiêm tốn... Chắc mạng sống của cậu có giá trị hơn chút đỉnh... Ờ, thế nhiệm vụ là gì?”

Xio đã quá quen với những lời châm chọc của cô bạn thân nên phớt lờ đoạn đầu. Cô đi thẳng vào vấn đề: “Điều tra xem gần đây có ai theo dõi Capim không.”

“Capim? Cái tên buôn người đáng bị treo cổ—à không, bị thiêu sống ấy hả?” Dù không phải thợ săn tiền thưởng, nhưng bản năng nhà văn luôn thôi thúc Fors thu thập tư liệu từ những câu chuyện của Xio.

Xio gật đầu. “Chính là hắn. Nhưng hắn chết rồi. Nghe nói chết thê thảm lắm.”

“Hắn chết thế nào? Bị băm vằm ra từng mảnh à?” Fors hỏi dồn, vẻ mặt đầy tò mò và phấn khích.

“Người đó không nói chi tiết. Chắc mai báo chí sẽ đăng thôi.” Xio ngẫm nghĩ hai giây rồi tiếp tục, “Ông ta chỉ nhắc đến một chi tiết khá đặc biệt tại hiện trường. Xác Capim bị phủ đầy những lá bài Tarot. Trên mặt hắn có hai lá: ‘Judgment’ và ‘The Emperor’.

Judgment có lẽ ám chỉ bản án tử hình dành cho Capim. Nhưng lá The Emperor nghĩa là gì? Danh tính của kẻ giết người - à không, vị anh hùng đó sao?” Với tư duy của một tác giả ăn khách, Fors bắt đầu suy luận về hiện trường vụ án độc đáo này.

Đột nhiên, cô sững người.

Bài Tarot? Xác chết phủ đầy bài Tarot? Fors chợt nhớ đến tổ chức bí mật mình vừa gia nhập—Câu lạc bộ Tarot!

Không lẽ là một trong số họ; à không, trong số chúng ta? Nhưng làm gì có thành viên nào mang mật danh The Emperor... Nếu thực sự là vậy, đây là lần đầu tiên mình thấy dấu vết của Câu lạc bộ Tarot ngoài đời thực... Hóa ra chúng ta không chỉ là một tổ chức bí mật tồn tại phía trên màn sương xám.

Cảm xúc trong lòng Fors dâng trào, vừa kinh ngạc vừa lo lắng.

...

Dưới sự dẫn dắt của người phục vụ, Klein bước vào phòng sinh hoạt quen thuộc nơi diễn ra buổi tụ họp của ‘Con Mắt Trí Tuệ’.

Trong phòng chỉ thắp một ngọn nến duy nhất. Ánh sáng vàng vọt, lờ mờ khiến khung cảnh trông như bước ra từ truyện ma. Cộng thêm những bóng người mặc áo choàng đen, đeo mặt nạ sắt, bầu không khí càng trở nên căng thẳng, ngột ngạt.

Vừa bước vào, Klein bỗng rùng mình, một cảm giác khó hiểu ập đến.

Anh cảm thấy ngọn lửa nến đang chằm chằm nhìn mình.

Anh cảm thấy ngọn lửa đó sắp bùng lên, thiêu rụi tóc và áo choàng của anh.

Anh cảm thấy tấm rèm cửa sổ lồi kia sẽ bất ngờ bốc cháy, lao vào quấn chặt lấy anh, bịt kín mũi miệng, khiến anh ngạt thở đến chết.

Chuyện quái gì thế này? Klein sững sờ, thần kinh căng như dây đàn.

Đó không phải là điềm báo nguy hiểm thông thường, mà là một nỗi sợ hãi bản năng.

Klein cẩn thận tìm một chỗ và ngồi xuống.

Khoảnh khắc mông chạm vào mặt ghế, anh cảm tưởng như chiếc ghế sắp nổ tung, những mảnh gỗ nhọn hoắt sẽ đâm xuyên qua người mình.

Điều này gợi nhớ đến những video tai nạn kinh hoàng anh từng xem ở Trái Đất—bình khí nén dưới ghế xoay phát nổ, trục thép và mảnh vỡ găm nát phần dưới cơ thể nạn nhân. Hình ảnh máu me be bét hiện lên rõ mồn một trong đầu anh.

Tại sao mình lại liên tưởng đến những thứ như vậy? Do Linh Thể bị tổn thương sau trận chiến sao? Klein trầm ngâm nhìn quanh, nhận ra gã ‘Apothecary’ béo vẫn chưa đến.

Có chuyện gì với anh ta à? Hay anh ta rời Backlund rồi? Klein lẩm bẩm. Lúc này, ‘Con Mắt Trí Tuệ’ thông báo bắt đầu buổi tụ họp.

Suốt mấy tiếng đồng hồ sau đó, Klein chìm trong sợ hãi. Anh lo chiếc đèn chùm sẽ rơi xuống đập vỡ đầu, sợ chiếc bàn cà phê sẽ tự di chuyển ngáng chân làm anh ngã, nghi ngờ tất cả thành viên xung quanh đều mang ác ý và sẵn sàng tấn công anh bất cứ lúc nào.

Sự bồn chồn, cảnh giác thái quá khiến anh mất tập trung hoàn toàn, chẳng còn tâm trí đâu để ý đến các giao dịch.

Nếu điềm báo nguy hiểm bình thường giống như tiếng chuông điện thoại rung nhẹ nhắc nhở, thì cảm giác hiện tại giống như tiếng máy khoan bê tông gầm rú bên tai, khiến anh không thể thư giãn nổi giây nào... Klein đưa tay định xoa trán, nhưng chỉ chạm vào lớp mặt nạ sắt lạnh lẽo.

Ngay lúc đó, anh lại tưởng tượng chiếc mặt nạ sắt sẽ móp vào, dính chặt lấy mặt và găm sâu vào não.

Là do Linh Thể bị thương gây ra ảo giác thật sao? Klein cau mày.

Ban đầu anh định hỏi mua máu và tuyến yên biến dị của Thợ Săn Ngàn Mặt, nhưng trong tình trạng này, anh đành phải từ bỏ vì thận trọng.

Dù cấp độ của buổi tụ họp này không cao, khó có khả năng xuất hiện nguyên liệu từ quái vật cấp cao như Thợ Săn Ngàn Mặt, nhưng Klein tin rằng các thành viên ở đây có thể tham gia nhiều hội nhóm khác và biết đâu sẽ có manh mối.

Trong tâm trạng thấp thỏm, Klein tham dự buổi tụ họp như một người ngoài cuộc.

Ngay khi cởi bỏ áo choàng, tháo mặt nạ và bước ra khỏi căn phòng, cảm giác mọi thứ xung quanh đều muốn hại mình lập tức biến mất. Biến mất một cách kỳ lạ và triệt để!

Chuyện này... Đồng tử Klein co lại. Anh xác định những trải nghiệm vừa rồi không phải do tổn thương Linh Thể. Nếu là do thương tích, anh sẽ không thể có hai trạng thái đối lập hoàn toàn khi ở trong và ngoài phòng như vậy.

Anh nghi ngờ có một người hoặc sinh vật vô hình, cực kỳ đáng sợ đang hiện diện trong phòng sinh hoạt đó. Thực thể ấy đã kích thích linh cảm của Seer và trực giác nguy hiểm của Clown, nhưng do bị kìm nén hoặc vì lý do nào đó, sự kích thích này biểu hiện dưới dạng những liên tưởng tai hại khiến anh không nhận ra ngay.

Đó là ai? Hay là cái gì? Đáng sợ thật. Chỉ riêng sự tồn tại của nó đã khiến mình có phản ứng gần giống như sắp mất kiểm soát... Không gây tiếng động, Klein đi nhanh về phía con phố gần nhất.

Đột nhiên, một giả thuyết lóe lên trong đầu.

Quán Bar Trái Tim Dũng Cảm ở ngay gần đây. Đó là địa bàn hoạt động của Wraith Steve - kẻ đã bị cô Sharron, Maric và anh hợp sức tiêu diệt...

Cái chết của Steve chắc chắn đã chọc giận Bán Thần của Rose School of Thought. Hắn đang giám sát khu vực này, nhắm vào những Người Phi Phàm lảng vảng quanh đây...

Có phải là hắn không?

May mà mình đã để lại Chai Độc Sinh Học và Trâm Cài Mặt Trời ở lại phía trên màn sương xám để tránh bị bói toán... Nếu không, hậu quả thật khôn lường... Một Magician vừa thực hiện xong màn trình diễn 'bất khả thi' thì bị giết chết ngay tại chỗ...

Thế giới Phi Phàm thực sự quá nguy hiểm...

...

Bên trong Nhà thờ Gió Thánh.

Hồng Y Ace Snake nhìn đội trưởng đội Mandated Punisher, hỏi với giọng vô cảm: “Capim là ai?

Tại sao trong biệt thự của hắn lại có cả ngục tối?”

Đội trưởng Mandated Punisher trả lời ngay lập tức: “Hắn là một ông trùm, bị đồn dính líu đến nhiều vụ mất tích của các thiếu nữ. Nghi ngờ là trùm buôn người và buôn bán nô lệ.

Cái ngục tối đó là bằng chứng xác thực.”

“Tại sao một tên buôn người lại được nhiều Người Phi Phàm bảo vệ đến thế? Danh sách của chúng cũng không thấp,” Hồng Y Snake gặng hỏi.

“Thưa Ngài, việc này cần điều tra thêm. Chúng tôi đã thử dùng các biện pháp Phi Phàm để tìm manh mối nhưng đều thất bại,” người đội trưởng trả lời, giọng hơi run vì sợ hãi.

“Ta cũng đã thử rồi,” Hồng Y Snake không trách cấp dưới.

Vị thành viên cấp cao của Giáo hội Lord of Storms ngừng lại một chút rồi ra lệnh: “Tiếp tục điều tra. Đồng thời, truy tìm tung tích của bóng ma Danh sách 6 hoặc 5 kia.”

Sau khi cấp dưới lui ra, Hồng Y Snake cầm bút máy, ghi chú vào sổ tay những từ khóa quan trọng: “Capim, buôn người, nghi thức bài Tarot, bóng ma kỳ lạ không có Danh sách cao, âm mưu không xác định.”

...

Tại Quận Hoàng Hậu, trong dinh thự xa hoa của Bá tước Hall.

Audrey đang đợi người hầu cắt thức ăn thì nghe thấy tiếng cười của cha mình, Bá tước Hall, người đang đọc báo sáng.

“Capim chết rồi.”

“Ông ta là ai ạ?” Audrey mở to mắt ngây thơ hỏi.

Thực ra cô chẳng quan tâm Capim là ai. Cô chỉ đang hùa theo cha mình, người rõ ràng đang muốn chia sẻ câu chuyện.

Đây vừa là nghệ thuật làm con gái ngoan, vừa là bản năng của một Telepathist.

“Hắn là một ông trùm, có nhiều tin đồn nói hắn bí mật buôn người. Có quan hệ khá rộng với một số nhân vật. Hê...” Bá tước Hall cười khẩy. “Hắn bị giết tối qua. Có dấu hiệu rõ ràng cho thấy hắn bị 'phán xét' tại hiện trường, nên báo chí gọi kẻ giết người là 'Hiệp Đạo'. Hiệp Đạo Hoàng Đế Đen. Chà, họ đặt biệt danh cho hắn theo tên vị vua của Đế quốc Solomon cổ đại.”

Hiệp Đạo? Hiệp Đạo Hoàng Đế Đen? Black Emperor... Audrey nghĩ ngay đến Lá Bài Báng Bổ của Ngài Fool. Đó là vật phẩm cấp cao nhất cô từng được tiếp xúc.

Cô bỗng thấy hứng thú với vụ án này: “Nghe thú vị quá cha. Dù là phạm pháp, nhưng con vẫn phải nói rằng Hiệp Đạo đã làm một việc tốt. À, cha, vụ việc diễn ra thế nào ạ?”

“Cảnh sát và Giáo hội chưa công bố chi tiết. Cha cũng chưa hỏi họ, nhưng báo chí viết thế này: Hiệp Đạo mặc giáp đen, đội vương miện đen, khoác áo choàng đen. Hắn đột nhập vào biệt thự Capim, không chỉ khoắng sạch két sắt mà còn lấy mạng Capim cùng đám tay sai ác ôn, giải cứu các cô gái bị giam trong ngục tối.

Hắn rải bài Tarot lên xác Capim, đặc biệt có hai lá che mặt hắn. Một là ‘Judgment’, lá kia là ‘The Emperor’.” Bá tước Hall vừa đọc báo vừa cười kể lại.

Bài Tarot... Judgment và The Emperor... Mắt Audrey sáng lên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!