Chỉ có một ngọn nến le lói thắp sáng căn phòng. Bầu không khí im lặng như thể thời gian đang ngưng đọng.
Vài giây sau, gã Apothecary mới cất tiếng lầm bầm: "Sao anh không để lại địa chỉ nhỉ? Bằng cách đó, tôi có thể lấy được thứ gì đó từ xác của anh."
Nghe như nguyền rủa, nhưng thực chất gã đang cố khuyên ngăn... Klein giả vờ không hiểu, quay sang nói với "Rắn Đen": "Nếu không đánh cược, tôi cầm chắc cái chết. Còn đánh cược, ít ra vẫn có tia hy vọng. Tôi không phải kiểu người ngồi yên chờ chết."
Nghe vậy, "Con Mắt Trí Tuệ" vốn định nói gì đó đành im lặng. Ông ta cũng chẳng thể đưa ra giải pháp nào khả dĩ hơn.
"Tôi thực sự ngưỡng mộ tính cách của anh đấy!" "Rắn Đen" cười lớn.
"Tôi cũng ngưỡng mộ anh. Trước đây tôi cũng có khá nhiều bạn bè tính cách y như vậy. Giờ thì năm nào tôi cũng phải đi viếng mộ và đặt hoa cho họ," gã Apothecary châm chọc, nhưng ý tứ can ngăn vẫn rất rõ ràng.
Gã chẳng thèm quan tâm "Rắn Đen" mạnh hơn mình, cứ nói toạc móng heo những gì mình nghĩ.
Ông Apothecary này chắc cũng nếm mùi đau khổ vì cái mồm hại cái thân rồi... Klein thầm cảm kích.
Anh đưa hộp thuốc lá sắt đựng đặc tính Phi Phàm Hunter cho người phục vụ chuyển tới "Con Mắt Trí Tuệ".
Vị quý ông lớn tuổi đếm đủ 400 bảng tiền mặt từ chiếc vali bên cạnh, nhờ người phục vụ chuyển cho "Rắn Đen".
"Rắn Đen" chỉ liếc qua rồi nói: "Tôi tin tưởng ông 'Con Mắt Trí Tuệ'."
Gã lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, cúi xuống đặt trên sàn rồi đẩy nhẹ. Chiếc hộp trượt thẳng đến chỗ Klein mà không qua tay người phục vụ.
Khoảnh khắc ngón tay chạm vào mặt hộp, Klein nghe thấy những tiếng lầm bầm hư ảo văng vẳng bên tai, kèm theo cơn chóng mặt dữ dội.
Nhưng với anh, mức độ này vẫn nằm trong khả năng chịu đựng. Nó còn chưa bằng những tiếng cầu nguyện ồn ào của Justice và những người khác.
Ngồi thẳng dậy, Klein cẩn thận mở nắp hộp. Bên trong là một cái tai người!
Đôi tai trông giống thật, ngoại trừ việc da sẫm màu và có một vài vùng màu xanh lá cây nơi nó đã thối rữa.
"Dùng thế nào?" Klein hỏi.
"Rắn Đen" thản nhiên đáp: "Cầm trực tiếp bằng tay trần là dùng được. Hê, tốt nhất anh nên về nhà hẵng thử một mình."
Klein không hỏi thêm, đóng nắp hộp lại bỏ vào túi. Anh cố tình cười khổ: "Món này làm tôi chóng mặt quá."
Sau một thoáng im lặng, gã Apothecary lại hét lên: "Tôi muốn mua tinh thể tủy Suối Nguồn Tinh Linh, ai có không?"
Không ai trả lời.
Gã tặc lưỡi lầm bầm: "Nghiêm túc đấy, lần nào hỏi cái này cũng im thin thít."
"Hay là anh đặt một vé du thuyền đến Đảo Sonia đi," "Con Mắt Trí Tuệ" nói đùa.
Suối Nguồn Tinh Linh còn gọi là Suối Vàng Sonia, nghe tên là biết xuất xứ. Loại nước suối giàu linh tính này khá phổ biến, nhưng tinh thể tủy của nó lại là nguyên liệu Phi Phàm hiếm có khó tìm.
Sau vài giao dịch thất bại nữa, "Con Mắt Trí Tuệ" vỗ tay tuyên bố: "Hôm nay kết thúc tại đây. Theo quy tắc cũ, rời đi từng người một, mỗi người cách nhau 3 phút."
Rời đi từng người một... Cách nhau 3 phút... Để tránh bị theo dõi và cướp bóc lẫn nhau à? Nhận được tín hiệu, Klein đứng dậy, theo hướng dẫn của người phục vụ rời khỏi phòng.
Anh trả lại áo choàng cho người phục vụ, men theo lối cũ trở lại cửa sau quán bar Trái Tim Dũng Cảm. Tháo mặt nạ sắt, đi qua nhà bếp, anh thấy Kaspars đang đứng ngoài phòng chơi bài, tiếng chó sủa và tiếng ồn ào trong quán át đi mọi âm thanh.
"Mừng là cậu vẫn còn sống quay lại." Ông lão mũi đỏ thở phào, vết sẹo trên mặt giật giật.
Klein ghé sát, hạ giọng hỏi: "Sắp tới còn cuộc tụ họp nào như thế này không?"
"Có vẻ cậu vẫn chưa đạt được mục đích. Tôi khuyên cậu đừng phí thời gian nữa.” Kaspars ái ngại nhìn vị khách hàng "xui xẻo": "Chắc phải vài ngày nữa mới có. Cụ thể thì tôi không rõ. Xem cậu có đợi được không đã."
Klein gật đầu, hỏi tiếp: "Maric có đây không?"
"Vẫn định thuyết phục cậu ta à? Đừng, chỉ chọc giận cậu ta thêm thôi!" Kaspars cảnh báo. "Cậu ta đang ở trong phòng chơi bài sau lưng cậu đấy."
Không, tôi đâu định thuyết phục. Tôi đang cố tránh xa anh ta càng xa càng tốt đây, kẻo đám thây ma lại nổi loạn... Klein sờ chiếc còi đồng của Azik trong túi.
"Tôi hiểu rồi."
Anh rời quán bar ngay lập tức, ghé qua căn hộ thuê ở Quận Đông để đi vệ sinh rồi mới trở về Phố Minsk.
Trong phòng chơi bài, Maric vừa đặt cược tất tay, tự tin lật bài. Anh ta có ba con K và đôi 9. Con thây ma đối diện có đôi 6 và một con 8.
Bất ngờ, con thây ma chủ động lật bài tẩy: một đôi 6 nữa! Ván này, nó thắng với Tứ quý 6!
Maric tái nhợt ngồi đó ngẩn ngơ và ngay lập tức cảm thấy tất cả những thây ma xung quanh đang lạnh lùng nhìn chằm chằm vào mình.
Vài phút sau, anh ta lảo đảo bước ra khỏi phòng với đôi chân run rẩy, suýt ngã sấp mặt. Đám "tùy tùng" trong phòng cũng đổ rạp xuống sàn.
"Đừng cho ai vào trước bình minh," Maric ra lệnh bằng giọng khàn đặc với Kaspars đang sững sờ.
Anh ta rút khăn tay trắng lau khóe miệng. Chiếc khăn nhanh chóng nhuốm màu xanh đậm lẫn chút đỏ tươi.
Được Kaspars gật đầu, Maric tìm một cái ghế ngồi phịch xuống, gọi một thùng bia Southville, vừa uống vừa nhìn chằm chằm vào hư không.
...
Về đến số 15 Phố Minsk, Klein rửa mặt mũi theo thói quen rồi về phòng kéo rèm kín mít.
Đợi hơn mười phút, xác nhận không có đốm sáng linh tính nào rình rập, anh bắt đầu nghi thức triệu hồi bản thân. Đáp lại lời cầu nguyện, anh mang chiếc hộp gỗ chứa cái tai đen lên không gian trên sương xám.
Giữa những ngôi sao đỏ thẫm im lìm không lấp lánh. Klein ngồi vào ghế chủ tọa, mở nắp hộp gỗ.
Lần này, không có tiếng lầm bầm hay cơn chóng mặt nào. Màn sương xám vô tận dường như đã cô lập hoàn toàn mọi tác động bên ngoài.
Klein thở phào nhẹ nhõm. Giờ anh tự tin hơn nhiều vào thử nghiệm sắp tới cũng như sự an toàn của bản thân.
Dùng ý nghĩ chặn thính giác, anh thực hiện vài thí nghiệm nhỏ để kiểm tra.
Ổn rồi... Klein hài lòng gật đầu, đưa tay cầm lấy cái tai đen thối rữa.
Cảm giác lạnh lẽo, trơn trượt truyền đến tay, nhưng tuyệt nhiên không nghe thấy "giọng nói của thực thể vĩ đại" như lời "Rắn Đen" mô tả.
Bị cô lập hoàn toàn rồi? Thế này thì không được... Không thể dùng trực tiếp... Klein lẩm bẩm, vắt óc tìm cách kích hoạt hiệu ứng.
Mười giây sau, anh triệu hồi giấy bút, định tái hiện lại quy trình từng dùng để theo dõi Eternal Blazing Sun.
Lần trước là dùng máu thần để nhìn trực tiếp vào Thần. Lần này chỉ dùng di vật của một Listener, chắc chắn không nguy hiểm bằng lần trước...
Klein viết câu bói toán không chút do dự: "Nguồn gốc của vật phẩm này."
Hít sâu một hơi, một tay cầm cái tai đen, tay kia cầm giấy, anh ngả người ra sau, thầm niệm.
Sau bảy lần niệm, mắt anh tối sầm lại, chìm vào giấc ngủ sâu.
Trong thế giới mờ ảo, vỡ vụn và xám xịt này, Klein nhìn thấy một người đàn ông đang giãy giụa trên mặt đất. Anh ta lăn lộn, la hét và mắt lồi ra. Cơ thể anh ta phồng lên như một quả bóng bay, vô số sợi lông trên cơ thể anh ta chuyển sang màu đen và dài ra.
Ngay sau đó, một giọng nói cực kỳ độc ác và hôi thối vang lên bên tai Klein, đánh thức anh ngay lập tức.
Khác với những lời mê sảng hay tiếng hú thường thấy trên sương xám, âm thanh này sắc bén, có chủ đích và mang tính công kích rõ rệt!
Dù đã bịt tai và cô lập ảnh hưởng, giọng nói đó vẫn vang vọng trong đầu anh.
Anh thấy mạch máu và gân xanh trên người mình phồng lên, ngoe nguẩy như những con rắn độc.
Bùm!
Mạch máu vỡ tung, gân cốt đứt lìa khỏi cơ thể, biến thành những xúc tu trơn trượt đầy hoa văn tà ác. Màn sương xám rung chuyển dữ dội, cung điện khổng lồ chao đảo như sắp sụp đổ.
Khác với lần gặp Eternal Blazing Sun, lần này Klein vẫn giữ được tỉnh táo. Anh không lăn lộn dưới đất mà bám chặt lấy tay vịn ghế, cắn răng chịu đựng cơn đau xé thịt.
Vài giây sau, màn sương xám dần ổn định lại. Giọng nói tà ác trong đầu Klein cũng im bặt.
Từng cái "xúc tu" rụng xuống đất, vết thương trên người anh lành lại nhanh chóng.
Tương tác với Thần linh quả nhiên lúc nào cũng nguy hiểm... May mà lần này không đối mặt trực diện với True Creator. Nếu không, tàn dư của sự điên loạn và mất kiểm soát sẽ ám vào cả cơ thể thực ở thế giới bên ngoài... Klein yếu ớt dựa lưng vào ghế, cười khổ.
Quá trình này vẫn nằm trong dự tính, chưa vượt khỏi tầm kiểm soát.
Điều duy nhất khiến anh bất ngờ là True Creator dường như mạnh hơn Eternal Blazing Sun một chút...
Đang miên man suy nghĩ, Klein bỗng thấy cái tai đen trong tay vỡ vụn, hóa thành vô số đốm sáng đen li ti.
Nó trở về dạng đặc tính Phi Phàm thuần túy? Đang ngạc nhiên, anh liếc thấy những xúc tu đầy hoa văn tà ác vẫn đang co giật trên sàn. Đó là những phần điên loạn và mất kiểm soát vừa bị tách khỏi cơ thể anh.
Những xúc tu này đang dần trở nên trong suốt, sắp biến mất.
Một ý tưởng lóe lên. Klein rắc những đốm sáng đen trong tay lên đám xúc tu đó.
Một làn khí đen hư ảo bốc lên, biến ảo thành bầu trời u ám với sấm chớp rền vang liên hồi. Khung cảnh cực kỳ nặng nề và quỷ dị.
Tất cả nhanh chóng tan biến. Trên sàn nhà giờ chỉ còn lại một tấm bùa đen tuyền như sắt, khắc đầy những ký hiệu, hoa văn tà ác và những đường xoắn ốc ma quái.
Klein cúi xuống nhặt lên, cảm giác như đang cầm trên tay tiếng gào thét của hàng vạn kẻ điên loạn bị phong ấn.
Dùng bói toán kiểm tra, anh lờ mờ giải mã được công dụng của nó: Khiến đối thủ nghe thấy tiếng gầm thét kinh hoàng, lây nhiễm sự điên loạn. Kết quả phụ thuộc vào khả năng chịu đựng của mục tiêu. Nếu mạnh, họ có thể trụ được nhưng cái giá phải trả là trở thành tín đồ cuồng tín của True Creator. Nếu yếu, họ sẽ sụp đổ ngay tại chỗ, chết trong đau đớn tột cùng.
Mình sẽ gọi nó là... 'Bùa Ô Uế'... Klein lẩm bẩm, rồi thiết lập câu thần chú kích hoạt cho nó.
0 Bình luận