Lord of Mysteries
Cuttlefish That Loves Diving- Vol 1: Clown
- Vol 2: Faceless
- Chương 214: Vùng đất hy vọng
- Chương 215: Bà Sammer
- Chương 216: Buổi tụ họp quen thuộc
- Chương 217: Mô tả của Ngài Door
- Chương 218: Kiến thức phổ thông
- Chương 219: Giải thích
- Chương 220: Nghi thức hiến tế của Klein
- Chương 221: Câu lạc bộ Tarot ở một tầm cao mới
- Chương 222: Khách hàng đầu tiên
- Chương 223: Ba việc
- Chương 224: Thám tử phong cách 'Siêu hình học'
- Chương 225: Chỉ dẫn không thể nhận thấy
- Chương 226: Xio sợ hãi
- Chương 227: Nhà phát minh Leppard
- Chương 228: Kẻ chủ mưu
- Chương 229: Lựa chọn "ít tệ hơn"
- Chương 230: Thẩm vấn
- Chương 231: Thiệt hại
- Chương 232: Quán bar Trái Tim Dũng Cảm
- Chương 233: Người đàn ông không nên được đánh giá qua vẻ bề ngoài
- Chương 234: Đêm trăng tròn
- Chương 235: Thứ hai bận rộn
- Chương 236: Nhiệm vụ nội bộ
- Chương 237: Danh sách 2
- Chương 238: Rồng tưởng tượng
- Chương 239: Mỗi người đều có buổi tụ họp cho riêng mình
- Chương 240: Thử vận may?
- Chương 241: Bùa Ô Uế
- Chương 242: Bakerland
- Chương 243: Bắt tiểu tam
- Chương 244: Bạn của Maric
- Chương 245: Xác nhận
- Chương 246: Điềm báo lạ
- Chương 247: Toàn bộ câu chuyện
- Chương 248: Chờ đợi từ cả hai phía
- Chương 249: Vụ ám sát
- Chương 250: Kinh nghiệm phong phú của việc thường xuyên tìm đến cái chết
- Chương 251: Chiến lợi phẩm
- Chương 252: Lời kết
- Chương 253: Những suy nghĩ trong màn đêm
- Chương 254: Các bên khác nhau
- Chương 255: Nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp
- Chương 256: Gặp lại Apothecary
- Chương 257: 2-081
- Chương 258: Vụ án giết người
- Chương 259: Kiến trúc ngầm
- Chương 260: Những bức tượng kỳ lạ
- Chương 261: Căn phòng bí ẩn nhất
- Chương 262: Giấc mơ
- Chương 263: The World
- Chương 264: Buổi tụ họp 5 người
- Chương 265: Lá Bài Báng Bổ
- Chương 266: Yêu cầu của The World
- Chương 267: Cùng hát một giai điệu
- Chương 268: Nghĩa trang và bệnh viện
- Chương 269: Manh mối về Psychology Alchemists
- Chương 270: Phóng viên
- Chương 271: Nhà thổ
- Chương 272: Quan sát lẫn nhau
- Chương 273: Bán công thức
- Chương 274: Vũ khí Phi Phàm
- Chương 275: Gia tộc Pound
- Chương 276: Rafter Pound
- Chương 277: Hoàn thiện kế hoạch
- Chương 278: Miễn phí?
- Chương 279: Niềm vui sinh ra phiền muộn
- Chương 280: Bước đầu tiên
- Chương 281: Manh mối
- Chương 282: Đây là Quận Đông
- Chương 283: Công đoàn công nhân bến tàu
- Chương 284: Run rẩy theo bản năng
- Chương 285: Tháp đồng hồ lúc nửa đêm
- Chương 286: Nụ cười chế nhạo
- Chương 287: Trận chiến sinh tử
- Chương 288: Một khung cảnh tràn ngập biểu tượng
- Chương 289: Phỏng đoán và điều tra
- Chương 290: Tạo ra sự thay đổi một cách gián tiếp
- Chương 291: Diễn trọn cả 2 vai
- Chương 292: Trao đổi tin tức
- Chương 293: Nỗi lo lắng của Derrick
- Chương 294: Đô Đốc Tinh Tú
- Chương 295: Tất cả nguyên liệu đã sẵn sàng
- Chương 296: Magician
- Chương 297: Lời mê sảng đêm trăng tròn
- Chương 298: Gặp lại nhau
- Chương 299: Cái búng tay
- Chương 300: Điệu Nhảy Linh Hồn
- Chương 301: Thức tỉnh
- Chương 302: Manh mối
- Chương 303: Đánh giá quá cao
- Chương 304: Lông vũ
- Chương 305: Trao đổi thông tin giữa các thám tử
- Chương 306: Giám mục khổng lồ
- Chương 307: Dawn Paladin
- Chương 308: Một Magician đã có sự chuẩn bị
- Chương 309: Chọn một trong hai
- Chương 310: Hội đồng Giảm thiểu Khói bụi
- Chương 311: Quan sát lẫn nhau
- Chương 312: Che giấu danh tính thất bại
- Chương 313: Những vị Cổ Thần
- Chương 314: Khả năng
- Chương 315: Trở lại Nhà thờ Thu Hoạch
- Chương 316: Không bao giờ biểu diễn khi chưa chuẩn bị
- Chương 317: Triển lãm
- Chương 318: Xác minh
- Chương 319: Chuyến phiêu lưu của Audrey
- Chương 320: Hành động
- Chương 321: Sự xuất hiện bất ngờ
- Chương 322: Một đêm cảm xúc
- Chương 323: Câu thần chú
- Chương 324: Người tôn sùng giả và thật
- Chương 325: Vấn đề của giáo viên dạy cưỡi ngữa
- Chương 326: Lời khuyên của chuyên gia
- Chương 327: Cuộc gặp gỡ trên đường
- Chương 328: Tài nấu nướng của Jurgen
- Chương 329: Vết móng vuốt
- Chương 330: Triết lý của Sharron và Maric
- Chương 331: Lời nguyền
- Chương 332: Tờ Giấy Công Chứng
- Chương 333: Kẻ theo dõi
- Chương 334: Đạn
- Chương 335: Khám phá phố Verdi
- Chương 336: Gia tộc Abraham
- Chương 337: Yêu cầu tìm người mất tích
- Chương 338: Klein giàu kinh nghiệm
- Chương 339: Bác sĩ tâm lý
- Chương 340: Quá khứ
- Chương 341: Trò chuyện riêng tư
- Chương 342: Con cáo già Alger
- Chương 343: Tự mình
- Chương 344: Tiêu xài hoang phí
- Chương 345: Trâm Cài Mặt Trời
- Chương 346: Một Magician trước khi lên sân khấu
- Chương 347: Zombie và Werewolf
- Chương 348: Wraith
- Chương 349: Chất độc
- Chương 350: Pháo hoa
- Chương 351: Trò chơi hỏi đáp
- Chương 352: Bữa sáng
- Chương 353: Thời thế đã thay đổi
- Chương 354: Cuộc phiêu lưu ở Quận Đông
- Chương 355: Người ngoài
- Chương 356: Chi phí thông tin
- Chương 357: Những diễn biến tại bữa tiệc
- Chương 358: Nỗi lo lắng của The Sun
- Chương 359: Kẻ báng bổ
- Chương 360: Vấn đề nan giải
- Chương 361: Con trùng trong suốt
- Chương 362: Nghi thức giao ước
- Chương 363: Ánh mắt ta chạm nhau
- Chương 364: Nhà thờ Thanh Bình
- Chương 365: Ma cà rồng với sở thích độc đáo
- Chương 366: Tham vọng của The Hanged Man
- Chương 367: Thư đe dọa
- Chương 368: Bất ngờ
- Chương 369: Khởi đầu
- Chương 370: Tiếng vỗ tay của khán giả
- Chương 371: Người hâm mộ đầu tiên của thám tử Moriarty
- Chương 372: Vụ mất tích
- Chương 373: Tìm kiếm
- Chương 374: Mộng du nhân tạo
- Chương 375: Hành động ấn tượng của một 'Tà Thần'
- Chương 376: Ngài Harras
- Chương 377: Bữa tối của Capim
- Chương 378: Bắt đầu màn trình diễn
- Chương 379: Chìa khóa thành bại của màn ảo thuật
- Chương 380: Màn kết
- Chương 381: Phỏng đoán
- Chương 382: Robin Hood
- Chương 383: Trở về nhà
- Chương 384: Tự điều tra bản thân
- Chương 385: Một câu chuyện về tình yêu
- Chương 386: Cơn ác mộng
- Chương 387: Sự độc đáo của thế giới linh hồn
- Chương 388: Khám phá giấc mơ
- Chương 389: Nighthawk
- Chương 390: Sự mong đợi
- Chương 391: Roselle Columbus Magellan Gustav
- Chương 392: Câu chuyện của The Sun
- Chương 393: Trùng Thời Gian
- Chương 394: Khám Phá Thế Giới Linh Hồn
- Chương 395: Đặc tính Sheriff
- Chương 396: Hội Anh Em Ánh Sáng Tinh Khiết
- Chương 397: Lời tiên tri tận thế
- Chương 398: Cây nấm quyến rũ
- Chương 399: Sự tha hóa
- Chương 400: Sự trưởng thành của một tân binh
- Chương 401: Thánh khải
- Chương 402: Đào đất
- Chương 403: Số phận của mọi thám tử tư
- Chương 404: Giao phó
- Chương 405: Đố em biết anh đang nghĩ gì
- Chương 406: Thực tại đáng buồn
- Chương 407: Người tôn sùng thực sự
- Chương 408: Suy đoán táo bạo
- Chương 409: Tháng 12
- Chương 410: Framis Cage
- Chương 411: Diễn biến dồn dập
- Chương 412: Lá thư
- Chương 413: Những vị khách
- Chương 414: Desire Apostle
- Vol 3: Traveler
- Vol 4: Undying
- Vol 5: Red Priest
- Vol 6: Lightseeker
- Vol 7: The Hanged Man
- Vol 8: Fool
- spoil cuc manh
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 271: Nhà thổ
Số 19 Phố Hy Vọng, Khu Cherwood.
Khu vực này nằm sát bờ sông Tussock, đoạn chảy qua Backlund. Người đi đường có thể nhìn thấy dòng nước đục ngầu cuồn cuộn trôi đi trước mắt.
Phóng viên Mike Joseph của tờ Người Quan Sát Hàng Ngày bước xuống xe ngựa, chỉ về phía tòa nhà 3 tầng màu xám xanh: "Đó là 'Hoa Hồng Vàng', nhà thổ hợp pháp tốt nhất khu vực Cầu Backlund và Cherwood. Mở cửa từ 3 giờ chiều đến 2 giờ sáng."
Klein trong bộ vest đen, mũ nửa chóp và kính gọng vàng liếc nhìn cánh cửa khảm hoa hồng vàng không biển hiệu phô trương. Nghĩa là vẫn còn những chỗ xịn hơn nhưng bất hợp pháp?
"Chỗ này không tính là gái đứng đường chứ?" anh buột miệng hỏi.
"Dĩ nhiên là không, đây là hàng cao cấp." Mike dẫn Klein vào trong.
Mùi hương hỗn hợp nồng nàn xộc vào mũi hòa lẫn với giai điệu piano du dương gợi cảm. Klein quan sát nhanh: vệ sĩ áo đen đứng canh gác khắp nơi, sẵn sàng xử lý những kẻ say rượu quấy rối.
Sảnh chính màu vàng được bao quanh bởi đủ loại sofa, ghế bành, thậm chí có cả một cây đàn piano. Chính giữa là khu vực khiêu vũ. Các cô gái với đủ màu tóc, từ e thẹn đến quyến rũ đang trò chuyện, đọc báo hoặc nhảy cùng khách. Mới 3 rưỡi chiều nên khách còn thưa thớt. Nơi này nhìn giống một buổi dạ hội quý tộc hơn là chốn lầu xanh.
“Nếu anh đến sau tám giờ tối, anh sẽ được xem vài tiết mục thú vị. He he, nếu thích cô nào thì cứ lại gần mời nhảy rồi giữa giai điệu đẹp đẽ ấy mà hỏi giá. Nếu đôi bên đồng ý thì lên tầng hai hoặc tầng ba, vào một phòng nào đó tận hưởng thời gian tuyệt vời. He he, chỉ cần chịu chi tiền, anh có thể ngủ lại đây cả đêm.” Mike quay đầu nhìn trái nhìn phải, đột nhiên mất đi vẻ điềm tĩnh và phong độ quý ông trước đó, trở nên có phần cợt nhả.
Anh ta tiến về phía một cô gái trông chỉ khoảng 15-16 tuổi.
Lộ bản chất thật hay đang diễn sâu thế? Klein ngẩn người, vô thức đi theo.
“Nạn nhân Siber chỉ mới 16 tuổi. Theo lý thuyết mà nói, hỏi một cô gái cùng trang lứa sẽ có được nhiều thông tin hơn." Mike hạ giọng giải thích.
Sau đó anh ta nhướn đôi lông mày thưa, dùng giọng bình thường hỏi: "Anh chấm được cô nào chưa?"
"Tôi chỉ là vệ sĩ thôi." Klein đáp tỉnh bơ.
Mike cười: "Tôi không quen có người nhìn khi hành sự."
"Tôi sẽ canh bên ngoài." Klein hiểu ý, giữ vẻ mặt nghiêm túc.
Không nói thêm lời nào, Mike bước tới gần cô gái trẻ, cúi xuống và đưa tay ra mời cô nhảy.
Làm nghề này ở tuổi đó... Backlund đúng là vừa hoa lệ vừa bẩn thỉu...
Ồ, thật không ngờ lại có một quý ông trung niên trông có vẻ đàng hoàng lại ghé thăm nơi này. Ngay cả hai bên tóc của ông ta cũng đã bạc trắng... Klein hạ tay xuống và đứng thẳng người, nhìn Mike và cô gái trẻ nhảy một điệu nhảy chậm rãi sau khi quan sát xung quanh.
Vài phút sau, Mike quay lại, vẻ mặt hơi bực bội nói với Klein: "Đắt quá."
Khi hai người đến gần nhau, anh ta hạ giọng nói thêm: "Cô bé biết Siber, nhưng chủ nhân của nhà thổ, bà Lopez, cấm họ nói chuyện với bất kỳ ai khác về vấn đề này. Nếu không họ sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc. Khi nhắc đến hình phạt, cô gái tội nghiệp thậm chí còn rùng mình theo bản năng. Tôi có thể tưởng tượng được nó kinh khủng đến mức nào."
Klein thở dài, hỏi nhỏ: “Vậy anh định làm gì?"
“Tôi không muốn gây rắc rối cho những cô gái đó nữa. Tôi định sẽ trực tiếp gặp bà Lopez.” Mike vỗ vai Klein và nói: “Hãy bảo vệ tôi!”
Klein giọng nghiêm túc: "Nếu gặp phải tình huống nguy hiểm thì anh phải nghe tôi."
"Hiểu rồi." Mike gật đầu.
Họ tiến về phía chiếc sofa đơn ở góc phòng, nơi một người phụ nữ trang điểm đậm đang ngồi.
"Nếu không muốn mất mặt vì không đủ tiền, tốt nhất nên hỏi giá bà chủ trước." Mike cố tình nói lớn.
Người phụ nữ ngẩng lên, mỉm cười đứng dậy: "Chào hai quý ông. Tôi là Lopez. Có cô gái nào làm hai anh động lòng chưa?"
"Có chứ." Mike quét mắt nhìn bà ta từ đầu đến chân, cười cợt: "Tôi rất ngưỡng mộ bà."
Tôi cũng ngưỡng mộ anh đấy... Anh diễn hay thật... Khóe miệng Klein giật giật.
Sắc mặt Lopez cứng lại một giây rồi cười giả tạo: "Xin lỗi, hôm nay tôi không khỏe. Phụ nữ mà, mỗi tháng đều có mấy ngày khó ở."
Thấy không dụ được bà ta lên phòng riêng, Mike nghiêm mặt, rút ra thẻ phóng viên: "Bà Lopez, tôi là phóng viên. Tôi muốn tìm hiểu về Siber."
Mặt Lopez sầm xuống: "Tôi khai hết với cảnh sát rồi. Đi mà hỏi họ! Siber là trẻ mồ côi được tôi nhận nuôi. Đêm đó nó đi khách qua đêm, sáng về thì gặp nạn. Mời hai người về cho!" Bà ta vẫy tay gọi hai vệ sĩ.
Klein bước lên chắn trước Mike, hộ tống anh ra sảnh. Hai vệ sĩ thấy vậy cũng không làm khó.
Đi được một đoạn, Klein thì thầm: "Bà ta nói dối."
"Hả?" Mike ngạc nhiên.
"Ánh mắt lảng tránh nhưng lén quan sát phản ứng của anh. Tư thế phòng thủ, tâm trạng kích động." Klein phân tích. Thực ra là nhờ Linh Thị thấy màu sắc cảm xúc bất thường nhưng anh bịa lý do cho hợp lý.
Mike thán phục: "Anh đúng là một thám tử giỏi, khả năng quan sát của anh tuyệt quá."
"Cảm ơn, giờ chúng ta đi thôi." Klein liếc thấy Lopez đi về phía cửa phụ ở góc khuất, nơi có hai vệ sĩ canh gác. Chắc là phòng riêng.
"Hay là theo dõi bà ta? Biết đâu sự lo lắng vừa rồi sẽ khiến bà ta lộ sơ hở..." Mike đề nghị. "Anh xử lý được hai tên kia không?"
"Thưa anh, tôi chỉ bảo vệ anh, việc đánh người là phạm pháp." Klein cười.
“Tôi sẽ trả thêm tiền! Tổng cộng 5 bảng theo giá xảy ra đánh nhau như đã thỏa thuận! Nếu lúc chạy trốn lại xảy ra đánh nhau tiếp thì 10 bảng!” Mike Joseph nghiến răng.
“Thỏa thuận!” Klein đưa tay bắt tay anh ta.
Hai người lén lút tiếp cận cửa phụ.
"Dừng lại. Đây là khu vực cấm." Một vệ sĩ chặn đường.
"Xin lỗi, chúng tôi..." Klein cúi người xin lỗi. Bất ngờ, anh tung cú đấm móc vào bụng tên vệ sĩ rồi dùng tay trái đánh vào gáy hắn. Bộp! Tên này ngất xỉu ngay lập tức.
Người đồng nghiệp rõ ràng không kịp phản ứng trước tình huống bất ngờ, chỉ ngây ra nhìn, không kịp hành động.
Klein lập tức trượt sang, tay phải bịt miệng, tay trái đấm vào bụng.
Bộp!
Vệ sĩ đột nhiên cúi gập người, nôn ra thức ăn chưa tiêu. Klein lập tức rút tay phải, dùng cạnh bàn tay chém xuống đồng thời tay trái đỡ đối phương, để vệ sĩ từ từ ngã xuống đất mà không phát ra tiếng động.
Sau khi trao đổi ánh mắt, Klein vặn tay nắm, đẩy cửa phụ bước vào. Mike Joseph cúi thấp người nhanh chóng theo sau.
Sao anh thành thạo thế... Anh chỉ là phóng viên thôi mà! Klein thầm nghĩ.
Dọc hành lang, họ nghe thấy tiếng Lopez: "Bảo Capim mấy ngày tới đừng gửi người đến nữa!"
Capim? Gửi người? Klein và Mike nhìn nhau ngơ ngác.
Tiếng bước chân của Lopez vọng lại gần.
"Chạy!" Klein kéo Mike lao ra cửa thoát hiểm, tiện tay phá hỏng ổ khóa để cầm chân đối phương.
Họ bình thản đi qua sảnh chính ra đường lớn, bỏ lại tiếng quát tháo phía sau.
Ra đến đường, Mike thở phào nhẹ nhõm: "Tôi đã trải qua nhiều tình huống tương tự, nhưng chưa lần nào lại đơn giản và thoải mái như hôm nay. Cảm ơn anh. Tôi phải về tra xem Capim là ai." Anh rút 5 bảng đưa cho Klein: "Giá của anh chát thật. Đây là nửa tuần lương của tôi đấy."
“Nhưng anh có thể xin bồi hoàn mà, phải không?” Klein cười đáp. Sau đó lo lắng hỏi: “Anh không sợ Lopez tìm đến tòa soạn rồi báo cảnh sát bắt anh à?”
"Thẻ đó là giả." Mike nhún vai.
"..." Klein không nói nên lời.
Nhìn Mike lên xe ngựa rời đi, anh đi chéo qua đường đối diện, chờ xe công cộng và để ý xem có ai đuổi theo không.
Lúc này, một chiếc xe ngựa thuê chậm rãi tiến đến dừng trước mặt anh.
Một người đàn ông trung niên mặc áo khoác đen bước xuống xe, gật đầu với Klein.
Ông ta mắt xanh, mặt gầy, tóc mai bạc. Chính là vị quý ông lớn tuổi mà Klein thấy trong nhà thổ.
Ông ta không phải khách sao… Klein đột nhiên nhận ra.
“Chào anh, tôi là thám tử Isengard Stanton. Tôi đang hỗ trợ cảnh sát điều tra vụ án này. Chúng ta có thể nói chuyện một chút không?” Người đàn ông trung niên chỉ về phía xe ngựa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận