Vol 2: Faceless

Chương 271: Nhà thổ

Chương 271: Nhà thổ

Số 19 Phố Hy Vọng, Khu Cherwood.

Khu vực này nằm sát bờ sông Tussock, đoạn chảy qua Backlund. Người đi đường có thể nhìn thấy dòng nước đục ngầu cuồn cuộn trôi đi trước mắt.

Phóng viên Mike Joseph của tờ Người Quan Sát Hàng Ngày bước xuống xe ngựa, chỉ về phía tòa nhà 3 tầng màu xám xanh: "Đó là 'Hoa Hồng Vàng', nhà thổ hợp pháp tốt nhất khu vực Cầu Backlund và Cherwood. Mở cửa từ 3 giờ chiều đến 2 giờ sáng."

Klein trong bộ vest đen, mũ nửa chóp và kính gọng vàng liếc nhìn cánh cửa khảm hoa hồng vàng không biển hiệu phô trương. Nghĩa là vẫn còn những chỗ xịn hơn nhưng bất hợp pháp? 

"Chỗ này không tính là gái đứng đường chứ?" anh buột miệng hỏi.

"Dĩ nhiên là không, đây là hàng cao cấp." Mike dẫn Klein vào trong.

Mùi hương hỗn hợp nồng nàn xộc vào mũi hòa lẫn với giai điệu piano du dương gợi cảm. Klein quan sát nhanh: vệ sĩ áo đen đứng canh gác khắp nơi, sẵn sàng xử lý những kẻ say rượu quấy rối.

Sảnh chính màu vàng được bao quanh bởi đủ loại sofa, ghế bành, thậm chí có cả một cây đàn piano. Chính giữa là khu vực khiêu vũ. Các cô gái với đủ màu tóc, từ e thẹn đến quyến rũ đang trò chuyện, đọc báo hoặc nhảy cùng khách. Mới 3 rưỡi chiều nên khách còn thưa thớt. Nơi này nhìn giống một buổi dạ hội quý tộc hơn là chốn lầu xanh.

“Nếu anh đến sau tám giờ tối, anh sẽ được xem vài tiết mục thú vị. He he, nếu thích cô nào thì cứ lại gần mời nhảy rồi giữa giai điệu đẹp đẽ ấy mà hỏi giá. Nếu đôi bên đồng ý thì lên tầng hai hoặc tầng ba, vào một phòng nào đó tận hưởng thời gian tuyệt vời. He he, chỉ cần chịu chi tiền, anh có thể ngủ lại đây cả đêm.” Mike quay đầu nhìn trái nhìn phải, đột nhiên mất đi vẻ điềm tĩnh và phong độ quý ông trước đó, trở nên có phần cợt nhả.

Anh ta tiến về phía một cô gái trông chỉ khoảng 15-16 tuổi.

Lộ bản chất thật hay đang diễn sâu thế? Klein ngẩn người, vô thức đi theo.

“Nạn nhân Siber chỉ mới 16 tuổi. Theo lý thuyết mà nói, hỏi một cô gái cùng trang lứa sẽ có được nhiều thông tin hơn." Mike hạ giọng giải thích. 

Sau đó anh ta nhướn đôi lông mày thưa, dùng giọng bình thường hỏi: "Anh chấm được cô nào chưa?"

"Tôi chỉ là vệ sĩ thôi." Klein đáp tỉnh bơ.

Mike cười: "Tôi không quen có người nhìn khi hành sự." 

"Tôi sẽ canh bên ngoài." Klein hiểu ý, giữ vẻ mặt nghiêm túc.

Không nói thêm lời nào, Mike bước tới gần cô gái trẻ, cúi xuống và đưa tay ra mời cô nhảy.

Làm nghề này ở tuổi đó... Backlund đúng là vừa hoa lệ vừa bẩn thỉu... 

Ồ, thật không ngờ lại có một quý ông trung niên trông có vẻ đàng hoàng lại ghé thăm nơi này. Ngay cả hai bên tóc của ông ta cũng đã bạc trắng... Klein hạ tay xuống và đứng thẳng người, nhìn Mike và cô gái trẻ nhảy một điệu nhảy chậm rãi sau khi quan sát xung quanh.

Vài phút sau, Mike quay lại, vẻ mặt hơi bực bội nói với Klein: "Đắt quá." 

Khi hai người đến gần nhau, anh ta hạ giọng nói thêm: "Cô bé biết Siber, nhưng chủ nhân của nhà thổ, bà Lopez, cấm họ nói chuyện với bất kỳ ai khác về vấn đề này. Nếu không họ sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc. Khi nhắc đến hình phạt, cô gái tội nghiệp thậm chí còn rùng mình theo bản năng. Tôi có thể tưởng tượng được nó kinh khủng đến mức nào."

Klein thở dài, hỏi nhỏ: “Vậy anh định làm gì?"

“Tôi không muốn gây rắc rối cho những cô gái đó nữa. Tôi định sẽ trực tiếp gặp bà Lopez.” Mike vỗ vai Klein và nói: “Hãy bảo vệ tôi!”

Klein giọng nghiêm túc: "Nếu gặp phải tình huống nguy hiểm thì anh phải nghe tôi."

"Hiểu rồi." Mike gật đầu.

Họ tiến về phía chiếc sofa đơn ở góc phòng, nơi một người phụ nữ trang điểm đậm đang ngồi.

"Nếu không muốn mất mặt vì không đủ tiền, tốt nhất nên hỏi giá bà chủ trước." Mike cố tình nói lớn.

Người phụ nữ ngẩng lên, mỉm cười đứng dậy: "Chào hai quý ông. Tôi là Lopez. Có cô gái nào làm hai anh động lòng chưa?"

"Có chứ." Mike quét mắt nhìn bà ta từ đầu đến chân, cười cợt: "Tôi rất ngưỡng mộ bà."

Tôi cũng ngưỡng mộ anh đấy... Anh diễn hay thật... Khóe miệng Klein giật giật.

Sắc mặt Lopez cứng lại một giây rồi cười giả tạo: "Xin lỗi, hôm nay tôi không khỏe. Phụ nữ mà, mỗi tháng đều có mấy ngày khó ở."

Thấy không dụ được bà ta lên phòng riêng, Mike nghiêm mặt, rút ra thẻ phóng viên: "Bà Lopez, tôi là phóng viên. Tôi muốn tìm hiểu về Siber."

Mặt Lopez sầm xuống: "Tôi khai hết với cảnh sát rồi. Đi mà hỏi họ! Siber là trẻ mồ côi được tôi nhận nuôi. Đêm đó nó đi khách qua đêm, sáng về thì gặp nạn. Mời hai người về cho!" Bà ta vẫy tay gọi hai vệ sĩ.

Klein bước lên chắn trước Mike, hộ tống anh ra sảnh. Hai vệ sĩ thấy vậy cũng không làm khó.

Đi được một đoạn, Klein thì thầm: "Bà ta nói dối."

"Hả?" Mike ngạc nhiên.

"Ánh mắt lảng tránh nhưng lén quan sát phản ứng của anh. Tư thế phòng thủ, tâm trạng kích động." Klein phân tích. Thực ra là nhờ Linh Thị thấy màu sắc cảm xúc bất thường nhưng anh bịa lý do cho hợp lý.

Mike thán phục: "Anh đúng là một thám tử giỏi, khả năng quan sát của anh tuyệt quá."

"Cảm ơn, giờ chúng ta đi thôi." Klein liếc thấy Lopez đi về phía cửa phụ ở góc khuất, nơi có hai vệ sĩ canh gác. Chắc là phòng riêng.

"Hay là theo dõi bà ta? Biết đâu sự lo lắng vừa rồi sẽ khiến bà ta lộ sơ hở..." Mike đề nghị. "Anh xử lý được hai tên kia không?"

"Thưa anh, tôi chỉ bảo vệ anh, việc đánh người là phạm pháp." Klein cười.

“Tôi sẽ trả thêm tiền! Tổng cộng 5 bảng theo giá xảy ra đánh nhau như đã thỏa thuận! Nếu lúc chạy trốn lại xảy ra đánh nhau tiếp thì 10 bảng!” Mike Joseph nghiến răng.

“Thỏa thuận!” Klein đưa tay bắt tay anh ta.

Hai người lén lút tiếp cận cửa phụ.

"Dừng lại. Đây là khu vực cấm." Một vệ sĩ chặn đường.

"Xin lỗi, chúng tôi..." Klein cúi người xin lỗi. Bất ngờ, anh tung cú đấm móc vào bụng tên vệ sĩ rồi dùng tay trái đánh vào gáy hắn. Bộp! Tên này ngất xỉu ngay lập tức.

Người đồng nghiệp rõ ràng không kịp phản ứng trước tình huống bất ngờ, chỉ ngây ra nhìn, không kịp hành động.

Klein lập tức trượt sang, tay phải bịt miệng, tay trái đấm vào bụng.

Bộp!

Vệ sĩ đột nhiên cúi gập người, nôn ra thức ăn chưa tiêu. Klein lập tức rút tay phải, dùng cạnh bàn tay chém xuống đồng thời tay trái đỡ đối phương, để vệ sĩ từ từ ngã xuống đất mà không phát ra tiếng động.

Sau khi trao đổi ánh mắt, Klein vặn tay nắm, đẩy cửa phụ bước vào. Mike Joseph cúi thấp người nhanh chóng theo sau.

Sao anh thành thạo thế... Anh chỉ là phóng viên thôi mà! Klein thầm nghĩ.

Dọc hành lang, họ nghe thấy tiếng Lopez: "Bảo Capim mấy ngày tới đừng gửi người đến nữa!"

Capim? Gửi người? Klein và Mike nhìn nhau ngơ ngác.

Tiếng bước chân của Lopez vọng lại gần. 

"Chạy!" Klein kéo Mike lao ra cửa thoát hiểm, tiện tay phá hỏng ổ khóa để cầm chân đối phương.

Họ bình thản đi qua sảnh chính ra đường lớn, bỏ lại tiếng quát tháo phía sau.

Ra đến đường, Mike thở phào nhẹ nhõm: "Tôi đã trải qua nhiều tình huống tương tự, nhưng chưa lần nào lại đơn giản và thoải mái như hôm nay. Cảm ơn anh. Tôi phải về tra xem Capim là ai." Anh rút 5 bảng đưa cho Klein: "Giá của anh chát thật. Đây là nửa tuần lương của tôi đấy."

“Nhưng anh có thể xin bồi hoàn mà, phải không?” Klein cười đáp. Sau đó lo lắng hỏi: “Anh không sợ Lopez tìm đến tòa soạn rồi báo cảnh sát bắt anh à?”

"Thẻ đó là giả." Mike nhún vai.

"..." Klein không nói nên lời.

Nhìn Mike lên xe ngựa rời đi, anh đi chéo qua đường đối diện, chờ xe công cộng và để ý xem có ai đuổi theo không.

Lúc này, một chiếc xe ngựa thuê chậm rãi tiến đến dừng trước mặt anh.

Một người đàn ông trung niên mặc áo khoác đen bước xuống xe, gật đầu với Klein.

Ông ta mắt xanh, mặt gầy, tóc mai bạc. Chính là vị quý ông lớn tuổi mà Klein thấy trong nhà thổ.

Ông ta không phải khách sao… Klein đột nhiên nhận ra.

“Chào anh, tôi là thám tử Isengard Stanton. Tôi đang hỗ trợ cảnh sát điều tra vụ án này. Chúng ta có thể nói chuyện một chút không?” Người đàn ông trung niên chỉ về phía xe ngựa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!