Vol 2: Faceless

Chương 389: Kẻ Gác Đêm

Chương 389: Kẻ Gác Đêm

Ánh trăng đỏ thẫm ngoài cửa sổ bị mây đen che khuất, chút ánh sáng xuyên qua rèm chỉ đủ phác họa lờ mờ những vật dụng trong phòng ngủ. Bóng tối và sự tĩnh mịch bao trùm căn phòng.

Klein ngồi trong không gian ấy, chưa vội rời đi.

Anh nhìn Bác sĩ Aaron đang ngủ say, bắt đầu phân tích những hình ảnh vừa thấy trong giấc mơ.

Will Auceptin đã cầm lá bài Wheel of Fortune trên tay. Trong giấc mơ, mọi thứ đều mang tính biểu tượng. Đó là lời tiên tri mà Thể Tinh Thần nhận được... Nói cách khác, vấn đề của Will Auceptin liên quan mật thiết đến Vận Mệnh. Hơn nữa, con rắn bạc khổng lồ kia rất có thể đại diện cho Snake of Mercury. Đứa trẻ này thực sự có liên quan đến một Người Phi Phàm Danh sách cao thuộc con đường Monster hoặc một Vật Phong Ấn kỳ lạ nào đó...

Sự nguy hiểm cậu bé gặp phải bắt nguồn từ Snake of Mercury, hay là hậu quả do Vật Phong Ấn gây ra? Nhưng Snake of Mercury là Danh sách 1 - sự tồn tại gần nhất với Thần linh. Chỉ riêng danh xưng đã là hiện thân cho vị cách cao quý của “Ngài”. Không lý nào “Ngài” lại bó tay trước một đứa trẻ như Will Auceptin.

Ngay cả Amon - kẻ không rõ Danh sách, có thể là 1, 2 hoặc 3 còn có thể xâm nhập không gian sương mù xám chỉ bằng một phân thân...

Vấn đề này chắc chắn không đơn giản. Phải có một bí mật to lớn ẩn giấu phía sau cậu bé.

Nghĩ đến đây, Klein quyết định rút lui hoàn toàn.

Rõ ràng đây là một rắc rối cực kỳ nguy hiểm. Hơn nữa, lá bài Tarot kia có thể không phải là vật phẩm huyền bí. Điều đặc biệt rất có thể nằm ở chính Will Auceptin. Phải rồi, ngoài việc gặp ác mộng, rắc rối của Aaron đã được giải quyết. Không có lý do gì để mình dấn thân vào vũng nước đục này. Chủ động thách thức điều không thể trong trường hợp này chẳng khác nào tự sát... Hừm, đúng vậy, mình phải nghe theo sự mách bảo của trái tim thôi!

Klein chống tay phải đeo găng đen lên bàn trang điểm, từ từ đứng dậy.

Vừa bước vào giấc mơ, anh đã tin chắc cơn ác mộng của Aaron là do một lời tiên tri được cấy vào Thể Tinh Thần của anh ấy trong thế giới linh hồn. Và lời tiên tri đó được tạo ra, cung cấp một cách cố ý bởi một sự tồn tại cấp cao. Con hạc giấy chỉ là vật định vị.

Từ kiến thức trong Cuốn Sách Bí Mật, Klein cũng có thể thử dùng con hạc giấy để tìm Thể Tinh Thần của Aaron trong thế giới linh hồn và truy ngược nguồn gốc lời tiên tri, nhưng anh quyết định không can thiệp.

Vươn vai một cái, với chút tò mò cuối cùng, Klein lục ví da của Aaron, lấy ra con hạc giấy.

Anh đặt hạc giấy lên đầu cây gậy, cầm cả hai bằng tay phải. Đôi mắt trở nên sâu thẳm, anh khẽ niệm: “Vị trí hiện tại của Will Auceptin.”

Sau bảy lần lặp lại, một làn gió nhẹ bất chợt thổi qua phòng, mang theo cảm giác mát lạnh vào tận linh hồn.

Klein buông tay. Cây gậy đứng vững trong giây lát rồi đổ xuống cùng con hạc giấy, chỉ chéo về phía chiếc giường.

“Ở đó...” Klein cau mày, di chuyển sang vị trí khác, lặp lại phép bói toán. Kết quả vẫn tương tự.

Điểm giao nhau của hai phép bói toán chính là... Bác sĩ Aaron!

Vị trí của Will Auceptin trùng khớp với vị trí của Bác sĩ Aaron... Thú vị thật... Klein tự nhủ, vừa ngạc nhiên vừa thích thú.

Sự tò mò bị kích thích tột độ.

Dù không định dính líu, nhưng anh muốn biết tại sao lại có sự trùng hợp kỳ lạ này.

Hừm... Hay là mang con hạc giấy lên phía trên màn sương xám để bói toán? Có sương mù xám ngăn cách, chắc sẽ không xảy ra sự cố gì... Klein nhanh chóng nảy ra ý tưởng mới.

Vì không tiện tự triệu hồi ngay trong phòng ngủ của Aaron, anh quyết định mang con hạc giấy về nhà trước.

Thực ra, anh đã chuẩn bị cho việc này từ trước. Trước khi đến, không biết mức độ nghiêm trọng của sự việc, anh hy vọng tìm thấy Will Auceptin để xem có cơ hội lấy được lá bài Tarot hay không. Vì thế, anh đã chuẩn bị sẵn một con hạc giấy khác để đánh tráo. Điều này giúp anh dễ dàng thực hiện đủ loại bói toán với con hạc giấy thật, xong việc thì tráo lại như cũ.

Ngay khi nghĩ đến điều đó, Klein lấy ra con hạc giấy giả.

Anh đã cố tình gấp nó ở phía trên màn sương xám, phòng trường hợp Aaron đột nhiên giao nộp vật phẩm liên quan đến Will Auceptin cho Giáo hội Evernight Goddess, khiến hàng giả của anh bị bói ra nguồn gốc.

Biết cân nhắc đến bức tranh toàn cảnh và các chi tiết sẽ giúp mọi việc dễ dàng hơn nhiều... Klein tự khen mình.

Dưới ánh trăng mờ, anh cẩn thận so sánh hai con hạc giấy xem có sự khác biệt rõ rệt nào không.

Quan sát xong, Klein im lặng.

Tay nghề thủ công của mình còn chẳng bằng một đứa trẻ...

Thôi kệ, đều là hạc giấy cả mà, không khác biệt lắm đâu. Của mình chỉ hơi thô hơn chút thôi. Miễn là Aaron không soi kỹ bản gốc, anh ta sẽ không nhận ra nó đã bị tráo... Klein thầm lẩm bẩm, lấy đồng xu ra bói toán xác nhận lần cuối.

Kết quả thuận lợi. Anh bỏ con hạc giấy giả vào ví Aaron, trả về chỗ cũ. Dọn dẹp hiện trường xong xuôi, anh cầm theo con hạc thật rời khỏi số 3 đường Burningham.

Nhờ bói toán tìm vật, Klein về nhà an toàn. Trong lúc tắm, anh thực hiện nghi thức tự triệu hồi, mang con hạc giấy và Chìa Khóa Vạn Năng lên không gian sương mù.

Ngồi trong sảnh cung điện trống trải, anh cầm con hạc giấy lên kiểm tra kỹ lưỡng nhưng không phát hiện gì bất thường.

Lấy giấy bút, Klein viết câu bói toán: “Vị trí hiện tại của Will Auceptin.”

Lần này, anh dùng phương pháp bói mộng. Anh ngạc nhiên vui mừng khi thấy một hình ảnh hiện lên trong thế giới sương mù.

Đó là một căn phòng tối. Will Auceptin - cậu bé đĩnh đạc, khỏe mạnh - đang dựa vào bàn làm việc nhờ sự hỗ trợ của một chiếc ghế, đôi mắt đen láy nhìn ra khung cảnh bên ngoài cửa sổ.

Mỗi tay cậu cầm một chồng bài Tarot. Bên cạnh là đống khối gỗ xếp hình.

Các khối gỗ được xếp thành hình một con rắn cuộn tròn, đầu cắn đuôi.

Cảnh tượng bên ngoài cửa sổ tối om, văng vẳng tiếng nước chảy róc rách.

Giấc mơ kết thúc êm ru. Klein mở mắt, gõ ngón tay lên mặt bàn đồng, tự nhủ: Con rắn giống Ouroboros đó quả nhiên là Snake of Mercury? Nghĩa là Snake of Mercury đại diện cho Định Mệnh...

Tiếng nước chảy bên ngoài cửa sổ... Nghĩa là Will Auceptin đang ở gần sông Tussock?

Lần trước mình bói ra vị trí trùng với Bác sĩ Aaron, có phải do sự can thiệp của Định Mệnh không?

Thấy bói toán trên màn sương xám chỉ cho kết quả đến thế, Klein không còn tò mò nữa. Anh giải mã sơ bộ tình hình, dự định tối mai sẽ đổi lại hạc giấy. Sau đó, anh sẽ tìm cơ hội gợi ý cho Aaron đem chuyện này báo với Giám mục Giáo hội Evernight Goddess.

Tốt nhất là để chính quyền giải quyết mấy vụ này... Klein cười khẽ, trở lại thế giới thực.

Tắm rửa sạch sẽ, anh không làm gì thêm, chui vào chăn đi ngủ ngay.

Không biết bao lâu sau, Klein chợt nhận ra mình đang mơ. Anh đang ngồi trong phòng khách, đọc Cuốn Sách Bí Mật.

Cảm giác quen thuộc này... Anh quay đầu nhìn ra cửa theo thói quen.

Cánh cửa kẽo kẹt mở. Một bóng người mặc áo khoác xám bước vào.

Người đó chừng ba mươi tuổi, khuôn mặt dài gầy, trán rộng, đôi mắt xanh thẫm toát lên vẻ thông minh.

Không phải Đội trưởng... Klein chợt cười tự giễu, thở hắt ra không tiếng động. Cuốn sách trên tay biến thành tạp chí Thẩm Mỹ Quý Cô.

Anh lật giở tạp chí, thản nhiên chào người mới đến.

Người đàn ông mặc áo khoác xám bỏ mũ, ngồi xuống đối diện anh, hỏi bâng quơ: “Sáng nay Aaron đã đến gặp anh?”

Quả nhiên là Kẻ Gác Đêm, một Nightmare... Klein kìm nén tiếng thở dài, mỉm cười đáp: “Đúng vậy.”

Anh hiểu tại sao Kẻ Gác Đêm này lại đột ngột xâm nhập giấc mơ của mình.

Vị Nightmare trước mặt có lẽ là Đội trưởng đội Kẻ Gác Đêm phụ trách vụ Will Auceptin, nhưng đến giờ vẫn chưa tìm được manh mối hữu ích.

Trong trường hợp này, việc Bác sĩ Aaron và Thám tử Sherlock Moriarty đi hỏi thăm tung tích Will Auceptin hẳn đã lọt vào tai mắt họ tối qua hoặc sáng nay. Đồng thời, họ cũng phát hiện Aaron vội vã đến tìm Sherlock ngay sau khi ăn sáng.

Với tinh thần chuyên nghiệp, xâm nhập giấc mơ vào ban đêm là bước đi tự nhiên nhất. Do tình huống của Aaron khá nhạy cảm, xâm nhập giấc mơ một cách hấp tấp có thể cắt đứt manh mối. Nên không nghi ngờ gì nữa, một thám tử tư đã trở thành mục tiêu hàng đầu.

“Anh ấy gặp chuyện gì vậy?” Đội trưởng Kẻ Gác Đêm hỏi với vẻ "bâng quơ".

Klein thành thật trả lời: “Anh ấy gặp ác mộng...”

Klein mô tả lại ngọn tháp đen, con rắn bạc khổng lồ, Will Auceptin dưới nhiều lớp bảo vệ... Cuối cùng, anh nói: “Trước cơn ác mộng này, Aaron đã đến nhà Will Auceptin tìm cậu bé, một phần vì lo cho sức khỏe của cậu, một phần vì khó hiểu về vận rủi của mình. Tiếc là gia đình Auceptin đã chuyển đi. Tuy nhiên, Aaron nhớ ra cậu bé từng đưa cho anh ấy một con hạc giấy do chính tay cậu bé gấp và chúc anh ấy may mắn.

Có lẽ do bị kích động bởi hai sự kiện này nên anh ấy mới mơ thấy ác mộng như vậy.”

Người đàn ông mặc áo khoác xám lộ vẻ ngạc nhiên xen lẫn mừng rỡ.

“Hạc giấy?”

“Vâng.” Klein khẽ gật đầu. “Đứa trẻ đưa cho Aaron trước khi xuất viện. Anh ấy ném nó vào ngăn kéo văn phòng và quên bẵng đi cho đến tận tối qua.”

“Tôi hiểu rồi. Cảm ơn lời giải thích của anh.” Đội trưởng Kẻ Gác Đêm đứng dậy, đặt tay lên ngực cúi chào rất lịch sự.

Không gian giấc mơ gợn sóng, anh ta biến mất khỏi phòng.

Nhìn vào chỗ anh ta vừa ngồi, Klein suy đoán diễn biến tiếp theo.

Kẻ Gác Đêm có thể sẽ đến nhà Aaron đêm nay, xâm nhập giấc mơ để điều tra và lấy con hạc giấy. Tuy nhiên, có một vấn đề nảy sinh. Con hạc giấy đó là do Klein gấp, hàng thật đang ở trên sương mù xám.

Thôi kệ. Dù họ dùng con hạc giấy nào thì cũng chẳng bao giờ bói ra được câu trả lời đâu. Việc mình có đổi lại hay không cũng chẳng quan trọng... Klein tự nhủ.

Thu lại dòng suy nghĩ, anh vẫn ngồi đó. Anh không vội rời khỏi giấc mơ, cứ thế nhìn chằm chằm vào khoảng không hồi lâu.

Một lúc sau, khóe miệng anh khẽ nhếch lên, một tiếng thở dài thoát ra.

Thật hoài niệm làm sao...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!