"Thưa Ngài Fool đáng kính, xin hãy chuyển lời của tôi tới The World rằng tôi sẽ cố gắng thu thập rễ và nước ép của Tinh Linh Sương Mù sớm nhất có thể."
Sau khi nhận được câu trả lời của The Sun, Klein khẽ gật đầu và lẩm bẩm với chính mình: "Có vẻ cậu ấy khá hài lòng."
"Ngay cả khi không có hiệu ứng bổ sung từ môi trường, cái rìu đó vẫn là một món vũ khí đáng gờm."
Anh đã chuyển thông tin về đặc điểm và hạn chế của món vũ khí cho The Sun một cách gián tiếp để giữ hình tượng của mình, tránh mang tiếng cằn nhằn.
Xong xuôi, Klein trở về thực tại, thay quần áo và rời khỏi căn hộ ở phố Cọ Đen.
...
Quận Đông, Phố Dharavi.
Trong quán rượu chật chội, nồng nặc mùi rượu và mồ hôi. Xio Derecha bịt mũi và miệng khi chen vào. Đối với cô, điều tồi tệ ở nơi này không chỉ là mùi rượu và mồ hôi, mà còn là cô dễ dàng gặp phải những người cao hơn mình rất nhiều. Cô phải đối mặt với nách của họ, mùi của chúng thật buồn nôn.
Vận dụng sức mạnh Arbiter để mở đường, Xio cuối cùng cũng len được tới quầy bar. Mục tiêu của cô là một thanh niên ngoài 20 tuổi, mặt dài như ngựa, lông mày rậm rạp nhưng ngũ quan lại khá hiền lành. Anh ta đang nốc rượu, cười nói sảng khoái với đám bạn nhậu.
"Williams, tôi có chuyện muốn nói." Xio đập mạnh tay xuống bàn.
Hành động thô lỗ này ngay lập tức thu hút nhiều ánh nhìn giận dữ. Tuy nhiên, họ nhanh chóng rút lui dưới cái nhìn nghiêm khắc của một Arbiter.
"Ồ, Xio, lâu rồi không gặp. Làm một ly 'Nửa Này Nửa Kia' không?" Williams lè nhè mời, nửa say nửa tỉnh.
'Nửa Này Nửa Kia' là đặc sản bình dân ở Quận Đông, pha trộn bia mạch nha và rượu vang rẻ tiền theo tỷ lệ 1:1.
"Anh dám mời tôi uống à?" Xio nhướng mày.
"Không, không, cậu ấy đùa thôi!" Ông chủ quán đang lau ly vội vàng can ngăn. Ông ta thừa biết cô gái nhỏ bé này khi say sẽ biến thành hung thần, cô ấy sẽ dùng nắm đấm để thuyết phục khách hàng cai rượu và ném từng người ra đường.
Williams nhún vai: "Nói đi, cô tìm tôi có việc gì?" Anh ta là thổ địa Quận Đông, có quan hệ khá rộng với các băng đảng.
Xio cau mày: "Williams, anh không bỏ rượu được sao? Tiết kiệm tiền, lấy vợ, mỗi ngày về nhà có cơm nóng canh ngọt, vợ con quây quần... Sự ấm áp đó không tốt sao?" Xio đã có thể nhanh chóng có chỗ đứng ở Quận Đông của Backlund, tất cả là nhờ sự giúp đỡ của Williams, vì vậy cô luôn muốn anh ta sống tốt hơn.
"Ấm áp?" Williams cười khẩy: "Sự ấm áp được xây dựng trên số tiền tôi mang về. Nếu tôi mang về 20 soli một tuần thì gia đình đúng là thiên đường. Còn không á? Tiếng vợ chửi, tiếng con khóc sẽ làm tôi phát điên!"
"Nhìn ông già tôi mà xem, cứ về nhà là đánh đập chửi bới. Thà tôi đốt tiền vào rượu còn hơn. Ở đây không có ai quan tâm tôi kiếm được bao nhiêu, chỉ có rượu ngon và bạn hiền. Muốn gái thì ra đường vẫy một cái là có, và họ sẽ không cãi nhau với tôi."
Xio cười nhếch mép: "Anh đúng là tín đồ cuồng tín của Lord of Storms. Sớm muộn gì cũng chết vì nghiện rượu."
"Ít ra tôi đã tận hưởng cuộc sống." Williams đáp tỉnh bơ: "Tôi nghỉ làm 3 ngày rồi, không giảm giá đâu nhé."
Xio vuốt tóc, đưa cho anh ta bức chân dung của Lanevus: "Để ý giúp tôi gã này. Tìm được càng sớm càng tốt. Đây là các kiểu hóa trang có thể có của hắn."
Williams liếc qua, tặc lưỡi: "Mặt mũi của hắn bình thường quá. Quận Đông đông như kiến, người đến kẻ đi nườm nượp, sẽ rất khó để tìm được hắn."
"Cứ để ý đi. Có tin tức thì báo ngay cho tôi." Xio đưa tờ 5 soli: "Tiền rượu đây. Nếu tìm được hắn, tôi sẽ thưởng thêm... 10 bảng."
"10 bảng?" Williams huýt sáo: "Xio, cô trúng số à? Hay gã này là con ông cháu cha?"
"Đó là tiền thưởng truy nã." Xio liếc quanh quán rượu, dặn dò: "Đừng quên đấy, vài ngày nữa tôi sẽ quay lại."
Xio đã rải tin khắp Quận Đông, ứng trước kha khá tiền cho các đầu mối.
Chỉ cần một người thành công là mình lãi to! Xio thầm cổ vũ bản thân, bịt mũi bước ra khỏi quán rượu.
Phía sau, đám bợm nhậu bắt đầu gây gổ. Xio liếc nhìn trong sự bực tức, sau đó cao giọng hét lên: "Dừng lại!"
Tiếng quát chứa đựng sự uy nghiêm tuyệt đối khiến đám say rượu như gặp thiên địch, vội vàng ngồi thụp xuống ôm đầu sợ hãi.
Phù, bao giờ mới lên được Sheriff đây... Xio thở dài, vừa hài lòng vừa mong đợi.
...
Sáng thứ Năm, Klein lặn lội đến Quận St. George thăm khoản đầu tư đầu tiên. Nhờ gợi ý của anh và bản thảo của Roselle, Leppard đã chế tạo thành công nguyên mẫu xe đạp thô sơ.
Với gợi ý cuối cùng của anh và các thông tin từ bản thảo của Roselle, Leppard đang tiến triển rất nhanh trong dự án xe đạp và đã chế tạo được một nguyên mẫu thô sơ.
Điều này rất phù hợp với ấn tượng của Klein về xe đạp.
Sau khi chạy thử, Klein đưa ra một vài gợi ý cải tiến, nói rằng anh sẽ giải ngân khoản đầu tư thứ hai vào tuần tới và bày tỏ hy vọng sớm đưa các nhà đầu tư mới vào để dự án có thể bước vào giai đoạn công nghiệp.
Vấn đề duy nhất là Leppard nhất quyết đòi đặt tên sản phẩm theo ý mình thay vì cái tên ‘xe đạp’ thông dụng. Klein không quan tâm, miễn sao bán được hàng là được.
Vào buổi trưa, anh trở về phố Minsk, chưa kịp cởi mũ, Klein đã nghe thấy tiếng cầu nguyện hư ảo.
Tiểu thư Justice? Cô ấy đã thu thập thông tin về các quý tộc sa sút nhanh như vậy sao? Vẫn đang suy nghĩ, Klein chuẩn bị vào phòng khách và đi lên tầng hai thì bỗng nghe tiếng chuông cửa.
Đó là Julianne, người giúp việc của gia đình Sammers. "Anh Moriarty, bà chủ muốn mời anh dự tiệc trưa Chủ Nhật, sẽ có rất nhiều hàng xóm tham dự." cô hầu gái nói như đọc thuộc lòng.
Sau khi trở về đêm qua, Klein đã đưa máy ảnh cho Bà Sammer và trao đổi vài lời với bà, nhưng anh chưa nhận được bất kỳ dấu hiệu nào về một bữa tiệc trưa.
À đúng rồi, theo các tạp chí, tầng lớp trung lưu sẽ không mời bất kỳ ai đến một sự kiện trực tiếp, mà thay vào đó, họ cử người hầu hoặc người giúp việc của họ gửi lời mời... Điều này phù hợp với phong cách của Bà Sammer... Klein bối rối lúc đầu trước khi ngay lập tức nhận ra, anh đồng ý tham dự đúng giờ vào Chủ Nhật.
Ai mà không muốn có một bữa trưa miễn phí chứ?
Anh nhìn Julianne rời đi, Đóng cửa lại và đi về phía cầu thang, mắt quét qua phòng khách, phòng ăn và nhà bếp hơi bừa bộn.
Đã vài ngày kể từ khi mình dọn dẹp... Mình là một người độc thân, việc mình có thể duy trì mức độ gọn gàng như thế này là không tệ... Mình có quá nhiều bí mật và thậm chí có thể bị tấn công. Việc thuê một người giúp việc để làm việc nhà không phải là một ý kiến hay. Phải... Mình nên thảo luận vấn đề này với Bà Sammer vào Chủ Nhật và yêu cầu bà ấy cử người giúp việc đến dọn dẹp hai lần một tuần, đương nhiên mình sẽ trả tiền... Klein bình tĩnh bước vào phòng ngủ trên tầng hai và kéo rèm cửa.
Lên phòng ngủ, khóa cửa, kéo rèm. Klein lên trên màn sương xám. Quả nhiên là Justice.
Cô tiểu thư quý tộc đang ngồi bên đàn piano, thì thầm tôn danh của The Fool: "... Tôi đã thu thập thông tin liên quan đến các quý tộc sa sút. Tôi xin phép được tổ chức nghi lễ hiến tế và tìm kiếm sự giúp đỡ của ngài trong việc chuyển nó cho The World."
Tốc độ của chuyên gia có khác... Klein ngay lập tức phản hồi: "Ta sẽ chuyển nó cho The World." Giọng điệu của Klein thờ ơ khi anh cắt đứt kết nối.
Gia đình Pound thực sự đã có được tước hiệu tử tước từ Trận chiến Lời thề Bị vi phạm. Sau đó, họ trung thành với hoàng gia. Họ có khá nhiều quyền lực trong quân đội và có thái ấp của riêng mình.
Tuy nhiên, 32 năm trước, hai người thừa kế của gia đình đã chết vì bệnh nặng, lần lượt từng người một. Lúc đó, lão Tử tước không còn cách nào khác ngoài việc nhận nuôi con của một người họ hàng xa.
Không lâu sau, lão tử tước qua đời. Vì đứa trẻ còn nhỏ, dưới sự dụ dỗ và xúi giục của những người hầu, nó đã đổi quản gia và trở nên ăn chơi trác táng.
Chỉ trong 8 năm, nó đã mất phần lớn tài sản và bị giáng xuống thành nam tước. Ngay cả ngôi nhà của gia đình ở Backlund cũng bị bán.
Chết vì bệnh nặng? Xác của họ không được tìm thấy… Chắc là chúng nằm trong căn phòng trong cùng của kiến trúc ngầm, bên ngoài cánh cửa đẫm máu đó... Lão tử tước hẳn đã cố tình che giấu vấn đề này, ngăn cản hoàng gia, quân đội hoặc nhà thờ điều tra... Nhìn bề ngoài, gia đình Pound hẳn đã phát hiện ra kiến trúc ngầm từ Kỷ thứ Tư khoảng 30 năm trước. Có lẽ, cánh cửa bí mật dưới lòng đất được xây dựng bởi họ... nhưng có nhiều hơn 2 xác chết trong căn phòng đó... Có những người khác đã vào trong để thăm dò sao?
Chà, phải đi gặp nam tước Pound một chuyển mới được.
Klein ngừng suy nghĩ và nhìn vào đoạn cuối cùng. Anh thấy những gì mình muốn: "Nam tước Pound, nơi ở hiện tại: số 29 Phố Sivellaus, Quận Hoàng Hậu."
0 Bình luận