Web Novel

Chương 274 - Vị tiền bối nghiêm túc (2)

Chương 274 - Vị tiền bối nghiêm túc (2)

Dù đã trải qua bao nhiêu lần, việc gả con gái vẫn là chuyện không thể nào quen được. Ngay cả khi đó không phải con ruột, mà là đứa cháu ta coi như con gái mà cưu mang.

Đứa cháu gái có mái tóc màu chàm giống hệt vợ ta. Dù không phải con ruột, có nhiều điều ta không biết về con bé và cũng không có nhiều thời gian ở bên cạnh, nhưng có lẽ chính vì vậy mà ta chỉ thấy được dáng vẻ lễ phép, dịu dàng của nó, khiến ta càng thấy nó đáng yêu hơn.

Không giống những đứa con của ta, chẳng may lại giống hệt ta chứ không giống vợ, chẳng có lấy một nét dễ thương, con bé này lại thừa hưởng trọn vẹn tính cách của vợ ta thuở thiếu thời. Nói rằng ta không để mắt đến nó là dối lòng, nói rằng không muốn chăm sóc nó là kẻ vô tâm.

“Cậu! Nhìn kìa, con chuồn chuồn!”

“Ừ. To thật đấy.”

Hơn nữa, từ nhỏ con bé đã là đứa trẻ duy nhất không hề sợ vẻ ngoài nghiêm nghị của ta, mà trái lại còn hớn hở ra đón. Mỗi lần ta ghé thăm lãnh địa Bá tước Iras, ta lại cõng con bé trên vai đi dạo một vòng quanh thái ấp.

Giờ con bé đã khôn lớn thành một thiếu nữ, mỗi lần nhắc lại chuyện xưa là lại ngượng ngùng, nhưng tình cảm thân thiết vun đắp từ thuở ấu thơ vẫn vẹn nguyên như ngày nào. Ta thậm chí đã coi con bé như con gái ruột của mình, chứ không còn đơn thuần là cháu gái bên vợ nữa.

‘Năm tháng trôi nhanh thật.’

Đứa cháu gái ta xem như con ruột, cô bé ngày nào còn cười toe toét khoe hàm răng sún, giờ đây đã sắp trở thành cô dâu về nhà chồng. Chưa bao giờ ta cảm nhận dòng chảy thời gian lại rõ rệt đến thế.

Dẫu cho kết quả mà năm tháng mang lại có phần đáng tiếc.

‘...Cháu rể.’

Ta đưa mắt nhìn tên Trưởng khoa 2 Phòng Thanh tra, kẻ giờ đây đã là cháu rể của mình, đang khẽ cúi đầu dò xét sắc mặt ta.

Người mà Christina lựa chọn quả là một kẻ ta không thể nào ngờ tới. Về mặt công việc, cậu ta cũng thuộc Bộ Tài chính nên ta khá quen mặt, nhưng chưa từng nghĩ sẽ có ngày gặp gỡ trong một mối quan hệ riêng tư thế này.

Thú thật, ta chẳng mấy hài lòng. Không, đúng hơn là ban đầu ta đã kịch liệt phản đối. Chẳng phải ta quá rõ đời sống tình cảm của tên này phức tạp và lăng nhăng đến mức nào hay sao? Ta đã lo rằng cháu gái mình sẽ chỉ là một cơn gió thoảng qua trong vô vàn cuộc tình của thằng đó.

—Cậu ơi. Con nghe nói anh Lafayette là cấp dưới của cậu, có đúng không ạ?

Đặc biệt là khi Christina gọi cho ta qua thiết bị liên lạc, ta đã hết lời khuyên con bé chia tay.

Dĩ nhiên, sau đó ta đã định xử đẹp tên Trưởng khoa 2. Được cử đi công tác mà lại đi tán tỉnh một cô gái nhà lành, thậm chí còn chẳng thèm dùng tên giả mà huênh hoang cả tên thật? Đúng là mất trí. Người ta vẫn nói cấp trên điên thì cấp dưới cũng chẳng bình thường, và Phòng Thanh tra chính là minh chứng rõ ràng nhất.

Nhưng ta đã thất bại. Chúng không những chẳng chia tay mà mối quan hệ còn trở nên bền chặt hơn, thậm chí cuối cùng còn được chấp thuận.

‘Đúng là cha mẹ không bao giờ thắng nổi con cái.’

Dù không phải cha mẹ ruột, nhưng chính tấm lòng của bậc sinh thành đã khiến ta thua cuộc. Một đứa trẻ vốn trầm tính, không màng danh lợi, chỉ còn giữ lại chút hoạt bát của tuổi thơ, lại tha thiết cầu xin với vẻ mặt khẩn khoản đến vậy, thử hỏi làm sao ta nỡ lòng từ chối?

Là thành viên của gia tộc Bá tước, là cháu gái bên vợ của Bộ trưởng Bộ Tài chính, nhưng con bé lại tự mình chọn con đường gian khổ của một trợ giảng, và đây là người đầu tiên con bé trao trọn trái tim. Nếu ép buộc con bé phải chia tay người thương, hẳn nó sẽ tổn thương sâu sắc và chẳng bao giờ dám mở lòng thêm lần nào nữa.

Nghĩ lại mà vẫn thấy điên đầu. Sao giữa bao nhiêu gã đàn ông, con bé lại chọn đúng tên Trưởng khoa 2 cơ chứ.

“Nào, nhận lấy đi con. Đây là thứ con đã nhờ.”

Dù vậy, ta vẫn cố gạt đi những bận tâm trong lòng và lấy hộp nhẫn từ trong áo ra.

Chuyện đã rồi, có hối hận cũng chỉ khiến con bé thêm khó xử. Đằng nào cũng đã chấp thuận, chi bằng vui vẻ đón nhận.

“C-con cảm ơn cậu!”

Nhìn Christina nhận lấy hộp nhẫn với đôi mắt lấp lánh, chút vướng bận còn sót lại trong lòng ta cũng nhanh chóng tan biến.

Phải rồi, trước khi kết hôn, ta cũng đâu phải là một người chồng tốt lành gì cho cam. Cũng như ta đã thay đổi sau khi gặp được vợ mình, tên cháu rể kia rồi cũng sẽ đổi thay thôi.

Dù sao đi nữa, Christina với gương mặt ửng hồng mở chiếc hộp, và khi nhìn thấy chiếc nhẫn được tách làm đôi, con bé nở một nụ cười rạng rỡ chưa từng thấy.

‘Con bé thích thứ đó đến vậy sao.’

Ta thật không hiểu nổi gu của bọn trẻ ngày nay. Con bé vốn chẳng màng vật chất, nay lại đích thân nhờ vả nên ta cũng chiều lòng, nhưng cái nhẫn một nửa đó thì có gì đặc biệt mà khiến nó vui đến thế chứ.

Dĩ nhiên, dù ta có hiểu hay không, chiếc nhẫn kỳ quái này rồi sẽ dẫn đầu xu hướng. Nó được đeo bởi người mà cả đế quốc đều tò mò không biết sẽ kết hôn cùng ai. Thêm vào đó, Hoàng Thái tử, Hoàng Thái tử phi, Công tước và Công nương cũng đều đeo nó. Đây là một trào lưu không thể cưỡng lại. Bất kỳ quý tộc nào không thuận theo dòng chảy này sẽ bị xem là lỗi thời.

—Tôi đã quên mất việc mua nhẫn đôi. Tôi vội bẻ đôi nó ra thì cô ấy có vẻ thích...

“Nếu không muốn bị ly hôn thì sống để bụng, chết mang theo đi.”

Và cái chân lý ‘thà không biết còn hơn’ lại tự động hiện lên trong đầu ta. Phải chi ta không biết bí mật đằng sau sự ra đời của chiếc nhẫn đó, chắc ta cũng chỉ nghĩ ‘dạo này mấy thứ như vậy đang là mốt à?’ rồi cho qua.

Đúng là cái thằng nhóc ranh đã có dấu hiệu lẩm cẩm rồi. Trên đời này có gã đàn ông nào lại đi quên mất nhẫn đôi để đeo cùng người yêu chứ.

“Anh Lafayette, nhìn này. Đẹp phải không anh?”

“...Vâng, đẹp lắm. Đây là báu vật anh sẽ trân giữ cả đời.”

Christina tươi cười rạng rỡ đưa chiếc nhẫn cho tên cháu rể xem, cậu ta ngập ngừng một lúc rồi mới có thể đáp lời.

Ta hiểu. Vì tên này cũng biết bí mật về chiếc nhẫn đó mà. Hẳn là cậu ta đang cảm thấy phức tạp lắm khi chiếc nhẫn mình từng hết lời chế nhạo giờ lại lòng vòng quay về và được đeo lên tay mình.

Thậm chí, chiếc nhẫn này không phải do ta làm, mà là do chính chủ làm ra. Nhân dịp gặp mặt ở Lễ mừng năm mới, ta đã trực tiếp nhờ vả.

“Bẻ đôi nó ra đi.”

“Không, sao tôi lại phải tự tay tạo ra thêm thứ gớm ghiếc này chứ?”

Ta vừa đưa chiếc nhẫn ra, cậu ta đã run rẩy từ chối—

“Đây là nhẫn của chủ nhân bài luận văn mà cậu đã xé.”

“Tôi xin nguyện cầu cho hai người họ đầu bạc răng long.”

Chỉ một câu đó, cậu ta liền bẻ đôi ngay lập tức.

Dù rằng ngay khi luận văn bị hủy, cậu ta đã chọn một chủ đề khác và nộp lại thành công, nhưng sự thật là bài luận của người ta đã bị gã xé nát một lần. Nếu còn chút lương tâm, hẳn tên đó đã không thể nào từ chối.

“Anh đeo cho em nhé.”

“V-vâng, cảm ơn anh.”

Ta lặng lẽ nhắm mắt khi chứng kiến thành quả của sự cắn rứt lương tâm ấy được đeo lên tay Christina và tên cháu rể.

Quá trình có hơi kỳ quặc, nhưng thôi, miễn là đứa cháu gái yêu quý của ta được hạnh phúc là được rồi.

***

Lễ mừng năm mới là dịp để các công chức được nghỉ ngơi một cách hợp pháp. Nói cách khác, ngay khi lễ mừng kết thúc, họ phải lập tức quay lại làm việc.

Phải rời xa những ngày tháng thưởng thức sơn hào hải vị trong sảnh tiệc lộng lẫy, mệt thì có thể thuê phòng riêng chợp mắt, để rồi quay về chốn công sở u ám. Quả là một cú tụt dốc kinh hoàng.

“...Đang làm gì thế?”

Nhưng vừa đến công sở, tôi đã cảm nhận được.

Hôm nay không phải là một cú trượt dốc kinh hoàng, mà là một cuộc thăng thiên hạnh phúc. Tôi sẽ không phải leo lên thung lũng của tuyệt vọng, mà là đỉnh núi của sự hả hê.

“Tiệc mừng đám cưới Trưởng khoa 2 đó!”

Trước câu hỏi ngơ ngác của tôi, Trưởng khoa 1 vui vẻ đáp lời. Và trên tay cô là một tấm biểu ngữ rực rỡ.

[ Chúc Mừng! ☆ Trưởng khoa 2 thoát kiếp độc thân! ]

‘Ồ.’

Tôi bất giác nhớ lại chuyện năm ngoái. Màn trêu ngươi ngoạn mục mà tôi phải chịu đựng ngay khi quyết định điều động đến Học viện được xác nhận. Ký ức về việc phải xé tan nát tấm biểu ngữ đã cứa nát trái tim mình.

Ký ức đó, sau một năm, lại một lần nữa tái hiện. Lần này là để chúc mừng Trưởng khoa 2, kẻ từ vị thế chủ mưu giờ đã trở thành nạn nhân.

“Ý tưởng của ai thế?”

“Của tôi!”

“Làm tốt lắm.”

Giỏi lắm.

Tôi thật tâm xoa đầu Trưởng khoa 1. Quả thật rất xuất sắc. Đồng nghiệp kết hôn mà cứ thế cho qua thì thật không phải đạo. Huống hồ, người độc thân duy nhất sắp kết hôn, chẳng phải nên tạo cả kỳ nghỉ phép không lương ra để chúc mừng hay sao?

Với tâm trạng hài lòng, tôi nhìn quanh thì thấy các cán bộ khác cũng đã vào vị trí. Trưởng khoa 3 đang vừa rót rượu cho Phó phòng vừa cười ha hả, còn Trưởng khoa 5 thì đang lục lọi các thùng rượu, có vẻ như đang tìm loại hợp khẩu vị.

‘Hòa thuận ghê.’

Nhìn các nhân viên đã sẵn sàng chúc mừng đám cưới của đồng nghiệp, lòng tôi ấm áp hẳn lên. Chưa bao giờ tôi lại thấy việc uống rượu trong giờ làm được cho phép lại vui đến thế.

“Ồ, Trưởng phòng! Anh dùng một ly chứ?”

Phó phòng nghe thấy cuộc trò chuyện giữa tôi và Trưởng khoa 1 liền cúi đầu chào, còn Trưởng khoa 3 đang rót rượu cho anh ta thì lắc chai rượu và hỏi.

“Tôi không cần đâu. Mọi người cứ uống đi.”

Dĩ nhiên là tôi từ chối. Vì tôi muốn tận hưởng niềm vui và sự khoái trá này bằng một tinh thần hoàn toàn tỉnh táo.

Nếu tôi để thứ cồn vớ vẩn đó cướp đi niềm khoái cảm của mình thì thật không thể chịu nổi. Cảm xúc này chỉ thuộc về riêng tôi mà thôi...

“Vâng, vậy nếu anh đã nói thế.”

Trưởng khoa 3 có vẻ đã quyết định chia sẻ niềm vui với men rượu, nên ngay khi tôi từ chối, anh ta liền tu cả chai.

Phải, cứ uống đi. Hôm nay có uống đến chết cũng vô tội.

“Trưởng khoa 2 vẫn chưa đến à?”

Tôi gật đầu với Trưởng khoa 5 đang cúi chào mình, rồi lại quay sang hỏi Trưởng khoa 1.

Tận hưởng bữa tiệc chúc mừng cũng quan trọng, nhưng nhân vật chính không có ở đây thì còn gì là vui. Một bữa tiệc mừng đám cưới Trưởng khoa 2 mà lại vắng mặt anh ta thì thật kinh khủng.

Dù mấy người này cũng chẳng phải dạng vừa khi đã từng tổ chức tiệc mừng cho tôi mà không có mặt tôi.

“Chắc anh ta sẽ đến muộn nhất có thể đấy. Hình như đã đánh hơi được rồi.”

Nghe Trưởng khoa 1 nói, tôi bật cười. Tên này từng bày trò nên thừa biết sẽ bị đáp trả thế nào.

Trưởng khoa 2 đã có vô số kinh nghiệm khiêu khích tôi rồi. Anh ta hẳn đã đoán được nghiệp sẽ quật lại mình, và cũng biết ngày thanh toán nghiệp chướng đó chính là hôm nay.

“Có đánh hơi được thì anh ta làm gì được chứ.”

“Cũng phải.”

Nhưng thật không may cho Trưởng khoa 2, dẫu có biết trước cũng chẳng thay đổi được gì.

Từ chối đi làm? Chúng tôi sẽ đến tận nơi bắt đi. Xin đi công tác? Chỉ cần tôi từ chối là xong. Bánh xe vận mệnh đang lăn về phía Trưởng khoa 2 tuyệt đối không thể dừng lại.

Tim tôi đập thình thịch. Ngày đầu tiên đi làm của năm mới đã có sự kiện thế này, vận may năm nay của tôi đúng là tuyệt đỉnh.

Giờ làm việc sắp kết thúc mà vẫn không thấy tăm hơi Trưởng khoa 2 đâu.

“Anh ta trốn rồi sao?”

“Hay là nhân tiện đi bắt anh ta rồi chúng ta ăn trưa bên ngoài luôn nhỉ?”

Tôi lờ đi những lời xì xào của các Trưởng khoa và vuốt cằm.

Lạ thật, tên này không phải kiểu người đi muộn. Cũng chẳng phải loại liều lĩnh đến mức tự ý nghỉ làm. Thà rằng anh ta đường đường chính chính xin về sớm còn hơn.

Và thắc mắc đó đã nhanh chóng được giải đáp.

—Đến mà mang cấp dưới của cậu về đi. Tên này đang ở văn phòng của ta.

“Vâng?”

Một cuộc gọi đột ngột từ Bộ trưởng, và nơi ở của Trưởng khoa 2 được tiết lộ một cách không thể ngờ tới.

‘Điên thật.’

Lời nói phi logic này khiến đầu óc tôi cứng đờ. Tại sao tên đó lại ở trong văn phòng của Bộ trưởng chứ. Chẳng khác nào một tiểu đoàn trưởng bị phát hiện trong phòng của quân đoàn trưởng cả.

“...Tôi sẽ đến ngay.”

Tên này, không lẽ để trốn màn trêu ngươi mà chạy thẳng đến văn phòng Bộ trưởng sao?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!