Trở Thành Công Chức Trong...
Bò Rí Gìn- Web Novel
- Mở đầu
- Chương 01 - Tôi là công chức (1)
- Chương 02 - Tôi là công chức (2)
- Chương 03 - Tôi là công chức (3)
- Chương 04 - Chuyển công tác (1)
- Chương 05 - Chuyển công tác (2)
- Chương 06 - Đến học viện (1)
- Chương 07 - Đến học viện (2)
- Chương 08 - Đến học viện (3)
- Chương 09 - Đến học viện (4)
- Chương 10 - Cuộc tụ họp bất ngờ của các tâm điểm (1)
- Chương 11 - Cuộc tụ họp bất ngờ của các tâm điểm (2)
- Chương 12 - Cuộc tụ họp bất ngờ của các tâm điểm (3)
- Chương 13 - Cuộc tụ họp bất ngờ của các tâm điểm (4)
- Chương 14 - Cuộc tụ họp bất ngờ của các tâm điểm (5)
- Chương 15 - Câu lạc bộ làm bánh của người chẳng biết làm bánh (1)
- Chương 16 - Câu lạc bộ làm bánh của người chẳng biết làm bánh (2)
- Chương 17 - Câu lạc bộ làm bánh của người chẳng biết làm bánh (3)
- Chương 18 - Câu lạc bộ làm bánh của người chẳng biết làm bánh (4)
- Chương 19 - Bề trên hạ lệnh, kẻ dưới phải theo (1)
- Chương 20 - Bề trên hạ lệnh, kẻ dưới phải theo (2)
- Chương 21 - Bề trên hạ lệnh, kẻ dưới phải theo (3)
- Chương 22 - Bề trên hạ lệnh, kẻ dưới phải theo (4)
- Chương 23 - Bề trên hạ lệnh, kẻ dưới phải theo (5)
- Chương 24 - Cẩm nang cho người bị ám (nguồn không rõ) (1)
- Chương 25 - Cẩm nang cho người bị ám (nguồn không rõ) (2)
- Chương 26 - Cẩm nang cho người bị ám (nguồn không rõ) (3)
- Chương 27 - Tiểu thư phản diện? (1)
- Chương 28 - Tiểu thư phản diện? (2)
- Chương 29 - Tiểu thư phản diện? (3)
- Chương 30 - Tiểu thư phản diện? (4)
- Chương 31 - Buổi thử vị đẫm nước mắt (1)
- Chương 32 - Buổi thử vị đẫm nước mắt (2)
- Chương 33 - Buổi thử vị đẫm nước mắt (3)
- Chương 34 - Hội chợ nhộn nhịp (1)
- Chương 35 - Hội chợ nhộn nhịp (2)
- Chương 36 - Hội chợ nhộn nhịp (3)
- Chương 37 - Hội chợ nhộn nhịp (4)
- Chương 38 – Xác chết trái với lẽ thường (1)
- Chương 39 - Xác chết trái với lẽ thường (2)
- Chương 40 - Xác chết trái với lẽ thường (3)
- Chương 41 - Xác chết trái với lẽ thường (4)
- Chương 42 - Hội chợ vẫn diễn ra bình thường (1)
- Chương 43 - Hội chợ vẫn diễn ra bình thường (2)
- Chương 44 - Hội chợ vẫn diễn ra bình thường (3)
- Chương 45 - Hội chợ vẫn diễn ra bình thường (4)
- Chương 46 - Hội chợ vẫn diễn ra bình thường (5)
- Chương 47 - Cùng lúc đó, tại Phòng Thanh tra (1)
- Chương 48 - Cùng lúc đó, tại Phòng Thanh tra (2)
- Chương 49 - Trưởng phòng rất hài lòng về các người (1)
- Chương 50 - Trưởng phòng rất hài lòng về các người (2)
- Chương 51 - Trưởng phòng rất hài lòng về các người (3)
- Chương 52 - Trưởng phòng hài lòng chứ?
- Chương 53 - Anh hùng đâu cần học hành (1)
- Chương 54 - Anh hùng đâu cần học hành (2)
- Chương 55 - Anh hùng đâu cần học hành (3)
- Chương 56 - Anh hùng đâu cần học hành (4)
- Chương 57 – Tình hình “cấp bến” đang cực kỳ căng thẳng (1)
- Chương 58 - Tình hình “cấp bến” đang cực kỳ căng thẳng (2)
- Chương 59 - Tình hình “cấp bến” đang cực kỳ căng thẳng (3)
- Chương 60 - Tình hình “cấp bến” đang cực kỳ căng thẳng (4)
- Chương 61 - Tình hình “cấp bến” đang cực kỳ căng thẳng (5)
- Chương 62 - Tiên nữ giáng thế đây sao? (1)
- Chương 63 - Tiên nữ giáng thế đây sao? (2)
- Chương 64 - Trả lại tiên nữ đây!
- Chương 65 - Mối nguy hiểm bên ngoài Học viện (1)
- Chương 66 - Mối nguy hiểm bên ngoài Học viện (2)
- Chương 67 - Mối nguy hiểm bên ngoài học viện (3)
- Chương 68 - Sốc vì Thanh tra, tá hỏa vì Bộ trưởng (1)
- Chương 69 - Sốc vì Thanh tra, tá hỏa vì Bộ trưởng (2)
- Chương 70 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (1)
- Chương 71 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (2)
- Chương 72 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (3)
- Chương 73 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (4)
- Chương 74 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (5)
- Chương 75 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (6)
- Chương 76 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (7)
- Chương 77 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (8)
- Chương 78 - Thánh địa hạnh phúc nơi Học viện (1)
- Chương 79 - Thánh địa hạnh phúc nơi Học viện (2)
- Chương 80 - Cuộc đời đầy biến động (1)
- Chương 81 - Cuộc đời đầy biến động (2)
- Chương 82 - Cuộc đời đầy biến động (3)
- Chương 83 - Về đây, muốn ở lại thì cứ việc (1)
- Chương 84 - Về đây, muốn ở lại thì cứ việc (2)
- Chương 85 - Về đây, muốn ở lại thì cứ việc (3)
- Chương 86 - Có nói là nhà tôi đâu (1)
- Chương 87 - Có nói là nhà tôi đâu (2)
- Chương 88 - Có nói là nhà tôi đâu (3)
- Chương 89 - Có nói là nhà tôi đâu (4)
- Chương 90 - Ngôi nhà thân thương và những vị khách không mời (1)
- Chương 91 - Ngôi nhà thân thương và những vị khách không mời (2)
- Chương 92 - Ngôi nhà thân thương và những vị khách không mời (3)
- Chương 93 - Muôn năm trường thọ, Hoàng Thái tử vạn tuế!
- Chương 94 - Công chức làm gì có kỳ nghỉ (1)
- Chương 95 - Công chức làm gì có kỳ nghỉ (2)
- Chương 96 - Công chức làm gì có kỳ nghỉ (3)
- Chương 97 - Tín đồ mù quáng của dị giáo (1)
- Chương 98 - Tín đồ mù quáng của dị giáo (2)
- Chương 99 - Tín đồ mù quáng của dị giáo (3)
- Chương 100 - Tín đồ mù quáng của dị giáo (4)
- Chương 101 - Tín đồ mù quáng của dị giáo (5)
- Chương 102 - Cuộc náo động ngắn ngủi (1)
- Chương 103 - Cuộc náo động ngắn ngủi (2)
- Chương 104 - Cuộc náo động ngắn ngủi (3)
- Chương 105 - Cuộc náo động ngắn ngủi (4)
- Chương 106 - 21 tuổi, độc thân và gia thế khủng (1)
- Chương 107 - 21 tuổi, độc thân và gia thế khủng (2)
- Chương 108 - 21 tuổi, độc thân và gia thế khủng (3)
- Chương 109 - 21 tuổi, độc thân và gia thế khủng (4)
- Chương 110 - 21 tuổi, độc thân và gia thế khủng (5)
- Chương 111 - 21 tuổi, độc thân và gia thế khủng (6)
- Chương 112 - Một ngày nào đó, tôi sẽ vượt qua (1)
- Chương 113 - Một ngày nào đó, tôi sẽ vượt qua (2)
- Chương 114 - Một ngày nào đó, tôi sẽ vượt qua (3)
- Chương 115 - Kỳ nghỉ hè luôn dài như thế này sao? (1)
- Chương 116 - Kỳ nghỉ hè luôn dài như thế này sao? (2)
- Chương 117 - Kỳ nghỉ hè luôn dài như thế này sao? (3)
- Chương 118 - Kỳ nghỉ hè luôn dài như thế này sao? (4)
- Chương 119 - Kỳ nghỉ hè luôn dài như thế này sao? (5)
- Chương 120 - Hành trình nào rồi cũng đến hồi kết (1)
- Chương 121 - Hành trình nào rồi cũng đến hồi kết (2)
- Chương 122 - Hành trình nào rồi cũng đến hồi kết (3)
- Chương 123 - Hành trình nào rồi cũng đến hồi kết (4)
- Chương 124 - Bắt đầu lại (1)
- Chương 125 - Bắt đầu lại (2)
- Chương 126 - Bắt đầu lại (3)
- Chương 127 - Bắt đầu lại (4)
- Chương 128 - Bắt đầu lại (5)
- Chương 129 - Nỗi sầu của Villar
- Chương 130 - Tôi không biết tên đó (1)
- Chương 131 - Tôi không biết tên đó (2)
- Chương 132 - Tôi không biết tên đó (3)
- Chương 133 - Đây là cái nôi của giới công chức (1)
- Chương 134 - Đây là cái nôi của giới công chức (2)
- Chương 135 - Đây là cái nôi của giới công chức (3)
- Chương 136 - Chuột lang nước (1)
- Chương 137 - Chuột lang nước (2)
- Chương 138 - Câu lạc bộ phản trực giác (1)
- Chương 139 - Câu lạc bộ phản trực giác (2)
- Chương 140 - Câu lạc bộ phản trực giác (3)
- Chương 141 - Chim ưng tung cánh (1)
- Chương 142 - Chim ưng tung cánh (2)
- Chương 143 - Chim ưng tung cánh (3)
- Chương 144 - Chim ưng tung cánh (4)
- Chương 145 - Lớp học cuối cùng (1)
- Chương 146 - Lớp học cuối cùng (2)
- Chương 147 - Lớp học cuối cùng (3)
- Chương 148 - Lớp học cuối cùng (4)
- Chương 149 - Lớp học cuối cùng (5)
- Chương 150 - Lớp học cuối cùng (6)
- Chương 151 - Lớp học cuối cùng (7)
- Chương 152 - Lớp học cuối cùng (8)
- Chương 153 - Lớp học cuối cùng (9)
- Chương 154 - Tự do trong ngục tù (1)
- Chương 155 - Tự do trong ngục tù (2)
- Chương 156 - Tự do trong ngục tù (3)
- Chương 157 - Tự do trong ngục tù (4)
- Chương 158 - Tự do trong ngục tù (5)
- Chương 159 - Tự do trong ngục tù (6)
- Chương 160 - Cây sơn tra không gục ngã (1)
- Chương 161 - Cây sơn tra không gục ngã (2)
- Chương 162 - Cây sơn tra không gục ngã (3)
- Chương 163 - Cây sơn tra không gục ngã (4)
- Chương 164 - Cây sơn tra không gục ngã (5)
- Chương 165 - Cuốn sách biết đi (1)
- Chương 166 - Cuốn sách biết đi (2)
- Chương 167 - Cuốn sách biết đi (3)
- Chương 168 - Cuốn sách biết đi (4)
- Chương 169 - Nỗi lòng của Marghetta
- Chương 170 - Thuận buồm xuôi gió (1)
- Chương 171 - Thuận buồm xuôi gió (2)
- Chương 172 - Tình thế đảo chiều (1)
- Chương 173 - Tình thế đảo chiều (2)
- Chương 174 - Tình thế đảo chiều (3)
- Chương 175 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (1)
- Chương 176 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (2)
- Chương 177 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (3)
- Chương 178 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (4)
- Chương 179 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (5)
- Chương 180 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (6)
- Chương 181 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (7)
- Chương 182 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (8)
- Chương 183 - Cùng tới ngục tù nào (1)
- Chương 184 - Cùng tới ngục tù nào (2)
- Chương 185 - Cùng tới ngục tù nào (3)
- Chương 186 - Nhật ký trong tù (1)
- Chương 187 - Nhật ký trong tù (2)
- Chương 188 - Nhật ký trong tù (3)
- Chương 189 - Nhật ký trong tù (4)
- Chương 190 - Nhật ký trong tù (5)
- Chương 191 - Cuộc hành hương vì đậu hũ (1)
- Chương 192 - Cuộc hành hương vì đậu hũ (2)
- Chương 193 - Cuộc hành hương vì đậu hũ (3)
- Chương 194 - Cuộc hành hương vì đậu hũ (4)
- Chương 195 - Đừng chết đấy! Trưởng phòng à!
- Chương 196 - Trốn đi, Trưởng phòng! (1)
- Chương 197 - Trốn đi, Trưởng phòng! (2)
- Chương 198 - Trốn đi, Trưởng phòng! (3)
- Chương 199 - Trốn đi, Trưởng phòng! (4)
- Chương 200 - Trốn đi, Trưởng phòng! (5)
- Chương 201 - Tiểu Hoàng Kim Công tước? (1)
- Chương 202 - Tiểu Hoàng Kim Công tước? (2)
- Chương 203 - Tiểu Hoàng Kim Công tước? (3)
- Chương 204 - Tiểu Hoàng Kim Công tước? (4)
- Chương 205 - Tiểu Hoàng Kim Công tước? (5)
- Chương 206 - Thật tuyệt khi có hai người mẹ (1)
- Chương 207 - Thật tuyệt khi có hai người mẹ (2)
- Chương 208 - Thật tuyệt khi có hai người mẹ (3)
- Chương 209 - 6 giờ hệ thống (1)
- Chương 210 - 6 giờ hệ thống (2)
- Chương 211 - 6 giờ hệ thống (3)
- Chương 212 - 6 giờ hệ thống (4)
- Chương 213 - Tên tôi là (1)
- Chương 214 - Tên tôi là (2)
- Chương 215 - Tên tôi là (3)
- Chương 216 - Tên tôi là (4)
- Chương 217 - Lễ kỷ niệm hoàn hảo (1)
- Chương 218 - Lễ kỷ niệm hoàn hảo (2)
- Chương 219 - Lễ kỷ niệm hoàn hảo (3)
- Chương 220 - Lễ kỷ niệm hoàn hảo (4)
- Chương 221 - Lễ kỷ niệm hoàn hảo (5)
- Chương 222 - Lễ kỷ niệm hoàn hảo (6)
- Chương 223 - Phải ngốc lắm mới đến kinh đô
- Chương 224 - Giờ tôi là kẻ ngốc tại kinh đô (1)
- Chương 225 - Giờ tôi là kẻ ngốc tại kinh đô (2)
- Chương 226 - Giờ tôi là kẻ ngốc tại kinh đô (3)
- Chương 227 - Giờ tôi là kẻ ngốc tại kinh đô (4)
- Chương 228 - Giờ tôi là kẻ ngốc tại kinh đô (5)
- Chương 229 - Vị Trưởng phòng điên của kinh đô (1)
- Chương 230 - Vị Trưởng phòng điên của kinh đô (2)
- Chương 231 - Vị Trưởng phòng điên của kinh đô (3)
- Chương 232 – Vị Trưởng phòng điên của kinh đô (4)
- Chương 233 - Cấp trên không hề bệnh (1)
- Chương 234 - Cấp trên không hề bệnh (2)
- Chương 235 - Cấp trên không hề bệnh (3)
- Chương 236 - Cấp trên không hề bệnh (4)
- Chương 237 - Tiến độ thành tích Học viện 33,33% (1)
- Chương 238 - Tiến độ thành tích Học viện 33,33% (2)
- Chương 239 - Tiến độ thành tích Học viện 33,33% (3)
- Chương 240 - Tiến độ thành tích Học viện 33,33% (4)
- Chương 241 - Cha vợ trấn áp con rể (1)
- Chương 242 - Cha vợ trấn áp con rể (2)
- Chương 243 - Cha vợ trấn áp con rể (3)
- Chương 244 - Niềm hân hoan cuối năm (1)
- Chương 245 - Niềm hân hoan cuối năm (2)
- Chương 246 - Niềm hân hoan cuối năm (3)
- Chương 247 - Niềm hân hoan cuối năm (4)
- Chương 248 - Niềm hân hoan cuối năm (5)
- Chương 249 - Niềm hân hoan cuối năm (6)
- Chương 250 - Niềm hân hoan cuối năm (7)
- Chương 251 - 5+1 (1)
- Chương 252 - 5+1 (2)
- Chương 253 - 5+1 (3)
- Chương 254 - 5+1 (4)
- Chương 255 - 5+1 (5)
- Chương 256 - Dẫu thế, một năm vẫn khép lại (1)
- Chương 257 - Dẫu thế, một năm vẫn khép lại (2)
- Chương 258 - Dẫu thế, một năm vẫn khép lại (3)
- Chương 259 - Dẫu thế, một năm vẫn khép lại (4)
- Chương 260 - Dẫu thế, một năm vẫn khép lại (5)
- Chương 261 - Lễ mừng năm mới (1)
- Chương 262 - Lễ mừng năm mới (2)
- Chương 263 - Lễ mừng năm mới (3)
- Chương 264 - Lễ mừng năm mới (4)
- Chương 265 - Lễ mừng năm mới (5)
- Chương 266 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (1)
- Chương 267 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (2)
- Chương 268 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (3)
- Chương 269 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (4)
- Chương 270 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (5)
- Chương 271 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (6)
- Chương 272 - Kẻ tham vọng mưu cầu Thiên mệnh
- Chương 273 - Vị tiền bối nghiêm túc (1)
- Chương 274 - Vị tiền bối nghiêm túc (2)
- Chương 275 - Vị tiền bối nghiêm túc (3)
- Chương 276 - Về nhà anh nào (1)
- Chương 277 - Về nhà anh nào (2)
- Chương 278 - Về nhà anh nào (3)
- Chương 279 - Về nhà anh nào (4)
- Chương 280 - Khởi đầu rực cháy cho năm mới (1)
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 268 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (3)
Tôi đã thề trên đơn từ chức của mình rồi. Trong suốt buổi lễ mừng năm mới này, tôi sẽ trở thành một hàng rào bao bọc lấy gia đình nhà vợ. Trở thành một vật tổ sống để quy tụ họ lại.
Tuyệt đối không tiếp xúc với bất kỳ quý tộc nào khác ngoài gia đình nhà vợ. Đồng thời, cũng phải ngăn chặn những người trong nhà vợ tiếp xúc với các quý tộc khác. Để giữ gìn dù chỉ một chút bình yên và an ổn cho bản thân, tôi bắt buộc phải làm vậy.
Nhức nhối quá.
Nếu không giữ được lời thề này, mọi chuyện sẽ không chỉ dừng lại ở việc bị những ánh nhìn xuyên thấu sau gáy như bây giờ. Có lẽ tôi sẽ bị tra tấn bởi đủ loại câu hỏi đến mức màng nhĩ cũng phải rách toạc.
Quay đầu lại lúc này có chút đáng sợ. Dù tôi cũng thuộc dạng chịu đòn tốt, có thể chịu được vài cú đấm, nhưng bị đấm vào bụng trên cả chục lần trong một khoảng thời gian ngắn thì lại là chuyện khác, không liên quan gì đến sức chịu đựng.
Tình hình hiện tại chính là như vậy. Đây là sự kiện chính thức đầu tiên tôi tham dự sau khi tên trai tân tiêu biểu của giới thượng lưu như tôi có người yêu. Thế mà người yêu lại có đến sáu người, trong đó có hai người thuộc gia tộc Công tước, thậm chí một người còn là chính Công tước. Đây là chuyện mà ngay cả một nhà hiền triết không màng thế sự cũng phải đứng dậy vỗ tay tán thưởng. Quá đủ để tôi bị tấn công điên cuồng bởi những ánh nhìn rồi.
Dù vậy, nếu mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó thì tôi vẫn có thể chịu đựng được. Dù có ồn ào thế nào đi nữa, hôn nhân của quý tộc vẫn là chuyện thường tình. Các quý tộc cũng chỉ ngạc nhiên về việc Ma Tông Công tước kết hôn với một người trẻ tuổi như tôi, chứ không phải ngạc nhiên về bản thân cuộc hôn nhân. Dù đây là chuyện sẽ nhận được nhiều sự quan tâm, nhưng khó có thể nói là chuyện không thể xảy ra.
“Đệ tử của Công tước ư? Tiểu thư đó sao?”
“Thật đáng kinh ngạc. Người thỉnh thoảng chỉ đưa ra lời khuyên, chứ chưa bao giờ chính thức nhận ai làm đệ tử cả.”
“Đúng vậy. Ngay cả các đời Phó Tháp chủ cũng không được chỉ dạy, huống hồ gì là người khác.”
Tuy nhiên, việc Ma Tông Công tước có đệ tử lại là một vấn đề khác hẳn so với chuyện kết hôn. Đây là một sự kiện thuộc loại không thể xảy ra, dù có suy nghĩ tích cực đến đâu đi nữa. Phản ứng nồng nhiệt của các quý tộc sau khi nghe lời Người chính là bằng chứng.
Bất chấp lời khẩn cầu của vô số Đại pháp sư, Ma Tông Công tước chưa bao giờ nhận ai làm đệ tử. Một người như vậy lại có đệ tử ư? Đây là một sự kiện chấn động, không chỉ với các pháp sư trong Đế Quốc mà cả những nhân vật ở các quốc gia khác cũng phải kinh ngạc.
Nhờ đó, những quý tộc đang lượn lờ xung quanh, giữ một khoảng cách nhất định, bắt đầu xôn xao. Đó là điều tất nhiên khi nghĩ đến ảnh hưởng mà danh hiệu “đệ tử của Ma Tông Công tước” sẽ gây ra trong giới chính trị. Thậm chí, không chỉ là đệ tử bình thường, mà còn là đệ tử duy nhất. Càng thêm uy lực.
“Trước đây chúng ta chưa có dịp gặp gỡ, nhưng giờ đã là người một nhà rồi.”
“A, vâng, con...”
“Khi nào có thời gian, hãy đến Tháp Ma Thuật nhé. Với tư cách là sư phụ, ta sẽ dạy dỗ con đàng hoàng.”
Giữa lúc đó, Ma Tông Công tước vẫn vừa vuốt tóc Louise vừa nói một cách dịu dàng. Thật ấn tượng khi một câu nói nhẹ nhàng như vậy lại có thể đẩy các quý tộc vào trạng thái hỗn loạn ngay tức thì.
Dĩ nhiên là tôi không can ngăn. Dù Louise nhận được danh hiệu kỳ diệu “đệ tử duy nhất của Ma Tông Công tước” và thu hút sự chú ý quá mức từ giới quý tộc, nhưng nếu xét đến địa vị vốn có của cô ấy thì đây là điều phải chấp nhận. Thà như vậy còn hơn là bị xem như một người yêu kém cỏi hơn những người còn lại.
“Chúc mừng em, Louise. Hóa ra Đại pháp sư thế hệ tiếp theo lại ở ngay trước mắt anh.”
Trước hết, tôi mỉm cười và nói với Louise, người đang luống cuống không biết phải làm sao. Trong tình huống này, người hoang mang nhất chính là cô ấy. Vì vậy, ít nhất tôi cũng nên chỉ cho cô ấy biết phải phản ứng thế nào.
“C-Cảm ơn anh!”
Nghe lời tôi, Louise lấy lại tinh thần, nhanh chóng cúi đầu cảm ơn Ma Tông Công tước. Kể từ đây, mối quan hệ thầy trò tạm bợ từ chín năm trước của họ đã trở thành chính thức.
Thật là một chuyện đáng mừng...
…Tôi đã giải thích lại toàn bộ sự việc cho Trưởng khoa 1, người vừa mới đến.
“Vậy nên tôi cũng phải ở lại đây sao?”
“Ừm. Dù sao thì cô cũng chẳng có nơi nào khác để đi.”
“Cũng đúng.”
Tôi khẽ nói thêm với Trưởng khoa 1 đang gật đầu.
“Nếu không thích thì cô cứ đi một mình cũng được. Nhưng có lẽ cứ đi ba bước lại bị chặn lại một lần đấy.”
“Ư, tôi không muốn bị như vậy nữa đâu.”
Tôi bật cười trước dáng vẻ rùng mình ghê tởm của Trưởng khoa 1. Hầu tước Iones, người đang nghe Thiết Huyết Công tước giải thích, cũng nở một nụ cười khó xử, xem ra họ đã thật sự bị làm phiền đến phát sợ.
Không giống như các gia đình nhà vợ đã tụ tập từ trước, gia tộc Hầu tước Masalo có việc cần bàn bạc với các gia tộc Hầu tước khác nên đã đi một mình. Và chỉ vì tách khỏi chúng tôi mà họ đã bị vô số quý tộc làm phiền. Mãi đến khi nhập hội cùng chúng tôi, họ mới hiểu ra lý do. Đối với vị Hầu tước và Trưởng khoa 1, những người đã bị làm phiền mà không hiểu nguyên do, chắc hẳn chỉ muốn khóc.
“Cứ ở yên đây đi. Đừng có đi lung tung đến nơi nào kỳ lạ.”
Tôi vỗ vai Trưởng khoa 1, người chắc hẳn đã bị làm phiền một cách oan ức, cô ấy bĩu môi càu nhàu.
“Chúng ta có cả quả cầu liên lạc mà, sao anh không báo trước cho tôi một tiếng...”
“Tôi xin lỗi. Là tôi quên mất.”
Vừa nói, tôi vừa kéo eo Trưởng khoa 1 vào lòng, đôi môi đang bĩu ra của cô ấy liền thu lại và bật lên tiếng cười khúc khích.
Thật ra, dù có báo trước thì mọi chuyện cũng không khác đi là mấy, nhưng biết trước để chuẩn bị vẫn tốt hơn. Đây đúng là lỗi của tôi vì đã không thông báo sớm.
“Chà, vậy thì tôi sẽ đặc biệt tha thứ cho anh lần này! Anh nên biết ơn đi đấy nhé!”
“Cảm ơn cô. Quả nhiên Elizabeth của tôi là người rộng lượng nhất.”
May mắn thay, lời xin lỗi chân thành của tôi dường như đã khiến Trưởng khoa 1 nguôi giận.
Quả nhiên sự chân thành là tuyệt nhất. Nếu thêm một chút tiếp xúc cơ thể thì sẽ là vô địch.
***
Việc duy trì mối quan hệ hữu hảo giữa các gia tộc Bá tước Đế Quốc là một điều quan trọng. Với tư cách là chư hầu trực thuộc Hoàng đế, các Bá tước Đế Quốc có tính chất khác biệt so với quý tộc thông thường. Ngay từ nguồn gốc, họ đã là lá chắn và thanh gươm để bảo vệ hoàng quyền, là phương tiện để áp chế các quý tộc khác.
Do nguồn gốc có phần khắc nghiệt đó, các gia tộc Bá tước Đế Quốc cho đến nay vẫn ở trong tình thế khó có thể giao lưu thoải mái với các gia tộc khác. Nhờ vậy, mối quan hệ giữa chính họ lại càng được coi trọng. Bởi nếu ngay cả các Bá tước Đế Quốc cũng không hòa thuận với nhau, họ sẽ chẳng khác nào những kẻ cô độc.
Vì thế, trong khi các gia chủ của những gia tộc này đang cùng với Hoàng Thái tử điện hạ, việc các phu nhân trong gia tộc tụ họp riêng là điều không có gì lạ.
“Tôi vẫn luôn ngưỡng mộ phu nhân đấy ạ. Nếu con trai tôi được một nửa của Trưởng phòng Thanh tra thôi, thì tôi cũng mãn nguyện lắm rồi.”
“Phu nhân quá khen rồi.”
“Đâu có quá lời đâu. Phu nhân khiêm tốn quá rồi.”
“Quả đúng vậy. Cậu ấm nhà chúng tôi mới tập tành lo việc lãnh địa mà đã kêu than không ngớt rồi.”
Trong một buổi họp mặt của các quý phu nhân, chủ đề con cái trở thành tâm điểm câu chuyện là lẽ thường tình. Và lẽ dĩ nhiên, đứa trẻ xuất chúng nhất trong số những người cùng trang lứa sẽ được nhắc tới.
Lòng tôi ngập tràn hãnh diện. Mỗi khi các quý phu nhân cao sang quyền quý nhìn tôi bằng ánh mắt vừa ngưỡng mộ xen lẫn chút ghen tị, mỗi khi nghe những lời có cánh về Carl thốt ra từ bờ môi mỉm cười của họ, tôi lại cảm nhận được một niềm hạnh phúc khôn tả.
Phải, đó là một đứa con thật đáng tự hào. Dưới sự dạy dỗ của người mẹ còn nhiều thiếu sót này, trong một môi trường thiếu thốn tình yêu và sự quan tâm đúng mực, con đã trưởng thành một cách phi thường. Con đã trở thành một người đàn ông không hề thua kém bất cứ ai, không chỉ so với con em quý tộc đồng lứa mà còn trong toàn thể giới quý tộc.
“Hi hi, vậy ư?”
Vì thế, dù nhận được lời khen từ các vị phu nhân, tôi cũng chỉ mỉm cười. Nếu tôi thực sự là người đã nuôi dạy Carl nên người, có lẽ tôi đã không giấu được vẻ tự mãn về phương pháp giáo dục tài tình của mình. Hẳn là tôi sẽ đắm chìm trong những ánh nhìn ngưỡng mộ đó lắm.
Nhưng làm sao tôi có thể làm vậy được chứ. Lấy tư cách gì để nhận công về con đường mà thằng bé đã phải đơn độc bước đi. Thế nên, tôi chỉ có thể mỉm cười mà thôi.
“Mà thưa phu nhân. Người không đến đó thật không sao chứ ạ?”
Giữa lúc câu chuyện phiếm về con cái vẫn đang tiếp diễn, lời của một vị phu nhân đã khiến mọi ánh nhìn một lần nữa đổ dồn về phía tôi.
Dù câu hỏi có hơi đường đột, nhưng ai cũng hiểu ngụ ý của nó. Rằng trong lúc Carl đang ở cùng những người thương và gia đình thông gia tương lai, việc tôi có mặt ở đây liệu có ổn không.
“Vâng. Carl ở Học viện vốn không có nhiều thời gian rảnh rỗi, cũng chẳng mấy khi có cơ hội gặp gỡ những người con bé thương mến ở thủ đô. Tôi mong giờ đây chúng có thể tận hưởng khoảng thời gian riêng tư bên nhau.”
“Ôi chao. Phu nhân thật là thấu tình đạt lý.”
Trước câu trả lời đó, vị phu nhân vừa hỏi cũng không nói gì thêm. Vốn dĩ bà ấy cũng không có ý đuổi tôi đi, có lẽ chỉ đơn thuần là tò mò mà thôi.
Tôi mỉm cười đáp lại vị phu nhân rồi khẽ đưa mắt về phía Carl.
‘...Khoảng thời gian riêng tư.’
Thật lòng thì tôi rất muốn đến. Tôi cũng muốn cùng Wilhelm góp mặt trong khoảng thời gian riêng tư ấy, muốn được chào hỏi những người sẽ trở thành con dâu của mình, và làm quen với các gia đình thông gia tương lai.
Dù vậy, tôi vẫn cố gắng kìm nén. Vì trước Lễ mừng năm mới, Carl đã dặn thế này.
—Thưa mẹ, có lẽ sẽ ồn ào đến hết ngày thứ hai ạ. Sẽ rất mệt mỏi nếu chúng ta phải chào hỏi trong hoàn cảnh đó, vậy nên hay là đợi khi mọi chuyện lắng xuống rồi mình gặp mặt được không?
Carl đã trực tiếp ngỏ lời, làm sao tôi có thể từ chối được. Hơn nữa, lời của thằng bé cũng không sai nên tôi đã đồng ý.
Dù sao thì trong những ngày đầu của Lễ mừng năm mới, Wilhelm cũng không thể rời đi vì bận họp với các Bá tước trong Đế Quốc. Buổi gặp mặt thông gia mà lại vắng mặt gia chủ thì còn ra thể thống gì nữa. Vậy nên, đúng như lời Carl nói, tốt hơn là nên đợi đến khi mọi chuyện lắng xuống và Wilhelm cũng xong việc rồi mới sắp xếp.
—Lẽ ra con phải sắp xếp lịch trình cẩn thận hơn, nhưng mọi chuyện lại đột ngột thành ra thế này. Không biết có làm phiền mẹ và ngài không...
“Không sao đâu con. Ai mà không muốn gặp mặt con dâu của mình chứ.”
Và khi thấy Carl cười ngượng nghịu, tôi lại càng không thể từ chối.
Một người con trai chủ động giới thiệu người mình yêu. Một người con trai lo lắng cha mẹ sẽ mệt mỏi vì lịch trình đột xuất. Sao tôi có thể không vui, sao tôi có thể từ chối cho được.
—Con cảm ơn mẹ. Con sẽ báo trước với bên nhà các cô ấy.
“Ừ. Cứ làm theo ý con đi.”
—À, và sau khi Lễ mừng năm mới kết thúc, con sẽ đến thăm riêng. Cả Mar nữa, có nhiều người muốn dùng bữa với mẹ chồng tương lai lắm ạ.
Sau khi cuộc truyền tin kết thúc, tôi đã mân mê thiết bị hồi lâu và bất giác mỉm cười. Vui sướng vì cuộc trò chuyện với Carl hệt như một cuộc đối thoại bình thường giữa hai mẹ con. Hạnh phúc vô ngần vì cuối cùng cũng có được một cuộc trò chuyện như vậy.
‘Chỉ vài ngày nữa thôi.’
Tôi tự trấn an mình khi nhớ lại cảm xúc lúc ấy.
Phải, chỉ cần chờ thêm vài ngày. Như lời Carl nói, hai ngày, hoặc lâu nhất là ba ngày nữa, mọi chuyện sẽ lắng xuống.
Và ba ngày sau, ngay khi sự ồn ào vừa kịp lắng xuống, tôi đã nghe tin Hoàng đế Bệ hạ mời Carl đến dự tiệc trưa.
...
‘Ráng chờ thêm một ngày nữa vậy.’
Tôi đặt bàn tay run rẩy lên ngực và từ từ hít một hơi thật sâu.
Nếu không giữ bình tĩnh, có lẽ mầm mống phản nghịch sẽ nảy mầm từ sâu trong lồng ngực mất.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
1 Bình luận