Trở Thành Công Chức Trong...
Bò Rí Gìn- Web Novel
- Mở đầu
- Chương 01 - Tôi là công chức (1)
- Chương 02 - Tôi là công chức (2)
- Chương 03 - Tôi là công chức (3)
- Chương 04 - Chuyển công tác (1)
- Chương 05 - Chuyển công tác (2)
- Chương 06 - Đến học viện (1)
- Chương 07 - Đến học viện (2)
- Chương 08 - Đến học viện (3)
- Chương 09 - Đến học viện (4)
- Chương 10 - Cuộc tụ họp bất ngờ của các tâm điểm (1)
- Chương 11 - Cuộc tụ họp bất ngờ của các tâm điểm (2)
- Chương 12 - Cuộc tụ họp bất ngờ của các tâm điểm (3)
- Chương 13 - Cuộc tụ họp bất ngờ của các tâm điểm (4)
- Chương 14 - Cuộc tụ họp bất ngờ của các tâm điểm (5)
- Chương 15 - Câu lạc bộ làm bánh của người chẳng biết làm bánh (1)
- Chương 16 - Câu lạc bộ làm bánh của người chẳng biết làm bánh (2)
- Chương 17 - Câu lạc bộ làm bánh của người chẳng biết làm bánh (3)
- Chương 18 - Câu lạc bộ làm bánh của người chẳng biết làm bánh (4)
- Chương 19 - Bề trên hạ lệnh, kẻ dưới phải theo (1)
- Chương 20 - Bề trên hạ lệnh, kẻ dưới phải theo (2)
- Chương 21 - Bề trên hạ lệnh, kẻ dưới phải theo (3)
- Chương 22 - Bề trên hạ lệnh, kẻ dưới phải theo (4)
- Chương 23 - Bề trên hạ lệnh, kẻ dưới phải theo (5)
- Chương 24 - Cẩm nang cho người bị ám (nguồn không rõ) (1)
- Chương 25 - Cẩm nang cho người bị ám (nguồn không rõ) (2)
- Chương 26 - Cẩm nang cho người bị ám (nguồn không rõ) (3)
- Chương 27 - Tiểu thư phản diện? (1)
- Chương 28 - Tiểu thư phản diện? (2)
- Chương 29 - Tiểu thư phản diện? (3)
- Chương 30 - Tiểu thư phản diện? (4)
- Chương 31 - Buổi thử vị đẫm nước mắt (1)
- Chương 32 - Buổi thử vị đẫm nước mắt (2)
- Chương 33 - Buổi thử vị đẫm nước mắt (3)
- Chương 34 - Hội chợ nhộn nhịp (1)
- Chương 35 - Hội chợ nhộn nhịp (2)
- Chương 36 - Hội chợ nhộn nhịp (3)
- Chương 37 - Hội chợ nhộn nhịp (4)
- Chương 38 – Xác chết trái với lẽ thường (1)
- Chương 39 - Xác chết trái với lẽ thường (2)
- Chương 40 - Xác chết trái với lẽ thường (3)
- Chương 41 - Xác chết trái với lẽ thường (4)
- Chương 42 - Hội chợ vẫn diễn ra bình thường (1)
- Chương 43 - Hội chợ vẫn diễn ra bình thường (2)
- Chương 44 - Hội chợ vẫn diễn ra bình thường (3)
- Chương 45 - Hội chợ vẫn diễn ra bình thường (4)
- Chương 46 - Hội chợ vẫn diễn ra bình thường (5)
- Chương 47 - Cùng lúc đó, tại Phòng Thanh tra (1)
- Chương 48 - Cùng lúc đó, tại Phòng Thanh tra (2)
- Chương 49 - Trưởng phòng rất hài lòng về các người (1)
- Chương 50 - Trưởng phòng rất hài lòng về các người (2)
- Chương 51 - Trưởng phòng rất hài lòng về các người (3)
- Chương 52 - Trưởng phòng hài lòng chứ?
- Chương 53 - Anh hùng đâu cần học hành (1)
- Chương 54 - Anh hùng đâu cần học hành (2)
- Chương 55 - Anh hùng đâu cần học hành (3)
- Chương 56 - Anh hùng đâu cần học hành (4)
- Chương 57 – Tình hình “cấp bến” đang cực kỳ căng thẳng (1)
- Chương 58 - Tình hình “cấp bến” đang cực kỳ căng thẳng (2)
- Chương 59 - Tình hình “cấp bến” đang cực kỳ căng thẳng (3)
- Chương 60 - Tình hình “cấp bến” đang cực kỳ căng thẳng (4)
- Chương 61 - Tình hình “cấp bến” đang cực kỳ căng thẳng (5)
- Chương 62 - Tiên nữ giáng thế đây sao? (1)
- Chương 63 - Tiên nữ giáng thế đây sao? (2)
- Chương 64 - Trả lại tiên nữ đây!
- Chương 65 - Mối nguy hiểm bên ngoài Học viện (1)
- Chương 66 - Mối nguy hiểm bên ngoài Học viện (2)
- Chương 67 - Mối nguy hiểm bên ngoài học viện (3)
- Chương 68 - Sốc vì Thanh tra, tá hỏa vì Bộ trưởng (1)
- Chương 69 - Sốc vì Thanh tra, tá hỏa vì Bộ trưởng (2)
- Chương 70 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (1)
- Chương 71 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (2)
- Chương 72 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (3)
- Chương 73 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (4)
- Chương 74 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (5)
- Chương 75 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (6)
- Chương 76 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (7)
- Chương 77 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (8)
- Chương 78 - Thánh địa hạnh phúc nơi Học viện (1)
- Chương 79 - Thánh địa hạnh phúc nơi Học viện (2)
- Chương 80 - Cuộc đời đầy biến động (1)
- Chương 81 - Cuộc đời đầy biến động (2)
- Chương 82 - Cuộc đời đầy biến động (3)
- Chương 83 - Về đây, muốn ở lại thì cứ việc (1)
- Chương 84 - Về đây, muốn ở lại thì cứ việc (2)
- Chương 85 - Về đây, muốn ở lại thì cứ việc (3)
- Chương 86 - Có nói là nhà tôi đâu (1)
- Chương 87 - Có nói là nhà tôi đâu (2)
- Chương 88 - Có nói là nhà tôi đâu (3)
- Chương 89 - Có nói là nhà tôi đâu (4)
- Chương 90 - Ngôi nhà thân thương và những vị khách không mời (1)
- Chương 91 - Ngôi nhà thân thương và những vị khách không mời (2)
- Chương 92 - Ngôi nhà thân thương và những vị khách không mời (3)
- Chương 93 - Muôn năm trường thọ, Hoàng Thái tử vạn tuế!
- Chương 94 - Công chức làm gì có kỳ nghỉ (1)
- Chương 95 - Công chức làm gì có kỳ nghỉ (2)
- Chương 96 - Công chức làm gì có kỳ nghỉ (3)
- Chương 97 - Tín đồ mù quáng của dị giáo (1)
- Chương 98 - Tín đồ mù quáng của dị giáo (2)
- Chương 99 - Tín đồ mù quáng của dị giáo (3)
- Chương 100 - Tín đồ mù quáng của dị giáo (4)
- Chương 101 - Tín đồ mù quáng của dị giáo (5)
- Chương 102 - Cuộc náo động ngắn ngủi (1)
- Chương 103 - Cuộc náo động ngắn ngủi (2)
- Chương 104 - Cuộc náo động ngắn ngủi (3)
- Chương 105 - Cuộc náo động ngắn ngủi (4)
- Chương 106 - 21 tuổi, độc thân và gia thế khủng (1)
- Chương 107 - 21 tuổi, độc thân và gia thế khủng (2)
- Chương 108 - 21 tuổi, độc thân và gia thế khủng (3)
- Chương 109 - 21 tuổi, độc thân và gia thế khủng (4)
- Chương 110 - 21 tuổi, độc thân và gia thế khủng (5)
- Chương 111 - 21 tuổi, độc thân và gia thế khủng (6)
- Chương 112 - Một ngày nào đó, tôi sẽ vượt qua (1)
- Chương 113 - Một ngày nào đó, tôi sẽ vượt qua (2)
- Chương 114 - Một ngày nào đó, tôi sẽ vượt qua (3)
- Chương 115 - Kỳ nghỉ hè luôn dài như thế này sao? (1)
- Chương 116 - Kỳ nghỉ hè luôn dài như thế này sao? (2)
- Chương 117 - Kỳ nghỉ hè luôn dài như thế này sao? (3)
- Chương 118 - Kỳ nghỉ hè luôn dài như thế này sao? (4)
- Chương 119 - Kỳ nghỉ hè luôn dài như thế này sao? (5)
- Chương 120 - Hành trình nào rồi cũng đến hồi kết (1)
- Chương 121 - Hành trình nào rồi cũng đến hồi kết (2)
- Chương 122 - Hành trình nào rồi cũng đến hồi kết (3)
- Chương 123 - Hành trình nào rồi cũng đến hồi kết (4)
- Chương 124 - Bắt đầu lại (1)
- Chương 125 - Bắt đầu lại (2)
- Chương 126 - Bắt đầu lại (3)
- Chương 127 - Bắt đầu lại (4)
- Chương 128 - Bắt đầu lại (5)
- Chương 129 - Nỗi sầu của Villar
- Chương 130 - Tôi không biết tên đó (1)
- Chương 131 - Tôi không biết tên đó (2)
- Chương 132 - Tôi không biết tên đó (3)
- Chương 133 - Đây là cái nôi của giới công chức (1)
- Chương 134 - Đây là cái nôi của giới công chức (2)
- Chương 135 - Đây là cái nôi của giới công chức (3)
- Chương 136 - Chuột lang nước (1)
- Chương 137 - Chuột lang nước (2)
- Chương 138 - Câu lạc bộ phản trực giác (1)
- Chương 139 - Câu lạc bộ phản trực giác (2)
- Chương 140 - Câu lạc bộ phản trực giác (3)
- Chương 141 - Chim ưng tung cánh (1)
- Chương 142 - Chim ưng tung cánh (2)
- Chương 143 - Chim ưng tung cánh (3)
- Chương 144 - Chim ưng tung cánh (4)
- Chương 145 - Lớp học cuối cùng (1)
- Chương 146 - Lớp học cuối cùng (2)
- Chương 147 - Lớp học cuối cùng (3)
- Chương 148 - Lớp học cuối cùng (4)
- Chương 149 - Lớp học cuối cùng (5)
- Chương 150 - Lớp học cuối cùng (6)
- Chương 151 - Lớp học cuối cùng (7)
- Chương 152 - Lớp học cuối cùng (8)
- Chương 153 - Lớp học cuối cùng (9)
- Chương 154 - Tự do trong ngục tù (1)
- Chương 155 - Tự do trong ngục tù (2)
- Chương 156 - Tự do trong ngục tù (3)
- Chương 157 - Tự do trong ngục tù (4)
- Chương 158 - Tự do trong ngục tù (5)
- Chương 159 - Tự do trong ngục tù (6)
- Chương 160 - Cây sơn tra không gục ngã (1)
- Chương 161 - Cây sơn tra không gục ngã (2)
- Chương 162 - Cây sơn tra không gục ngã (3)
- Chương 163 - Cây sơn tra không gục ngã (4)
- Chương 164 - Cây sơn tra không gục ngã (5)
- Chương 165 - Cuốn sách biết đi (1)
- Chương 166 - Cuốn sách biết đi (2)
- Chương 167 - Cuốn sách biết đi (3)
- Chương 168 - Cuốn sách biết đi (4)
- Chương 169 - Nỗi lòng của Marghetta
- Chương 170 - Thuận buồm xuôi gió (1)
- Chương 171 - Thuận buồm xuôi gió (2)
- Chương 172 - Tình thế đảo chiều (1)
- Chương 173 - Tình thế đảo chiều (2)
- Chương 174 - Tình thế đảo chiều (3)
- Chương 175 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (1)
- Chương 176 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (2)
- Chương 177 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (3)
- Chương 178 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (4)
- Chương 179 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (5)
- Chương 180 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (6)
- Chương 181 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (7)
- Chương 182 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (8)
- Chương 183 - Cùng tới ngục tù nào (1)
- Chương 184 - Cùng tới ngục tù nào (2)
- Chương 185 - Cùng tới ngục tù nào (3)
- Chương 186 - Nhật ký trong tù (1)
- Chương 187 - Nhật ký trong tù (2)
- Chương 188 - Nhật ký trong tù (3)
- Chương 189 - Nhật ký trong tù (4)
- Chương 190 - Nhật ký trong tù (5)
- Chương 191 - Cuộc hành hương vì đậu hũ (1)
- Chương 192 - Cuộc hành hương vì đậu hũ (2)
- Chương 193 - Cuộc hành hương vì đậu hũ (3)
- Chương 194 - Cuộc hành hương vì đậu hũ (4)
- Chương 195 - Đừng chết đấy! Trưởng phòng à!
- Chương 196 - Trốn đi, Trưởng phòng! (1)
- Chương 197 - Trốn đi, Trưởng phòng! (2)
- Chương 198 - Trốn đi, Trưởng phòng! (3)
- Chương 199 - Trốn đi, Trưởng phòng! (4)
- Chương 200 - Trốn đi, Trưởng phòng! (5)
- Chương 201 - Tiểu Hoàng Kim Công tước? (1)
- Chương 202 - Tiểu Hoàng Kim Công tước? (2)
- Chương 203 - Tiểu Hoàng Kim Công tước? (3)
- Chương 204 - Tiểu Hoàng Kim Công tước? (4)
- Chương 205 - Tiểu Hoàng Kim Công tước? (5)
- Chương 206 - Thật tuyệt khi có hai người mẹ (1)
- Chương 207 - Thật tuyệt khi có hai người mẹ (2)
- Chương 208 - Thật tuyệt khi có hai người mẹ (3)
- Chương 209 - 6 giờ hệ thống (1)
- Chương 210 - 6 giờ hệ thống (2)
- Chương 211 - 6 giờ hệ thống (3)
- Chương 212 - 6 giờ hệ thống (4)
- Chương 213 - Tên tôi là (1)
- Chương 214 - Tên tôi là (2)
- Chương 215 - Tên tôi là (3)
- Chương 216 - Tên tôi là (4)
- Chương 217 - Lễ kỷ niệm hoàn hảo (1)
- Chương 218 - Lễ kỷ niệm hoàn hảo (2)
- Chương 219 - Lễ kỷ niệm hoàn hảo (3)
- Chương 220 - Lễ kỷ niệm hoàn hảo (4)
- Chương 221 - Lễ kỷ niệm hoàn hảo (5)
- Chương 222 - Lễ kỷ niệm hoàn hảo (6)
- Chương 223 - Phải ngốc lắm mới đến kinh đô
- Chương 224 - Giờ tôi là kẻ ngốc tại kinh đô (1)
- Chương 225 - Giờ tôi là kẻ ngốc tại kinh đô (2)
- Chương 226 - Giờ tôi là kẻ ngốc tại kinh đô (3)
- Chương 227 - Giờ tôi là kẻ ngốc tại kinh đô (4)
- Chương 228 - Giờ tôi là kẻ ngốc tại kinh đô (5)
- Chương 229 - Vị Trưởng phòng điên của kinh đô (1)
- Chương 230 - Vị Trưởng phòng điên của kinh đô (2)
- Chương 231 - Vị Trưởng phòng điên của kinh đô (3)
- Chương 232 – Vị Trưởng phòng điên của kinh đô (4)
- Chương 233 - Cấp trên không hề bệnh (1)
- Chương 234 - Cấp trên không hề bệnh (2)
- Chương 235 - Cấp trên không hề bệnh (3)
- Chương 236 - Cấp trên không hề bệnh (4)
- Chương 237 - Tiến độ thành tích Học viện 33,33% (1)
- Chương 238 - Tiến độ thành tích Học viện 33,33% (2)
- Chương 239 - Tiến độ thành tích Học viện 33,33% (3)
- Chương 240 - Tiến độ thành tích Học viện 33,33% (4)
- Chương 241 - Cha vợ trấn áp con rể (1)
- Chương 242 - Cha vợ trấn áp con rể (2)
- Chương 243 - Cha vợ trấn áp con rể (3)
- Chương 244 - Niềm hân hoan cuối năm (1)
- Chương 245 - Niềm hân hoan cuối năm (2)
- Chương 246 - Niềm hân hoan cuối năm (3)
- Chương 247 - Niềm hân hoan cuối năm (4)
- Chương 248 - Niềm hân hoan cuối năm (5)
- Chương 249 - Niềm hân hoan cuối năm (6)
- Chương 250 - Niềm hân hoan cuối năm (7)
- Chương 251 - 5+1 (1)
- Chương 252 - 5+1 (2)
- Chương 253 - 5+1 (3)
- Chương 254 - 5+1 (4)
- Chương 255 - 5+1 (5)
- Chương 256 - Dẫu thế, một năm vẫn khép lại (1)
- Chương 257 - Dẫu thế, một năm vẫn khép lại (2)
- Chương 258 - Dẫu thế, một năm vẫn khép lại (3)
- Chương 259 - Dẫu thế, một năm vẫn khép lại (4)
- Chương 260 - Dẫu thế, một năm vẫn khép lại (5)
- Chương 261 - Lễ mừng năm mới (1)
- Chương 262 - Lễ mừng năm mới (2)
- Chương 263 - Lễ mừng năm mới (3)
- Chương 264 - Lễ mừng năm mới (4)
- Chương 265 - Lễ mừng năm mới (5)
- Chương 266 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (1)
- Chương 267 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (2)
- Chương 268 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (3)
- Chương 269 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (4)
- Chương 270 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (5)
- Chương 271 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (6)
- Chương 272 - Kẻ tham vọng mưu cầu Thiên mệnh
- Chương 273 - Vị tiền bối nghiêm túc (1)
- Chương 274 - Vị tiền bối nghiêm túc (2)
- Chương 275 - Vị tiền bối nghiêm túc (3)
- Chương 276 - Về nhà anh nào (1)
- Chương 277 - Về nhà anh nào (2)
- Chương 278 - Về nhà anh nào (3)
- Chương 279 - Về nhà anh nào (4)
- Chương 280 - Khởi đầu rực cháy cho năm mới (1)
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Web Novel
Chương 224 - Giờ tôi là kẻ ngốc tại kinh đô (1)
2 Bình luận - Độ dài: 2,635 từ - Cập nhật:
Chương 224 - Giờ tôi là kẻ ngốc tại kinh đô (1)
Bầu không khí ấm áp, trái tim rộn ràng bỗng chốc nguội lạnh. Cậu bé vốn đang mỉm cười, nay lại nhìn ta với vẻ mặt cứng đờ hơn bao giờ hết.
Ta bối rối. Tại sao? Tại sao cậu bé lại có biểu cảm đó? Rõ ràng lúc nãy vẫn còn vui vẻ, ta cũng đâu có nói gì lạ.
“Thưa Người.”
Khi ta không trả lời vì hoang mang, cậu bé lại lên tiếng.
Một giọng nói trầm thấp. Nhưng ánh mắt lại rực cháy. Như thể nếu ta không giải thích rõ ràng những gì vừa nói thì sẽ không có lần sau.
“Xin hãy cho tôi biết. Tôi sống được hàng trăm năm là sao.”
Lần này, nỗi sợ hãi ập đến. Ta không biết tại sao cậu bé lại như vậy, nhưng rõ ràng là cậu bé đang tức giận. Đó không phải là sự bực bội hay ấm ức nhất thời, mà là cơn thịnh nộ thực sự tuôn trào.
“Thuốc.”
Ta khó khăn mở đôi môi run rẩy và thốt ra một từ.
Dĩ nhiên, chỉ vậy thôi thì không đủ để giải thích. Đó chỉ là một từ ta thốt ra để sắp xếp lại suy nghĩ. Nếu lúc đó ta im lặng không nói gì, chắc chắn cậu bé đã quay lưng bỏ đi ngay lập tức.
Và khi nghe lời ta nói, cậu bé ngả lưng lại vào ghế sofa. May quá. Ít nhất cũng đã ngăn được việc cậu bé bỏ đi ngay lập tức.
“Cưng còn nhớ lọ thuốc ta đã đưa cho không?”
“Vâng, tôi nhớ.”
“Lọ thuốc đó có tác dụng kéo dài tuổi thọ.”
Vẻ mặt của cậu bé nhăn lại.
“N-Nhưng nó không có hiệu quả ngay lập tức đâu, phải uống đều đặn trong 40 năm mới có tác dụng. Bây giờ nó chỉ đơn thuần là giúp ích cho sức khỏe thôi.”
Ta theo bản năng nói thêm, và vẻ mặt nhăn nhó của cậu bé đã dịu đi một chút.
Nhìn thấy dáng vẻ đó, ta mới nhận ra. Cậu bé không muốn tuổi thọ của mình kéo dài. Không chỉ đơn thuần là sự bỡ ngỡ trước điều chưa biết, mà là thực sự ghét bỏ nó.
‘Tại sao?’
Ta không thể hiểu được. Tuổi thọ kéo dài, có được tuổi thọ như các chủng tộc sống lâu, đó là mong ước của tất cả mọi người.
Cha ta cũng đã nói rằng ông muốn sống một cuộc sống như mẹ và ta. Mẹ ta cũng đã dành cả đời để biến cha thành một người sống lâu.
Không chỉ có cha mẹ ta mới như vậy. Họ không ám ảnh về tuổi thọ chỉ vì là một cặp đôi có tuổi thọ khác nhau.
‘Rõ ràng, rõ ràng là tất cả.’
Những con người ta đã gặp trong hơn 100 năm qua. Tất cả những con người ta thấy đều khao khát trường sinh. Cả Hoàng đế đời trước, Hoàng đế đời trước nữa, và vô số quý tộc không phải là Hoàng đế. Thậm chí cả những giáo sĩ tự cho là tuân theo ý Chúa.
Họ thường tỏ ra ghen tị ngấm ngầm khi nhìn ta. Càng gần đến cái chết, họ lại càng nhìn ta với ánh mắt tha thiết.
Vì có nhiều thứ để sở hữu, nhiều thứ để tận hưởng, nên sự bám víu vào cuộc sống của họ rất mạnh mẽ. Vì không chắc chắn điều gì sẽ xảy ra sau khi cuộc sống này kết thúc, nên họ muốn tận hưởng vinh hoa hiện tại.
‘Tất cả, đều như vậy...’
Ngay cả những thường dân không phải là Hoàng tộc hay quý tộc cũng vậy. Cả những thường dân thiếu thốn, cả những tầng lớp có lẽ có nhiều tuyệt vọng hơn hạnh phúc cũng mong muốn được sống lâu.
Vì họ sợ chết. Vì họ sợ phải rời bỏ thế giới mà họ cho là hiển nhiên này để đối mặt với những điều chưa biết.
‘Đương nhiên cậu bé cũng...’
Cậu bé không thiếu thốn bất cứ thứ gì. Của cải, danh vọng, quyền lực, và cả sức mạnh cá nhân. Vì vậy, ta đã nghĩ rằng cậu bé đương nhiên sẽ muốn trường sinh. Cậu bé có rất nhiều thứ để tận hưởng trên thế giới này mà.
Ta đã nghĩ rằng cậu bé sẽ vui mừng nếu được sống hàng trăm năm cùng ta. Tận hưởng vinh hoa hiện tại, không, tận hưởng vinh hoa còn lộng lẫy hơn cả hiện tại trong hàng trăm năm. Ta đã nghĩ rằng cậu bé cũng là con người nên sẽ thích điều đó.
Sẽ có chút lạ lẫm. Sẽ có chút bối rối. Đột nhiên tuổi thọ tăng lên hơn gấp đôi thì không ai có thể bình thản được.
Dù vậy, dù vậy ta vẫn nghĩ rằng cuối cùng cậu bé cũng sẽ thích.
“Thưa Người.”
Cậu bé im lặng một lúc rồi lại lên tiếng.
“Tại sao, Người lại làm vậy?”
Một câu nói ngắn gọn. Nhưng trong đó lại chứa đựng tất cả cảm xúc của cậu bé.
Một câu nói có thể cảm nhận được sự kiềm chế, rằng có rất nhiều điều muốn nói nhưng đã cố nén lại.
“Vì ta nghĩ cưng cũng sẽ muốn trường sinh─”
“Tại sao.”
Lời nói của ta bị ngắt giữa chừng. Một tình huống chưa từng trải qua. Một tình huống không thể nào xảy ra với một Công tước.
Dĩ nhiên ta không tức giận vì muốn được cậu bé xem là một người phụ nữ chứ không phải là một Công tước. Ngược lại, ta còn vui mừng vì dường như cậu bé xem ta là Beatrix chứ không phải là một Công tước.
Dù vậy, ta không muốn một tình huống như thế này. Ta không muốn cậu bé tức giận đến mức quên cả việc ta là một Công tước.
“Tại sao Người lại tự mình phán đoán điều đó?”
Bàn tay ta bắt đầu run rẩy. Đầu óc ta trống rỗng, không tìm được câu trả lời nào thích hợp.
Ta đã làm việc này vì nghĩ rằng cậu bé đương nhiên sẽ muốn trường sinh, sẽ thích điều đó. Nhưng nếu cậu bé từ chối trường sinh? Vậy thì ta có thể nói gì đây.
“...Chẳng phải Người cũng biết sao.”
Cậu bé nhìn thấy dáng vẻ của ta, liền nói với giọng điệu đã dịu đi phần nào.
“Chuyện tôi đã vất vả thế nào khi phải tiễn đưa những người đó ra đi... Người biết rõ mà.”
Không, nói đúng hơn là một giọng nói trống rỗng.
Và giọng nói đó của cậu bé khiến ánh mắt ta từ từ hạ xuống.
Ta biết. Sao có thể không biết được. Ta biết rõ cậu bé đã đau khổ thế nào ngay sau Đại chinh phạt.
‘Vì mình đã gặp cậu bé lần đầu tiên vào lúc đó.’
Lần đầu tiên ta gặp cậu bé là ngay sau khi chiến tranh kết thúc. Ta chỉ quan tâm vì nghe nói có một đứa trẻ có khả năng hồi phục phi thường, là đứa trẻ duy nhất sống sót sau khi tiêu diệt Nghịch Thiên Giả.
Nhưng càng gặp gỡ với mục đích thí nghiệm, ta lại càng hiểu rõ hơn về cậu bé. Một đứa trẻ ở độ tuổi còn rất trẻ đã phải tiễn đưa những mối nhân duyên quý giá, một đứa trẻ giống như ta trong quá khứ khi mất đi cha mẹ.
‘Nhưng cậu bé khác mình.’
Dù vậy, cậu bé vẫn âm thầm tiến về phía trước. Cố gắng kìm nén nỗi đau và bước đi như không có chuyện gì. Khác với ta khi mất đi cha mẹ đã không tìm thấy con đường và lạc lối.
Thậm chí ta đã chuẩn bị tinh thần để tiễn đưa cha mình, một con người, trước. Dù vậy ta vẫn bối rối đến thế, mà cậu bé không có chút chuẩn bị nào lại một mình chống chọi.
Kể từ lúc đó. Ta bắt đầu xem cậu bé là một con người chứ không phải là đối tượng thí nghiệm, và vô tình liếc nhìn cậu bé thêm một lần nữa. Và một mình vun đắp tình yêu.
‘Vì vậy mà mình đã làm thế.’
Ta đã yêu cậu bé. Vì vậy ta muốn làm cho cậu bé hạnh phúc. Ta muốn sống mãi mãi với một cậu bé hạnh phúc.
Nỗi đau khi tiễn đưa những mối nhân duyên quý giá, ta muốn chia sẻ tình yêu đến mức nỗi đau đó chỉ còn là một ký ức đã qua. Và ta không muốn cậu bé phải trải qua nỗi sợ hãi về cái chết, dù có phải trải qua thì cũng muốn dời nó đến một tương lai xa xôi.
Vì nỗi buồn khi tiễn đưa người thân sẽ trở thành nỗi sợ hãi rằng một ngày nào đó mình cũng sẽ chết. Vì cái chết đột ngột của người khác sẽ cảnh tỉnh rằng mình cũng có thể chết một cách vô ích.
‘Vì vậy, mà mình đã...’
Ta làm vậy vì biết nỗi đau của cậu bé, nhưng lựa chọn của ta lại trở thành một sự can thiệp vô ích đối với cậu bé.
“Thưa Người.”
“Ừ-Ừm. Nói đi.”
Nghe giọng nói của cậu bé, ta vội vàng ngẩng đầu lên.
Và ngay khi nhìn thấy khuôn mặt của cậu bé, cơ thể ta cứng đờ.
“Người có ý định bắt tôi phải trải qua nỗi đau đó một lần nữa sao?”
Một khuôn mặt vô cảm, hoặc như đang khóc. Thật kỳ lạ. Làm sao có thể nhìn thấy nước mắt trên một khuôn mặt vô cảm chứ.
“Nếu tôi sống hàng trăm năm, thì tôi còn phải mất đi bao nhiêu người nữa?”
Nhưng rõ ràng cậu bé đang khóc. Dù không rơi một giọt lệ, dù vẻ mặt không hề méo mó, nhưng rõ ràng cậu bé đang khóc.
“...Đối với Người, đó có thể chỉ là những mối nhân duyên thoáng qua, nhưng đối với tôi, có rất nhiều mối nhân duyên sẽ cùng tôi đi hết cuộc đời.”
Lời nói đó khiến đầu óc ta trống rỗng theo một nghĩa khác.
“Tôi còn phải mất đi những mối nhân duyên đó bao nhiêu lần nữa?”
Ta không thể nói bất cứ lời nào trước ánh mắt oán trách của cậu bé.
Tại sao, tại sao ta lại không nghĩ ra một điều đơn giản như vậy. Dù tuổi thọ của cậu bé có kéo dài, thì cuối cùng cậu bé vẫn là con người.
Đối với ta, ngoại trừ cha mẹ, tất cả các mối nhân duyên khác đều chỉ là thoáng qua. Dù có là người sống lâu đến đâu, so với tuổi thọ của ta thì cũng chỉ là một phần.
Ngoại trừ cha mẹ đã khuất, và ngoại trừ cậu bé ta yêu, tất cả các mối nhân duyên khác đều chỉ là những mối duyên rồi sẽ quên đi.
‘Nhưng đối với cậu bé thì không phải vậy.’
Ngu ngốc thật. Ta chỉ nghĩ về cậu bé theo góc nhìn của mình. Ta đã nghĩ rằng những người mà cậu bé coi là nhân duyên cả đời chỉ là thoáng qua.
Tuổi thọ của cậu bé kéo dài không có nghĩa là những mối nhân duyên cả đời sẽ biến thành những mối nhân duyên thoáng qua. Mà là những mối nhân duyên mà cậu bé nghĩ sẽ cùng mình đi hết cuộc đời lại ra đi nhanh hơn mình, quá nhanh.
“...Tôi đã thất lễ, thưa Người. Xin hãy tha thứ cho sự vô lễ của tôi.”
Khi ta ngẩn ngơ nhìn cậu bé trong cơn mặc cảm ập đến muộn màng, cậu bé đứng dậy và cúi đầu.
“Nếu Người đã làm vậy thì chắc hẳn có ý của Người. Tôi đã dám chất vấn Người.”
Một lời nói lịch sự, và cũng là một lời nói vạch rõ ranh giới.
Ta nhớ lại cuộc trò chuyện vui vẻ với cậu bé chỉ vài phút trước. Khoảng cách đó khiến ta rùng mình, nước mắt chực trào ra.
“À, cưng ơi. Ta, ta...”
Không được. Không thể kết thúc cuộc trò chuyện như thế này.
Ta đã làm tổn thương cậu bé bằng sự thiếu hiểu biết, bằng sự cố chấp của mình. Phải xin lỗi, phải xin lỗi ngay lập tức...
“Từ nay về sau, tôi sẽ không dám xuất hiện trước mặt Người nữa.”
Lời nói đó khiến bàn tay ta đang vươn về phía cậu bé dừng lại.
Cậu bé liếc nhìn ta rồi rời khỏi phòng Tháp chủ không chút lưu luyến.
Đương nhiên là phải giữ cậu bé lại. Phải cầu xin tha thứ, nói rằng ta đã sai, sau này sẽ không như vậy nữa.
Nhưng cơ thể ta không cử động được. Cú sốc quá lớn liên tiếp ập đến khiến ta không thể nào cử động.
“Từ nay về sau, tôi sẽ không dám xuất hiện trước mặt Người nữa.”
Đó là lời nói nhận trách nhiệm về sự vô lễ, nhưng thực chất là lời nói không muốn nhìn thấy mặt ta nữa.
Lời nói kinh khủng và đáng sợ nhất cứ vang vọng bên tai. Hạnh phúc vừa rồi như một giấc mơ tan vỡ.
Và khi hạnh phúc biến thành tuyệt vọng, ta nhìn thấy chiếc lược đặt trên bàn. Màu trắng tinh khiết, thiết kế sang trọng.
“Chắc với Người thì nó vô dụng, nhưng đây là chút thành ý nhỏ của tôi. Xin Người đừng từ chối. Giữa chúng ta thì chừng này có đáng gì đâu, phải không.”
‘Không được.’
Ta vội vàng ôm lấy chiếc lược bằng đôi tay run rẩy. Nếu không nắm lấy ngay, ta sợ món quà này cũng sẽ rời bỏ ta.
‘Không được...’
Và rồi nước mắt tuôn rơi. Món quà đầu tiên ta nhận được từ cậu bé, một báu vật mà dù có bán cả lãnh địa Công tước cũng không mua được.
Nhưng nó lại trở thành món quà cuối cùng. Báu vật lẽ ra phải quý giá nhất lại trở thành vật tượng trưng cho sự tan vỡ của ta và cậu bé.
“Không được!”
Một tiếng hét bật ra.
Không thể kết thúc như thế này. Dù cậu bé không tha thứ cho ta, dù cả đời này cậu bé có oán hận ta, ta vẫn phải xin lỗi. Dù có trở thành một kẻ ích kỷ đến kinh tởm trong mắt cậu bé, thì ít nhất cũng phải là một kẻ biết liêm sỉ.
Vì vậy ta chạy. Ta chưa bao giờ chạy vì thể diện của một Công nương, vì thể diện của một Công tước, nhưng bây giờ những thứ thể diện đó chỉ là rác rưởi.
“Thá-Tháp chủ!”
“Không, rốt cuộc là có chuyện gì─”
Càng chạy, càng xuống các tầng dưới, những giọng nói kinh ngạc càng vang lên.
Không quan trọng. Uy quyền của ta chẳng có tác dụng gì cả.
‘Cưng ơi.’
Vừa chạy, ta vừa cố gắng xác định vị trí của cậu bé. Mana của cậu bé, chỉ cần tìm thấy mana đó là có thể dịch chuyển đến ngay lập tức.
Nhưng không dễ dàng. Ma thuật là một kỹ thuật bị ảnh hưởng lớn bởi tâm trạng của người sử dụng. Khi ta bối rối và không thể tỉnh táo, thì ma thuật sao có thể bình thường được.
‘Cưng ơi...!’
Vì vậy, ta chỉ có thể chạy.
Vì một ta không còn thể diện, không còn uy quyền, không còn ma thuật, chỉ có thể làm được điều đó.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
2 Bình luận