Web Novel

Chương 239 - Tiến độ thành tích Học viện 33,33% (3)

Chương 239 - Tiến độ thành tích Học viện 33,33% (3)

Không nỡ từ chối vì cảm thấy có lỗi ư? Không, không phải vậy.

‘Mình đã rất vui.’

Đây không phải là mối quan hệ do chủ nhân cũ của thân xác này tạo dựng, mà là nhân duyên do chính mình vun đắp nên sau khi xuyên không. Niềm hạnh phúc khi mối nhân duyên ấy lại yêu thương và ngỏ lời với một kẻ như mình.

Tôi vui vì được yêu thương, mừng vì được ngỏ lời muốn trở thành gia đình. Vì thế, tôi không muốn khước từ.

Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi sẽ đồng ý kết hôn ngay chỉ vì được tỏ tình. Về điểm này thì tôi có thể chắc chắn. Mọi chuyện tốt đẹp là bởi chúng tôi đã có một mối quan hệ được vun đắp từ trước.

Dù rằng tôi mới gặp Louise và Irina chưa đầy một năm, nhưng theo tiêu chuẩn của bản thân, đó đã là một mối nhân duyên sâu đậm. Bình thường tôi chỉ giao thiệp vì công vụ, hiếm khi gặp gỡ ai vì chuyện riêng tư, huống hồ đối phương lại là người khác giới.

‘Một tên dễ dãi.’

Suy nghĩ đó chợt lóe lên trong đầu. Dẫu cho tôi chấp nhận lời tỏ tình dựa trên tiêu chuẩn và phán đoán của riêng mình, thì trong mắt người đời, chẳng phải tôi sẽ bị coi là ‘tên đàn ông hễ ai tỏ tình cũng đồng ý’ hay sao?

Thế này... có ổn không nhỉ?

‘...Chắc là ổn thôi.’

Dù vậy, tôi cũng chỉ băn khoăn trong chốc lát. Người khác nghĩ sao cũng chẳng quan trọng. Cứ làm theo những gì mình muốn là được.

Một tên dễ dãi đang dần mở rộng hậu cung. Có lẽ đây là phản ứng ngược sau chuỗi ngày dài lấy Hecate làm cớ để kìm nén bản thân. Cũng có thể, bản chất tôi vốn là kẻ mà dẫu có cưới được Hecate rồi vẫn sẽ nạp thêm thê thiếp.

“Nhân tiện, sắp đến kỳ nghỉ rồi nhỉ.”

Dĩ nhiên, đó chỉ là một giả định vô nghĩa. Điều quan trọng là lựa chọn của tôi ở hiện tại, không phải sao?

“Nếu không có gì bận, chúng ta lại đi chơi cùng nhau như kỳ nghỉ hè thì sao?”

Đó là lời tôi thốt ra sau khi đã sắp xếp lại dòng suy nghĩ. Nghe vậy, cả Louise và Irina đều mở to mắt.

Đây là câu trả lời hoàn hảo để không phải đưa ra quyết định vội vàng, cũng không phải trì hoãn đến tận tháng Ba. Cùng nhau trải qua kỳ nghỉ, tôi sẽ có đủ thời gian để cho họ câu trả lời.

“E-em thì không sao ạ, nhưng không biết các bạn khác thế nào...”

Louise, sau một lúc im lặng, đã ngượng ngùng lên tiếng. Thật lòng mà nói thì tôi chẳng cần mấy tên kia, nhưng lại lỡ miệng nói ‘như kỳ nghỉ hè’ mất rồi.

“Chắc là mọi người đều sẽ thích thôi. Hồi hè cũng vậy mà.”

Vả lại, nhìn thái độ của đám đó dạo này, có dẫn đi nơi khác cũng chẳng phiền toái gì.

Dù sao thì, thay vì ru rú ở Học viện suốt kỳ nghỉ, đi lại chuyến du lịch qua các thành phố mình đã có kinh nghiệm sẽ thoải mái hơn nhiều.

Tôi hỏi nhóm năm người vừa kết thúc trận bóng chuyền về kế hoạch cho kỳ nghỉ đông, gợi ý rằng nếu không có việc gì làm thì cứ tổ chức một chuyến du lịch câu lạc bộ như lần trước thay vì đi lung tung.

Và Rutis đã thay mặt cả nhóm trả lời.

“À, lần này chúng em dự định sẽ về nước.”

?

Gì thế này, mình nghe nhầm sao?

‘Về nước?’

Bọn này còn biết đến từ đó cơ à...?

Vốn dĩ có kỳ vọng thì mới có thất vọng. Vì lẽ đó, tôi đã quên mất cách trông đợi. Càng ôm ấp hy vọng hão huyền, nỗi tuyệt vọng khi vỡ mộng sẽ càng thêm sâu sắc.

“Bọn em không thể cứ ở mãi Đế Quốc hơn một năm được.”

Cho nên, khi Rutis thản nhiên nói ra điều đó, cảm giác đầu tiên ập đến là sự ngỡ ngàng chứ không phải niềm vui. Cứ như thể cào một tờ vé số mà đinh ninh sẽ trượt, ai ngờ lại trúng giải nhì vậy.

Dĩ nhiên giải nhất phải là việc mấy tên này thôi học, nhưng tôi đã từ bỏ ý định đó rồi.

“Vậy sao?”

“Ha ha, lẽ nào anh thấy tiếc nuối khi chúng em đi sao?”

Nói nhảm ở đâu thế. Tôi đang mừng phát điên đây.

Tôi không nỡ nói thẳng ra mà chỉ đáp lại bằng nét mặt, Rutis thấy vậy lại bật cười lần nữa.

“Ít nhất thì cũng phải đón năm mới ở quê hương chứ. Tuy quy mô không bằng Lễ mừng năm mới của Đế Quốc, nhưng Armein cũng có lễ kỷ niệm vào đầu năm.”

Lý do nghe rất hợp tình hợp lý nên tôi đành phải chấp nhận.

Quả thật, sẽ rất phiền phức nếu một thành viên Hoàng gia lại vắng mặt trong sự kiện chào đón năm mới. Nếu vì thế mà dấy lên tin đồn bất hòa trong nội bộ Hoàng tộc thì chỉ có quốc vương là mệt mỏi.

Và khi tôi chuyển hướng nhìn sang Rater và Tanian, cả hai cũng gật đầu như thể muốn nói rằng họ cũng vậy.

‘Hội nghị Liên hiệp và Lễ Thăng thiên.’

Tầm quan trọng của năm mới đối với Juvent và Thánh Quốc còn hơn cả Armein chứ không hề kém cạnh.

Hội nghị Liên hiệp nơi các quân chủ của năm vương quốc họp mặt, và Lễ Thăng thiên kỷ niệm ngày tông đồ đầu tiên của Enen về trời. Đó đều là những sự kiện trọng đại không thể vắng mặt chỉ vì lý do đang ở nước ngoài.

“Vậy thì đành chịu thôi. Ai đi được thì đi vậy.”

Vừa dứt lời, lòng tôi bỗng nhẹ nhõm lạ thường. Dạo gần đây bọn họ đã yên ắng đến mức có dẫn theo cũng chẳng sao, nhưng phương án tốt nhất vẫn là cút về nước của mình.

Món quà cuối năm bất ngờ này khiến tôi suýt nữa thì rơi lệ. Phải chăng đây là chút lòng từ bi nhỏ nhoi mà Enen dành cho tôi sau bao ngày vất vả.

‘Cảm tạ...’

Cái số phận phải biết ơn vì những chuyện thế này thật đáng buồn, nhưng dù sao thì biết ơn vẫn là biết ơn.

Làm ơn sau này hãy ban cho tôi nhiều món quà như vậy nữa.

***

Tôi ngồi xuống ghế, nhìn Rutis đang nói với Cố vấn rằng cậu ta sẽ mang đặc sản Armein về làm quà.

Thực ra tôi không muốn về nước. Chẳng phải ngay từ khi mới nhập học tại Học viện Đế Quốc, tôi đã tự nhủ sẽ cố gắng trụ lại ở đây cho đến khi tốt nghiệp hay sao.

‘Đó là vì Hoàng thất.’

Sự hiện diện của tôi ở quê nhà càng lớn thì càng đe dọa đến vị trí Thế tử của huynh trưởng. Nhưng một vị Hoàng tử theo học tại một cơ sở giáo dục nước ngoài suốt ba năm, liệu có quý tộc nào sẽ ủng hộ làm người kế vị?

Vì vậy, tôi đã định bụng sẽ cố gắng cầm cự suốt ba năm trời, thế nhưng—

‘Không thể cứ chen vào một cách vô duyên được.’

Tôi liếc nhìn Louise. Trông cô ấy đang cười rạng rỡ, có vẻ rất vui khi được đi du lịch cùng Cố vấn.

Phải, nhìn dáng vẻ ấy thì làm sao tôi có thể nói rằng mình muốn tham gia được chứ. Hồi hè tôi đi cùng vì còn ôm mộng tưởng về Louise, nhưng bây giờ tình thế đã khác. Chúng tôi đã từ bỏ Louise và đang ở vị thế của những người bạn ủng hộ cho tình yêu của cô ấy.

Cho nên, thế này là đúng. Chuyến du lịch các thành phố nên là một buổi hẹn hò của đôi lứa. Chuyến đi tập thể của câu lạc bộ đã thực hiện vào mùa hè rồi, như vậy là đủ.

‘Vốn dĩ cũng không thể không về được.’

Tôi tựa lưng vào ghế với một cảm giác hơi cay đắng.

Dù có từ bỏ chuyến du lịch thì cũng không nhất thiết phải quay về. Vẫn có cách ở lại ký túc xá Học viện trong kỳ nghỉ. Nhưng rồi một lý do buộc tôi phải hồi hương đã xuất hiện.

“Thế tử Điện hạ sẽ tham dự Hội nghị Liên hiệp lần này.”

Vài ngày trước, tôi đã nhận được tin từ đầu mối liên lạc ở quê nhà rằng huynh trưởng sẽ tham gia Hội nghị Liên hiệp.

Dù chỉ đóng vai trò hỗ trợ Phụ vương, nhưng việc tham gia đã là điều quan trọng. Cùng Phụ vương dự họp là một động thái rõ ràng nhằm củng cố vị thế người thừa kế. Một hoạt động chứng minh địa vị Thế tử không chỉ trong nội bộ mà còn với cả bên ngoài.

Tại một sự kiện mang tính dấu mốc như vậy mà một vị Hoàng tử không chênh lệch bao nhiêu tuổi lại không thấy mặt? Điều đó ngược lại sẽ chỉ làm dấy lên những lời đồn đoán vô căn cứ rằng tôi đang phủ nhận địa vị của Thế tử và gây ra bất hòa.

‘Ngài đã tính cả rồi.’

Tôi khẽ xoa gáy. Nghĩ kỹ lại thì đây chính là kế sách của Phụ vương. Một kế sách để gọi người con trai đã sang nước khác mà không có ý định quay về.

Ngài đã tạo ra một tình huống mà dù tôi có xuất hiện trong chốc lát cũng không ảnh hưởng đến vị thế của huynh trưởng. Thậm chí ngài còn bày sẵn một thế cờ mà nếu tôi không lộ diện thì tin đồn hoàng gia bất hòa sẽ lan truyền.

Vậy thì biết làm sao đây. Phải đi thôi.

‘Tanian cũng không có lý do gì để cố chấp ở lại Đế Quốc.’

Tanian cũng có lý do để về nước. Lễ Thăng thiên, một trong những sự kiện quan trọng nhất của Giáo đoàn Lê Minh. Nếu Thánh Nhân tương lai lại vắng mặt trong một buổi lễ như vậy, chắc chắn Giáo hoàng và các Hồng y sẽ ngất xỉu mất.

“Học viện cũng có lớp học dành cho các linh mục dự bị phải không. Tôi cũng muốn gặp gỡ những đồng bào sẽ dẫn dắt Giáo đoàn trong tương lai, và cũng muốn trao đổi kiến thức với các linh mục của Đế Quốc.”

Hơn nữa, đó là lý do nhập học của Tanian mà tôi tình cờ nghe được trước đây. Nhập học để giao lưu với các linh mục của Đế Quốc, nơi có số lượng tín đồ đông đảo nhất lục địa.

Tuy là một nguyên do khá quan trọng, nhưng cũng không đến mức phải ở lại Đế Quốc và đánh đổi bằng việc vắng mặt trong Lễ Thăng thiên. Trái lại, việc giao lưu và kết thân có thể được tiến hành sôi nổi trong học kỳ cơ mà.

‘Mặt khác...’

Tôi đưa mắt nhìn Rutis, người vẫn đang cười nói rôm rả.

“Lý do tôi nhập học á?”

Nhớ lại những lời nghe được lúc đó, tôi bất giác cau mày.

“Chẳng có gì đặc biệt cả. Chỉ là ở Armein chán quá, nên tôi vào Học viện Đế Quốc cho có gì đó mới mẻ thôi!”

Câu trả lời điên rồ 100% đó khiến tôi nhất thời lặng người. Tôi đã nghĩ cậu ta phải có lý do gì đó, nhưng không ngờ nguyên do lại thuần túy là vì niềm vui.

Hiệp sĩ Villar, người cùng nghe câu trả lời đó, đã lặng lẽ nhắm mắt lại. Ngài ấy rõ ràng không rơi lệ, nhưng vẻ mặt vô cảm đó trông như đang khóc, và chắc chắn đó không phải là do tôi tưởng tượng.

‘Tên điên.’

Nghĩ thế nào đi nữa, thì cái tên đó không phải là kẻ tìm lý do để về nước, mà là kẻ cần phải tìm lý do để ở lại Đế Quốc.

Đến mức mà dù cậu ta cứ thế về nước rồi năm hai không quay lại cũng chẳng có gì lạ.

‘Mình lại bị xếp cùng hạng với một kẻ như thế.’

Suy nghĩ đó khiến tôi cảm thấy thật thảm hại. Lý do nhập học của tôi và của Rutis không ai biết cả. Vì vậy, trong mắt người khác, cả tôi và Rutis đều bị xem là những kẻ lập dị đã từ bỏ cơ sở giáo dục trong nước để đến Đế Quốc.

Nhận vật: Rater Ostia, Thật oan ức. Không thể tin được tôi lại bị đánh đồng với một tên điên nhuốm màu cuồng loạn như vậy. Tôi đã phải bước những bước chân nặng nề vì Hoàng thất và tổ quốc cơ mà.

‘...Thì sao chứ.’

Phải, thì đã sao nào. Đã một năm trôi qua, và vẫn còn hai năm nữa.

Bây giờ có cảm thấy oan ức thì cũng không thể thay đổi được gì nữa.

Chết tiệt.

***

Ngoài ba người về nước, vẫn còn những người khác tuyên bố không tham gia.

Đó là Ainter, người có nhà ngay tại Hoàng cung, và Erich, người nói rằng lần này sẽ ở lại lãnh địa.

“Em sẽ ở lại lãnh địa. Cũng phải về thăm Sera nữa chứ.”

“Ừ. Thay anh gửi lời hỏi thăm nhé.”

“Vâng.”

Một đứa con trai không la cà đâu khác mà về thẳng nhà ngay khi học kỳ kết thúc. Chắc hẳn mẹ sẽ vui lắm đây.

Mà nói mới nhớ, Sera... Lâu rồi mới nghe lại cái tên này.

‘Đã lâu rồi mình không gặp con bé.’

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!