Web Novel

Chương 171 - Thuận buồm xuôi gió (2)

Chương 171 - Thuận buồm xuôi gió (2)

Vừa mở cửa phòng Hội học viên, một cảnh tượng quen thuộc đã lâu không thấy liền hiện ra trước mắt tôi. Tất cả thành viên ban chấp hành đều đang ngồi quanh bàn họp.

Tuy không phải lần đầu, nhưng lần nào tôi cũng thấy áy náy. Cứ như thể mình đã xen ngang vào lúc mọi người đang bận rộn nhất. Đã vậy, việc bị bảy cặp mắt đồng loạt đổ dồn vào thế này cũng khiến tôi bất giác giật mình.

“Trưởng phòng Thanh tra.”

Hội trưởng, sau khi nhận ra người làm gián đoạn cuộc họp là tôi, liền nhanh chóng mỉm cười đứng dậy.

“Để Trưởng phòng phải thấy cảnh bận rộn này, chúng em thật có lỗi.”

“Không sao, anh mới là người phải xin lỗi vì đã làm phiền mọi người.”

Thấy vị Hội trưởng cứ khăng khăng nhận lỗi về mình, tôi bất giác thấy khó xử. Rõ ràng đây là lỗi của tôi mà. Cậu ta nói vậy chẳng khác nào đang kháy tôi.

Thế nhưng vẻ mặt của Hội trưởng lại vô cùng chân thành, điều đó càng khiến tôi sởn gai ốc. Cứ đà này, có khi tôi giáng cho cậu ta một bạt tai, cậu ta cũng sẽ nói ‘Em xin lỗi vì đã để má mình ở đó’ mất.

“Không phải đâu, biết Trưởng phòng sẽ đến mà chúng em vẫn tụ tập thế này mới là sai.”

“Đúng vậy. Là do chúng em đã suy nghĩ không thấu đáo.”

Các thành viên khác cũng lần lượt đứng dậy, hùa theo lời của Hội trưởng.

‘Cái đám này.’

Nhìn sáu người đồng lòng nhất trí, tôi suýt bật cười thành tiếng.

Bọn họ bắt đầu như vậy kể từ khi nhận được thư tiến cử. Nếu trước đây, thái độ của họ đối với tôi chủ yếu là sợ hãi, thì sau khi tôi trao thư tiến cử, tất cả đã biến thành những tín đồ sùng đạo. Theo một nghĩa nào đó, tôi là người nắm giữ tương lai của họ, nên cũng có thể hiểu được phần nào.

‘Nếu là mình thì chắc cũng thế thôi.’

Hãy thử tưởng tượng một vị giáo sư không “bắt cóc” một sinh viên vừa tốt nghiệp đầy tiềm năng vào con đường cao học, mà lại giới thiệu cho một công việc tử tế. Có lẽ bất cứ ai cũng sẽ cảm động đến rơi lệ mà tán dương vị giáo sư đó thôi.

‘Thật có lỗi quá.’

Nhìn vẻ vui mừng thuần khiết của họ, một cảm giác tội lỗi nhỏ nhoi chợt dấy lên trong tôi. Chẳng biết bao lâu nữa thì những đứa trẻ này sẽ quay sang oán hận mình đây.

Bây giờ trong mắt họ, tôi có lẽ là một vị anh hùng đã trao cho họ con đường tắt đến chốn công sở mà không cần thi cử, nhưng một khi đã nếm trải đủ mùi đời quan trường, họ sẽ thấy tôi chẳng khác nào ác quỷ đã đẩy họ xuống địa ngục.

Dù vậy, cảm giác tội lỗi cũng chỉ thoáng qua. Bởi lẽ dù không có tôi thì bọn họ cũng sẽ trở thành công chức thôi. Tôi chỉ đơn thuần khiến quá trình đó trở nên dễ dàng hơn.

‘Vì những gì nhận lại cũng rất rõ ràng.’

Và Đế Quốc ban cho các công chức sự giàu sang và danh vọng tương xứng với việc bóc lột họ đến tận cùng. Vậy nên cũng không hẳn là bóc lột một chiều, phải không nào.

Vấn đề duy nhất là họ sẽ chẳng có thời gian để mà tận hưởng sự giàu sang và danh vọng đó. Chết tiệt, tài sản của chính tôi cũng đang tăng đều đây này, nhưng có tiêu được đồng nào đâu.

“Thôi được rồi, mọi người ngồi xuống đi. Đang họp dở thì cứ làm cho xong việc đã chứ.”

Cố nén nỗi cay đắng trong lòng, tôi phất tay ra hiệu, bấy giờ họ mới lần lượt ngồi xuống. Cũng ngoan ngoãn nghe lời đấy chứ.

Trong một thoáng hài lòng khó hiểu, tôi lướt nhìn các thành viên ban chấp hành rồi bắt gặp ánh mắt của Marghetta. Cô ấy khẽ mỉm cười và vẫy tay nhẹ, tôi cũng cười đáp lại.

Trước đây, Marghetta thường giữ khoảng cách khi có nhiều người xung quanh, nhưng giờ thì cô ấy chẳng còn bận tâm nữa, mặc kệ ai có nhìn hay không. Như thể muốn tuyên bố: ‘Em làm việc của em, có vấn đề gì sao?’.

‘Ngầu thật đấy.’

Thỉnh thoảng tôi lại thấy ngưỡng mộ sự đường hoàng ấy của cô nàng. Bởi vì tôi đã không thể thẳng thắn nên mới phải khổ sở thế này.

“Thực ra thì cuộc họp cũng vừa kết thúc rồi.”

Thấy tôi im lặng trong lúc trao đổi ánh mắt với Marghetta, vị Hội trưởng khẽ lên tiếng.

Xạo vừa thôi. Nhìn kiểu gì cũng không giống không khí của một cuộc họp vừa kết thúc.

“Vậy chúng em xin phép ra ngoài trước.”

Nhưng tôi còn chưa kịp nói gì, Hội trưởng đã dẫn các thành viên khác rời đi.

‘Em cũng đi vậy thì biết làm thế nào.’

Đây là phòng làm việc của cậu ta cơ mà. Phòng Hội học viên mà không có Hội trưởng thì còn ra thể thống gì nữa.

Trong lúc tôi còn đang ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng của sáu người đang lũ lượt kéo ra, nam sinh cuối cùng đã cúi người chào một cách cung kính rồi khép cửa lại.

Cậu ta là ai nhỉ. Trưởng ban Kỷ luật thì phải?

“Trưởng ban Kỷ luật dạo này biết ơn anh nhiều lắm đấy.”

Tôi gật đầu trước lời mách nước của Marghetta. Đúng là Trưởng ban Kỷ luật rồi. May mà trí nhớ của mình vẫn còn tốt chán.

Mà khoan đã, biết ơn á? Mình ư?

“Vậy sao? Anh đã viết thư tiến cử cho tất cả mọi người mà.”

Nếu chỉ giúp riêng Trưởng ban Kỷ luật thì việc cậu ta biết ơn cũng phải, nhưng tôi đã phát thư cho toàn bộ thành viên cơ mà. Việc cô ấy đặc biệt nhắc đến Trưởng ban Kỷ luật hẳn là có lý do gì khác.

Nhưng tôi chẳng nghĩ ra được điều gì, vì tôi có thân thiết với từng thành viên trong ban chấp hành đâu.

“Là vì Olivia đã gia nhập Hội học viên rồi đấy ạ.”

Nghe đến đó, tôi chợt nhớ ra một chuyện. Đúng là Trưởng ban Kỷ luật từng rất cố gắng để chiêu mộ Olivia vào ban của mình.

Dĩ nhiên là cậu ta đã thất bại, vì Olivia là đứa trẻ lúc nào cũng dính lấy Amelia như hình với bóng. Cuối cùng, sau khi tôi đưa cả hai vào cùng lúc, Trưởng ban Kỷ luật mới hoàn thành được tâm nguyện.

‘Là một nhà sưu tầm đây mà.’

Cái kiểu người một khi đã nhắm trúng nhân tài nào đó thì phải chiêu mộ về cho bằng được mới yên lòng.

Không ngờ lại gặp phải kiểu người này ở Học viện. Có lẽ khi trở thành một công chức cấp cao, cậu ta sẽ là người vực dậy cả một ban ngành cho xem.

“Thấy em ấy có vẻ biết ơn đến thế, xem ra cả hai đang hợp tác tốt.”

“Vâng. Họ đang rất hòa hợp.”

Nhân tiện có người nhắc, tôi hỏi thăm tình hình của hai chị em nhà nghèo và nhận lại một câu trả lời tích cực.

Phải rồi, họ sống tốt là mừng rồi. Lần thấy hai đứa gặm củ cải sống đúng là sốc thật.

“Này, anh Carl.”

“Sao vậy?”

Một giọng nói kéo tôi ra khỏi dòng suy tưởng, tôi quay lại và thấy Marghetta đang nhìn mình chằm chằm.

“Bây giờ không có ai cả.”

Tôi mất một lúc mới hiểu được ý nghĩa của câu nói đó.

“Hôm nay cũng là một buổi sáng tốt lành nhé, Mar.”

“Buổi sáng tốt lành, anh Carl.”

Dù sao thì tôi cũng đã ôm cô ấy ngay khi hiểu ra, chắc là không sao đâu nhỉ.

Dù thế nào đi nữa, được thấy Marghetta mỉm cười hạnh phúc từ sáng sớm thế này, có lẽ hôm nay sẽ là một ngày vui vẻ đây.

Có vẻ như hôm nay sẽ chẳng phải là một ngày vui vẻ gì cho cam.

—Vẻ mặt anh sao thế, Trưởng phòng Thanh tra?

“Không có gì. Tôi chỉ vừa nhớ lại một ký ức không vui thôi.”

Khi Trưởng phòng Tình báo liên lạc qua quả cầu liên lạc, tôi đã đắn đo không biết có nên lờ đi không. Bởi nếu không phải tôi chủ động yêu cầu mà là Trưởng phòng Tình báo gọi trước, thì thường chẳng phải chuyện tầm thường.

Lạ thật, hôm nay rõ ràng mình đã nhận được ‘buff’ từ nụ cười của Marghetta rồi mà... hay là không nhỉ? Dù có nhận được buff hay không thì sự cố vẫn cứ xảy ra như cơm bữa à?

Mặc cho sự bối rối của tôi, Trưởng phòng Tình báo vẫn bình thản nói tiếp.

—Năm Trụ Cột đã dẹp yên được hỗn loạn rồi. Phái bồ câu sẽ không có chuyện bị thất thế lần nữa đâu.

“Vậy thì may quá.”

Trước mắt thì đây là một tin tốt.

Dù phái diều hâu đã tự hủy một cách ngoạn mục sau khi lật đổ phái bồ câu, phái bồ câu vẫn đã một lần thất thế. Họ hoàn toàn có thể đổ lỗi cho nhau rồi sa vào nội chiến, hoặc một phe phái mới, chẳng phải bồ câu cũng chẳng phải diều hâu, sẽ trỗi dậy.

Thế nhưng, Năm Trụ Cột đã vượt qua những kịch bản đó và ổn định lại thành công. Hơn nữa, sau khi nếm một vố đau điếng, chắc hẳn họ sẽ phải hạn chế các hoạt động đối ngoại của mình.

‘Vậy là Năm Trụ Cột đã xong hẳn rồi.’

Ngay từ lúc âm mưu ám sát Hoàng tộc bị bại lộ, khả năng Năm Trụ Cột tấn công Học viện đã gần như bằng không, nhưng vẫn phải đề phòng bất trắc. Giờ thì cái ‘bất trắc’ đó cũng đã biến mất.

—Thay vào đó, một bên khác lại đang ồn ào.

Trưởng phòng Tình báo khẽ thở dài rồi nói với giọng chán chường. Vừa mới dẹp yên được một bên thì bên khác lại bắt đầu làm loạn. Đúng là một tin vui đến mức muốn lên thiên đường luôn mà.

Dĩ nhiên tôi cũng thấy vậy. Đâu phải chuyện đùa, cái quái gì thế này.

“Là bên nào vậy?”

—Thủy Triều Đỏ.

‘Phát điên mất thôi.’

Câu trả lời mà tôi không mong nghe thấy nhất đã xuất hiện. Trong số năm tổ chức, chỉ còn lại Đệ Ngũ Đế Quốc và Thủy Triều Đỏ. Có lẽ vì là những kẻ trụ lại sau cùng nên mức độ điên rồ của chúng cũng không phải dạng vừa.

Và nếu hỏi trong hai bọn chúng, bên nào điên hơn, thì chắc chắn chín mươi chín phần trăm sẽ chọn vế sau. Cái bọn Thủy Triều Đỏ hay Thủy Triều Chết tiệt gì đó. Tóm lại là lũ phản động đỏ lòm.

“Bọn chúng lại mơ mộng hão huyền gì nữa sao? Tưởng đã im hơi lặng tiếng một thời gian rồi chứ.”

—Tôi cũng nghĩ vậy.

Lần này, cả hai chúng tôi cùng thở dài. Ngay cả Đệ Ngũ Đế Quốc mà đem so với Thủy Triều Đỏ cũng còn được xem là có lý trí. Điều đó cho thấy Thủy Triều Đỏ là một tổ chức của những kẻ cuồng tín thực sự.

Về cơ bản, Đệ Ngũ Đế Quốc là những kẻ muốn Vương Quốc Armein kế thừa Đế Quốc Kphelopen để trở thành một đế chế mới. Chúng chỉ đơn thuần là đang rêu rao luận điệu của mình trong khuôn khổ trật tự hiện có của đại lục, vốn được gọi là ‘Thiên mệnh’ và ‘Đế Quốc duy nhất’. Vấn đề là luận điệu đó vừa phi thực tế, vừa chỉ giỏi gây chiến mà thôi.

Ngược lại, Thủy Triều Đỏ chẳng hề có khái niệm tôn trọng trật tự. Chúng phủ nhận chế độ giai cấp đang lan rộng khắp đại lục và muốn nhuộm đỏ mặt đất bằng máu xanh của quân chủ và quý tộc. Có lẽ ngay cả Đệ Ngũ Đế Quốc mà nghe ai đó hỏi ‘Ngươi là người của Thủy Triều Đỏ à?’ cũng sẽ sa sầm mặt mày mà nổi giận.

—Như Trưởng phòng Thanh tra đã biết, Thủy Triều Đỏ là một tổ chức hoạt động theo mạng lưới tế bào nên rất khó để quét sạch. Vất vả lắm mới tóm được một ổ thì cũng chỉ dừng lại ở đó thôi.

May mắn thay, theo lời Trưởng phòng Tình báo, lần này họ đã đồng loạt phát hiện ra nhiều ‘tế bào’ nhỏ, một dấu hiệu cho thấy có biến động lớn sắp xảy ra.

“Chúng ta vẫn chưa biết mục tiêu chính xác của chúng là gì sao?”

—Cũng có phỏng đoán rồi. Thật may là chi bộ vừa bị triệt phá đã nhận được chỉ thị ngay trước đó. Đúng là thời điểm không thể tốt hơn.

Đúng là thời cơ quá tốt. Nếu chậm một chút, chúng đã thiêu hủy chỉ thị rồi. Còn nếu nhanh hơn, chi bộ đã bị xóa sổ trước cả khi nhận được lệnh.

—Hãy tạo ra một hồ nước xanh, đó là mục tiêu của chúng.

“Hồ nước xanh ư?”

—Chắc là nhắm vào Hoàng cung, Phủ Hành chính Đế Quốc, hoặc Học viện thôi. Lũ thất học cố tỏ ra thâm thúy nên mới thành ra cái dạng này đây.

Tôi bất giác đồng tình với lời nói đầy khinh bỉ của Trưởng phòng Tình báo. Phép ẩn dụ này đúng là quá lộ liễu. Nếu đã vậy thì dùng mật mã làm cái gì cơ chứ.

‘Đúng là Thủy Triều Đỏ có khác.’

Ảo tưởng rằng bản thân chúng là máu đỏ, nên sẽ giết thật nhiều quý tộc để tạo ra một hồ nước từ máu xanh của họ. Bọn khốn này tự gọi mình là ‘thủy triều’ nên nhất quyết không bao giờ ví von quý tộc là ‘biển cả’ nhỉ.

Dù sao đi nữa, để tạo thành một ‘hồ nước’ thì phải có rất nhiều quý tộc thiệt mạng, và những nơi như vậy, đúng như lời Trưởng phòng Tình báo, chỉ có thể là Hoàng cung, Phủ Hành chính Đế Quốc, hoặc Học viện. Một trong ba.

Và khả năng cao nhất, chết tiệt, chính là Học viện.

—Tôi định đợi đến khi có thông tin chi tiết hơn, nhưng vì nơi Trưởng phòng Thanh tra đang ở cũng là một trong các mục tiêu khả nghi, nên tôi báo trước cho anh.

“Cảm ơn sự chu đáo của anh.”

Sau câu đó, chúng tôi hỏi thăm nhau thêm vài câu rồi ngắt liên lạc. Thủy Triều Đỏ, Thủy Triều Đỏ à...

Học kỳ 1 là Vinh Quang Đệ Tam, kỳ nghỉ là Giáo đoàn Hoàng Hôn, học kỳ 2 là Thủy Triều Đỏ.

‘Sao cứ mỗi kỳ lại có một bọn kéo đến thế nhỉ.’

Dĩ nhiên, tôi không tính Năm Trụ Cột, những kẻ đã tự hủy diệt. Nhưng việc chúng kéo đến đều đặn như vậy cũng thật đáng kinh ngạc.

Chắc chúng sợ nếu đến bất quy tắc thì tôi sẽ bị lẫn nên mới đến một cách tuần tự như vậy. Thật là cảm kích quá đi, lũ chó chết.

‘Nếu thế này mà cũng gọi là ‘thuận buồm xuôi gió’ thì chắc là vậy rồi.’

Dù sao thì cũng chẳng có biến số nào bất ngờ cả.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!