Web Novel

Chương 264 - Lễ mừng năm mới (4)

Chương 264 - Lễ mừng năm mới (4)

Bước chân ta nặng trĩu. Ta bất giác phải tập trung vào từng nhịp thở. Thậm chí còn phải ý thức xem nên đặt lưỡi ở đâu cho phải phép. Thật kinh khủng. Hỡi thần Enen, sao người lại giáng xuống một thử thách nghiệt ngã thế này.

Chỉ vài giờ trước thôi, mọi thứ vẫn còn là một niềm hạnh phúc. Ta được gặp lại đứa con gái quý báu sau bao ngày xa cách, lại còn được cùng con bé tham dự Lễ mừng năm mới. Ta đã có thể cùng con gái đến một sự kiện mà bản thân chưa từng dám ngỏ lời, vì sợ nó sẽ quá nhàm chán và nặng nề với một thiếu nữ đương tuổi xuân.

Sao có thể không vui cho được chứ. Dù mục đích tham dự không phải để dành thời gian cho gia đình, thì đó cũng chỉ là vấn đề nhỏ nhặt. Không, thậm chí còn chẳng đáng gọi là vấn đề. Nếu mục đích ấy là vì tình yêu của con gái, ta sẵn lòng chấp thuận. Đứa con gái duy nhất của mình muốn yêu thương, thân là một người cha, có gì mà ta không thể làm được cơ chứ.

Dù vậy, ta không ngờ rằng gian truân lại ập đến ngay từ lúc bắt đầu thế này.

“Đây là lần đầu tiên ta đi cùng một gia tộc khác đấy. Cảm giác thật mới mẻ.”

“Vâng, vâng. Tôi cũng vậy ạ.”

Ta đã cố gắng hết sức để không nhìn sang bên cạnh, nhưng khi chính ngài Công tước đã bắt chuyện, ta không tài nào làm lơ được.

Đầu óc ta vẫn còn quay cuồng. Thiết Huyết Công tước cơ đấy. Mình đang sánh bước cùng một trong các vị Công tước. Đây há chẳng phải là một hình phạt quá tàn khốc đối với một Nam tước quèn hay sao.

‘Nhưng thế này có khi lại là may mắn.’

Ta nghĩ đến Louise, người đang đi theo sau cùng mẹ con bé. Đối với ta, đây là một hình phạt từ trên trời rơi xuống, nhưng nếu xét trên lập trường của Louise thì lại là chuyện tốt. Điều đó cho thấy mối quan hệ giữa Louise và Công nương tốt đến mức Thiết Huyết Công tước cũng phải bắt chuyện với một gia tộc Nam tước nhỏ bé.

Thật lòng ta đã lo lắng vô cùng. Thấy Louise hạnh phúc đeo chiếc nhẫn, ta cũng vui lây, nhưng khi nghe đối phương là Trưởng phòng Thanh tra, ta đã thực sự cân nhắc liệu có nên ngăn cản con bé hay không. Dù chỉ quanh quẩn trong lãnh địa, ta vẫn biết đôi chút về tin tức trong giới xã giao. Người đàn ông chiếm được trái tim của con gái út nhà Thiết Huyết Công tước và Ma Tông Công tước. Một người đàn ông kỳ diệu với hai gia tộc Công tước ở hai bên. Và khi nghe rằng Louise sẽ chen vào giữa họ, ta đã kinh ngạc đến nhường nào.

Nếu con bé bị làm lơ, và tình yêu của nó tan vỡ vì sự thờ ơ đó, thì vẫn còn là một kết cục tốt đẹp. Nhưng trong trường hợp tồi tệ nhất, hai gia tộc Công tước có thể nổi giận vì một tiểu thư Nam tước dám chen chân vào. Khi đó không chỉ tình yêu tan vỡ, mà tương lai của Louise cũng sẽ trở nên mờ mịt.

“Không sao đâu ạ. Anh ấy đã chấp nhận tấm lòng của con rồi. Tiền bối cũng đã ủng hộ con.”

Nhưng khi nhìn thấy gương mặt thực sự đắm chìm trong tình yêu của con bé, ta không nỡ lòng nào ngăn cản. Sau khi Hilda rời xa thế gian này vì bậc cha mẹ non nớt chúng ta, chẳng phải Louise đã âm thầm giữ khoảng cách với mọi người sao. Giờ đây con bé đã xóa bỏ lằn ranh đó, ta còn mặt mũi nào mà cấm đoán.

Thậm chí, không biết đã có chuyện gì xảy ra mà con gái út của Thiết Huyết Công tước lại thân thiết với Louise đến mức ủng hộ con bé.

‘Chỉ cần Louise thích thì là ai cũng được.’

Hạnh phúc của Louise, sự ủng hộ của Công nương. Nếu vậy thì việc tìm lý do để phản đối còn khó hơn. Ngay từ đầu ta đã nghĩ, nếu Louise, người đã dựng lên bức tường trong lòng, tìm được một người mà con bé thật lòng yêu thương, thì dù đối phương là thường dân ta cũng sẽ chấp nhận.

...Dù ta chưa từng nghĩ tới trường hợp vấn đề phát sinh không phải vì địa vị quá thấp, mà là vì quá cao. Vốn dĩ hôn nhân của quý tộc thường là sự kết hợp giữa những người có địa vị tương đương.

“Họ đến kia rồi. Có vẻ đã thấy chúng ta.”

“À, ra vậy.”

Thiết Huyết Công tước nhìn quanh rồi dừng mắt tại một nơi như thể đã phát hiện ra điều gì đó. Ta chẳng biết ngài ấy thấy ai mà chỉ đáp lại theo bản năng─

‘Lạy Chúa tôi.’

Thân thể ta cứng đờ ngay khi nhìn thấy người thanh niên trong bộ lễ phục đen, và năm người đi theo sau cậu ta.

Dù chưa từng gặp mặt trực tiếp, nhưng với ngoại hình và đội hình đó, rõ ràng đủ biết họ là ai rồi.

***

Quả nhiên những người tiến vào cùng Thiết Huyết Công tước chính là gia tộc Naird. Người đàn ông tóc vàng đang phải chịu hình phạt sánh bước cùng ngài Công tước chính là Nam tước Atini, cha của Louise.

“Công tước cũng quá đáng thật. Cứ đi kè kè bên cạnh thế kia, vị Nam tước chắc hẳn sẽ áp lực lắm.”

Lời thì thầm đầy vẻ thương cảm của vị Bộ trưởng bên cạnh khiến tôi bất giác đưa mắt nhìn theo.

‘Lương tâm của ngài để đâu rồi chứ.’

Câu “đấy là điều ngài nên nói sao” cứ chực chờ nơi đầu lưỡi. Có Công tước đi bên cạnh đã là quá lắm rồi, nhưng chẳng phải việc các cán bộ Bộ Tài chính lũ lượt kéo theo sau Trưởng phòng Thanh tra cũng quá đáng lắm sao?

Rõ ràng tôi chỉ định đến chào hỏi một mình, nhưng cái đám “cứng đầu” này lại chẳng hẹn mà gặp, kéo đến đông đủ như một tổ đội đi raid boss trong game. Ở đây làm gì có Ma Vương nào đâu, sao cứ phải đi theo đoàn thế chứ. Biến hết đi giùm cái.

“Xin lỗi vì bây giờ tôi mới đến chào hỏi. Lẽ ra tôi nên liên lạc với ngài sớm hơn.”

“Ha ha, không sao đâu. Chẳng phải cậu là người bận rộn việc nước sao.”

Dù sao đi nữa, Nam tước Atini, người bị kẹp giữa Công tước bên cạnh và các cán bộ Bộ Tài chính vây quanh phía trước, lúc này chỉ còn lại đôi đồng tử run rẩy cùng trái tim đập loạn xạ. Không giống Bá tước Plandel, người đã có sức đề kháng với giới quý tộc cấp cao, Nam tước Atini chỉ là một lãnh chúa bình thường ở tỉnh lẻ.

Nhìn bộ dạng đó, làm sao tôi nỡ giữ ông lại được. Tôi nói rằng lát nữa khi Bệ hạ giá lâm sẽ đến chào hỏi lại lần nữa rồi nhanh chóng cáo từ. Nhìn cách vị Nam tước vội vàng gật đầu, có vẻ ông cũng rất muốn thoát thân. Dĩ nhiên, với Thiết Huyết Công tước thì chẳng cần phải nói dài dòng, vì chúng tôi mới cùng ăn cùng ngủ ở Ulken cách đây không lâu.

‘Dù gì cũng đâu phải chỉ gặp một ngày.’

Lễ mừng năm mới không chỉ diễn ra trong một hai ngày rồi kết thúc. Các quý tộc có tước vị từ khắp nơi trong Đế Quốc đã tề tựu về đây, chẳng lẽ lại bảo họ vừa đến đã quay về ngay sao?

Thời gian để chào hỏi riêng còn rất nhiều. Một khi bài phát biểu chúc mừng năm mới của Hoàng đế kết thúc, lịch trình sau đó thực chất chỉ là yến tiệc, yến tiệc, và lại yến tiệc.

“Sao cậu không đi cùng họ luôn đi.”

Trong lúc tôi đang ngắm nhìn sự kết hợp kỳ quái giữa Công tước và Nam tước đang dần đi xa, vị Bộ trưởng khẽ lên tiếng.

“Thôi ạ. Có Công tước đứng cạnh đã đủ thu hút ánh nhìn rồi, thêm cả Trưởng phòng Thanh tra nữa thì sẽ đến mức nào chứ.”

Tôi vội lắc đầu trước lời đề nghị thản nhiên đẩy cấp dưới vào chỗ chết.

Hơn nữa, nếu bây giờ tôi xen vào đó thì sẽ phá hỏng khoảng thời gian của gia đình họ. Marghetta thì không nói làm gì, nhưng Louise đã lâu lắm rồi mới được gặp gia đình, phải cho cô ấy chút thời gian riêng tư chứ. Cũng đâu phải bây giờ không gặp thì sẽ không còn cơ hội nào khác.

“Cũng phải. Nếu còn thu hút thêm ánh nhìn ở đó nữa thì vị Nam tước chết mất.”

Nghe vậy, tôi bất giác gật đầu.

Trong nguyên tác tôi chỉ đọc đoạn Louise còn là một cô bé, nên không rõ vị Nam tước bây giờ là người thế nào, nhưng ít nhất thì Nam tước trong quá khứ là một người cha, một vị lãnh chúa hiền lành và giản dị như bước ra từ tranh vẽ. Một người không tài năng nhưng cũng chẳng có lòng tham. Nếu tính cách đó vẫn còn đến giờ, hẳn là Nam tước đang khổ sở lắm.

Chỉ riêng việc con rể tương lai là Trưởng phòng Thanh tra đã đủ khiến tay chân run rẩy, vậy mà người con rể đó lại còn có liên hệ với gia tộc Công tước? Một người không có tham vọng, chỉ muốn sống một cuộc đời bình lặng mà lại vô tình dính líu sâu sắc đến quyền lực?

Nỗi đau và sự bi ai đó, tôi hiểu quá rõ. Chẳng phải chính tôi cũng đang nếm trải từng giây từng phút đó sao.

‘...Liệu mình có chào hỏi được không đây.’

Tôi e rằng sau khi bài phát biểu năm mới kết thúc, có khi vị Nam tước sẽ lảng tránh tôi mất.

Các quý tộc đang tản mát khắp nơi trong khu vực mở của Hoàng cung bắt đầu tụ tập về một chỗ. Vì bài phát biểu chúc mừng năm mới của Hoàng đế sắp bắt đầu.

Hoàng đế cao quý như trời xanh đích thân hạ mình chào hỏi kẻ dưới. Vậy thì những kẻ bề tôi phải tự biết đường mà tập trung trước mặt Hoàng đế, chứ nào dám để ngài phải chờ đợi hay đi lại đây đó.

“Trang hoàng lộng lẫy hơn năm ngoái nhỉ.”

“Năm ngoái là tiết kiệm thôi. Vốn dĩ thế này mới là bình thường.”

Khu vực mở rộng hơn năm ngoái, những món đồ trang trí mà lần trước không thấy, và số lượng kỵ sĩ cũng đông hơn.

Chỉ cần nhìn sơ qua cũng thấy năm nay được đầu tư hơn hẳn, nên tôi mới hỏi vị Bộ trưởng, nhưng câu trả lời nhận lại là không phải đầu tư hơn, mà là đang dần khôi phục lại.

“Đây là để phô trương rằng chúng ta đã hoàn toàn rũ bỏ vết sẹo của chiến tranh và loạn lạc.”

Lời giải thích thêm khiến tôi bất giác nghĩ đến Dorgon, kẻ đang thể hiện sự tồn tại điên cuồng ở phương Bắc, nhưng tôi cố gắng đẩy hình ảnh đó ra sau tâm trí.

Bởi vì dù tên đó có tồn tại hay không, thì việc Đế Quốc đang dần lấy lại thực lực như trước chiến tranh là sự thật. Không, đúng hơn là phải phô trương như thế này thì các quý tộc mới không nghĩ đến sự tồn tại của Dorgon. Dù tên có xuất hiện trở lại, họ cũng sẽ tin rằng Đế Quốc có thể dễ dàng chiến thắng.

‘Đành chịu thôi.’

Mọi sự vung tiền đều có lý do của nó. Nếu có thể dùng tiền để mua được quyền uy và phẩm giá thì còn là một món hời...

Tôi đang thơ thẩn nhìn về phía bục nơi Hoàng đế sẽ xuất hiện thì cánh cửa mở ra, và ngài Chưởng ấn Quan của Nội cung bước ra trước. Sắp bắt đầu rồi đây.

“Hỡi các quý tộc tuân theo Thiên mệnh, hãy quỳ xuống!”

Ngài Chưởng ấn Quan xuất hiện trước Hoàng đế, lấy từ trong tay áo ra một thứ giống như cuộn giấy rồi cất giọng vang dội. Một âm lượng khó có thể tin là của một người già.

Nghe tiếng hô của ngài Chưởng ấn Quan, các quý tộc đồng loạt quỳ xuống, cúi đầu. Trong tình huống này, kẻ nào không quỳ gối hẳn chỉ có thể là nghịch tặc.

“Hậu duệ của Đại đế Amanka, người đã thuận theo Thiên mệnh để lập lại trật tự, chủ nhân của Livnoman, người bảo vệ Thiên mệnh, vị Hoàng đế hợp pháp và duy nhất của Kphelopen! Vua của Tirap, Groten, Ratia, Prunian, Gallan! Công tước của Itiruna, Hanten, Naigal, Raum, Reneu! Hầu tước của Krota, Felen, Lisiuta, Fullu, Urehun, Nicenova, Norman, Falenban, Neustten! Bá tước của Nasa, Rtaron, Siran, Granoe, Unius! Lãnh chúa của Dova, Kandalen, Pedun, Uridia, Camora, Trpol, Ver, Izna, Noden! Cùng với chủ nhân của vô số lãnh thổ khác, người bảo trợ của Học viện Đế Quốc, chủ nhân của các Kỵ sĩ đoàn, minh hữu của các Dị tộc─”

Sau khi xác nhận các quý tộc đã quỳ gối, ngài Chưởng ấn Quan nhanh chóng xướng lên các tước vị của Hoàng đế. Thật ra tôi chỉ muốn gộp tất cả lại thành ‘Hoàng đế Đế Quốc’ cho xong, nhưng không thể được, vì những tước hiệu và chức vị dài dằng dặc này là một phương tiện để thể hiện sự vượt trội áp đảo so với các quý tộc khác.

Hơn nữa, đây lại là truyền thống được kế thừa từ thời Đại đế Amanka nên không thể thay đổi, mà cũng không phải là một truyền thống gây tổn hại đến mức phải cố gắng thay đổi...

‘...Hình như ngắn đi thì phải?’

Nhưng có gì đó là lạ. So với năm ngoái, lời của ngài Chưởng ấn Quan ngắn hơn.

Sao thế nhỉ. Tôi đâu có nghe nói tước vị đã được sáp nhập? Mà cũng không có lý nào bây giờ lại lược bỏ một vài tước vị khi xướng danh cả.

‘A.’

Tôi muộn màng nhận ra. Nếu số tước vị mà Hoàng đế nắm giữ giảm đi, lý do đã quá rõ ràng.

‘Bị đùn việc rồi.’

Hoàng đế đã đẩy việc sang cho Hoàng Thái tử.

Nhận ra sự thật đó, lòng tôi bỗng nhẹ nhõm hẳn. Nghĩ đến việc công việc của tên kia lại nhiều thêm, không gì có thể thoải mái hơn.

Ôi chao, sướng thật đấy. Với hàng tá tước vị và lãnh địa, ví tiền của ngài sẽ không bao giờ cạn kiệt.

Còn tôi nếu có được thừa kế thì cũng chỉ có một tước vị Bá tước Đế Quốc và vài tước vị Nam tước là cùng.

A! Ghen tị chết đi được!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!