Web Novel

Chương 269 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (4)

Chương 269 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (4)

Mẹ ơi, mẹ có khỏe không? Thằng con hiếu thảo rực rỡ của mẹ đây vừa phạm phải tội bất hiếu thiên thu, đó là bùng kèo buổi ra mắt hai họ. Hẳn mẹ đã mừng rớt nước mắt khi nghe tin thằng quý tử sắp mốc meo đến nơi cuối cùng cũng chịu lấy vợ, con thành thật xin lỗi vì đã tặng mẹ một cú lừa ngoạn mục thế này.

Nhưng dù nghĩ thế nào đi nữa, tôi thấy đây không phải lỗi của mình.

“Hôm nay đầu bếp đã đặc biệt trổ tài đấy. Không biết có hợp khẩu vị của cậu không.”

“Hạ thần vô cùng vinh hạnh, Bệ hạ.”

Đấng tối cao vời vợi gọi đi ăn cơm, từ chối vào mắt à.

Hiển nhiên, lời mời của Hoàng đế thì không thể từ chối bằng bất cứ lý do nào. Trừ phi có hẹn trước với Giáo hoàng thì may ra, mà chuyện đó thì làm gì có. Thế là tôi đành phải gác lại buổi ra mắt hay cái quái gì đó để ba chân bốn cẳng chạy đến đây khấu đầu.

“Cứ tự nhiên đi. Bữa tiệc này là để ghi nhận công lao của Trưởng phòng Thanh tra.”

Thấy tôi cứng đờ người trước cái tai bay vạ gió này, Hoàng đế bèn phẩy tay và nói. Tự nhiên ư? Đặt ngài vào vị trí của tôi xem có tự nhiên nổi không.

Dĩ nhiên, Hoàng đế đã bảo cứ tự nhiên thì dù ngồi trên đống lửa cũng phải toe toét cười. Vâng, hạ thần thấy nơi này cứ như nhà mình, đồ ăn cũng thân thương như cơm mẹ nấu... Thoải mái đến độ sắp về chầu ông bà rồi đây...

“Vâng, thưa Bệ hạ. Hạ thần sẽ làm vậy.”

Trước câu trả lời đẫm nước mắt của tôi, Hoàng đế gật đầu rồi cắn một miếng bánh mì. Thấy vậy, không chỉ tôi mà cả Hoàng thái tử và Hoàng thái tử phi đang ngồi cùng bàn cũng bắt đầu dùng bữa.

Chắc nghẹn chết mất. Dù vậy, may mắn là đây thực sự chỉ là một bữa ăn để ghi nhận công lao. Nếu là một buổi tra hỏi hay chỉ thị, có lẽ tôi đã không chỉ nghẹn mà còn chết ngay tại chỗ rồi.

‘Cứ cho tiền là được rồi.’

Tôi lặng lẽ nhai salad, trong đầu nảy ra một ý nghĩ đại nghịch bất đạo. Ghi nhận công lao thì đâu cần đến bữa ăn thế này, chỉ cần thưởng cho những đồng vàng lấp lánh là đủ rồi. Giá như các bậc cao quý có thể thấu hiểu được chân lý đơn giản đó.

Đối với một quý tộc, việc được dùng bữa với Hoàng đế là một thành tích đáng để viết bằng cỡ chữ 30pt trong sơ yếu lý lịch, nhưng một lần là quá đủ rồi. Bị lôi đến những nơi như thế này nhiều lần quả là một chuyện đáng buồn.

“Trưởng phòng Thanh tra. Cuộc sống ở Học viện có gì bất tiện không?”

‘Chết tiệt.’

Tôi vội vàng nuốt miếng salad trước câu hỏi bất ngờ. Ngài bảo cứ tự nhiên mà. Từ bao giờ việc nói chuyện công việc trong lúc ăn lại trở thành chuyện tự nhiên thế.

Hay là đối với vị Hoàng đế cuồng công việc này, mấy câu chuyện thế này còn chưa được tính là công vụ? Nghe cũng có lý ra phết.

“Ân đức của Bệ hạ lan tỏa đến cả Học viện, sao có thể có bất tiện được ạ.”

“Ta biết rõ công lao của Trưởng phòng Thanh tra. Có Tam Hoàng tử và các vị khách quý đang ở đó, làm sao mà thoải mái được.”

Trong giây lát, câu nói ‘biết rồi thì chuyển họ đi chỗ khác giùm’ đã dâng lên đến tận cổ họng, nhưng tôi đã kìm lại được.

“Ta đặc biệt lo lắng cho các vị khách quý. Họ chưa quen với cuộc sống ở Đế Quốc, ta e rằng họ sẽ một mình lạc lõng.”

“Xin Bệ hạ đừng lo lắng. Hạ thần sẽ tiếp đãi họ chu đáo.”

“Nghe cậu nói vậy ta cũng yên tâm. Hãy cùng với Tam Hoàng tử tận tình tiếp đãi các vị khách quý.”

“Vâng, thưa Bệ hạ.”

Hoàng đế nói xong câu đó rồi lại im lặng. Bề ngoài thì nghe như một người chủ nhà ấm áp lo lắng cho khách, nhưng—

‘Vẫn như mọi khi.’

Bên trong đó chứa đầy sự đa nghi, căn bệnh cố hữu của ngài.

Chưa quen với cuộc sống nên e rằng sẽ một mình lạc lõng? Chẳng phải câu này có nghĩa là ngài lo lắng các thành viên Hoàng tộc sẽ lén lút dòm ngó bí mật quốc gia của Đế Quốc sao. Vốn dĩ họ đã là những kẻ khó đụng đến vì thân phận hoàng tộc, nay lại đường đường chính chính ở lại Đế Quốc với tư cách hợp pháp là học viên, thật là một cái gai trong mắt.

Vì vậy, ngài đã nói bóng gió rằng tôi, người đang ở Học viện, phải giám sát chúng cho tốt. Trước đây đã vậy, và sau này cũng sẽ tiếp tục như thế.

‘Như vậy cũng là bình thường thôi.’

Tôi cảm thấy có chút thương cảm. Thật ra, nói là đa nghi này nọ, nhưng dưới góc độ của một chính trị gia thì đó là một suy đoán hợp lý. Bất cứ ai cũng sẽ có phản ứng như vậy khi đột nhiên Hoàng tộc nước khác nhập học tại Học viện của Đế Quốc.

Nhưng ngài đã lầm. Bọn họ chỉ là những kẻ ham vui không hề quan tâm đến những thứ to tát như bí mật quốc gia. Nếu Hoàng đế có tội, thì đó là tội đã nhìn những kẻ bất thường bằng con mắt của người bình thường, đã cố gắng lý giải một cách hợp lý những sinh vật kỳ dị không thể nào hiểu nổi.

Dĩ nhiên, tôi không có ý định nói ra sự thật. Nếu tôi nói với Hoàng đế rằng ‘bọn họ chỉ quan tâm đến chuyện yêu đương, nhưng bị từ chối tập thể nên giờ chỉ đi chơi thôi ạ?’, chắc chắn cái đầu của tôi sẽ bay màu. Có lẽ ngài sẽ nghi ngờ tôi đã ăn hối lộ nên mới nói tốt cho họ. Thú thật, nếu là tôi thì tôi cũng sẽ nghĩ vậy.

Thôi, cứ im lặng là tốt nhất. Thật đáng tiếc khi Hoàng đế lại ôm một mối nghi ngờ vô nghĩa, nhưng chẳng phải trong lúc đó ngài đã nói hãy cùng Ainter tiếp đãi các vị khách quý sao. Tiếp nối bài phát biểu năm mới, đây là lúc Hoàng đế công nhận Ainter là một thành viên Hoàng tộc chính thức, cứ nghĩ theo hướng tích cực vậy đi.

“Hi hi, Trưởng phòng Thanh tra quả là được Bệ hạ tin tưởng nhỉ.”

Ngay lúc tôi cẩn thận định cắt miếng bít tết, lần này đến lượt Hoàng thái tử phi lên tiếng.

Dù vậy, khác với lúc nãy, tim tôi không còn đập thình thịch nữa. Hoàng thái tử phi nổi tiếng là người triệt để tránh các phát ngôn chính trị và ít khi can thiệp vào công việc. Trong số những người có mặt ở đây, người ấy là người hiền lành và dễ chịu nhất.

“Nghĩ đến việc gia tộc của Trưởng phòng Thanh tra sẽ ngày càng thịnh vượng, ta cũng thấy vui lây.”

“Người quá khen rồi.”

Bàn tay tôi thoáng run rẩy. Bị nói thẳng vào mặt câu ‘cậu có nhiều người yêu thế chắc cũng sẽ sinh nhiều con lắm nhỉ’ khiến tôi choáng váng.

Người dễ chịu... có thật không nhỉ...? À không, đúng rồi. Chắc chắn là đúng. So với Hoàng đế và Hoàng thái tử thì người ấy đích thị là một tiên nữ.

“Điện hạ và ta cũng đang cố gắng vun đắp tình cảm, không để thua kém Trưởng phòng Thanh tra đâu.”

Tôi không thể đáp lại lời nào trước nụ cười của Hoàng thái tử phi. Chuyện tình cảm của vợ chồng Hoàng thái tử tốt đẹp thì đúng là đáng mừng, nhưng tại sao lại nói với tôi chứ.

Nhìn thấy tôi như vậy, Hoàng thái tử phi nở một nụ cười còn tươi hơn rồi giơ tay trái lên.

...

?

‘Cái quái gì vậy.’

Và ngay khi nhìn thấy bàn tay trái của người, chính xác hơn là ngón áp út, tôi cảm thấy đồng tử của mình đang chấn động.

“Vừa nghe tin đồn là ta đã cho người làm ngay. Hai chiếc nhẫn ghép lại thành một, chẳng phải rất lãng mạn hay sao?”

Giọng nói thì nhẹ nhàng nhưng nội dung thì lại vô cùng đáng sợ. Một thứ không nên tồn tại lại đang ở đó. Trên ngón áp út của Hoàng thái tử phi, chiếc nhẫn (một nửa) đang ngạo nghễ ngự trị.

Dĩ nhiên, Hoàng thái tử phi cũng thân với Trưởng khoa 1, và cả Ma Tông Công tước cũng đeo thứ đó, nên việc chiếc nhẫn (một nửa) lọt vào tai người ấy không có gì lạ. Nhưng việc bắt chước theo lại là một vấn đề khác.

Tôi run rẩy liếc nhìn Hoàng thái tử, ngài chỉ thản nhiên giơ tay trái lên. Dĩ nhiên, trên tay ngài cũng có chiếc nhẫn (một nửa).

‘Chết tiệt.’

Tôi sắp phát điên rồi. Lẽ nào mình đã rải độc ra khắp giới xã giao của Đế Quốc...?

Tôi cố gắng kìm nén ý muốn cắn lưỡi tự tử và kết thúc bữa ăn một cách khó khăn. Từ giữa bữa, tôi còn chẳng biết mình đang ăn cái gì nữa.

“Đã có rất nhiều phu nhân quan tâm rồi đấy. Các tiểu thư thì khỏi phải nói.”

“V-vậy ạ.”

“Có lẽ trước khi năm nay kết thúc, nó sẽ trở thành một trào lưu.”

Mỗi khi lời của Hoàng thái tử phi kéo dài, cảm giác tội lỗi trong tôi cũng lớn dần lên. Hành động bộc phát của tôi đã để lại một vết sẹo không thể xóa nhòa trong giới xã giao của Đế Quốc.

Giờ thì nhà nhà người người sẽ đeo nhẫn một nửa. Một trào lưu do Hoàng thái tử phi, Công tước và Công nương khởi xướng, ai có thể từ chối được chứ.

“Bá tước Planbel nghe nói đã bắt đầu chuẩn bị rồi.”

“Vậy sao ạ.”

Vừa thổ lộ nỗi lòng cay đắng của mình với Thiết Huyết Công tước xong, tôi đã nhận lại một câu trả lời còn đắng chát hơn.

Một trong những người cha vợ tương lai của tôi đã hành động thật nhanh gọn. Nghe đâu ông ấy quyết định ngay sau khi thấy tôi đeo nhẫn, đúng là tự mình tạo nghiệp mà.

“Chúc mừng. Ở tuổi đó mà đã tạo nên trào lưu trong giới quý tộc thì quả là hiếm có đấy.”

Trước thái độ dửng dưng của Thiết Huyết Công tước, tôi sững người chẳng nói nên lời. Đầu óc tôi quay cuồng, không tài nào phân biệt nổi ngài đang thật lòng khen ngợi hay chỉ buông lời trêu chọc.

Phải chi người nói câu đó là ngài Bộ trưởng chứ không phải Thiết Huyết Công tước, tôi đã chẳng ngần ngại mà tin rằng mình đang bị chế giễu.

“Đi thôi. Mọi người đang đợi cả rồi.”

“Vâng, thưa Công tước.”

Thiết Huyết Công tước vỗ nhẹ vào lưng tôi lúc tôi còn đang đứng ngây ra, rồi cất bước đi trước.

Buổi gặp mặt hôm nay giữa năm gia tộc vốn có nguy cơ bị hủy bỏ do lệnh triệu tập của Hoàng đế, nhưng may mắn là trong lúc tôi vắng mặt, buổi lễ vẫn được tiến hành dưới sự chủ trì của Thiết Huyết Công tước. Dù sao đây cũng chỉ là một bữa tiệc trưa, không chiếm hết cả ngày, và việc các bậc phụ huynh gặp nhau trước cũng chẳng phải ý tồi.

Nhờ vậy mà ngay sau khi tiệc trưa kết thúc, tôi đã bị Thiết Huyết Công tước đang đợi sẵn tóm được. Lịch trình nối tiếp lịch trình khiến tôi mệt rã rời, nhưng đành phải chịu đựng vì ít nhất cũng tránh được tội bất hiếu khi vắng mặt trong buổi gặp gỡ của hai nhà.

“…….”

“Thưa Công tước, có phải ngài muốn nói điều gì không ạ...?”

Đang trên đường đến phòng riêng mà Thiết Huyết Công tước đã thuê, tôi cảm nhận được một ánh nhìn sắc như dao găm nên đành cẩn trọng lên tiếng. Chẳng lẽ đã có chuyện gì không vừa ý ngài sao?

“Ta đang nghĩ, thông gia và phu nhân thông gia đều là người điềm đạm, sao con cái lại ra nông nỗi này.”

Tôi chỉ biết cười gượng trước câu trả lời. Đó là một nghi vấn mà tôi chẳng thể nào phản bác. Thân xác này đúng là con trai họ, nhưng linh hồn bên trong lại là của một kẻ khác cơ mà.

...Mà khoan đã, Erich cũng đâu phải kiểu người điềm đạm? Nếu phải chọn giữa hoạt bát và điềm tĩnh, thằng bé rõ ràng thuộc vế trước.

‘Tính cách đi đằng nào hết rồi.’

Nhìn mái tóc đen của gia tộc Krasius và đôi mắt xanh của mẹ được di truyền lại, có thể thấy dòng máu rất đậm, nhưng tính cách thì lại chẳng giống chút nào. Hay là gen di truyền đã gặp lỗi trong quá trình vận chuyển?

Dù vậy, nếu cả Erich cũng trầm lặng và ít nói thì gia tộc này hẳn sẽ ảm đạm lắm. Lỗi vận chuyển thế này lại hóa hay.

“Với lại, ở những nơi riêng tư, ta đã bảo con gọi ta là cha vợ rồi cơ mà.”

Thiết Huyết Công tước buông một câu cộc lốc khi tôi đang thầm thấy may mắn một mình.

Nghĩ lại thì đúng là vậy. Vì cách xưng hô này chưa quen miệng nên tôi cứ luôn gọi là Công tước.

“Con xin lỗi, thưa cha vợ.”

“Biết là được rồi.”

Thiết Huyết Công tước hừ một tiếng rồi không nói thêm gì nữa, tiếp tục cất bước.

***

Cuộc gặp mặt giữa các gia tộc đã đứng trước nguy cơ đổ vỡ khi Carl nhận được lệnh triệu tập của Hoàng đế Bệ hạ. May mắn thay, nhờ có sự chủ trì của Thiết Huyết Công tước, buổi gặp mặt vẫn diễn ra mà không bị hoãn lại.

Khi mọi người lần lượt tụ họp tại phòng riêng do Thiết Huyết Công tước chuẩn bị, lòng tôi ngập tràn một niềm hạnh phúc khó tả. Dường như tôi đang được tận hưởng tất cả những niềm vui mà trước đây mình chưa từng có.

‘Người thương của Carl.’

Những đứa trẻ... và một vị đang mỉm cười dịu dàng, hoặc căng thẳng cúi chào trước mặt tôi. Đó là những nhân duyên sẽ cùng sánh bước bên cạnh đứa con trai vốn luôn đơn độc của mình.

‘Nhà vợ.’

Có người thì bắt tay với Wilhelm, có người lại cúi đầu chào tôi làm quen. Đó là những nhân duyên sẽ trở thành gia đình mới cho đứa con trai chưa từng cảm nhận trọn vẹn tình thương gia đình của tôi.

Hạnh phúc. Tôi thực sự rất hạnh phúc. Hạnh phúc vì Carl đã có được những mối nhân duyên này, và vì tôi có thể chào hỏi những con người quý giá ấy.

Chỉ là—

‘Nhiều quá.’

Nhiều đến mức không tưởng. Tôi chưa từng nghĩ rằng mình sẽ gặp đến năm người con dâu và bốn nhà thông gia trong cùng một lúc.

Nghe đâu còn có thêm một người con dâu nữa. Chỉ vì cô ấy đang hoạt động trong Bộ Đặc vụ nên không thể tham dự Lễ mừng năm mới.

‘...Chỉ cần nó hạnh phúc là được.’

Dù tình huống này có chút kỳ quái, tôi vẫn nhanh chóng gạt bỏ những suy nghĩ đó.

Phải rồi, chỉ cần Carl hạnh phúc là đủ. Nếu Carl muốn, tôi có thể mỉm cười chào đón bao nhiêu người cũng được.

‘Sáu người thì có hề gì.’

Hơn nữa, Hoàng Kim Công tước còn gặp đến mười hai người, gấp đôi con số này. Sáu người có lẽ chỉ là chuyện nhỏ thôi, phải không?

Dĩ nhiên, tôi cố tình lờ đi việc Hoàng Kim Công tước cũng gặp gỡ từng người một, chứ không phải kết duyên với nhiều người cùng một lúc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!