Trở Thành Công Chức Trong...
Bò Rí Gìn- Web Novel
- Mở đầu
- Chương 01 - Tôi là công chức (1)
- Chương 02 - Tôi là công chức (2)
- Chương 03 - Tôi là công chức (3)
- Chương 04 - Chuyển công tác (1)
- Chương 05 - Chuyển công tác (2)
- Chương 06 - Đến học viện (1)
- Chương 07 - Đến học viện (2)
- Chương 08 - Đến học viện (3)
- Chương 09 - Đến học viện (4)
- Chương 10 - Cuộc tụ họp bất ngờ của các tâm điểm (1)
- Chương 11 - Cuộc tụ họp bất ngờ của các tâm điểm (2)
- Chương 12 - Cuộc tụ họp bất ngờ của các tâm điểm (3)
- Chương 13 - Cuộc tụ họp bất ngờ của các tâm điểm (4)
- Chương 14 - Cuộc tụ họp bất ngờ của các tâm điểm (5)
- Chương 15 - Câu lạc bộ làm bánh của người chẳng biết làm bánh (1)
- Chương 16 - Câu lạc bộ làm bánh của người chẳng biết làm bánh (2)
- Chương 17 - Câu lạc bộ làm bánh của người chẳng biết làm bánh (3)
- Chương 18 - Câu lạc bộ làm bánh của người chẳng biết làm bánh (4)
- Chương 19 - Bề trên hạ lệnh, kẻ dưới phải theo (1)
- Chương 20 - Bề trên hạ lệnh, kẻ dưới phải theo (2)
- Chương 21 - Bề trên hạ lệnh, kẻ dưới phải theo (3)
- Chương 22 - Bề trên hạ lệnh, kẻ dưới phải theo (4)
- Chương 23 - Bề trên hạ lệnh, kẻ dưới phải theo (5)
- Chương 24 - Cẩm nang cho người bị ám (nguồn không rõ) (1)
- Chương 25 - Cẩm nang cho người bị ám (nguồn không rõ) (2)
- Chương 26 - Cẩm nang cho người bị ám (nguồn không rõ) (3)
- Chương 27 - Tiểu thư phản diện? (1)
- Chương 28 - Tiểu thư phản diện? (2)
- Chương 29 - Tiểu thư phản diện? (3)
- Chương 30 - Tiểu thư phản diện? (4)
- Chương 31 - Buổi thử vị đẫm nước mắt (1)
- Chương 32 - Buổi thử vị đẫm nước mắt (2)
- Chương 33 - Buổi thử vị đẫm nước mắt (3)
- Chương 34 - Hội chợ nhộn nhịp (1)
- Chương 35 - Hội chợ nhộn nhịp (2)
- Chương 36 - Hội chợ nhộn nhịp (3)
- Chương 37 - Hội chợ nhộn nhịp (4)
- Chương 38 – Xác chết trái với lẽ thường (1)
- Chương 39 - Xác chết trái với lẽ thường (2)
- Chương 40 - Xác chết trái với lẽ thường (3)
- Chương 41 - Xác chết trái với lẽ thường (4)
- Chương 42 - Hội chợ vẫn diễn ra bình thường (1)
- Chương 43 - Hội chợ vẫn diễn ra bình thường (2)
- Chương 44 - Hội chợ vẫn diễn ra bình thường (3)
- Chương 45 - Hội chợ vẫn diễn ra bình thường (4)
- Chương 46 - Hội chợ vẫn diễn ra bình thường (5)
- Chương 47 - Cùng lúc đó, tại Phòng Thanh tra (1)
- Chương 48 - Cùng lúc đó, tại Phòng Thanh tra (2)
- Chương 49 - Trưởng phòng rất hài lòng về các người (1)
- Chương 50 - Trưởng phòng rất hài lòng về các người (2)
- Chương 51 - Trưởng phòng rất hài lòng về các người (3)
- Chương 52 - Trưởng phòng hài lòng chứ?
- Chương 53 - Anh hùng đâu cần học hành (1)
- Chương 54 - Anh hùng đâu cần học hành (2)
- Chương 55 - Anh hùng đâu cần học hành (3)
- Chương 56 - Anh hùng đâu cần học hành (4)
- Chương 57 – Tình hình “cấp bến” đang cực kỳ căng thẳng (1)
- Chương 58 - Tình hình “cấp bến” đang cực kỳ căng thẳng (2)
- Chương 59 - Tình hình “cấp bến” đang cực kỳ căng thẳng (3)
- Chương 60 - Tình hình “cấp bến” đang cực kỳ căng thẳng (4)
- Chương 61 - Tình hình “cấp bến” đang cực kỳ căng thẳng (5)
- Chương 62 - Tiên nữ giáng thế đây sao? (1)
- Chương 63 - Tiên nữ giáng thế đây sao? (2)
- Chương 64 - Trả lại tiên nữ đây!
- Chương 65 - Mối nguy hiểm bên ngoài Học viện (1)
- Chương 66 - Mối nguy hiểm bên ngoài Học viện (2)
- Chương 67 - Mối nguy hiểm bên ngoài học viện (3)
- Chương 68 - Sốc vì Thanh tra, tá hỏa vì Bộ trưởng (1)
- Chương 69 - Sốc vì Thanh tra, tá hỏa vì Bộ trưởng (2)
- Chương 70 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (1)
- Chương 71 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (2)
- Chương 72 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (3)
- Chương 73 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (4)
- Chương 74 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (5)
- Chương 75 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (6)
- Chương 76 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (7)
- Chương 77 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (8)
- Chương 78 - Thánh địa hạnh phúc nơi Học viện (1)
- Chương 79 - Thánh địa hạnh phúc nơi Học viện (2)
- Chương 80 - Cuộc đời đầy biến động (1)
- Chương 81 - Cuộc đời đầy biến động (2)
- Chương 82 - Cuộc đời đầy biến động (3)
- Chương 83 - Về đây, muốn ở lại thì cứ việc (1)
- Chương 84 - Về đây, muốn ở lại thì cứ việc (2)
- Chương 85 - Về đây, muốn ở lại thì cứ việc (3)
- Chương 86 - Có nói là nhà tôi đâu (1)
- Chương 87 - Có nói là nhà tôi đâu (2)
- Chương 88 - Có nói là nhà tôi đâu (3)
- Chương 89 - Có nói là nhà tôi đâu (4)
- Chương 90 - Ngôi nhà thân thương và những vị khách không mời (1)
- Chương 91 - Ngôi nhà thân thương và những vị khách không mời (2)
- Chương 92 - Ngôi nhà thân thương và những vị khách không mời (3)
- Chương 93 - Muôn năm trường thọ, Hoàng Thái tử vạn tuế!
- Chương 94 - Công chức làm gì có kỳ nghỉ (1)
- Chương 95 - Công chức làm gì có kỳ nghỉ (2)
- Chương 96 - Công chức làm gì có kỳ nghỉ (3)
- Chương 97 - Tín đồ mù quáng của dị giáo (1)
- Chương 98 - Tín đồ mù quáng của dị giáo (2)
- Chương 99 - Tín đồ mù quáng của dị giáo (3)
- Chương 100 - Tín đồ mù quáng của dị giáo (4)
- Chương 101 - Tín đồ mù quáng của dị giáo (5)
- Chương 102 - Cuộc náo động ngắn ngủi (1)
- Chương 103 - Cuộc náo động ngắn ngủi (2)
- Chương 104 - Cuộc náo động ngắn ngủi (3)
- Chương 105 - Cuộc náo động ngắn ngủi (4)
- Chương 106 - 21 tuổi, độc thân và gia thế khủng (1)
- Chương 107 - 21 tuổi, độc thân và gia thế khủng (2)
- Chương 108 - 21 tuổi, độc thân và gia thế khủng (3)
- Chương 109 - 21 tuổi, độc thân và gia thế khủng (4)
- Chương 110 - 21 tuổi, độc thân và gia thế khủng (5)
- Chương 111 - 21 tuổi, độc thân và gia thế khủng (6)
- Chương 112 - Một ngày nào đó, tôi sẽ vượt qua (1)
- Chương 113 - Một ngày nào đó, tôi sẽ vượt qua (2)
- Chương 114 - Một ngày nào đó, tôi sẽ vượt qua (3)
- Chương 115 - Kỳ nghỉ hè luôn dài như thế này sao? (1)
- Chương 116 - Kỳ nghỉ hè luôn dài như thế này sao? (2)
- Chương 117 - Kỳ nghỉ hè luôn dài như thế này sao? (3)
- Chương 118 - Kỳ nghỉ hè luôn dài như thế này sao? (4)
- Chương 119 - Kỳ nghỉ hè luôn dài như thế này sao? (5)
- Chương 120 - Hành trình nào rồi cũng đến hồi kết (1)
- Chương 121 - Hành trình nào rồi cũng đến hồi kết (2)
- Chương 122 - Hành trình nào rồi cũng đến hồi kết (3)
- Chương 123 - Hành trình nào rồi cũng đến hồi kết (4)
- Chương 124 - Bắt đầu lại (1)
- Chương 125 - Bắt đầu lại (2)
- Chương 126 - Bắt đầu lại (3)
- Chương 127 - Bắt đầu lại (4)
- Chương 128 - Bắt đầu lại (5)
- Chương 129 - Nỗi sầu của Villar
- Chương 130 - Tôi không biết tên đó (1)
- Chương 131 - Tôi không biết tên đó (2)
- Chương 132 - Tôi không biết tên đó (3)
- Chương 133 - Đây là cái nôi của giới công chức (1)
- Chương 134 - Đây là cái nôi của giới công chức (2)
- Chương 135 - Đây là cái nôi của giới công chức (3)
- Chương 136 - Chuột lang nước (1)
- Chương 137 - Chuột lang nước (2)
- Chương 138 - Câu lạc bộ phản trực giác (1)
- Chương 139 - Câu lạc bộ phản trực giác (2)
- Chương 140 - Câu lạc bộ phản trực giác (3)
- Chương 141 - Chim ưng tung cánh (1)
- Chương 142 - Chim ưng tung cánh (2)
- Chương 143 - Chim ưng tung cánh (3)
- Chương 144 - Chim ưng tung cánh (4)
- Chương 145 - Lớp học cuối cùng (1)
- Chương 146 - Lớp học cuối cùng (2)
- Chương 147 - Lớp học cuối cùng (3)
- Chương 148 - Lớp học cuối cùng (4)
- Chương 149 - Lớp học cuối cùng (5)
- Chương 150 - Lớp học cuối cùng (6)
- Chương 151 - Lớp học cuối cùng (7)
- Chương 152 - Lớp học cuối cùng (8)
- Chương 153 - Lớp học cuối cùng (9)
- Chương 154 - Tự do trong ngục tù (1)
- Chương 155 - Tự do trong ngục tù (2)
- Chương 156 - Tự do trong ngục tù (3)
- Chương 157 - Tự do trong ngục tù (4)
- Chương 158 - Tự do trong ngục tù (5)
- Chương 159 - Tự do trong ngục tù (6)
- Chương 160 - Cây sơn tra không gục ngã (1)
- Chương 161 - Cây sơn tra không gục ngã (2)
- Chương 162 - Cây sơn tra không gục ngã (3)
- Chương 163 - Cây sơn tra không gục ngã (4)
- Chương 164 - Cây sơn tra không gục ngã (5)
- Chương 165 - Cuốn sách biết đi (1)
- Chương 166 - Cuốn sách biết đi (2)
- Chương 167 - Cuốn sách biết đi (3)
- Chương 168 - Cuốn sách biết đi (4)
- Chương 169 - Nỗi lòng của Marghetta
- Chương 170 - Thuận buồm xuôi gió (1)
- Chương 171 - Thuận buồm xuôi gió (2)
- Chương 172 - Tình thế đảo chiều (1)
- Chương 173 - Tình thế đảo chiều (2)
- Chương 174 - Tình thế đảo chiều (3)
- Chương 175 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (1)
- Chương 176 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (2)
- Chương 177 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (3)
- Chương 178 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (4)
- Chương 179 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (5)
- Chương 180 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (6)
- Chương 181 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (7)
- Chương 182 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (8)
- Chương 183 - Cùng tới ngục tù nào (1)
- Chương 184 - Cùng tới ngục tù nào (2)
- Chương 185 - Cùng tới ngục tù nào (3)
- Chương 186 - Nhật ký trong tù (1)
- Chương 187 - Nhật ký trong tù (2)
- Chương 188 - Nhật ký trong tù (3)
- Chương 189 - Nhật ký trong tù (4)
- Chương 190 - Nhật ký trong tù (5)
- Chương 191 - Cuộc hành hương vì đậu hũ (1)
- Chương 192 - Cuộc hành hương vì đậu hũ (2)
- Chương 193 - Cuộc hành hương vì đậu hũ (3)
- Chương 194 - Cuộc hành hương vì đậu hũ (4)
- Chương 195 - Đừng chết đấy! Trưởng phòng à!
- Chương 196 - Trốn đi, Trưởng phòng! (1)
- Chương 197 - Trốn đi, Trưởng phòng! (2)
- Chương 198 - Trốn đi, Trưởng phòng! (3)
- Chương 199 - Trốn đi, Trưởng phòng! (4)
- Chương 200 - Trốn đi, Trưởng phòng! (5)
- Chương 201 - Tiểu Hoàng Kim Công tước? (1)
- Chương 202 - Tiểu Hoàng Kim Công tước? (2)
- Chương 203 - Tiểu Hoàng Kim Công tước? (3)
- Chương 204 - Tiểu Hoàng Kim Công tước? (4)
- Chương 205 - Tiểu Hoàng Kim Công tước? (5)
- Chương 206 - Thật tuyệt khi có hai người mẹ (1)
- Chương 207 - Thật tuyệt khi có hai người mẹ (2)
- Chương 208 - Thật tuyệt khi có hai người mẹ (3)
- Chương 209 - 6 giờ hệ thống (1)
- Chương 210 - 6 giờ hệ thống (2)
- Chương 211 - 6 giờ hệ thống (3)
- Chương 212 - 6 giờ hệ thống (4)
- Chương 213 - Tên tôi là (1)
- Chương 214 - Tên tôi là (2)
- Chương 215 - Tên tôi là (3)
- Chương 216 - Tên tôi là (4)
- Chương 217 - Lễ kỷ niệm hoàn hảo (1)
- Chương 218 - Lễ kỷ niệm hoàn hảo (2)
- Chương 219 - Lễ kỷ niệm hoàn hảo (3)
- Chương 220 - Lễ kỷ niệm hoàn hảo (4)
- Chương 221 - Lễ kỷ niệm hoàn hảo (5)
- Chương 222 - Lễ kỷ niệm hoàn hảo (6)
- Chương 223 - Phải ngốc lắm mới đến kinh đô
- Chương 224 - Giờ tôi là kẻ ngốc tại kinh đô (1)
- Chương 225 - Giờ tôi là kẻ ngốc tại kinh đô (2)
- Chương 226 - Giờ tôi là kẻ ngốc tại kinh đô (3)
- Chương 227 - Giờ tôi là kẻ ngốc tại kinh đô (4)
- Chương 228 - Giờ tôi là kẻ ngốc tại kinh đô (5)
- Chương 229 - Vị Trưởng phòng điên của kinh đô (1)
- Chương 230 - Vị Trưởng phòng điên của kinh đô (2)
- Chương 231 - Vị Trưởng phòng điên của kinh đô (3)
- Chương 232 – Vị Trưởng phòng điên của kinh đô (4)
- Chương 233 - Cấp trên không hề bệnh (1)
- Chương 234 - Cấp trên không hề bệnh (2)
- Chương 235 - Cấp trên không hề bệnh (3)
- Chương 236 - Cấp trên không hề bệnh (4)
- Chương 237 - Tiến độ thành tích Học viện 33,33% (1)
- Chương 238 - Tiến độ thành tích Học viện 33,33% (2)
- Chương 239 - Tiến độ thành tích Học viện 33,33% (3)
- Chương 240 - Tiến độ thành tích Học viện 33,33% (4)
- Chương 241 - Cha vợ trấn áp con rể (1)
- Chương 242 - Cha vợ trấn áp con rể (2)
- Chương 243 - Cha vợ trấn áp con rể (3)
- Chương 244 - Niềm hân hoan cuối năm (1)
- Chương 245 - Niềm hân hoan cuối năm (2)
- Chương 246 - Niềm hân hoan cuối năm (3)
- Chương 247 - Niềm hân hoan cuối năm (4)
- Chương 248 - Niềm hân hoan cuối năm (5)
- Chương 249 - Niềm hân hoan cuối năm (6)
- Chương 250 - Niềm hân hoan cuối năm (7)
- Chương 251 - 5+1 (1)
- Chương 252 - 5+1 (2)
- Chương 253 - 5+1 (3)
- Chương 254 - 5+1 (4)
- Chương 255 - 5+1 (5)
- Chương 256 - Dẫu thế, một năm vẫn khép lại (1)
- Chương 257 - Dẫu thế, một năm vẫn khép lại (2)
- Chương 258 - Dẫu thế, một năm vẫn khép lại (3)
- Chương 259 - Dẫu thế, một năm vẫn khép lại (4)
- Chương 260 - Dẫu thế, một năm vẫn khép lại (5)
- Chương 261 - Lễ mừng năm mới (1)
- Chương 262 - Lễ mừng năm mới (2)
- Chương 263 - Lễ mừng năm mới (3)
- Chương 264 - Lễ mừng năm mới (4)
- Chương 265 - Lễ mừng năm mới (5)
- Chương 266 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (1)
- Chương 267 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (2)
- Chương 268 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (3)
- Chương 269 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (4)
- Chương 270 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (5)
- Chương 271 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (6)
- Chương 272 - Kẻ tham vọng mưu cầu Thiên mệnh
- Chương 273 - Vị tiền bối nghiêm túc (1)
- Chương 274 - Vị tiền bối nghiêm túc (2)
- Chương 275 - Vị tiền bối nghiêm túc (3)
- Chương 276 - Về nhà anh nào (1)
- Chương 277 - Về nhà anh nào (2)
- Chương 278 - Về nhà anh nào (3)
- Chương 279 - Về nhà anh nào (4)
- Chương 280 - Khởi đầu rực cháy cho năm mới (1)
- Chương 281 - Khởi đầu rực cháy cho năm mới (2)
- Chương 282 - Khởi đầu rực cháy cho năm mới (3)
- Chương 283 - Khởi đầu rực cháy cho năm mới (4)
- Chương 284 - Bị nghiền nát bởi tai ương bất ngờ (1)
- Chương 285 - Bị nghiền nát bởi tai ương bất ngờ (2)
- Chương 286 - Bị nghiền nát bởi tai ương bất ngờ (3)
- Chương 287 - Bị nghiền nát bởi tai ương bất ngờ (4)
- Chương 288 - Hãy trở thành nhân lực của ta (1)
- Chương 289 - Hãy trở thành nhân lực của ta (2)
- Chương 290 - Hãy trở thành nhân lực của ta (3)
- Chương 291 - Cút đi, tên tập sự chẳng biết nướng bánh (1)
- Chương 292 - Cút đi, tên tập sự chẳng biết nướng bánh (2)
- Chương 293 - Quả nhiên là Câu lạc bộ Làm bánh (1)
- Chương 294 - Quả nhiên là Câu lạc bộ Làm bánh (2)
- Chương 295 - Quả nhiên là Câu lạc bộ Làm bánh (3)
- Chương 296 - Quả nhiên là câu lạc bộ làm bánh (4)
- Chương 297 - Bao nhiêu điều chất chứa trong tâm trí anh? (1)
- Chương 298 - Bao nhiêu điều chất chứa trong tâm trí anh? (2)
- Chương 299 - Bao nhiêu điều chất chứa trong tâm trí anh? (3)
- Chương 300 - Bao nhiêu điều chất chứa trong tâm trí anh? (4)
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 05 - Chuyển công tác (2)
Nghe xong câu nói vô trách nhiệm “Lỡ có chuyện thì tệ nhất cũng chỉ là chiến tranh thôi chứ gì?”, tôi không tài nào ngồi yên nổi nữa. Tôi vội vã bàn giao công việc cho Phó phòng, phân bổ những đầu việc khẩn cấp cho các Trưởng khoa, rồi thúc đẩy việc chuẩn bị lên đường đến Học viện. Bốn năm làm công chức, đây là lần đầu tiên tôi nhận một lệnh điều động trời giáng thế này.
“Tiện thể, chẳng phải chúng ta đã quyết định rút quân khỏi Học viện, chỉ để lại nhân lực tối thiểu sao? Vậy thì, người sẽ hỗ trợ tôi tại đó là...?”
“Không có.”
“Ừm, vậy còn kinh phí hỗ trợ thì sao?”
“Cũng không.”
“...Thế còn chi phí hoạt động?”
“Không có nốt.”
“Vậy rốt cuộc thì có cái gì đây?”
“Chẳng có gì cả.”
Đúng là quá quắt mà. Người ta thường bảo không ai nỡ nhổ nước bọt vào mặt người đang cười, nhưng tôi thấy mình hoàn toàn có thể tặng một cú đấm vào cái bản mặt tươi cười của vị Bộ trưởng Bộ Ngoại giao chứ đừng nói đến nước bọt.
“Xin lỗi cậu. Bên ba nước kia làm căng quá. Ta thật sự phải rút sạch, không chừa một ai.”
“Làm sao tôi có thể hoạt động trong môi trường như vậy được chứ? Ngay cả đợt phái cử lên phương Bắc còn được chu cấp vật tư đầy đủ cơ mà!”
“Nhưng cậu đừng quá lo. Chỉ cần cậu có mặt tại Học viện đã là điều quan trọng nhất rồi.”
Tôi chẳng tài nào hiểu nổi kiểu người vừa buông lời khiến người ta thêm lo, lại vừa dặn dò đừng lo lắng. Tôi thở dài thườn thượt khi nhớ lại cuộc đối thoại cuối cùng với vị Bộ trưởng Bộ Ngoại giao.
Thân là Trưởng phòng mà phải đi công tác vô thời hạn đã đủ ấm ức, nơi đến lại là Học viện càng khiến tôi phát điên, vậy mà giờ đây, kẻ sắp lên đường này lại chẳng nhận được một đồng hỗ trợ nào. Cụm từ “đơn thương độc mã” giờ đây không còn là phép ẩn dụ nữa. Tôi thật sự phải một mình lẻn vào Học viện rồi cắm rễ ở đó.
“Dù sao thì vào kỳ nghỉ cậu vẫn có thể quay về nghỉ ngơi. Cứ xem như mình là học viên của Học viện đi.”
“Làm ơn, ngài im đi cho tôi nhờ.”
Tôi nghiến răng trước những lời khiêu khích rõ như ban ngày của vị Bộ trưởng. Còn nói chuyện kỳ nghỉ nữa chứ. Kỳ nghỉ có ý nghĩa gì với một công chức, chẳng qua chỉ là thay đổi nơi làm việc mà thôi. Trước phản ứng gay gắt của tôi, vẻ mặt chế nhạo của vị Bộ trưởng như muốn nói ‘cậu tức giận thì làm gì được ta’ cứa sâu vào lồng ngực.
Đời tôi đúng là có phúc tám đời mới gặp phải một cấp trên như thế này. Tên khốn.
“Giờ tôi xin phép đi. Xin hãy đưa giấy điều động cho tôi.”
Nếu đã không thể thay đổi tương lai bị tống vào Học viện, thì tốt nhất nên nhanh chóng thoát khỏi cái bản mặt khó ưa này. Cứ mỗi lần nhìn mặt vị Bộ trưởng là tinh thần của tôi lại bị bào mòn từng giây từng phút.
Trước yêu cầu của tôi cùng bàn tay chìa ra, vị Bộ trưởng nhếch mép cười rồi đưa cho tôi giấy điều động. Vẻ mặt như nuốt phải ruồi của tôi trông khá thú vị hay sao nên ông ta định trêu chọc thêm, nhưng thời gian không cho phép giữ người lại lâu hơn.
“Cậu không có ô dù che chở đâu nên hãy cẩn thận đấy.”
“Đã hiểu.”
Ông ta trêu thêm một lần cuối.
“Khoa 1 hãy điều tra chủ yếu những gì tôi đã chỉ.”
“Vâng~”
“Khoa 2 phân loại riêng hồ sơ cấp 2. Mọi người biết là phải làm cho nhanh rồi chứ?”
“Vâng, vâng, dĩ nhiên rồi.”
“Khoa 3 và 5 không có việc gì lớn nên cứ tùy cơ ứng biến nhé.”
“Tôi hiểu rồi.”
“Tôi sẽ ghi nhớ.”
“Còn... Phó phòng, anh cố gắng nhé.”
“Vâng, cảm ơn anh.”
Đứng trước tòa nhà Bộ Tài chính, tôi căn dặn các cán bộ lần cuối rồi đưa mắt nhìn họ với ánh mắt đầy lo âu. Người đáng được an ủi nhất chính là vị Phó phòng phải gánh thêm việc vì tôi bị điều động đi, còn Trưởng khoa 5 là người biết điều ở mức tối thiểu nên có thể bỏ qua. Nhưng liệu các Trưởng khoa khác có chịu ngồi yên ở phòng Thanh tra khi không có Trưởng phòng hay không...?
‘Hay là bây giờ mình lôi Trưởng khoa 2 theo nhỉ?’
Nếu ba Trưởng khoa hợp lại thành một thể thống nhất, không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Chẳng phải họ là những kẻ điên rồ đã thành công vượt qua sự giám sát của tôi ngay cả khi tôi túc trực trong phòng làm việc, để rồi chọc cho Hoàng Kim Công tước nổi trận lôi đình đó sao.
Sau Hoàng Kim Công tước sẽ là ai đây? Toàn Thắng Công tước hay Thiết Huyết Công tước chăng? Khi đó có lẽ tôi thật sự phải chạy đến dinh thự Công tước, dập đầu chịu tội và đem các Trưởng khoa ra tế thần mất. Trưởng phòng này không biết gì hết, xin hãy tha mạng cho tôi!
“...Sao anh lại nhìn tôi như vậy? Đáng sợ quá.”
Trưởng khoa 2 rùng mình trước ánh mắt của tôi rồi ngập ngừng hỏi, có lẽ anh ta đã thoáng thấy được một thế giới song song nơi bản thân bị đem đi tế thần.
“Không, không có gì đâu.”
Đến phút cuối, tôi vẫn còn phân vân không biết có nên vận dụng kế sách ma nước dìm người, kéo theo Trưởng khoa 2 không, nhưng cuối cùng đành lắc đầu từ bỏ. Chẳng phải tình huống hiện tại là tôi phải một mình đơn độc ra đi dưới danh nghĩa thanh tra để không gây kích động cho ba nước đó sao.
Bây giờ đột nhiên muốn đưa Trưởng khoa 2 đi cùng cũng không được, mà cũng chẳng có lý do gì để làm vậy. Thật ra thì lý do có thừa, nhưng việc không thể đưa đi thì vẫn vậy.
‘Mình thật sự phải tin tưởng mà đi sao? Tin vào mấy tên này ư?’
Tôi thu hình ảnh mấy người Trưởng khoa đang cười khúc khích vào mắt. Trước mắt bỗng tối sầm lại.
“Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để không gây ra vấn đề gì. Sao có thể tạo thêm gánh nặng cho Trưởng phòng, người sẽ phải vất vả nơi đất khách quê người được chứ.”
Thấy nét mặt tôi có chút biến sắc, cuối cùng Phó phòng cũng lên tiếng, và chỉ đến lúc đó tôi mới có thể gật đầu. Phải rồi, không tin được Trưởng khoa thì tin Phó phòng vậy.
“Nhưng nếu có chuyện gì thì phải liên lạc ngay nhé.”
“Vâng. Nhất định.”
“...Được rồi.”
Sau khi lặng lẽ thì thầm lần cuối với Phó phòng, chiếc xe ngựa chở tôi xuôi về phương Nam.
“Chết tiệt, đường xá như cái quái gì thế này.”
Chiếc xe ngựa, sau khi tạm gác lại nỗi lo để oai phong lăn bánh, càng tiến gần Học viện lại càng rung lắc dữ dội như đang lên cơn co giật theo một điệu nhạc điên cuồng nào đó. Này bác xà ích, bác xà ích ơi, quẩy lên nào...
Tôi nhớ rõ là ngày xưa ngân sách đã được duyệt cho việc thi công con đường quanh đây, nhưng nhìn tình trạng này thì có vẻ nó đã được dùng để mở rộng dinh thự của quan chức địa phương thay vì làm đường. Tên khốn, chờ đấy, đến nơi ta sẽ xử ngươi đầu tiên.
Ngay khi tôi ghi tên vị quan chức địa phương vô danh vào đầu sổ đen, chiếc xe ngựa lại rung lắc thêm một lần nữa như để tán thành quyết định đó. Chắc mày cũng mệt mỏi lắm khi phải chạy trên con đường này nhỉ. Tôi, kẻ một mình lên đường nhận nhiệm vụ, từ lâu đã kết một tình bạn nhỏ với chiếc xe ngựa này rồi.
Dù có người đánh xe ở bên ngoài, nhưng vì khoảng cách thân phận quá lớn, nếu tôi bắt chuyện thì anh ta sẽ hoảng sợ mất, nên có thể nói chiếc xe ngựa là người bạn duy nhất của tôi. Dù vậy, cái kiểu thể hiện tình bạn xóc nảy thế này thì xin miễn cho.
“Khỉ thật. Không dùng được Dịch chuyển đúng là bất tiện.”
Dịch chuyển không phải là ma pháp phổ biến, nhưng để di chuyển thuận lợi, các thành phố lớn trong Đế quốc đều được lắp đặt pháp trận dịch chuyển. Dĩ nhiên, xét đến tầm quan trọng của Học viện, lẽ ra nơi đó cũng phải có một pháp trận, nhưng do tính đặc thù của khu vực mà Học viện tọa lạc, việc lắp đặt pháp trận đã bị loại bỏ hoàn toàn.
Vào cái thời Đế quốc Kephelopen còn là một vương quốc non trẻ, Đế quốc Apels là cường quốc hùng mạnh nhất đại lục. Nơi từng là thủ đô phồn hoa của Đế quốc Apels đó chính là vị trí của Học viện ngày nay.
Hình như là, Đế quốc Apels đã khuyến khích giáo dục và xây dựng nên Học viện lộng lẫy này, và Kephelopen sau khi hạ bệ Apels cũng không nỡ phá đi, mà xây mới lại càng không, nên đã quyết định trưng dụng lại. Vả lại, lúc đó ngân khố cũng eo hẹp nên họ không có nhiều lựa chọn.
Tuy nhiên, người ta truyền lại rằng, nếu một thành phố từng là thủ đô của kẻ địch trở nên quá sầm uất và dễ tiếp cận, nó có thể tạo điều kiện cho quân phục hưng Apels tập kết, vì vậy họ đã cố tình không lắp đặt pháp trận. Đại khái là vì lý do đó mà Học viện cho đến nay vẫn không được hưởng lợi ích từ Dịch chuyển, và nhờ vậy, nơi đây trở thành một địa điểm chỉ có thể đến bằng cách hành hạ xe ngựa. Hoặc thuê một pháp sư có thể sử dụng Dịch chuyển.
Dĩ nhiên đó có thể là một lý do hợp lý vào thời điểm đó, nhưng giờ đây, 300 năm sau khi giày xéo lên Apels, chuyện đó chẳng còn đáng để bận tâm. Bởi quân phục hưng Apels từ lâu đã bị Kephelopen truy lùng ráo riết đến mức tan thành tro bụi rồi.
Thực ra, lý do họ vẫn trì hoãn việc lắp đặt cho đến bây giờ đơn giản là vì nó quá đắt đỏ. Pháp trận dịch chuyển đâu phải thứ ai cũng làm được, chi phí duy trì cũng không phải chuyện đùa. Khu vực gần Học viện thực sự chỉ có mỗi Học viện, nên chẳng mấy ai có việc cần đến đó, mà trong Học viện lại đầy đủ tiện nghi nên học viên cũng chẳng cần ra ngoài...
‘Bộ trưởng, cái đồ chết tiệt.’
Chắc chắn là vậy, vì vài tháng trước tôi đã chứng kiến vị Bộ trưởng bác bỏ đề xuất lắp đặt pháp trận tại Học viện với lý do đó. Nếu biết mình sẽ bị điều động đến Học viện thế này, lúc đó tôi đã sống chết tìm cách để đề xuất ấy được thông qua rồi. Rốt cuộc, vấn đề vẫn là do Bộ trưởng. Cầu cho lão già đó đột tử ở xó nào đi.
“Thưa Trưởng phòng, đã bắt đầu thấy Học viện rồi.”
“Ồ.”
Vì không có ai để nói chuyện, tôi cứ để mặc cho suy nghĩ trôi đi, nhưng khi nghe lời người đánh xe, tôi vui mừng nhìn ra ngoài cửa sổ, thu vào mắt bức tường thành khổng lồ thấp thoáng hiện ra. Oa, cao thật...
“Tráng lệ thật. Ở khoảng cách này mà đã to lớn đến vậy.”
“Chắc ngài Trưởng phòng cũng biết, các thương nhân buôn bán cho giảng viên và học viên dần dần tụ tập lại nên quy mô đã trở nên khá lớn. Rồi gia đình của các thương nhân, và các thương nhân khác nhắm đến đối tượng là những gia đình đó lại kéo đến, biến Học viện từ một cơ sở giáo dục đơn thuần trở thành một thành phố.”
‘Thành phố Học viện...’
Có cảm giác như sẽ có một học viên nào đó bắn railgun rất giỏi ở đây.
Sau đó, giữa tôi và người đánh xe lại là một khoảng lặng, chỉ còn tiếng lộc cộc của xe ngựa vang vọng. Sau chuyến đi dài và gian khổ, việc nhìn thấy Học viện đã khiến chúng tôi mở lời, nhưng mối quan hệ của cả hai vẫn còn ngượng ngùng để có thể trò chuyện cởi mở. Sự im lặng ngột ngạt chỉ bị phá vỡ khi xe đi qua cổng thành.
“Lực lượng canh gác có vẻ đã giảm đi nhiều rồi.”
Cất giấy điều động vừa cho lính gác xem để qua cổng thành vào trong áo, tôi nhìn ra con đường bên ngoài cửa sổ. Dòng người đông đúc, cửa hàng san sát. Nhưng không thấy bóng dáng lính gác nào. Tất cả đều là dân thường sống trong Thành phố Học viện, à không, là Học viện.
“Hừm, vậy sao? Đây là lần đầu tiên tôi đến Học viện nên không rõ lắm.”
“Như ở cổng thành ban nãy, bình thường phải có 4 người canh gác.”
Lời nói đó khiến tôi nhớ lại lúc đi qua cổng thành. Ngoài việc thấy cảnh người lính run lẩy bẩy khi tôi đưa giấy điều động trông khá thú vị nên đã buông lời khen ngợi, thì đúng là chỉ có 2 người lính gác cổng thay vì 4.
‘Đúng là họ đã rút quân chỉ để lại số lượng tối thiểu.’
“Không có người hỗ trợ nào trong Học viện đâu.”
“Tất cả đã rút đi nên sẽ không có ai giúp được cậu đâu.”
“Cay cú thì làm được gì. Nếu thấy bất mãn thì cậu đã nên làm Bộ trưởng rồi.”
Lời của vị Bộ trưởng Bộ Ngoại giao (trong ký ức đã bị bóp méo một cách cực kỳ chủ quan) lại hiện về. Nghe bằng tai, hiểu bằng đầu không thấm bằng việc tận mắt chứng kiến. Tại Học viện, một không gian xa lạ chưa từng có duyên trong đời, tôi phải một mình chống chọi dưới cái tên thanh tra.
‘Kỳ nghỉ... là khi nào nhỉ...?’
Đại học thường là tháng 6, ở đây cũng vậy sao?
Cảm nhận lại tâm trạng của một học viên vừa mới nhập học đã mong đến ngày bế giảng, tôi chỉ có thể chấm dứt chuỗi ngày vật vã trên xe ngựa khi nó dừng lại trước Tòa nhà chính của Học viện.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
10 Bình luận