Web Novel

Chương 174 - Tình thế đảo chiều (3)

Chương 174 - Tình thế đảo chiều (3)

Kể từ khi trông thấy chiếc túi có lẽ phải đạt cấp độc nhất trở lên, tôi liên tục gặp ác mộng.

Nào là tứ chi của tên gián điệp bị phanh thây, treo ở bốn phía đông tây nam bắc của Học viện, thủ cấp thì lại bị bêu trước Tòa nhà chính. Rồi thì Hiệu trưởng, sau khi chứng kiến cảnh tượng đó, liền tức giận đến độ như trẻ lại cả chục tuổi. Đó là trận pháp triệu hồi ác quỷ hay gì đây.

À, chưa kể đám học viên sợ đến hồn bay phách lạc, chạy về mách với gia tộc. Các gia tộc sau khi nghe con em mình khóc lóc kể lể liền lũ lượt gửi đơn kháng nghị tới bộ máy hành chính. Và thế là tôi bị vị Bộ trưởng mắng cho một trận nên thân.

‘Sao mà thật đến thế không biết.’

Dù chỉ là cơn ác mộng thêu dệt từ những viễn cảnh tồi tệ nhất, nó lại hợp lý đến mức khiến tôi muốn phát điên. Nếu là một giấc mơ hoang đường thì tôi đã mặc kệ nó rồi, nhưng nếu lỡ sảy chân một bước, mọi chuyện thực sự có thể diễn biến như vậy.

Thật muốn điên lên. Từ giờ trở đi, tôi phải tránh mọi hình thức kỷ luật, dù là nhỏ nhất. Chỉ cần viết thêm một bản tường trình nữa thôi là tôi sẽ bị tống giam ngay lập tức, trở thành một Trưởng phòng mang tiền án tiền sự.

“Em... dẫu có chuyện gì xảy ra, em cũng sẽ luôn đứng về phía anh!”

Trong một thoáng, tôi đã hình dung ra cảnh Marghetta nức nở bên ngoài song sắt. Mấy cái tưởng tượng kiểu này lúc nào cũng hiện lên rõ mồn một.

Cảm giác tội lỗi này sắp làm mình phát điên mất. Hay là mình lại mang theo thuốc độc phòng thân như ngày xưa nhỉ?

“Anh ơi?”

“À.”

Giọng nói của Louise đã kéo tôi ra khỏi vực sâu tăm tối của chính mình.

“Sao vậy? Có chuyện gì à?”

Tôi cố gắng chỉnh đốn lại nét mặt rồi lên tiếng, Louise liền nhìn tôi bằng ánh mắt đầy lo lắng.

“Em thấy anh mới là người có chuyện thì đúng hơn.”

Trước câu nói đó, tôi chẳng biết đáp lại thế nào. Đúng là có chuyện, mà còn là chuyện cực kỳ lớn.

Nhưng việc bị người khác đọc vị qua nét mặt thế này thật khiến tôi phiền lòng. Ngày xưa tôi che giấu cảm xúc giỏi lắm cơ mà, sao dạo này lại hay bị phát hiện thế nhỉ.

‘Do em ấy tinh ý sao?’

Có lẽ đó là hào quang của nữ chính, giỏi giang mọi thứ trừ chuyện tình cảm của bản thân. Chắc là vậy rồi.

Dù sao đi nữa, một khi đã bị Louise nhìn thấu, tôi không thể che giấu hoàn toàn được nữa. Cứ khăng khăng ‘không có chuyện gì’ chỉ càng làm cô ấy thêm nghi ngờ và tò mò mà thôi.

Hơn nữa, với tính cách của Trưởng khoa 1, cô ấy sẽ không chịu ngồi yên ở Học viện đâu. Chắc chắn cô ấy sẽ chạy đến phòng sinh hoạt câu lạc bộ để ghé chơi.

‘Nói trước thì hơn.’

Một vị khách từ bên ngoài sắp ghé thăm. Thậm chí tôi còn biết trước việc cô ấy sẽ đến. Nếu cứ im lặng không nói gì thì còn đáng ngờ hơn.

Vả lại, Trưởng khoa 1 cũng đã gặp các thành viên câu lạc bộ ở hội chợ triển lãm rồi. Nói ra cũng chẳng sao.

“Thật ra là sắp có khách đến đó em.”

Cuối cùng, sau một hồi đắn đo, tôi đã quyết định lên tiếng.

Phải rồi, cứ nói thẳng ra rồi giữ chân cô ấy ở phòng sinh hoạt câu lạc bộ vậy. Dù sao thì người đi lùng sục gián điệp nội bộ cũng là Trưởng khoa 2. Trưởng khoa 1 chỉ có việc để làm sau khi đã tìm ra tên gián điệp mà thôi.

“Khách ạ?”

“À, là cái cô... tóc trắng, mắt đỏ. Hồi ở hội chợ triển lãm ấy.”

“À, là chị ấy?”

Louise gật đầu, chứng tỏ cô ấy vẫn nhớ rõ. Quả thực, đó là một ngoại hình mà chỉ cần gặp một lần cũng khó lòng quên được.

“Cô ấy... hơi tùy hứng một chút.”

Có vẻ Louise đã tin lời giải thích rằng tôi không vui vì có một vị khách phiền phức sắp đến. Nói một cách chính xác thì điều đó cũng đúng, nên lại càng có sức thuyết phục hơn.

Việc Trưởng khoa 1 đến đã đủ phiền rồi, mà nguyên nhân khiến cô ấy phải tới, Thủy Triều Đỏ, lại còn phiền toái hơn nữa.

‘Chết tiệt.’

Không biết từ đâu mà toàn những vị khách thế này kéo đến.

“Chị ấy rất thích bánh mì, em phải chuẩn bị trước mới được.”

Nhìn dáng vẻ mỉm cười dịu dàng của Louise, lòng tôi lại càng thêm nặng trĩu. Chủ nhà thì tốt bụng thế này, sao khách khứa lại...

“Cô ấy ăn gì cũng được nên em đừng vất vả quá.”

“Hì hì, dù sao cũng là khách mà anh.”

Cô ấy tốt bụng thế này cơ mà...

“Bọn tôi đến rồi đây.”

“Ha ha, chúng tôi có hơi muộn một chút.”

Không lâu sau, các thành viên câu lạc bộ, không hiểu sao hôm nay lại đến muộn, lục tục kéo vào.

‘Sự cân bằng sao.’

Nhìn các thành viên, tôi chợt nảy ra suy nghĩ đó. Phải chăng trưởng câu lạc bộ tốt bụng vô ngần là để cân bằng lại cho các thành viên quá đỗi kỳ quái này?

Hóa ra nhân cách trung bình của cả câu lạc bộ là do một mình Louise gồng gánh.

***

Ngồi xe ngựa đường dài là một việc vô cùng nhàm chán. Vừa xóc nảy, vừa ngột ngạt, nếu đêm xuống mà không tìm được thành phố hay làng mạc nào để nghỉ lại thì còn phải ngủ ngoài trời.

Dù vậy, chuyến đi lần này lại vô cùng vui vẻ. Đây là con đường đến gặp Trưởng phòng, chút thời gian ngồi trên xe ngựa thì có đáng là bao. Dù có phải đến tận cùng lục địa, tôi cũng tự tin mình có thể đi bộ đến đó.

“Hưm hưm~”

Có lẽ vì tâm trạng đang phơi phới nên tôi bất giác ngâm nga một giai điệu.

“Vui thế cơ à?”

Ngay lúc đó, Trưởng khoa 2 lên tiếng. Hỏi có vui không ư, đúng là một câu hỏi thừa.

“Nếu chỉ có mình tôi đi thì còn vui hơn nữa.”

“Vậy thì cô tự đi mà tìm gián điệp đi.”

Gương mặt đầy vẻ chế giễu của Trưởng khoa 2 khiến tôi sôi máu. Đúng là đồ hèn, lại dùng lý lẽ xác đáng để phản bác.

“Này!”

Thế là tôi ra tay. Một kẻ yếu ớt như anh ta mà dám cãi lại sao.

Trưởng phòng từng nói, giữa lời hay và một trận đòn chỉ khác nhau có một chút thôi. Với tư cách là một Trưởng khoa, tôi đang hành động theo ý chỉ của anh ấy.

Tôi hài lòng gật đầu khi nhìn Trưởng khoa 2, người dạo này chỉ cần một cái chạm nhẹ cũng đủ để co giật toàn thân. Phản ứng của anh ta dạo này tốt thật, đánh rất sướng tay.

“Giá như sau này cũng được như vậy thì tốt.”

“Nghe kinh khủng thật.”

Thì tôi nói cho kinh khủng mà.

Nhưng tôi đã không nói ra những lời đó. Hạn ngạch bắt nạt cho ngày hôm nay đã đủ rồi.

“Chắc tối nay là đến nơi nhỉ?”

“Vâng. Chắc khoảng đó là được rồi.”

Tôi liếc nhìn bản đồ rồi trả lời câu hỏi của Trưởng khoa 2, người đang xoa bóp vai mình. Vừa mới đi qua lãnh địa Nam tước Randen, nên đến tối là thừa sức tới nơi.

“Mà không ngờ ở Học viện cũng có Thủy Triều Đỏ đấy.”

Tôi nghiêng đầu trước câu nói của anh ta: “lần này không thể xử lý như ngày xưa được”. Anh ta nói cứ như thể đã từng gặp chúng trước đây vậy?

“Trước đây anh từng gặp chúng rồi à?”

“Lúc còn là thành viên đội thì gặp thường xuyên. Sao cô lại nói như chưa từng thấy bao giờ vậy?”

“Trước khi lên làm Trưởng khoa, tôi mới gặp đúng một lần thôi.”

So với danh tiếng của mình, Thủy Triều Đỏ rất khó gặp. Một phần là do Đế Quốc theo đuổi chính sách không khoan nhượng, không nương tay với chúng nên hầu hết đều bị tiêu diệt tại chỗ. Nhưng kể cả khi cố gắng bắt sống để thẩm vấn, nhiều tên cũng tự sát ngay lúc đó.

Vì thế nên lúc còn là thành viên đội, tôi cũng chỉ được thấy một lần. Thậm chí vì chỉ là một thành viên quèn nên còn không được tham gia thẩm vấn tử tế.

“Đồ ích kỷ, dám giữ xem một mình. Khoa 1 chúng tôi hiếm khi được thấy Thủy Triều Đỏ lắm đấy.”

Chợt nhớ lại nỗi ấm ức ngày đó, tôi bất giác càu nhàu. Nếu là những kẻ vốn dĩ khó gặp thì không nói làm gì, đằng này Khoa 2 lại độc chiếm một cách hèn hạ.

“Thế thì biết làm sao được. Trưởng phòng tiền nhiệm ra lệnh giết hết mà.”

Lời nói cùng cái nhún vai của Trưởng khoa 2 khiến tâm trạng tôi tệ đi. Đúng là Trưởng phòng tiền nhiệm có vấn đề. Vừa vô vị, vừa cứng nhắc, lại chẳng ngầu chút nào.

Hầu hết những chuyện không hay tôi gặp phải trong thời gian làm việc ở Phòng Thanh tra đều là do Trưởng phòng tiền nhiệm gây ra. Từ khi Trưởng phòng hiện tại nhậm chức, mọi thứ đều rất vui vẻ.

“...Nhưng mà, Trưởng phòng tiền nhiệm không phải là ngài Bộ trưởng sao?”

Đang cau mày, tôi chợt nảy ra một ý nghĩ rồi dè dặt lên tiếng. Nghĩ lại thì, người làm Trưởng phòng trước ngài ấy chẳng phải là ngài Bộ trưởng hay sao? Dù chưa đầy một tháng nhưng ngài ấy cũng từng giữ chức vụ đó mà?

“Chính thức thì không phải đâu. Ngài ấy được thăng thẳng lên chức Bộ trưởng trước cả khi Bệ hạ phê chuẩn.”

“Wow.”

Vậy ra chính thức là được thăng liền hai cấp. Nghe thì ghê gớm thật đấy nhưng tôi chẳng thấy ghen tị chút nào.

“Dù sao thì, thời Trưởng phòng tiền nhiệm, chỉ cần phát hiện một thành viên Thủy Triều Đỏ thôi là cả ngôi làng đó sẽ bị san phẳng.”

Nghe vậy, tôi cũng nhớ ra. Hình như ông ta nói tất cả đều là đồng phạm tiềm năng, nên việc càn quét là chính đáng.

Bây giờ nghĩ lại vẫn thấy thật điên rồ. Cách làm đó chẳng hiệu quả hơn chút nào, ngược lại còn khiến chúng sợ hãi lẩn trốn kỹ hơn, hoặc ôm hận mà hóa rồ.

“Không thể san phẳng Học viện được, gay go thật đấy.”

Hơn nữa, đây là phương pháp không thể sử dụng trong tình huống hiện tại. Đúng là Trưởng phòng tiền nhiệm...

“Vậy nên lần này phải làm cho tốt. Cố gắng bắt sống càng nhiều càng tốt.”

“Vâng~”

Tôi vui vẻ gật đầu. Trưởng khoa 2 tìm được bao nhiêu gián điệp thì số nguyên liệu của tôi cũng tăng lên bấy nhiêu. Được gặp Trưởng phòng đã là một niềm vui, nhưng chuyện này cũng không tệ chút nào.

Khi tâm trạng bực dọc dần tan biến, tôi liếc mắt sang bên cạnh.

‘Anh ấy sẽ thích chứ.’

Khác với lần ở hội chợ triển lãm, lần này tôi còn chuẩn bị cả quà.

“Đối với người bị giam giữ, đậu phụ là tuyệt nhất. Miệng thì nói không thích chứ trong lòng mừng như điên đấy.”

Đó là lời Trưởng phòng đã nói ngày xưa, khi ngài Bộ trưởng bị tạm giam.

Vậy nên Trưởng phòng chắc chắn cũng sẽ thích. Dù là quản thúc hay tạm giam thì cũng đều là bị nhốt cả thôi.

‘Nghe nói đây là món ăn bồi bổ của Armein.’

Hơn nữa, tôi cũng đã rất cẩn thận khi chọn món quà. Chỉ tặng mỗi đậu phụ không thì thật nhàm chán.

Người Armein cũng tài thật. Sao họ có thể nghĩ ra cách làm bánh kem bằng đậu phụ nhỉ?

***

Khi tôi đang nghỉ ngơi trong phòng thì đột nhiên có tiếng gõ cửa.

Đến rồi, cuối cùng thì cái gì đến cũng phải đến.

“Tôi ra đây—”

Cạch

“Oa, mở được rồi.”

“Học viện cũng thường thôi nhỉ.”

Lũ khốn này.

Màn trình diễn kỳ quái của hai kẻ tự mình mở khóa vào phòng trước cả khi chủ nhà kịp ra mở cửa khiến tôi phải đưa tay lên ôm gáy.

Lũ khùng này, dù có mở được cửa thì việc chờ chủ nhà ra mở cũng là một quy tắc xã giao cơ bản đấy.

“Trưởng phòoong! Lâu rồi không gặp!”

Khi tôi đang đứng nhìn cảnh tượng đó với tâm trạng phức tạp, Trưởng khoa 1 vừa vẫy tay lia lịa vừa tiến lại gần.

Thôi được rồi, dù sao họ cũng đến để giúp đỡ, mình cũng nên chào đón—

“Đây là quà!”

...họ.

“Quà?”

Một hồi chuông báo động từ bản năng chạy dọc sống lưng tôi. Từ bao giờ mà từ “quà” lại trở nên đáng sợ thế này.

“Vâng! Tôi đã chuẩn bị rất kỹ từ mấy ngày trước đấy!”

‘Chết tiệt.’

Nghe thêm câu đó, tôi lại càng không thể từ chối. Dù rõ ràng đây là một món đồ chẳng tầm thường, nhưng tôi không thể phớt lờ thành ý của cấp dưới mà không có lý do chính đáng được.

Dù đã quá rõ ràng. Tương lai phải ôm gáy lần nữa đã hiện ra rành rành trước mắt.

‘Điên mất thôi.’

Đây là hành vi bắt nạt cấp trên tại nơi làm việc đấy. Hồi tôi còn làm Trưởng nhóm, chuyện này không thể nào tưởng tượng nổi.

“Cảm ơn cô.”

Tôi chuẩn bị sẵn tinh thần rồi nhận lấy chiếc hộp mà Trưởng khoa 1 đưa cho.

Là do mình cả nghĩ sao? Cái cảm giác nặng trịch này sao mà quen thế.

‘A.’

Ngay khi mở chiếc hộp ra, tôi đã đứng hình tại chỗ. Thật đáng buồn, đó không phải là do tôi cả nghĩ.

“Anh có thích không?”

Trước câu hỏi cùng tiếng cười khúc khích của Trưởng khoa 1, tôi lặng lẽ ngẩng đầu lên.

“Trưởng khoa 1 đã rất vất vả để tìm được nó đấy. Món này không nổi tiếng ở Armein nên không có nhiều hàng đâu.”

Tôi khó khăn gật cái đầu cứng đờ trước lời giải thích của Trưởng khoa 2, người vừa quay lại sau khi khóa cửa.

Vậy là tôi phải ăn món ăn không tên tuổi này đến hai lần.

“...Cảm ơn.”

Cảm ơn nhé, lũ khốn này.

“May quá, có vẻ như anh rất thích!”

“Chà, cả đời tôi mới thấy thứ này lần đầu đấy.”

Tôi chỉ biết nhìn chằm chằm vào chiếc bánh kem, mặc cho hai người kia đang cười khúc khích ở hai bên.

‘Chết tiệt.’

Và rồi, cả ba chúng tôi cùng chia nhau ăn chiếc bánh kem đậu phụ. Trớ trêu thay, nó lại ngon nên càng bực mình hơn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!