Hôm nay tôi đang mơ. À không, có lẽ là từ hôm qua rồi.
“Chủ nhân.”
Hay cả cuộc đời này vốn dĩ chỉ là một giấc mộng? Liệu cuộc sống mà tôi ngỡ là xuyên không đây thực chất chỉ là một cơn mơ dài bất tận?
Biết đâu một vị thần điên rồ nào đó đang dùng mana kích thích não bộ của tôi cũng không chừng. Enen, tên khốn độc ác đó.
“Ch-chủ nhân?”
‘A.’
Giọng nói run rẩy của Trưởng khoa 4 đã ép tâm trí tôi, vốn đang trôi dạt về một miền xa xăm, phải quay về thực tại. Đến tôi nhìn còn muốn phát điên, huống hồ là cô ấy. Nếu tôi không phản ứng gì, có lẽ cô ấy sẽ bỏ chạy mất.
Trong tình trạng vẫn đang đeo vòng cổ.
‘Chết tiệt.’
Trong thoáng chốc, tôi đã trót mường tượng ra cảnh tượng ấy. Viễn cảnh Trưởng khoa 4 với chiếc vòng trên cổ lao ra khỏi phòng Trưởng phòng, gương mặt đỏ bừng, dáng vẻ hớt hải bỏ trốn.
Nếu vậy thì đời tôi coi như xong. Sự nghiệp công chức thì chưa chắc, nhưng cuộc sống xã hội của tôi thì chấm dứt thật. Tuyệt đối không thể để chuyện đó xảy ra.
Thế nên, tôi run rẩy đưa tay... nắm lấy quai cầm mà Trưởng khoa 4 chìa ra. Vừa nắm tôi vừa tự hỏi liệu mình làm vậy có đúng không, nhưng thôi, đằng nào cũng nắm rồi.
“Cảm ơn, chủ nhân.”
Vừa dứt lời, vẻ mặt đang run rẩy vì lo lắng của Trưởng khoa 4 bỗng rạng rỡ hẳn lên. Nghĩ lại mới thấy, chẳng biết từ lúc nào cách xưng hô của cô ấy đã đổi từ Trưởng phòng thành chủ nhân rồi.
Thật choáng váng. Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra trong mấy ngày qua vậy?
“...Cô nói sẽ giao phó mọi thứ cho tôi?”
“Vâng, thưa chủ nhân.”
Khi tôi khe khẽ cất lời, cô ấy quả quyết gật đầu, trông vô cùng chân thành. Không còn là thái độ vạch rõ giới tuyến và ngoảnh mặt làm ngơ như lần trước, mà là một ý chí kiên định rằng sẽ thực sự tuân theo ý muốn của tôi.
Được rồi, tốt thôi. Đây quả là một quyết định sáng suốt. Cuối cùng cô ấy cũng chịu đường hoàng đối mặt thay vì trốn chạy, sao lại không tốt cho được.
Nhưng mà chỉ cần nói miệng là đủ rồi, cớ gì phải bày thêm màn trình diễn vòng cổ này nữa.
“Một lời hứa thật ấn tượng.”
Mang tâm tư đó, tôi thận trọng hỏi. Rốt cuộc cô đang nghĩ gì mà lại thể hiện lời hứa của mình theo cách này. Nếu có dù chỉ một người nhìn thấy, cuộc sống xã hội của tôi đã tiêu tùng rồi.
“À, Elizabeth bảo rằng nếu tôi làm thế này, thì những việc còn lại chủ nhân sẽ lo liệu hết.”
Trước câu hỏi của tôi, Trưởng khoa 4 đáp lại với vẻ e thẹn.
Lòng tôi nặng trĩu. Không ngờ trong nhà lại có gián điệp. Đã khuyên thì khuyên điều gì đó bình thường một chút chứ, ai lại đi xui dại thế này.
Lẽ nào đây là thứ tình bạn lệch lạc, kiểu như không thể một mình gánh chịu quá khứ đen tối được? Bản thân thì khóc lóc thảm thiết giữa phố phường thủ đô, nên nghĩ bạn mình cũng phải đeo vòng cổ thì mới hả lòng hả dạ hay gì?
Trưởng khoa 1, đúng là một cô nàng đáng sợ.
“Thế cô muốn tôi phải làm thế nào đây?”
Và tôi đã tỏ ra hơi xấu tính với Trưởng khoa 4, người răm rắp nghe theo lời khuyên kỳ quặc kia.
Tôi cũng thấy có lỗi với người đã dũng cảm đeo cả vòng cổ đến đây, nhưng cũng mong cô hiểu cho lập trường của kẻ phải đối diện với cảnh này.
“Cái, cái đó...”
Nghe tôi nói, Trưởng khoa 4 tỏ ra rõ lúng túng. Trưởng khoa 1 đã bảo rằng cứ để tôi lo liệu nốt phần còn lại, vậy mà giờ tôi lại hỏi ngược cô ấy muốn gì, nên trông cô có vẻ hoang mang thấy rõ.
Tôi muốn trêu chọc thêm nữa nhưng đã cố nén lại. Nếu kích động quá mà cô ấy bỏ chạy thì chỉ có tôi chịu thiệt. Dĩ nhiên tay cầm vẫn đang ở trong tay tôi nên dù có chạy cũng sẽ thất bại thôi, nhưng việc điều khiển một người bằng vòng cổ khiến tâm trạng tôi không được thoải mái cho lắm.
“Tôi đùa thôi. Không cần nói tôi cũng biết hết.”
“C-cảm ơn ngài...”
Tôi vỗ nhẹ lên đầu Trưởng khoa 4, cô ấy lí nhí thì thầm bằng một giọng nhỏ dần.
Hãy suy nghĩ tích cực lên nào. Dù màn thể hiện có hơi kỳ quặc, nhưng chẳng phải Trưởng khoa 4 đã tự mình xóa bỏ khoảng cách để đến gần tôi hơn hay sao. Dù có kèm theo một câu thừa thãi là ‘sẽ giao phó mọi thứ cho tôi’, nhưng coi đó là một nét tính cách của cô ấy cũng không sao.
Tới mức này thì cũng có thể xem là một lời tỏ tình hơi mãnh liệt. Đâu đó chẳng phải cũng có kiểu tỏ tình trao đổi đồng giá như ‘tôi sẽ trao cho cậu một nửa cuộc đời tôi, nên hãy trao cho tôi một nửa cuộc đời của cậu’ đó sao.
“Trước tiên hãy tháo cái đó ra đi. Có người nhìn thấy mất.”
Tôi đưa tay ra cổ Trưởng khoa 4 để tìm đầu chốt của chiếc vòng. Lời tỏ tình đã kết thúc đầy ấn tượng rồi, giờ thì mau xử lý cái thứ gớm ghiếc này thôi─
“Hức─!”
“A.”
Đây là lần đầu tôi chạm vào vòng cổ nên đã vô tình siết chặt hơn. Mà vốn dĩ có ai quen thuộc với thứ này đâu chứ.
“Nếu... nếu chủ nhân, muốn─”
Vậy mà Trưởng khoa 4, với khuôn mặt đỏ bừng vì đột ngột bị nghẹt thở, vẫn cố gắng nói một cách đứt quãng.
Nhưng những lời cô ấy thốt ra trong khi nén đau thật quá kinh khủng. Tôi không phải loại người đó. Đừng có đột nhiên biến Trưởng phòng Thanh tra thành Trưởng phòng Quỷ súc chứ.
Giờ ngẫm lại mới thấy, hai từ này có phụ âm đầu giống nhau nhỉ. Chết tiệt.
“...Tôi không có sở thích đó nên cô đừng hiểu lầm.”
Tôi vội vàng tháo chiếc vòng cổ ra rồi ném nó đi thật xa. Cút đi cho khuất mắt, đừng bao giờ gặp lại nhau nữa.
“Có thứ tốt hơn rồi tại sao lại đeo cái đó.”
Rồi tôi lấy chiếc (nửa) nhẫn số 6 từ trong ngực áo ra.
Bằng chứng cho việc sẽ giao phó mọi thứ cho tôi. Nếu muốn thể hiện bằng chứng đó, thì dùng nhẫn là được. Đeo vật chứng lên cổ thì là một tên biến thái điên rồ, chứ đeo lên ngón tay thì chẳng phải là một cặp tình nhân bình thường hay sao.
Tôi tuyệt đối không phải là một kẻ đột biến muốn vế trước.
“Hãy coi nó là một nửa của tôi. Tôi cũng sẽ xem chiếc nhẫn này là một nửa của Fenelia.”
“M-một nửa...”
Tôi vừa nói vừa đeo chiếc (nửa) nhẫn vào ngón tay của Trưởng khoa 4, và đeo chiếc (nửa) nhẫn còn lại vào ngón tay mình.
May mắn thay, từ ‘một nửa’ dường như đã gây ấn tượng sâu sắc với Trưởng khoa 4, cô ấy liên tục gật đầu. Thật lòng thì tôi không muốn vội vàng trao nó trong một bầu không khí như thế này, nhưng vì nhìn thấy cái vòng cổ nên thật khó để giữ được bình tĩnh.
Dù sao thì quá trình có ra sao, chỉ cần hạnh phúc là được, đúng không? Tôi quyết định sẽ nghĩ như vậy.
Ngay khi Trưởng khoa 4 vừa rời đi, tôi đã triệu tập Trưởng khoa 1.
Chắc bản thân cũng có tật giật mình nên cô ấy bước vào với dáng vẻ hết sức dè chừng. Nhìn bộ dạng đó, tôi lại càng thấy khó chịu. Chẳng phải điều đó có nghĩa là cô biết sẽ có vấn đề nhưng vẫn đưa ra lời khuyên như vậy cho Trưởng khoa 4 sao.
“Mọi chuyện ổn thỏa rồi chứ anh?”
Vừa bước vào phòng Trưởng phòng, Trưởng khoa 1 nhìn thấy chiếc vòng cổ bị vứt trong góc rồi cười gượng gạo hỏi.
“Ổn thỏa cả rồi.”
Trước tiên, tôi cũng đưa hai bàn tay đang đeo nhẫn ra cho cô xem rồi đáp. Giờ đây, trên tay tôi đã yên vị sáu chiếc nhẫn, mỗi bàn tay ba chiếc.
Mỗi lần nhìn lại là một lần cảm thấy hơi tự ti, nhưng tôi đang cố gắng vượt qua bằng cách nghĩ về 12 trái banh vàng huyền thoại. Dù sao thì mười ngón tay vẫn có thể che được là may rồi...
“Đúng không? Tôi đã cho một lời khuyên cựcccc kỳ hữu ích đó! Cứ để yên thì chắc cô ấy vẫn còn do dự cho đến giờ đấy?”
Vừa nhìn thấy nhẫn, thái độ của cô ấy liền thay đổi trong chớp mắt, vẻ vênh váo đó trông thật gai mắt.
Lời khuyên hữu ích cơ đấy. Sao không cho một lời khuyên bình thường hơn một chút đi.
“Được rồi. Làm tốt lắm, lại đây ngồi đi.”
Tôi tạm thời nén giận, vỗ vỗ lên đùi mình và nói. Bây giờ chưa phải lúc trừng phạt nên không được hành động hấp tấp.
Và khi tôi bảo ngồi lên đùi, Trưởng khoa 1 liền mở to mắt rồi lon ton chạy lại. Dáng vẻ đó trông như một con mồi sa bẫy, hay chỉ là tôi tưởng tượng vậy thôi nhỉ.
“Hi hi, tôi đâu có mong được thưởng đâu mà~”
Ngay khi Trưởng khoa 1 toe toét cười ngồi xuống đùi, tôi liền ôm chầm lấy cô, không mạnh đến mức làm cô đau, nhưng đủ để không thể thoát ra.
“Không phải phần thưởng đâu.”
“Dạ?”
Vừa được tôi ôm, đôi tai của Trưởng khoa 1 đã đỏ ửng lên, cô ấy nghiêng đầu như thể muốn hỏi ý tôi là gì.
Thật đáng tiếc, nhưng đúng là không phải. Chẳng phải người ta vẫn nói, con đường xuống địa ngục luôn được trang hoàng lộng lẫy hay sao.
“‘Tôi xin lỗi vì đã quậy phá suốt thời gian qua, tôi xin lỗi vì đã liên tục làm những điều kỳ quặc.’”
Tôi khẽ thì thầm vào tai Trưởng khoa 1, và cơ thể cô ấy lập tức cứng đờ.
Đương nhiên rồi. Vì những lời tôi đang thì thầm là những lời mà Trưởng khoa 1 sẽ không thể nào quên cho đến lúc chết.
“‘Tôi xun wỗi ạ... Thau này tôi thẽ nghe lời mà...’“
Tôi cố tình nói ngọng, và Trưởng khoa 1 đang cứng đờ bỗng bắt đầu run lên cầm cập. Hiệu quả thật rõ rệt. Quả nhiên tấn công vào quá khứ đen tối là tuyệt nhất.
Dù Trưởng khoa 1 đã vùng vẫy điên cuồng nhưng cũng không thể nào thoát ra được. Thật lòng mà nói, tôi tự tin có thể thắng dù cho có 10 Trưởng khoa 1 lao vào, huống chi là một Trưởng khoa 1 đã bị tóm gọn trong lúc lơ là cảnh giác.
“‘Xin hãy cho tôi một cơ hội...’”
“A, aaaaaa! Th-thôiiiiiiiiii!!”
“‘Chỉ một lần thôi...’”
“T-tôi xin lỗi! Tôi sai rồi ạaaaaaaaa!”
Xem chừng trêu nữa là cô ấy khóc thật mất, nên tôi chỉ chọc ghẹo thêm khoảng 2 phút nữa rồi mới thả ra.
Hiệu quả thật rõ ràng.
***
Váy, đã chuẩn bị.
Phụ kiện, không có vấn đề.
Bánh kem, chắc chắn rồi.
‘Tốt lắm.’
Đứng trước cửa, tôi kiểm tra đi kiểm tra lại vài lần cho chắc. Mất công chuẩn bị quà mà lại để quên thì khó xử lắm.
Đặc biệt là bánh kem. Đây là thứ quan trọng nhất. Vừa hay sinh nhật Sera cũng vào khoảng thời gian này nên tôi đã chuẩn bị. Bữa tiệc sinh nhật mà không có bánh kem thì thật trống vắng.
Đã vậy, đây còn là chiếc bánh do chính tay một thành viên của câu lạc bộ làm bánh như tôi làm ra. Đã mất công tốn thời gian như vậy, nếu để quên thì lòng tôi sẽ đau lắm.
“Sera chắc chắn sẽ rất thích. Thực sự cảm ơn thiếu gia rất nhiều.”
Thậm chí khi nghe tôi nói sẽ tự tay làm bánh, nhũ mẫu còn mừng đến rưng rưng nước mắt. Thế mà nếu tôi nói ‘Xin lỗi, tôi lỡ quên mất rồi’ thì dù là nhũ mẫu chắc cũng sẽ thất vọng lắm.
Dù sao thì quà cũng đã chuẩn bị kỹ càng, tôi thận trọng gõ cửa. Tôi gõ cửa thật khẽ, cốt để không gây ra tiếng động lớn, vì Sera rất hay giật mình bởi những âm thanh đột ngột.
“Vâng. Mời vào.”
Nghe thấy giọng nói dịu dàng từ bên kia cánh cửa, tôi mở cửa bước vào.
Và rồi tôi thấy Sera đang ngồi trên giường mỉm cười rạng rỡ. Mái tóc vàng óng giống hệt nhũ mẫu được nuôi dài, đôi mắt tựa ngọc bích chớp chớp.
May mà sắc mặt cô ấy vẫn tươi tắn, không có vẻ gì là đang gắng gượng. Nghe nói bệnh tình đã đỡ hơn nhiều, quả thật trông cô ấy khỏe hơn hẳn so với trước đây.
“Chào Sera. Dạo này cậu khỏe không?”
“Vâng. Kỵ sĩ vẫn khỏe chứ ạ?”
Nghe Sera khúc khích, tôi chỉ biết cười trừ. Thật xấu hổ, chuyện tám năm trước mà cậu ấy vẫn còn lôi ra trêu.
“Kỵ sĩ gì chứ. Tớ vẫn chỉ là một học viên non nớt thôi mà.”
“Vậy à? Lạ thật. Tớ nghe nhũ mẫu nói khác cơ mà?”
Câu nói đó lại khiến tôi chỉ biết cười ngượng. Chắc chắn là nhũ mẫu đã kể cho Sera nghe mấy chuyện không đâu vào đâu rồi.
Từ lúc về lãnh địa, tôi có đấu tập vài lần với các kỵ sĩ của gia tộc. Dù đúng là tôi đã thắng liên tiếp, nhưng đứng trên lập trường của họ, ai lại toàn lực đấu với thiếu gia nhà mình chứ. Rõ ràng là họ chỉ nhường tôi mà thôi.
Thế nhưng nhũ mẫu lại chẳng nghĩ vậy, bà cứ tấm tắc khen tôi tài giỏi. Chính tôi nghe mà còn thấy ngượng ngùng.
...Và xem chừng bà cũng đã kể chuyện đó cho cả Sera nghe.
“Nhũ mẫu quý tớ nên mới khen vậy thôi. Chắc cô ấy có hơi phóng đại một chút ấy mà.”
“Nếu kỵ sĩ đã nói vậy thì tớ đành phải tin thôi.”
“Thôi mà.”
“Hi hi, tớ biết rồi.”
Tôi mỉm cười đáp lại Sera đang bật cười vui vẻ.
Dù có hơi ngượng một chút, nhưng miễn Sera vui là được. Cô ấy đã luôn phải cô đơn quanh quẩn trong dinh thự, hay đúng hơn là trong chính căn phòng của mình. Sera cần được cười nhiều hơn.
“Mà cậu mang nhiều đồ thế làm gì? Đến tay không cũng được mà.”
Rồi ánh mắt Sera dừng lại trên những chiếc hộp tôi đang cầm, cô ấy nghiêng đầu hỏi.
Toàn là lời khách sáo. Nếu tôi thật sự đến tay không thì thể nào cũng bị giận dỗi cho xem.
“Sắp đến sinh nhật cậu rồi còn gì. Tớ đã chuẩn bị đủ thứ đây này.”
Khi tôi bắt đầu mở từng chiếc hộp, đôi mắt Sera sáng lấp lánh. Dù không thể ra ngoài, nhưng cô ấy vẫn tìm thấy niềm vui trong việc sưu tập quần áo và trang sức.
Cuối cùng, khi chiếc bánh kem lộ ra, Sera lại khúc khích cười.
“Tớ đâu có thích đồ ngọt lắm.”
“Tớ biết chứ. Thế nên tớ đã làm nó ít ngọt nhất có thể.”
Nghe vậy, ngón tay đang gõ nhẹ lên hộp của Sera chợt khựng lại.
“Cậu làm ư?”
“Ừm. Tớ ở trong câu lạc bộ làm bánh nên cũng có chút tay nghề.”
Im lặng một lúc, Sera dùng ngón tay chấm nhẹ vào lớp kem trên mặt bánh.
“...Ừm. Đúng thật này. Ngon quá.”
Và sau khi nếm thử lớp kem, cô ấy cười rạng rỡ.
May quá, có vẻ hợp khẩu vị của cô ấy rồi.
1 Bình luận