Trở Thành Công Chức Trong...
Bò Rí Gìn- Web Novel
- Mở đầu
- Chương 01 - Tôi là công chức (1)
- Chương 02 - Tôi là công chức (2)
- Chương 03 - Tôi là công chức (3)
- Chương 04 - Chuyển công tác (1)
- Chương 05 - Chuyển công tác (2)
- Chương 06 - Đến học viện (1)
- Chương 07 - Đến học viện (2)
- Chương 08 - Đến học viện (3)
- Chương 09 - Đến học viện (4)
- Chương 10 - Cuộc tụ họp bất ngờ của các tâm điểm (1)
- Chương 11 - Cuộc tụ họp bất ngờ của các tâm điểm (2)
- Chương 12 - Cuộc tụ họp bất ngờ của các tâm điểm (3)
- Chương 13 - Cuộc tụ họp bất ngờ của các tâm điểm (4)
- Chương 14 - Cuộc tụ họp bất ngờ của các tâm điểm (5)
- Chương 15 - Câu lạc bộ làm bánh của người chẳng biết làm bánh (1)
- Chương 16 - Câu lạc bộ làm bánh của người chẳng biết làm bánh (2)
- Chương 17 - Câu lạc bộ làm bánh của người chẳng biết làm bánh (3)
- Chương 18 - Câu lạc bộ làm bánh của người chẳng biết làm bánh (4)
- Chương 19 - Bề trên hạ lệnh, kẻ dưới phải theo (1)
- Chương 20 - Bề trên hạ lệnh, kẻ dưới phải theo (2)
- Chương 21 - Bề trên hạ lệnh, kẻ dưới phải theo (3)
- Chương 22 - Bề trên hạ lệnh, kẻ dưới phải theo (4)
- Chương 23 - Bề trên hạ lệnh, kẻ dưới phải theo (5)
- Chương 24 - Cẩm nang cho người bị ám (nguồn không rõ) (1)
- Chương 25 - Cẩm nang cho người bị ám (nguồn không rõ) (2)
- Chương 26 - Cẩm nang cho người bị ám (nguồn không rõ) (3)
- Chương 27 - Tiểu thư phản diện? (1)
- Chương 28 - Tiểu thư phản diện? (2)
- Chương 29 - Tiểu thư phản diện? (3)
- Chương 30 - Tiểu thư phản diện? (4)
- Chương 31 - Buổi thử vị đẫm nước mắt (1)
- Chương 32 - Buổi thử vị đẫm nước mắt (2)
- Chương 33 - Buổi thử vị đẫm nước mắt (3)
- Chương 34 - Hội chợ nhộn nhịp (1)
- Chương 35 - Hội chợ nhộn nhịp (2)
- Chương 36 - Hội chợ nhộn nhịp (3)
- Chương 37 - Hội chợ nhộn nhịp (4)
- Chương 38 – Xác chết trái với lẽ thường (1)
- Chương 39 - Xác chết trái với lẽ thường (2)
- Chương 40 - Xác chết trái với lẽ thường (3)
- Chương 41 - Xác chết trái với lẽ thường (4)
- Chương 42 - Hội chợ vẫn diễn ra bình thường (1)
- Chương 43 - Hội chợ vẫn diễn ra bình thường (2)
- Chương 44 - Hội chợ vẫn diễn ra bình thường (3)
- Chương 45 - Hội chợ vẫn diễn ra bình thường (4)
- Chương 46 - Hội chợ vẫn diễn ra bình thường (5)
- Chương 47 - Cùng lúc đó, tại Phòng Thanh tra (1)
- Chương 48 - Cùng lúc đó, tại Phòng Thanh tra (2)
- Chương 49 - Trưởng phòng rất hài lòng về các người (1)
- Chương 50 - Trưởng phòng rất hài lòng về các người (2)
- Chương 51 - Trưởng phòng rất hài lòng về các người (3)
- Chương 52 - Trưởng phòng hài lòng chứ?
- Chương 53 - Anh hùng đâu cần học hành (1)
- Chương 54 - Anh hùng đâu cần học hành (2)
- Chương 55 - Anh hùng đâu cần học hành (3)
- Chương 56 - Anh hùng đâu cần học hành (4)
- Chương 57 – Tình hình “cấp bến” đang cực kỳ căng thẳng (1)
- Chương 58 - Tình hình “cấp bến” đang cực kỳ căng thẳng (2)
- Chương 59 - Tình hình “cấp bến” đang cực kỳ căng thẳng (3)
- Chương 60 - Tình hình “cấp bến” đang cực kỳ căng thẳng (4)
- Chương 61 - Tình hình “cấp bến” đang cực kỳ căng thẳng (5)
- Chương 62 - Tiên nữ giáng thế đây sao? (1)
- Chương 63 - Tiên nữ giáng thế đây sao? (2)
- Chương 64 - Trả lại tiên nữ đây!
- Chương 65 - Mối nguy hiểm bên ngoài Học viện (1)
- Chương 66 - Mối nguy hiểm bên ngoài Học viện (2)
- Chương 67 - Mối nguy hiểm bên ngoài học viện (3)
- Chương 68 - Sốc vì Thanh tra, tá hỏa vì Bộ trưởng (1)
- Chương 69 - Sốc vì Thanh tra, tá hỏa vì Bộ trưởng (2)
- Chương 70 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (1)
- Chương 71 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (2)
- Chương 72 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (3)
- Chương 73 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (4)
- Chương 74 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (5)
- Chương 75 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (6)
- Chương 76 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (7)
- Chương 77 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (8)
- Chương 78 - Thánh địa hạnh phúc nơi Học viện (1)
- Chương 79 - Thánh địa hạnh phúc nơi Học viện (2)
- Chương 80 - Cuộc đời đầy biến động (1)
- Chương 81 - Cuộc đời đầy biến động (2)
- Chương 82 - Cuộc đời đầy biến động (3)
- Chương 83 - Về đây, muốn ở lại thì cứ việc (1)
- Chương 84 - Về đây, muốn ở lại thì cứ việc (2)
- Chương 85 - Về đây, muốn ở lại thì cứ việc (3)
- Chương 86 - Có nói là nhà tôi đâu (1)
- Chương 87 - Có nói là nhà tôi đâu (2)
- Chương 88 - Có nói là nhà tôi đâu (3)
- Chương 89 - Có nói là nhà tôi đâu (4)
- Chương 90 - Ngôi nhà thân thương và những vị khách không mời (1)
- Chương 91 - Ngôi nhà thân thương và những vị khách không mời (2)
- Chương 92 - Ngôi nhà thân thương và những vị khách không mời (3)
- Chương 93 - Muôn năm trường thọ, Hoàng Thái tử vạn tuế!
- Chương 94 - Công chức làm gì có kỳ nghỉ (1)
- Chương 95 - Công chức làm gì có kỳ nghỉ (2)
- Chương 96 - Công chức làm gì có kỳ nghỉ (3)
- Chương 97 - Tín đồ mù quáng của dị giáo (1)
- Chương 98 - Tín đồ mù quáng của dị giáo (2)
- Chương 99 - Tín đồ mù quáng của dị giáo (3)
- Chương 100 - Tín đồ mù quáng của dị giáo (4)
- Chương 101 - Tín đồ mù quáng của dị giáo (5)
- Chương 102 - Cuộc náo động ngắn ngủi (1)
- Chương 103 - Cuộc náo động ngắn ngủi (2)
- Chương 104 - Cuộc náo động ngắn ngủi (3)
- Chương 105 - Cuộc náo động ngắn ngủi (4)
- Chương 106 - 21 tuổi, độc thân và gia thế khủng (1)
- Chương 107 - 21 tuổi, độc thân và gia thế khủng (2)
- Chương 108 - 21 tuổi, độc thân và gia thế khủng (3)
- Chương 109 - 21 tuổi, độc thân và gia thế khủng (4)
- Chương 110 - 21 tuổi, độc thân và gia thế khủng (5)
- Chương 111 - 21 tuổi, độc thân và gia thế khủng (6)
- Chương 112 - Một ngày nào đó, tôi sẽ vượt qua (1)
- Chương 113 - Một ngày nào đó, tôi sẽ vượt qua (2)
- Chương 114 - Một ngày nào đó, tôi sẽ vượt qua (3)
- Chương 115 - Kỳ nghỉ hè luôn dài như thế này sao? (1)
- Chương 116 - Kỳ nghỉ hè luôn dài như thế này sao? (2)
- Chương 117 - Kỳ nghỉ hè luôn dài như thế này sao? (3)
- Chương 118 - Kỳ nghỉ hè luôn dài như thế này sao? (4)
- Chương 119 - Kỳ nghỉ hè luôn dài như thế này sao? (5)
- Chương 120 - Hành trình nào rồi cũng đến hồi kết (1)
- Chương 121 - Hành trình nào rồi cũng đến hồi kết (2)
- Chương 122 - Hành trình nào rồi cũng đến hồi kết (3)
- Chương 123 - Hành trình nào rồi cũng đến hồi kết (4)
- Chương 124 - Bắt đầu lại (1)
- Chương 125 - Bắt đầu lại (2)
- Chương 126 - Bắt đầu lại (3)
- Chương 127 - Bắt đầu lại (4)
- Chương 128 - Bắt đầu lại (5)
- Chương 129 - Nỗi sầu của Villar
- Chương 130 - Tôi không biết tên đó (1)
- Chương 131 - Tôi không biết tên đó (2)
- Chương 132 - Tôi không biết tên đó (3)
- Chương 133 - Đây là cái nôi của giới công chức (1)
- Chương 134 - Đây là cái nôi của giới công chức (2)
- Chương 135 - Đây là cái nôi của giới công chức (3)
- Chương 136 - Chuột lang nước (1)
- Chương 137 - Chuột lang nước (2)
- Chương 138 - Câu lạc bộ phản trực giác (1)
- Chương 139 - Câu lạc bộ phản trực giác (2)
- Chương 140 - Câu lạc bộ phản trực giác (3)
- Chương 141 - Chim ưng tung cánh (1)
- Chương 142 - Chim ưng tung cánh (2)
- Chương 143 - Chim ưng tung cánh (3)
- Chương 144 - Chim ưng tung cánh (4)
- Chương 145 - Lớp học cuối cùng (1)
- Chương 146 - Lớp học cuối cùng (2)
- Chương 147 - Lớp học cuối cùng (3)
- Chương 148 - Lớp học cuối cùng (4)
- Chương 149 - Lớp học cuối cùng (5)
- Chương 150 - Lớp học cuối cùng (6)
- Chương 151 - Lớp học cuối cùng (7)
- Chương 152 - Lớp học cuối cùng (8)
- Chương 153 - Lớp học cuối cùng (9)
- Chương 154 - Tự do trong ngục tù (1)
- Chương 155 - Tự do trong ngục tù (2)
- Chương 156 - Tự do trong ngục tù (3)
- Chương 157 - Tự do trong ngục tù (4)
- Chương 158 - Tự do trong ngục tù (5)
- Chương 159 - Tự do trong ngục tù (6)
- Chương 160 - Cây sơn tra không gục ngã (1)
- Chương 161 - Cây sơn tra không gục ngã (2)
- Chương 162 - Cây sơn tra không gục ngã (3)
- Chương 163 - Cây sơn tra không gục ngã (4)
- Chương 164 - Cây sơn tra không gục ngã (5)
- Chương 165 - Cuốn sách biết đi (1)
- Chương 166 - Cuốn sách biết đi (2)
- Chương 167 - Cuốn sách biết đi (3)
- Chương 168 - Cuốn sách biết đi (4)
- Chương 169 - Nỗi lòng của Marghetta
- Chương 170 - Thuận buồm xuôi gió (1)
- Chương 171 - Thuận buồm xuôi gió (2)
- Chương 172 - Tình thế đảo chiều (1)
- Chương 173 - Tình thế đảo chiều (2)
- Chương 174 - Tình thế đảo chiều (3)
- Chương 175 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (1)
- Chương 176 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (2)
- Chương 177 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (3)
- Chương 178 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (4)
- Chương 179 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (5)
- Chương 180 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (6)
- Chương 181 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (7)
- Chương 182 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (8)
- Chương 183 - Cùng tới ngục tù nào (1)
- Chương 184 - Cùng tới ngục tù nào (2)
- Chương 185 - Cùng tới ngục tù nào (3)
- Chương 186 - Nhật ký trong tù (1)
- Chương 187 - Nhật ký trong tù (2)
- Chương 188 - Nhật ký trong tù (3)
- Chương 189 - Nhật ký trong tù (4)
- Chương 190 - Nhật ký trong tù (5)
- Chương 191 - Cuộc hành hương vì đậu hũ (1)
- Chương 192 - Cuộc hành hương vì đậu hũ (2)
- Chương 193 - Cuộc hành hương vì đậu hũ (3)
- Chương 194 - Cuộc hành hương vì đậu hũ (4)
- Chương 195 - Đừng chết đấy! Trưởng phòng à!
- Chương 196 - Trốn đi, Trưởng phòng! (1)
- Chương 197 - Trốn đi, Trưởng phòng! (2)
- Chương 198 - Trốn đi, Trưởng phòng! (3)
- Chương 199 - Trốn đi, Trưởng phòng! (4)
- Chương 200 - Trốn đi, Trưởng phòng! (5)
- Chương 201 - Tiểu Hoàng Kim Công tước? (1)
- Chương 202 - Tiểu Hoàng Kim Công tước? (2)
- Chương 203 - Tiểu Hoàng Kim Công tước? (3)
- Chương 204 - Tiểu Hoàng Kim Công tước? (4)
- Chương 205 - Tiểu Hoàng Kim Công tước? (5)
- Chương 206 - Thật tuyệt khi có hai người mẹ (1)
- Chương 207 - Thật tuyệt khi có hai người mẹ (2)
- Chương 208 - Thật tuyệt khi có hai người mẹ (3)
- Chương 209 - 6 giờ hệ thống (1)
- Chương 210 - 6 giờ hệ thống (2)
- Chương 211 - 6 giờ hệ thống (3)
- Chương 212 - 6 giờ hệ thống (4)
- Chương 213 - Tên tôi là (1)
- Chương 214 - Tên tôi là (2)
- Chương 215 - Tên tôi là (3)
- Chương 216 - Tên tôi là (4)
- Chương 217 - Lễ kỷ niệm hoàn hảo (1)
- Chương 218 - Lễ kỷ niệm hoàn hảo (2)
- Chương 219 - Lễ kỷ niệm hoàn hảo (3)
- Chương 220 - Lễ kỷ niệm hoàn hảo (4)
- Chương 221 - Lễ kỷ niệm hoàn hảo (5)
- Chương 222 - Lễ kỷ niệm hoàn hảo (6)
- Chương 223 - Phải ngốc lắm mới đến kinh đô
- Chương 224 - Giờ tôi là kẻ ngốc tại kinh đô (1)
- Chương 225 - Giờ tôi là kẻ ngốc tại kinh đô (2)
- Chương 226 - Giờ tôi là kẻ ngốc tại kinh đô (3)
- Chương 227 - Giờ tôi là kẻ ngốc tại kinh đô (4)
- Chương 228 - Giờ tôi là kẻ ngốc tại kinh đô (5)
- Chương 229 - Vị Trưởng phòng điên của kinh đô (1)
- Chương 230 - Vị Trưởng phòng điên của kinh đô (2)
- Chương 231 - Vị Trưởng phòng điên của kinh đô (3)
- Chương 232 – Vị Trưởng phòng điên của kinh đô (4)
- Chương 233 - Cấp trên không hề bệnh (1)
- Chương 234 - Cấp trên không hề bệnh (2)
- Chương 235 - Cấp trên không hề bệnh (3)
- Chương 236 - Cấp trên không hề bệnh (4)
- Chương 237 - Tiến độ thành tích Học viện 33,33% (1)
- Chương 238 - Tiến độ thành tích Học viện 33,33% (2)
- Chương 239 - Tiến độ thành tích Học viện 33,33% (3)
- Chương 240 - Tiến độ thành tích Học viện 33,33% (4)
- Chương 241 - Cha vợ trấn áp con rể (1)
- Chương 242 - Cha vợ trấn áp con rể (2)
- Chương 243 - Cha vợ trấn áp con rể (3)
- Chương 244 - Niềm hân hoan cuối năm (1)
- Chương 245 - Niềm hân hoan cuối năm (2)
- Chương 246 - Niềm hân hoan cuối năm (3)
- Chương 247 - Niềm hân hoan cuối năm (4)
- Chương 248 - Niềm hân hoan cuối năm (5)
- Chương 249 - Niềm hân hoan cuối năm (6)
- Chương 250 - Niềm hân hoan cuối năm (7)
- Chương 251 - 5+1 (1)
- Chương 252 - 5+1 (2)
- Chương 253 - 5+1 (3)
- Chương 254 - 5+1 (4)
- Chương 255 - 5+1 (5)
- Chương 256 - Dẫu thế, một năm vẫn khép lại (1)
- Chương 257 - Dẫu thế, một năm vẫn khép lại (2)
- Chương 258 - Dẫu thế, một năm vẫn khép lại (3)
- Chương 259 - Dẫu thế, một năm vẫn khép lại (4)
- Chương 260 - Dẫu thế, một năm vẫn khép lại (5)
- Chương 261 - Lễ mừng năm mới (1)
- Chương 262 - Lễ mừng năm mới (2)
- Chương 263 - Lễ mừng năm mới (3)
- Chương 264 - Lễ mừng năm mới (4)
- Chương 265 - Lễ mừng năm mới (5)
- Chương 266 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (1)
- Chương 267 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (2)
- Chương 268 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (3)
- Chương 269 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (4)
- Chương 270 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (5)
- Chương 271 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (6)
- Chương 272 - Kẻ tham vọng mưu cầu Thiên mệnh
- Chương 273 - Vị tiền bối nghiêm túc (1)
- Chương 274 - Vị tiền bối nghiêm túc (2)
- Chương 275 - Vị tiền bối nghiêm túc (3)
- Chương 276 - Về nhà anh nào (1)
- Chương 277 - Về nhà anh nào (2)
- Chương 278 - Về nhà anh nào (3)
- Chương 279 - Về nhà anh nào (4)
- Chương 280 - Khởi đầu rực cháy cho năm mới (1)
- Chương 281 - Khởi đầu rực cháy cho năm mới (2)
- Chương 282 - Khởi đầu rực cháy cho năm mới (3)
- Chương 283 - Khởi đầu rực cháy cho năm mới (4)
- Chương 284 - Bị nghiền nát bởi tai ương bất ngờ (1)
- Chương 285 - Bị nghiền nát bởi tai ương bất ngờ (2)
- Chương 286 - Bị nghiền nát bởi tai ương bất ngờ (3)
- Chương 287 - Bị nghiền nát bởi tai ương bất ngờ (4)
- Chương 288 - Hãy trở thành nhân lực của ta (1)
- Chương 289 - Hãy trở thành nhân lực của ta (2)
- Chương 290 - Hãy trở thành nhân lực của ta (3)
- Chương 291 - Cút đi, tên tập sự chẳng biết nướng bánh (1)
- Chương 292 - Cút đi, tên tập sự chẳng biết nướng bánh (2)
- Chương 293 - Quả nhiên là Câu lạc bộ Làm bánh (1)
- Chương 294 - Quả nhiên là Câu lạc bộ Làm bánh (2)
- Chương 295 - Quả nhiên là Câu lạc bộ Làm bánh (3)
- Chương 296 - Quả nhiên là câu lạc bộ làm bánh (4)
- Chương 297 - Bao nhiêu điều chất chứa trong tâm trí anh? (1)
- Chương 298 - Bao nhiêu điều chất chứa trong tâm trí anh? (2)
- Chương 299 - Bao nhiêu điều chất chứa trong tâm trí anh? (3)
- Chương 300 - Bao nhiêu điều chất chứa trong tâm trí anh? (4)
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 214 - Tên tôi là (2)
Dường như thời gian đã ngưng đọng trong giây lát. Nếu không vì tiếng nấc nghẹn ngào kia, có lẽ tôi đã thực sự tin rằng vạn vật đã ngừng trôi.
‘Chuyện quái gì đây.’
Phát điên mất. Lẽ nào tôi cũng say rồi sao, say đến mức thính giác đình công chăng? Tôi thậm chí đã nghĩ như vậy, vì không thể nào tin vào những gì tai mình vừa nghe được.
Là Trưởng khoa 1. Tôi chưa bao giờ mường tượng được rằng mình sẽ nhận được lời tỏ tình từ cô ấy, chứ không phải ai khác. Dù những lời thổ lộ của ba người trước đó đã đủ sức công phá tinh thần tôi, nhưng trường hợp của Trưởng khoa 1 lại ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.
Trong suốt hai năm qua, chúng tôi đã cùng nhau trải qua đủ thứ chuyện, tình cảm yêu ghét đan xen cứ thế bồi đắp. Tôi đã luôn cho rằng mối quan hệ này gần với tình thân hơn là tình yêu.
‘Hóa ra chỉ có mình nghĩ vậy.’
Xem ra chỉ mình tôi đơn phương coi đây là một nơi làm việc như gia đình. À không, chắc Trưởng khoa 1 cũng xem là gia đình thôi. Vấn đề là ‘gia đình’ trong suy nghĩ của cô ấy không phải là anh em, mà là vợ chồng (tương lai).
Tôi định thở dài theo bản năng nhưng vội vàng mím chặt môi. Nếu thở dài trong tình huống này, khác nào đang xé nát tinh thần của Trưởng khoa 1 thành từng mảnh.
‘Trong khi mình đã tan nát rồi.’
Một cảm giác bất công chợt dâng lên. Thật lòng mà nói, chính tôi cũng sắp mất trí rồi, có cần phải lo cho tinh thần của đối phương nữa không?
Dĩ nhiên là có. Dù có là một kẻ đáng ghét và lập dị thế nào, cô ấy vẫn là cấp dưới của tôi. Khi tôi vừa nhậm chức Trưởng phòng và Phòng Thanh tra còn đang hỗn loạn cả trong lẫn ngoài, cô chính là một trong số ít người đã ủng hộ tôi ngay từ đầu.
Tôi nén lại tâm trạng phức tạp và nhìn Trưởng khoa 1. Cô chẳng nói lời nào, chỉ có nước mắt lã chã tuôn rơi, tiếng nấc nghẹn cố kìm nén tiếng khóc. Dáng vẻ đáng thương với đôi mắt ngấn lệ chỉ ngước nhìn tôi.
Sự im lặng này còn đáng sợ hơn. Giá như cô ấy cứ la hét như lúc nãy thì lại hay.
“Tôi... tôi là Elizabeth... Là Elizabeth mà...! Không phải cái tên như Trưởng khoa 1, mà là Elizabeth!”
Nhớ lại giọng nói như chất chứa đầy nỗi uất hận ấy khiến tôi không khỏi thấy cay đắng, nhưng ít ra tôi cũng hiểu được nỗi lòng mà Trưởng khoa 1 đã ôm giữ.
Phải rồi, là cái tên. Tên rất quan trọng. Người đàn ông mình... yêu mà đến cả tên cũng không gọi thì tủi thân và đau buồn biết nhường nào.
Dù tôi không thể tưởng tượng mình lại là người đàn ông đó, nhưng dẫu sao thì nguyên nhân cũng xuất phát từ tôi.
‘Mình đâu ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.’
Một thói quen nhỏ nhặt đã dẫn đến một sự cố lớn. Lẽ ra ít nhất ở những nơi riêng tư, tôi nên gọi cô bằng tên.
Tôi thầm thở dài không biết đã là lần thứ bao nhiêu rồi lấy khăn tay trong túi áo ra. Nhìn lại thì lớp trang điểm của cô cũng đã lem luốc, thật là một mớ hỗn độn.
Khi tôi nhẹ nhàng đưa tay lên lau mặt cho cô, một tia hy vọng yếu ớt lóe lên trong mắt Trưởng khoa 1.
“Tôi xin lỗi.”
Lời xin lỗi cho nỗi uất nghẹn mà Trưởng khoa 1 có lẽ đã phải chịu đựng suốt hai năm qua chỉ vì một cái tên. Lời xin lỗi vì đã không nhận ra điều đó cho đến khi cấp dưới của mình phải mượn men say để bộc phát.
Nhưng có lẽ Trưởng khoa 1 đã hiểu lời xin lỗi của tôi theo một nghĩa khác, tia hy vọng trong mắt cô lập tức biến thành tuyệt vọng.
“A... a a...”
Công tôi lau đi cũng vô ích, nước mắt lại bắt đầu tuôn rơi từ đôi mắt của cô.
“T-Trưởng phòng...!”
“Này, đừng đột ngột cử động!”
Trưởng khoa 1 đang run rẩy vội vàng đứng dậy nhưng rồi ngã dúi dụi. Ngồi lâu khiến chân cô mất sức, lại thêm men say trong người nên khó mà giữ thăng bằng được.
Hơn nữa, hành động của cô quá bất ngờ khiến tôi không kịp đỡ.
“...Cô không sao chứ?”
Nhìn Trưởng khoa 1 đang rên rỉ trên mặt đất, tôi bất giác buông một tiếng thở dài. Tại sao cô cứ liên tục phô bày dáng vẻ đáng thương thế này chứ.
Nhưng Trưởng khoa 1 chẳng màng đến sự lo lắng của tôi, cô vẫn dùng bàn tay run rẩy nắm lấy vạt áo tôi rồi cất lời với vẻ mặt khẩn thiết.
“T-tôi xin lỗi. Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi, tôi xin lỗi... T-tôi đã sai rồi...”
Cô đột nhiên lặp đi lặp lại lời xin lỗi rồi siết chặt vạt áo tôi hơn nữa, như thể nếu buông ra thì tôi sẽ rời đi mãi mãi.
Cô ấy đang hiểu lầm nghiêm trọng chuyện gì đó rồi. Rõ ràng là cô đã diễn giải từ “xin lỗi” của tôi theo hướng tiêu cực.
Nhưng nhìn bộ dạng lặp đi lặp lại một câu như chiếc radio hỏng, tôi nhất thời không biết nói gì. Tôi phải giải thích ngay lập tức nhưng đã bỏ lỡ thời điểm.
“T-trong thời gian qua, tôi đã quá trớn, tôi xin lỗi, không nghe lời, tôi xin lỗi, toàn làm mấy chuyện... kỳ quặc, tôi xin lỗi...”
Sự im lặng của tôi dường như càng khiến Trưởng khoa 1 thêm kinh hãi, cô bắt đầu nói năng lộn xộn đến mức người nghe cũng phải hoảng hồn.
“Xin lỗi... tôi, sai rồi, tôi, tôi cứ nghĩ đối xử thân mật, như gia đình, thì Trưởng phòng sẽ thích hơn...”
Lời nói đó làm tôi nhớ lại hai năm đã qua. Trưởng khoa 1 là người đã tuân thủ câu nói “chúng ta cứ đối xử thoải mái với nhau” hơn bất kỳ ai, thậm chí là tuân thủ quá tốt.
“Tôi, tôi xin lỗi vì đã vượt quá giới hạn, xin lỗi vì đã làm phiền anh...! Vì, vì tôi quá thích Trưởng phòng... nên nếu không làm vậy, tôi sợ anh sẽ không để mắt đến tôi...!”
Vừa nói, cảm xúc dường như dâng trào khiến cô bắt đầu nức nở thành tiếng.
Quả thật, Trưởng khoa 1 càng náo loạn thì tôi càng để ý đến. Chỉ là không biết đó có phải là sự chú ý mà cô ấy mong muốn hay không.
Ít nhất là nhìn bộ dạng hiện tại, có lẽ tôi đã không mang lại kết quả mà Trưởng khoa 1 mong đợi.
“Sau này, sau này tôi sẽ nghe lời. Sẽ không đùa giỡn, cũng không vượt quá giới hạn... nữa đâu...!”
Lời của Trưởng khoa 1 càng dài, miệng tôi lại càng không có dấu hiệu muốn mở ra.
Đây là lần đầu tiên. Lần đầu tiên tôi thấy Trưởng khoa 1 tuyệt vọng và thảm thương đến thế này. Ngay cả khi căng thẳng, cô ấy vẫn cố nở một nụ cười thản nhiên, dù có chuyện gì xảy ra cũng luôn toe toét cười.
“Vậy nên làm ơn, chỉ một lần thôi, hãy cho tôi một cơ hội...”
Một trong hai bàn tay đang nắm chặt vạt áo như níu giữ sinh mệnh của cô được giơ lên một cách đáng thương. Rồi ngón trỏ run rẩy duỗi ra cùng một nụ cười tưởng chừng như chạm vào là vỡ nát.
“Tôi, tôi, chỉ một lần thôi, thật sự chỉ một lần thôi, nếu cho tôi cơ hội, tôi sẽ làm tốt! Tôi sẽ ngoan ngoãn nghe lời, bảo gì làm nấy, nếu Trưởng phòng bảo tôi im lặng, thì, thì tôi sẽ im lặng...”
“Trưởng khoa 1.”
Cái miệng tưởng chừng không thể mở ra cuối cùng cũng lên tiếng, nhưng một lần nữa, tôi lại gọi cái tên đã quen thuộc suốt hai năm qua.
“Thật đấy! Thật sự đấy! Đến mức Trưởng phòng phải ngạc nhiên luôn! Tôi sẽ, sẽ làm rất rất tốt! Cho nên, cho nên...”
Vì thế, nụ cười mà Trưởng khoa 1 cố gắng nặn ra đã sụp đổ ngay tức khắc. Và biểu cảm hiện ra sau đó trông quen thuộc một cách kỳ lạ. Tôi đã thấy nó ở đâu rồi nhỉ.
Phải rồi, là trước khi tôi xuyên không. Biểu cảm của đứa trẻ ở cô nhi viện đi tìm mẹ nó cũng y hệt như vậy. Vẻ mặt mỏi mòn tìm kiếm dù biết mình đã bị bỏ rơi, dù biết sẽ chẳng bao giờ gặp lại được nữa.
‘Chết tiệt.’
Tại sao tôi lại phải nhìn thấy biểu cảm đó một lần nữa ở đây.
“Là người thứ mấy cũng được... chỉ xin anh đừng nói lời xin lỗi, đừng nói lời từ chối...”
Nói rồi, Trưởng khoa 1 gục đầu xuống, chỉ còn đôi vai run lên bần bật.
Tiếp theo đó là tiếng khóc nức nở. Dường như không thể kìm nén được nữa, tiếng khóc nấc như một đứa trẻ vang lên.
“...Elizabeth.”
Tôi vừa nói vừa cởi áo khoác ngoài khoác lên lưng Trưởng khoa 1.
Lần này, may mắn thay tôi đã có thể gọi tên cô. Nếu lần này mà vẫn gọi là Trưởng khoa 1, chắc chắn sẽ có người phải chết.
Và khi nghe tôi gọi, Trưởng khoa 1 vội vàng ngẩng đầu lên.
“Chúng ta nói chuyện một lát nhé?”
Trước hết, phải gỡ bỏ cái hiểu lầm kỳ quặc này đã.
Thói quen chỉ gọi các quan chức bằng chức vụ. Đã từng có một thời gian đó là dớp của tôi.
Sau khi tiễn những người đó ở phương Bắc, và cả Hecate cũng rời xa tôi, tôi bắt đầu e ngại việc gọi các quan chức bằng tên. Bởi vì tất cả những người tôi gọi tên và thân thiết đều đã biến mất.
Vậy nên từ đó về sau, tôi chỉ gọi bằng chức vụ. Dù là nơi công cộng hay riêng tư, dù thân hay sơ, nhất quyết chỉ gọi bằng chức vụ.
Phải, chắc chắn là như vậy. Đúng là thế, nhưng mà—
“Bây giờ thì không còn nữa.”
Cái dớp đó bây giờ có thể coi như không còn nữa. Chẳng qua là tôi vẫn duy trì nó theo quán tính mà thôi.
Và cái thói quen không gọi tên vì sợ người ta sẽ chết? Tôi có phải thần chết đâu mà cái dớp đó lại kéo dài được.
‘Nếu thật sự chết thì tôi đã chỉ gọi tên Hoàng Thái tử rồi.’
Gilbert, Gilbert, Gilbert, Gilbert. Tên khốn Gilbert của chúng ta. Một ngày tôi có thể gọi 30 lần.
“N-nhưng mà, Trưởng phòng, anh luôn gọi bằng chức vụ...”
“Đó chỉ là do tôi quen miệng thôi.”
Không biết là do tinh thần tôi vững vàng hơn tôi nghĩ, hay là do tôi đã giác ngộ rồi, nhưng cái dớp đó đã nhanh chóng phai nhạt.
Đặc biệt là sau khi tôi trút bầu tâm sự với Marghetta, nó gần như đã biến mất hoàn toàn. Nghe nói có người mang theo nó cả đời, nhưng hai năm thì cũng không được coi là ngắn.
Dù vậy, lý do tôi vẫn giữ cách gọi bằng chức vụ rất đơn giản. Chỉ vì nó quen thuộc và tiện lợi.
“Vốn dĩ cũng chẳng có ai để mà gọi tên cả.”
Ngay sau chiến tranh, khi tôi vừa trở thành Trưởng phòng Thanh tra. Xung quanh tôi chẳng có một quan chức nào để có thể gọi bằng tên cả.
Bộ trưởng ư? Có thằng điên nào lại đi gọi tên cấp trên trực tiếp đáng tuổi cha mình không.
Các Trưởng phòng khác? Những người đó cũng lớn tuổi hơn tôi rất nhiều. Vốn dĩ mối quan hệ cũng không đến mức có thể gọi tên thân mật.
Còn các quan chức khác thì khỏi phải nói. Trưởng phòng Thanh tra mà gọi tên họ thì có khi họ lại sợ hãi ‘Sao tên đó lại gọi tên mình?’. Giống như đứa trẻ bị cha mẹ gọi cả họ tên vào ngày nhận sổ liên lạc vậy.
“Vậy, tại sao chúng tôi lại...”
Nhìn Trưởng khoa 1 với đôi mắt vẫn còn ngấn lệ hỏi, tôi chỉ biết gãi đầu. Chuyện đó cũng không có lý do gì đặc biệt. Chỉ là như vậy tiện hơn.
Elizabeth là năm âm tiết, Lafayette là bốn. Trong khi Trưởng khoa 1, Trưởng khoa 2 chỉ có ba. Hơn nữa, cấp trên mà gọi thẳng tên thật thì có chút không thoải mái, đúng không?
Tôi thì thấy bất an nếu Bộ trưởng không gọi mình là này, thằng khốn, đồ chó mà lại gọi là Carl.
“Tôi xin lỗi. Lẽ ra tôi nên gọi tên cô sớm hơn.”
“.......”
Dù tôi đã thành tâm xin lỗi, Trưởng khoa 1 vẫn mím chặt môi.
Tôi hiểu tâm trạng của cô lúc này nên chỉ im lặng chờ đợi. Nghĩ đến việc cô đã hiểu lầm lời xin lỗi của tôi là sự từ chối và khóc một mình, chắc hẳn giờ đây cô chỉ muốn trốn đi ngay lập tức.
Nhưng sau vài lần mấp máy môi, Trưởng khoa 1 gật đầu rồi quay sang nhìn tôi.
“V-vậy thì, tôi vẫn chưa bị từ chối, đúng không...?”
“Đúng vậy.”
Nghe câu đó, Trưởng khoa 1 lại òa khóc.
Muốn điên cái đầu luôn.
***
Tôi mở mắt cùng với cơn đau đầu ập đến.
Và những ký ức rực rỡ của ngày hôm qua tràn về như một cơn bão.
“Tôi, tôi là Elizabeth... Tên tôi là Elizabeth...! Không phải cái tên như Trưởng khoa 1, mà là Elizabeth!”
A.
“Dù vậy, dù vậy... bị người đàn ông mình yêu không gọi tên... anh có biết nó buồn đến mức nào không?”
A a...
“Tôi, tôi, chỉ một lần thôi, thật sự chỉ một lần thôi, nếu cho tôi cơ hội, tôi sẽ làm tốt! Tôi sẽ ngoan ngoãn nghe lời, bảo gì làm nấy, nếu Trưởng phòng bảo tôi im lặng, thì, thì tôi sẽ im lặng...”
A a a a...
“Là người thứ mấy cũng được... chỉ xin anh đừng nói lời xin lỗi, đừng nói lời từ chối...”
A a a a a!
‘Điên rồi!’
Ký ức không thể chịu đựng nổi khiến chân tay tôi run rẩy và cả người co rúm lại.
Điên thật rồi. Tôi đã thực sự mất trí vì rượu. Tôi đã tuôn ra cả những điều nên nói và những điều phải chôn giấu cả đời.
“Nhưng tôi không thể trả lời ngay được. Vì tôi vẫn chưa trả lời người đã tỏ tình trước đó.”
Và rồi lời nói của Trưởng phòng hiện lên trong đầu khiến cơ thể đang giãy giụa của tôi ngừng lại.
“Đúng như cô nói, cô đã đùa giỡn, không nghe lời, và làm những chuyện kỳ quặc, nhưng—”
“Hức...”
“Dù vậy, chúng ta cũng đã có rất nhiều kỷ niệm. Tôi sẽ suy nghĩ nghiêm túc.”
Tôi xoa nhẹ bờ vai mà Trưởng phòng đã vỗ về an ủi tôi ngày hôm đó.
‘Nghiêm túc...’
Khóe miệng tôi bất giác nhếch lên. Trưởng phòng đã nói sẽ xem xét nghiêm túc mối quan hệ với tôi. Anh ấy sẽ cân nhắc kỹ lưỡng lời tỏ tình của tôi.
Vậy thì kết quả đã quá rõ ràng rồi còn gì. Làm sao Trưởng phòng lại có thể từ chối một người phụ nữ hoàn hảo như tôi được chứ?
“Là người thứ mấy cũng được... chỉ xin anh đừng nói lời xin lỗi, đừng nói lời từ chối...”
Ngay khi sự tự tin đang dâng trào, hình ảnh đáng xấu hổ lại bất chợt hiện lên khiến tôi lại quằn quại trên giường.
Hết rồi. Sự tự tin và phẩm giá của một người phụ nữ trong tôi đã sụp đổ vào ngày hôm đó. Từ giờ trở đi, trước mặt Trưởng phòng, tôi chỉ có thể sống như một kẻ yếu thế tuyệt đối.
Giữa lúc tôi đang đá tung chăn để bắt đầu một buổi sáng tràn đầy năng lượng, quả cầu liên lạc đặt bên cạnh bỗng phát sáng.
“...Ai vậy?”
Với hy vọng đó có thể là Trưởng phòng, tôi run rẩy nhận cuộc gọi.
—Là chị đây.
Đáng tiếc, không phải Trưởng phòng mà là tiền bối.
Cũng đúng lúc lắm. Chuyện tỏ tình thành công, mình phải báo cho tiền bối biết mới được.
...Dù ánh mắt đầy sát khí kia có hơi đáng sợ, nhưng dù sao mình cũng đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ từ chị ấy.
“Tiền bối. Vừa hay em cũng có chuyện muốn nói.”
—Trăn trối à? Chuyện đó em nên nói với gia đình chứ không phải chị.
“Em đã tỏ tình với Trưởng phòng rồi.”
Nghe câu đó, đôi mắt của tiền bối mở to.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
3 Bình luận