Trở Thành Công Chức Trong...
Bò Rí Gìn- Web Novel
- Mở đầu
- Chương 01 - Tôi là công chức (1)
- Chương 02 - Tôi là công chức (2)
- Chương 03 - Tôi là công chức (3)
- Chương 04 - Chuyển công tác (1)
- Chương 05 - Chuyển công tác (2)
- Chương 06 - Đến học viện (1)
- Chương 07 - Đến học viện (2)
- Chương 08 - Đến học viện (3)
- Chương 09 - Đến học viện (4)
- Chương 10 - Cuộc tụ họp bất ngờ của các tâm điểm (1)
- Chương 11 - Cuộc tụ họp bất ngờ của các tâm điểm (2)
- Chương 12 - Cuộc tụ họp bất ngờ của các tâm điểm (3)
- Chương 13 - Cuộc tụ họp bất ngờ của các tâm điểm (4)
- Chương 14 - Cuộc tụ họp bất ngờ của các tâm điểm (5)
- Chương 15 - Câu lạc bộ làm bánh của người chẳng biết làm bánh (1)
- Chương 16 - Câu lạc bộ làm bánh của người chẳng biết làm bánh (2)
- Chương 17 - Câu lạc bộ làm bánh của người chẳng biết làm bánh (3)
- Chương 18 - Câu lạc bộ làm bánh của người chẳng biết làm bánh (4)
- Chương 19 - Bề trên hạ lệnh, kẻ dưới phải theo (1)
- Chương 20 - Bề trên hạ lệnh, kẻ dưới phải theo (2)
- Chương 21 - Bề trên hạ lệnh, kẻ dưới phải theo (3)
- Chương 22 - Bề trên hạ lệnh, kẻ dưới phải theo (4)
- Chương 23 - Bề trên hạ lệnh, kẻ dưới phải theo (5)
- Chương 24 - Cẩm nang cho người bị ám (nguồn không rõ) (1)
- Chương 25 - Cẩm nang cho người bị ám (nguồn không rõ) (2)
- Chương 26 - Cẩm nang cho người bị ám (nguồn không rõ) (3)
- Chương 27 - Tiểu thư phản diện? (1)
- Chương 28 - Tiểu thư phản diện? (2)
- Chương 29 - Tiểu thư phản diện? (3)
- Chương 30 - Tiểu thư phản diện? (4)
- Chương 31 - Buổi thử vị đẫm nước mắt (1)
- Chương 32 - Buổi thử vị đẫm nước mắt (2)
- Chương 33 - Buổi thử vị đẫm nước mắt (3)
- Chương 34 - Hội chợ nhộn nhịp (1)
- Chương 35 - Hội chợ nhộn nhịp (2)
- Chương 36 - Hội chợ nhộn nhịp (3)
- Chương 37 - Hội chợ nhộn nhịp (4)
- Chương 38 – Xác chết trái với lẽ thường (1)
- Chương 39 - Xác chết trái với lẽ thường (2)
- Chương 40 - Xác chết trái với lẽ thường (3)
- Chương 41 - Xác chết trái với lẽ thường (4)
- Chương 42 - Hội chợ vẫn diễn ra bình thường (1)
- Chương 43 - Hội chợ vẫn diễn ra bình thường (2)
- Chương 44 - Hội chợ vẫn diễn ra bình thường (3)
- Chương 45 - Hội chợ vẫn diễn ra bình thường (4)
- Chương 46 - Hội chợ vẫn diễn ra bình thường (5)
- Chương 47 - Cùng lúc đó, tại Phòng Thanh tra (1)
- Chương 48 - Cùng lúc đó, tại Phòng Thanh tra (2)
- Chương 49 - Trưởng phòng rất hài lòng về các người (1)
- Chương 50 - Trưởng phòng rất hài lòng về các người (2)
- Chương 51 - Trưởng phòng rất hài lòng về các người (3)
- Chương 52 - Trưởng phòng hài lòng chứ?
- Chương 53 - Anh hùng đâu cần học hành (1)
- Chương 54 - Anh hùng đâu cần học hành (2)
- Chương 55 - Anh hùng đâu cần học hành (3)
- Chương 56 - Anh hùng đâu cần học hành (4)
- Chương 57 – Tình hình “cấp bến” đang cực kỳ căng thẳng (1)
- Chương 58 - Tình hình “cấp bến” đang cực kỳ căng thẳng (2)
- Chương 59 - Tình hình “cấp bến” đang cực kỳ căng thẳng (3)
- Chương 60 - Tình hình “cấp bến” đang cực kỳ căng thẳng (4)
- Chương 61 - Tình hình “cấp bến” đang cực kỳ căng thẳng (5)
- Chương 62 - Tiên nữ giáng thế đây sao? (1)
- Chương 63 - Tiên nữ giáng thế đây sao? (2)
- Chương 64 - Trả lại tiên nữ đây!
- Chương 65 - Mối nguy hiểm bên ngoài Học viện (1)
- Chương 66 - Mối nguy hiểm bên ngoài Học viện (2)
- Chương 67 - Mối nguy hiểm bên ngoài học viện (3)
- Chương 68 - Sốc vì Thanh tra, tá hỏa vì Bộ trưởng (1)
- Chương 69 - Sốc vì Thanh tra, tá hỏa vì Bộ trưởng (2)
- Chương 70 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (1)
- Chương 71 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (2)
- Chương 72 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (3)
- Chương 73 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (4)
- Chương 74 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (5)
- Chương 75 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (6)
- Chương 76 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (7)
- Chương 77 - Lãnh thổ ấm áp phương Nam (8)
- Chương 78 - Thánh địa hạnh phúc nơi Học viện (1)
- Chương 79 - Thánh địa hạnh phúc nơi Học viện (2)
- Chương 80 - Cuộc đời đầy biến động (1)
- Chương 81 - Cuộc đời đầy biến động (2)
- Chương 82 - Cuộc đời đầy biến động (3)
- Chương 83 - Về đây, muốn ở lại thì cứ việc (1)
- Chương 84 - Về đây, muốn ở lại thì cứ việc (2)
- Chương 85 - Về đây, muốn ở lại thì cứ việc (3)
- Chương 86 - Có nói là nhà tôi đâu (1)
- Chương 87 - Có nói là nhà tôi đâu (2)
- Chương 88 - Có nói là nhà tôi đâu (3)
- Chương 89 - Có nói là nhà tôi đâu (4)
- Chương 90 - Ngôi nhà thân thương và những vị khách không mời (1)
- Chương 91 - Ngôi nhà thân thương và những vị khách không mời (2)
- Chương 92 - Ngôi nhà thân thương và những vị khách không mời (3)
- Chương 93 - Muôn năm trường thọ, Hoàng Thái tử vạn tuế!
- Chương 94 - Công chức làm gì có kỳ nghỉ (1)
- Chương 95 - Công chức làm gì có kỳ nghỉ (2)
- Chương 96 - Công chức làm gì có kỳ nghỉ (3)
- Chương 97 - Tín đồ mù quáng của dị giáo (1)
- Chương 98 - Tín đồ mù quáng của dị giáo (2)
- Chương 99 - Tín đồ mù quáng của dị giáo (3)
- Chương 100 - Tín đồ mù quáng của dị giáo (4)
- Chương 101 - Tín đồ mù quáng của dị giáo (5)
- Chương 102 - Cuộc náo động ngắn ngủi (1)
- Chương 103 - Cuộc náo động ngắn ngủi (2)
- Chương 104 - Cuộc náo động ngắn ngủi (3)
- Chương 105 - Cuộc náo động ngắn ngủi (4)
- Chương 106 - 21 tuổi, độc thân và gia thế khủng (1)
- Chương 107 - 21 tuổi, độc thân và gia thế khủng (2)
- Chương 108 - 21 tuổi, độc thân và gia thế khủng (3)
- Chương 109 - 21 tuổi, độc thân và gia thế khủng (4)
- Chương 110 - 21 tuổi, độc thân và gia thế khủng (5)
- Chương 111 - 21 tuổi, độc thân và gia thế khủng (6)
- Chương 112 - Một ngày nào đó, tôi sẽ vượt qua (1)
- Chương 113 - Một ngày nào đó, tôi sẽ vượt qua (2)
- Chương 114 - Một ngày nào đó, tôi sẽ vượt qua (3)
- Chương 115 - Kỳ nghỉ hè luôn dài như thế này sao? (1)
- Chương 116 - Kỳ nghỉ hè luôn dài như thế này sao? (2)
- Chương 117 - Kỳ nghỉ hè luôn dài như thế này sao? (3)
- Chương 118 - Kỳ nghỉ hè luôn dài như thế này sao? (4)
- Chương 119 - Kỳ nghỉ hè luôn dài như thế này sao? (5)
- Chương 120 - Hành trình nào rồi cũng đến hồi kết (1)
- Chương 121 - Hành trình nào rồi cũng đến hồi kết (2)
- Chương 122 - Hành trình nào rồi cũng đến hồi kết (3)
- Chương 123 - Hành trình nào rồi cũng đến hồi kết (4)
- Chương 124 - Bắt đầu lại (1)
- Chương 125 - Bắt đầu lại (2)
- Chương 126 - Bắt đầu lại (3)
- Chương 127 - Bắt đầu lại (4)
- Chương 128 - Bắt đầu lại (5)
- Chương 129 - Nỗi sầu của Villar
- Chương 130 - Tôi không biết tên đó (1)
- Chương 131 - Tôi không biết tên đó (2)
- Chương 132 - Tôi không biết tên đó (3)
- Chương 133 - Đây là cái nôi của giới công chức (1)
- Chương 134 - Đây là cái nôi của giới công chức (2)
- Chương 135 - Đây là cái nôi của giới công chức (3)
- Chương 136 - Chuột lang nước (1)
- Chương 137 - Chuột lang nước (2)
- Chương 138 - Câu lạc bộ phản trực giác (1)
- Chương 139 - Câu lạc bộ phản trực giác (2)
- Chương 140 - Câu lạc bộ phản trực giác (3)
- Chương 141 - Chim ưng tung cánh (1)
- Chương 142 - Chim ưng tung cánh (2)
- Chương 143 - Chim ưng tung cánh (3)
- Chương 144 - Chim ưng tung cánh (4)
- Chương 145 - Lớp học cuối cùng (1)
- Chương 146 - Lớp học cuối cùng (2)
- Chương 147 - Lớp học cuối cùng (3)
- Chương 148 - Lớp học cuối cùng (4)
- Chương 149 - Lớp học cuối cùng (5)
- Chương 150 - Lớp học cuối cùng (6)
- Chương 151 - Lớp học cuối cùng (7)
- Chương 152 - Lớp học cuối cùng (8)
- Chương 153 - Lớp học cuối cùng (9)
- Chương 154 - Tự do trong ngục tù (1)
- Chương 155 - Tự do trong ngục tù (2)
- Chương 156 - Tự do trong ngục tù (3)
- Chương 157 - Tự do trong ngục tù (4)
- Chương 158 - Tự do trong ngục tù (5)
- Chương 159 - Tự do trong ngục tù (6)
- Chương 160 - Cây sơn tra không gục ngã (1)
- Chương 161 - Cây sơn tra không gục ngã (2)
- Chương 162 - Cây sơn tra không gục ngã (3)
- Chương 163 - Cây sơn tra không gục ngã (4)
- Chương 164 - Cây sơn tra không gục ngã (5)
- Chương 165 - Cuốn sách biết đi (1)
- Chương 166 - Cuốn sách biết đi (2)
- Chương 167 - Cuốn sách biết đi (3)
- Chương 168 - Cuốn sách biết đi (4)
- Chương 169 - Nỗi lòng của Marghetta
- Chương 170 - Thuận buồm xuôi gió (1)
- Chương 171 - Thuận buồm xuôi gió (2)
- Chương 172 - Tình thế đảo chiều (1)
- Chương 173 - Tình thế đảo chiều (2)
- Chương 174 - Tình thế đảo chiều (3)
- Chương 175 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (1)
- Chương 176 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (2)
- Chương 177 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (3)
- Chương 178 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (4)
- Chương 179 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (5)
- Chương 180 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (6)
- Chương 181 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (7)
- Chương 182 - Kẻ mộng mơ đẫm máu đỏ (8)
- Chương 183 - Cùng tới ngục tù nào (1)
- Chương 184 - Cùng tới ngục tù nào (2)
- Chương 185 - Cùng tới ngục tù nào (3)
- Chương 186 - Nhật ký trong tù (1)
- Chương 187 - Nhật ký trong tù (2)
- Chương 188 - Nhật ký trong tù (3)
- Chương 189 - Nhật ký trong tù (4)
- Chương 190 - Nhật ký trong tù (5)
- Chương 191 - Cuộc hành hương vì đậu hũ (1)
- Chương 192 - Cuộc hành hương vì đậu hũ (2)
- Chương 193 - Cuộc hành hương vì đậu hũ (3)
- Chương 194 - Cuộc hành hương vì đậu hũ (4)
- Chương 195 - Đừng chết đấy! Trưởng phòng à!
- Chương 196 - Trốn đi, Trưởng phòng! (1)
- Chương 197 - Trốn đi, Trưởng phòng! (2)
- Chương 198 - Trốn đi, Trưởng phòng! (3)
- Chương 199 - Trốn đi, Trưởng phòng! (4)
- Chương 200 - Trốn đi, Trưởng phòng! (5)
- Chương 201 - Tiểu Hoàng Kim Công tước? (1)
- Chương 202 - Tiểu Hoàng Kim Công tước? (2)
- Chương 203 - Tiểu Hoàng Kim Công tước? (3)
- Chương 204 - Tiểu Hoàng Kim Công tước? (4)
- Chương 205 - Tiểu Hoàng Kim Công tước? (5)
- Chương 206 - Thật tuyệt khi có hai người mẹ (1)
- Chương 207 - Thật tuyệt khi có hai người mẹ (2)
- Chương 208 - Thật tuyệt khi có hai người mẹ (3)
- Chương 209 - 6 giờ hệ thống (1)
- Chương 210 - 6 giờ hệ thống (2)
- Chương 211 - 6 giờ hệ thống (3)
- Chương 212 - 6 giờ hệ thống (4)
- Chương 213 - Tên tôi là (1)
- Chương 214 - Tên tôi là (2)
- Chương 215 - Tên tôi là (3)
- Chương 216 - Tên tôi là (4)
- Chương 217 - Lễ kỷ niệm hoàn hảo (1)
- Chương 218 - Lễ kỷ niệm hoàn hảo (2)
- Chương 219 - Lễ kỷ niệm hoàn hảo (3)
- Chương 220 - Lễ kỷ niệm hoàn hảo (4)
- Chương 221 - Lễ kỷ niệm hoàn hảo (5)
- Chương 222 - Lễ kỷ niệm hoàn hảo (6)
- Chương 223 - Phải ngốc lắm mới đến kinh đô
- Chương 224 - Giờ tôi là kẻ ngốc tại kinh đô (1)
- Chương 225 - Giờ tôi là kẻ ngốc tại kinh đô (2)
- Chương 226 - Giờ tôi là kẻ ngốc tại kinh đô (3)
- Chương 227 - Giờ tôi là kẻ ngốc tại kinh đô (4)
- Chương 228 - Giờ tôi là kẻ ngốc tại kinh đô (5)
- Chương 229 - Vị Trưởng phòng điên của kinh đô (1)
- Chương 230 - Vị Trưởng phòng điên của kinh đô (2)
- Chương 231 - Vị Trưởng phòng điên của kinh đô (3)
- Chương 232 – Vị Trưởng phòng điên của kinh đô (4)
- Chương 233 - Cấp trên không hề bệnh (1)
- Chương 234 - Cấp trên không hề bệnh (2)
- Chương 235 - Cấp trên không hề bệnh (3)
- Chương 236 - Cấp trên không hề bệnh (4)
- Chương 237 - Tiến độ thành tích Học viện 33,33% (1)
- Chương 238 - Tiến độ thành tích Học viện 33,33% (2)
- Chương 239 - Tiến độ thành tích Học viện 33,33% (3)
- Chương 240 - Tiến độ thành tích Học viện 33,33% (4)
- Chương 241 - Cha vợ trấn áp con rể (1)
- Chương 242 - Cha vợ trấn áp con rể (2)
- Chương 243 - Cha vợ trấn áp con rể (3)
- Chương 244 - Niềm hân hoan cuối năm (1)
- Chương 245 - Niềm hân hoan cuối năm (2)
- Chương 246 - Niềm hân hoan cuối năm (3)
- Chương 247 - Niềm hân hoan cuối năm (4)
- Chương 248 - Niềm hân hoan cuối năm (5)
- Chương 249 - Niềm hân hoan cuối năm (6)
- Chương 250 - Niềm hân hoan cuối năm (7)
- Chương 251 - 5+1 (1)
- Chương 252 - 5+1 (2)
- Chương 253 - 5+1 (3)
- Chương 254 - 5+1 (4)
- Chương 255 - 5+1 (5)
- Chương 256 - Dẫu thế, một năm vẫn khép lại (1)
- Chương 257 - Dẫu thế, một năm vẫn khép lại (2)
- Chương 258 - Dẫu thế, một năm vẫn khép lại (3)
- Chương 259 - Dẫu thế, một năm vẫn khép lại (4)
- Chương 260 - Dẫu thế, một năm vẫn khép lại (5)
- Chương 261 - Lễ mừng năm mới (1)
- Chương 262 - Lễ mừng năm mới (2)
- Chương 263 - Lễ mừng năm mới (3)
- Chương 264 - Lễ mừng năm mới (4)
- Chương 265 - Lễ mừng năm mới (5)
- Chương 266 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (1)
- Chương 267 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (2)
- Chương 268 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (3)
- Chương 269 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (4)
- Chương 270 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (5)
- Chương 271 - Chú rể của năm tại Đế Quốc (6)
- Chương 272 - Kẻ tham vọng mưu cầu Thiên mệnh
- Chương 273 - Vị tiền bối nghiêm túc (1)
- Chương 274 - Vị tiền bối nghiêm túc (2)
- Chương 275 - Vị tiền bối nghiêm túc (3)
- Chương 276 - Về nhà anh nào (1)
- Chương 277 - Về nhà anh nào (2)
- Chương 278 - Về nhà anh nào (3)
- Chương 279 - Về nhà anh nào (4)
- Chương 280 - Khởi đầu rực cháy cho năm mới (1)
- Chương 281 - Khởi đầu rực cháy cho năm mới (2)
- Chương 282 - Khởi đầu rực cháy cho năm mới (3)
- Chương 283 - Khởi đầu rực cháy cho năm mới (4)
- Chương 284 - Bị nghiền nát bởi tai ương bất ngờ (1)
- Chương 285 - Bị nghiền nát bởi tai ương bất ngờ (2)
- Chương 286 - Bị nghiền nát bởi tai ương bất ngờ (3)
- Chương 287 - Bị nghiền nát bởi tai ương bất ngờ (4)
- Chương 288 - Hãy trở thành nhân lực của ta (1)
- Chương 289 - Hãy trở thành nhân lực của ta (2)
- Chương 290 - Hãy trở thành nhân lực của ta (3)
- Chương 291 - Cút đi, tên tập sự chẳng biết nướng bánh (1)
- Chương 292 - Cút đi, tên tập sự chẳng biết nướng bánh (2)
- Chương 293 - Quả nhiên là Câu lạc bộ Làm bánh (1)
- Chương 294 - Quả nhiên là Câu lạc bộ Làm bánh (2)
- Chương 295 - Quả nhiên là Câu lạc bộ Làm bánh (3)
- Chương 296 - Quả nhiên là câu lạc bộ làm bánh (4)
- Chương 297 - Bao nhiêu điều chất chứa trong tâm trí anh? (1)
- Chương 298 - Bao nhiêu điều chất chứa trong tâm trí anh? (2)
- Chương 299 - Bao nhiêu điều chất chứa trong tâm trí anh? (3)
- Chương 300 - Bao nhiêu điều chất chứa trong tâm trí anh? (4)
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 169 - Nỗi lòng của Marghetta
Dạo gần đây tâm trạng tôi không được tốt cho lắm. Không, nói đúng hơn thì là cảm giác vừa vui sướng lại vừa tủi hờn.
“Mar, anh phải về rồi.”
Thời gian anh Carl ở lại phòng Phó Hội trưởng ngày một ngắn lại. Đây không phải ảo giác, mà là một sự thật hiển nhiên.
Vậy mà đó lại là khoảnh khắc tôi mong chờ nhất mỗi ngày. Dĩ nhiên, việc anh Carl ngày nào cũng ghé thăm đã là điều rất đáng quý, nhưng tôi vẫn mong anh ấy có thể ở lại lâu hơn một chút.
“Anh định đi rồi sao?”
“Ừm. Anh có việc cần làm, nên chắc phải đi bây giờ.”
Vì vậy, tôi đã dè dặt lên tiếng, nhưng anh Carl chỉ đáp lại bằng một nụ cười.
Lòng dâng lên cảm giác tủi thân, tôi thậm chí đã muốn níu tay anh lại và nằng nặc đòi anh đừng đi. Nhưng tôi không thể làm thế. Anh ấy đã nói mình có việc bận, tôi đâu thể cản trở anh được.
Dù vậy, tôi không thể cứ thế để anh đi được.
“Anh Carl.”
Tôi gọi tên anh, đoạn dang rộng vòng tay. Thấy tôi lặng lẽ nhìn mình, anh Carl bật cười khe khẽ rồi tiến đến ôm tôi vào lòng.
Ừm, thế này thì ổn rồi. Lòng tôi nhẹ nhõm hẳn.
‘Giá như cứ được như thế này mãi.’
Phải chi anh đừng đi đâu cả, cứ mãi ôm tôi thế này.
“Anh xin lỗi. Anh cũng muốn ở lại với em lắm, nhưng thật sự không được.”
Như thể đọc được suy nghĩ của tôi, anh Carl thì thầm bên tai.
Xin anh đừng làm vậy khi đang ôm tôi. Nếu để anh ấy phát hiện cơ thể tôi đang run lên thì xấu hổ chết mất.
“Không sao đâu ạ. Chắc hẳn phải có lý do nên em hiểu mà.”
Tôi cố gắng ghìm lại cơ thể và tâm trí đang run rẩy của mình để cất lời. Nói rằng không tiếc nuối, ấy là nói dối.
Nhưng từ trước đến nay, anh Carl vẫn luôn trân trọng khoảng thời gian ở bên tôi. Tôi tin rằng anh ấy đột ngột rời đi như vậy ắt phải có lý do chính đáng, dù tôi không biết lý do gì có thể khiến anh bận rộn suốt mấy ngày liền.
Dù vậy, tôi đã không gặng hỏi anh rốt cuộc đi đâu, hay có chuyện gì. Phải tỏ ra tin tưởng và rộng lượng như vậy thì anh Carl mới cảm động.
—Quản lý chồng là bổn phận của người vợ, nhưng đừng trói buộc anh ấy quá chặt. Nếu em cứ tỏ ra đeo bám, tình cảm của người ta sẽ phai nhạt đấy.
Đó là lời chị tư đã dặn tôi trong cuộc trò chuyện cách đây không lâu.
‘Chị ấy nói đúng.’
Chị tư là người có cuộc sống hôn nhân viên mãn, con cháu đầy đàn. Lời của chị ấy không thể nào sai được.
Vì thế, tôi đã nén lòng để anh đi. Tương lai bên cạnh anh Carl còn dài, tôi không thể để anh thấy hình ảnh một người vợ hay đeo bám và gò bó ngay từ bây giờ.
“Ở bên em thật ngột ngạt. Em không thể tin tưởng anh được sao?”
Chỉ tưởng tượng cảnh anh Carl nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lùng, cơ thể tôi lại không kìm được mà run lên.
Không được. Tuyệt đối không được. Tôi không thể chịu nổi việc bị anh ấy ghét bỏ.
“Hẹn gặp lại anh ngày mai, anh Carl.”
Tôi mỉm cười rạng rỡ hết mức có thể, tiễn anh rời đi.
Tôi không thể để anh ấy ghét mình. Vả lại, vốn dĩ tôi tin tưởng anh Carl mà. Chắc là do tôi không hỏi nên anh không nói, chứ tôi tin anh sẽ chẳng làm việc gì phải lén lút giấu giếm tôi.
...Ừm, chắc chắn là vậy. Tôi tin anh Carl.
“Anh đi nhé. Hôm nay anh cũng rất vui.”
Ngày hôm sau, anh lại sớm rời đi.
Dù vậy, tôi vẫn tin anh hơn bất cứ ai.
“À, anh phải đi rồi.”
Ngày kế tiếp, anh cũng sớm ra về.
Dù có thế nào, trên đời này tôi vẫn yêu và tin tưởng anh Carl hơn bất cứ ai.
“Xin lỗi em. Anh phải đi trước rồi.”
...Tôi tin anh... nhưng mà...
Ngay khi thấy anh Carl bước ra khỏi phòng Phó Hội trưởng, tôi bất giác cắn móng tay.
‘Tại sao...?’
Vài ngày đầu tôi còn có thể thông cảm. Tôi đã nghĩ rằng anh Carl chắc hẳn có việc bận, có chuyện riêng tư.
Nhưng khi chuyện đó kéo dài hơn một tuần, rồi kéo dài sang tuần thứ hai, tôi không thể không lo lắng. Rốt cuộc là có chuyện gì? Nếu có thể khiến anh Carl bận rộn đến mức này, thì chắc chắn không phải chuyện tầm thường.
Hơn nữa, chúng tôi đã hứa sẽ không giấu giếm nhau bất cứ điều gì. Với một việc quan trọng đến mức này, đáng lẽ anh ấy phải nói cho tôi biết chứ.
‘Là chuyện không thể nói cho mình biết sao?’
Trong khoảnh khắc, đầu óc tôi trống rỗng. Một chuyện phải giấu giếm tôi, một chuyện không thể nói cho tôi biết.
“Sự tận tâm là quan trọng. Nhưng nếu cứ cho đi tình cảm một cách vô điều kiện, đối phương sẽ thấy chán đấy.”
Lời khuyên của chị tư lại vang lên trong đầu tôi. Thể hiện tình cảm là quan trọng, nhưng nếu cứ yêu một cách mù quáng, đối phương có thể sẽ coi đó là điều hiển nhiên và trở nên vô tâm.
‘Thật sao?’
Tôi có cảm giác như máu trong người đang khô cạn dần. Anh ấy thực sự chán tôi rồi sao? Hay là trái tim anh đã hướng về một người khác?
Không phải. Mối quan hệ của chúng tôi không phải là đơn phương. Chắc chắn anh Carl cũng yêu tôi. Tình cảm này đến từ hai phía, không phải chỉ từ một phía.
‘...Thật sao?’
Một khi đã suy nghĩ theo hướng tiêu cực, những ý nghĩ u ám cứ thế nối đuôi nhau kéo đến, không sao kiềm lại được.
Anh Carl đã nói sẽ thành thật với tôi. Anh ấy nói sẽ không còn giấu giếm điều gì nữa. Và từ đó đến nay, chúng tôi vẫn luôn vui vẻ bên nhau.
Nhưng nếu xét một cách nghiêm túc, anh chưa từng chính thức ngỏ lời muốn ở bên tôi. Chúng tôi chưa từng định ngày đính hôn, cũng chưa hứa hẹn chuyện cưới xin.
Ý nghĩ rằng chỉ là tôi đơn phương vui mừng, rằng anh Carl ở bên tôi chỉ vì cảm giác tội lỗi, rằng trong lòng anh đã có hình bóng người khác. Những tưởng tượng khủng khiếp cứ thế nối tiếp nhau.
‘Không được.’
Tôi bất giác siết chặt nắm tay.
Dù đây là một hành động không xứng với phẩm giá của một Công nương, tôi vẫn quyết định đi theo anh Carl. Để xua tan nỗi bất an này, tôi cảm thấy mình phải tận mắt chứng kiến mọi chuyện.
Tuy nhiên, tôi không dám đi theo quá sát. Anh Carl rất nhạy bén, nếu bám đuôi lộ liễu chắc chắn sẽ bị phát hiện ngay.
‘Phụ thân cũng từng như vậy mà.’
Hồi nhỏ, mỗi khi tôi lén lút đến gần sau lưng phụ thân, ngài lại đột ngột quay lại làm tôi giật nảy mình. Chẳng lẽ võ nhân nào cũng có giác quan nhạy bén như vậy sao?
Dù sao đi nữa, sau khi hỏi thăm vài học viên, tôi đã tìm ra nơi anh Carl đến. Đó là khu nghiên cứu, nơi tập trung phòng làm việc của các giáo sư.
‘Chuyện gì vậy?’
Đó là một nơi quá bất ngờ khiến tôi chỉ biết chớp mắt. Thực ra thì anh Carl ở đâu cũng đều bất ngờ cả, nhưng khu nghiên cứu của giáo sư lại là nơi khó tin nhất.
Tôi thận trọng di chuyển, quan sát từng phòng nghiên cứu một. Qua cửa sổ, tôi có thể thấy các giáo sư đang trong giờ dạy nên chỉ còn lại trợ giảng, hoặc đang trò chuyện gì đó với trợ giảng của mình.
Sau một hồi lâu quan sát, cuối cùng tôi cũng tìm thấy một bóng lưng quen thuộc.
‘Là anh Carl.’
Ngay khi xác nhận là anh, tôi liền ngồi thụp xuống. Nếu anh Carl nhìn ra cửa sổ thì sẽ bị phát hiện ngay.
Tôi khẽ ngẩng đầu lên và thấy tấm biển ghi ‘Giáo sư Sử học Gerhard’. Sử học... Tôi vẫn không hiểu nó có liên quan gì đến anh Carl.
‘Nếu là câu lạc bộ kiếm thuật thì còn hiểu được.’
Nếu là nơi đó thì tôi đã có thể hiểu, vì câu lạc bộ kiếm thuật cũng là nơi mà thiếu gia Erich đang tham gia.
“─ni, ───viết──?”
“── cảm─!”
Trong lúc tôi đang suy nghĩ về mối liên hệ giữa anh Carl và sử học, tiếng trò chuyện vọng ra từ phòng nghiên cứu. Dĩ nhiên là tôi không thể nghe rõ nội dung chi tiết.
Tôi cố gắng trấn tĩnh trái tim đang đập thình thịch và từ từ đứng dậy.
‘A.’
Và rồi, tôi thấy anh Carl đang tươi cười trò chuyện cùng một người phụ nữ có mái tóc màu lam.
***
Gerhard có việc gấp phải ra ngoài nên đã rời khỏi phòng. Thường thì trong những lúc thế này, phòng nghiên cứu sẽ chỉ chìm trong im lặng, nhưng—
“Ồ, không ngờ cô đã viết được nhiều thế này rồi đấy?”
“Vâng, tất cả là nhờ Trưởng phòng cả. Tôi cảm ơn anh nhiều!”
Kể từ khi biết Christina là cháu gái của phu nhân Bộ trưởng, tôi đã chủ động bắt chuyện với cô ấy.
Ban đầu Christina có hơi e dè, nhưng rồi cũng dần cởi mở hơn. Giờ đây, kể cả khi không có Gerhard, chúng tôi vẫn có thể trò chuyện khá vui vẻ.
‘Thà không biết thì còn đỡ.’
Sẽ rất phiền phức nếu có lời ra tiếng vào rằng tôi biết mối quan hệ này mà lại đối xử tệ bạc hay thờ ơ. Vì vậy, tôi phải đối xử với cô ấy tử tế hết mức có thể.
“Udesr Jairug thậm chí còn có thể bắn nhiều mũi tên cùng một lúc. Dù bắn như vậy nhưng ông ta chưa từng trượt phát nào.”
“Thật kỳ diệu.”
“Bát Tuấn Mã toàn là những người như vậy cả thôi.”
Dù sao thì tôi cũng không đi chệch khỏi mục đích ban đầu là truyền đạt kiến thức.
Dù là một không gian quen thuộc, nhưng đôi khi bầu không khí lại trở nên xa lạ. Bây giờ chính là lúc như vậy.
‘Gì thế này.’
Vừa bước vào phòng Phó Hội trưởng, một áp lực vô hình nào đó đè nặng lên vai tôi. Mới hôm qua vẫn còn bình thường mà?
Tôi liếc nhìn thì thấy Marghetta đang lặng lẽ ký vào tài liệu.
“Anh Carl.”
Và sau khi ký xong, cô ấy khẽ lên tiếng.
Dù đang mỉm cười nhưng khác với mọi khi, nụ cười đó có vẻ rất gượng gạo. Thậm chí khóe mắt cô còn hơi hoe đỏ.
“Đối với anh, em không đủ tốt sao?”
“...Hả?”
Cô ấy vừa buông một câu như sét đánh ngang tai. Gì chứ, sao đột nhiên lại là không đủ tốt? Câu đó có nghĩa là gì?
Sau đó, tôi phải cố gắng trấn tĩnh lại để có thể nói chuyện.
“Chuyện anh... gặp gỡ... một tiểu thư khác mà giấu em...”
Marghetta cố gắng nói một cách bình tĩnh, nhưng không thể ngăn được giọng nói run rẩy.
Mà vốn dĩ, dù giọng nói có bình thường đi nữa thì chỉ cần nhìn vào khuôn mặt cô ấy, tôi cũng không thể nào nghĩ rằng cô nàng đang ổn được.
‘Mình sai rồi.’
Sau khi nghe Marghetta giải thích, tôi mới nhận ra. Lần này tôi lại phạm phải một sai lầm ngớ ngẩn nữa rồi.
Đúng là dạo gần đây tôi không hề nói mình đang làm gì. Nhưng tôi không cố ý làm vậy, chỉ là tôi nghĩ nếu nói là công việc thì đã đủ rồi nên không giải thích cặn kẽ. Đương nhiên, nếu cô ấy hỏi thì tôi sẽ giải thích—
Không phải, đáng lẽ tôi phải là người nói trước khi cô ấy hỏi mới đúng.
‘Kinh nghiệm đúng là quan trọng thật.’
Tôi suýt nữa thì thở dài trước sai lầm ngớ ngẩn này.
Nghĩ lại thì, trước hay sau khi chuyển sinh, tôi chưa từng có một mối quan hệ tình cảm bình thường nào. Với Hecate, vì cùng nhau lăn lộn ở phương Bắc, sống chung một trại lính nên chúng tôi là kiểu quan hệ không cần nói cũng tự hiểu mọi chuyện.
Có lẽ vì đó là mối tình duy nhất trong đời nên tôi đã lấy nó làm tiêu chuẩn. Mà đó lại là một trường hợp bất thường, chứ không phải bình thường.
“Mar.”
Tôi nắm lấy bàn tay của Marghetta, khi ánh mắt cô nàng đang dần cúi xuống. Dù có bao biện thế nào đi nữa, đây cũng là lỗi của tôi.
Tôi rời đi sớm hơn thường lệ mà không giải thích rõ lý do. Chuyện này, dù là tôi thì cũng sẽ cảm thấy bất an.
Vì Mar không hỏi, và tôi đã cho rằng cô ấy sẽ hiểu nên đã có chút tùy tiện, mà không hề hay biết rằng cô ấy đã âm thầm chịu đựng.
“Anh xin lỗi. Là anh đã quá vô tâm.”
Rồi tôi giải thích cặn kẽ. Rằng tôi đã nhận lời yêu cầu của Gerhard để đưa ra lời khuyên về nghiên cứu phương Bắc, và vì trợ giảng Christina là cháu gái của phu nhân Bộ trưởng nên tôi đã cố gắng đối xử tử tế hết mức có thể.
Đương nhiên, tôi cũng không ngừng lặp lại lời xin lỗi.
“Thì, thì ra là vậy. Em xin lỗi. Là em đã hiểu lầm lung tung rồi.”
Gương mặt đỏ bừng lên vì một lý do khác với lúc nãy, Marghetta vội vàng cố gắng chữa ngượng.
Nhưng có gì phải xin lỗi chứ. Chuyện lần này rõ ràng là lỗi của tôi. Cả việc không cho Marghetta biết một lời nào, lẫn việc khiến cô ấy phải lo lắng bất an.
‘Phải chi giữa chúng tôi có đủ sự tin tưởng.’
Nếu giữa chúng tôi có một niềm tin vững chắc đến mức có thể vui vẻ bỏ qua những xích mích nhỏ nhặt, thì chuyện này đã không xảy ra.
“Này, Mar?”
Nếu vậy, việc xây dựng niềm tin đó chẳng phải là vai trò của tôi sao.
“Sau khi Lễ mừng năm mới vào năm sau kết thúc.”
Nhưng bây giờ thì không thể được. Ít nhất cũng phải sau Lễ mừng năm mới thì tôi mới có thời gian.
“...Anh đến bái kiến Thiết Huyết Công tước có được không?”
“Dạ?”
Nghe câu đó, đôi mắt của Marghetta mở to kinh ngạc.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
4 Bình luận