Web Novel

Chương 260 - Dẫu thế, một năm vẫn khép lại (5)

Chương 260 - Dẫu thế, một năm vẫn khép lại (5)

Tôi đã đặt sẵn cả nĩa trong hộp bánh. Với người bán, đó chỉ là một chút công sức, nhưng với người mua lại là cả một sự chu đáo khiến họ an lòng. Hồi ở lễ hội trường, chẳng phải gian hàng đã được hưởng ứng nhiệt liệt cũng nhờ chuẩn bị sẵn cả nĩa, dao và giấy ăn đó sao.

Cơ mà nói thật, với thân phận Hoàng tộc và Vương tộc của đám người bán đó thì dù có bán rác chắc cũng đắt như tôm tươi thôi.

“Ngon lắm. Ăn một lần hết thì uổng quá.”

Sera vừa dùng nĩa xắn từng miếng bánh nhỏ, vừa mỉm cười nói.

Có gì mà uổng chứ. Bánh kem là thứ câu lạc bộ làm bánh của tôi làm mỗi ngày. Nếu Sera thích, tôi có thể làm cho cô ấy ăn bao nhiêu cũng được.

“Trong thời gian tớ ở lãnh địa, tớ sẽ làm cho cậu ăn hoài luôn.”

“Hi hi, thật không? Lỡ tớ béo lên thì phiền lắm đấy.”

Vẫn giữ nụ cười trên môi, Sera nhẹ nhàng đẩy hộp bánh sang một bên.

Nhìn cảnh tượng đó, tôi không khỏi cười chua chát. Sera vốn ăn ít mà. Thật không may, có lẽ vì phải vật lộn với bệnh tật nên cô ấy không thể ăn nhiều được.

Ngay cả bây giờ, cô ấy cũng chỉ ăn một chút rồi đặt nĩa xuống, và còn lảng tránh lời hứa làm bánh cho cô ấy của tôi.

‘Di chứng vẫn còn.’

Tôi bất giác cắn nhẹ môi. Cứ ngỡ bệnh tình đã khá hơn trước nhiều, nhưng di chứng của nó vẫn còn đó.

Mà cũng phải thôi. Căn bệnh đã hành hạ Sera cả đời, mong nó không để lại di chứng gì thì đúng là quá tham lam. Chỉ riêng việc có thể ngồi dậy khỏi giường và trò chuyện thoải mái thế này đã là may mắn lắm rồi.

“Tớ không sao đâu, kỵ sĩ. Chẳng lẽ cậu lại muốn vỗ béo một quý cô sao?”

Như thể đọc được suy nghĩ của tôi, Sera nắm lấy tay tôi và nói đùa.

Thật lạ, từ xưa đến nay, tôi chẳng thể giấu được điều gì trước mặt cô ấy. Cứ như thể Sera đã học được ma thuật đọc suy nghĩ của người khác vậy.

Tôi thấy thật xấu hổ. Người cần được an ủi là Sera chứ không phải tôi, vậy mà giờ đây tôi lại được chính người bạn đang đau ốm của mình động viên ngược lại. Cái tên Krasius này đúng là mất mặt quá.

“Cậu cần phải tăng cân một chút đấy.”

Tôi cố nặn ra một nụ cười, và Sera liền mở to mắt như thể bị sốc.

“Lẽ nào Erich có sở thích như vậy? Cậu định vỗ béo tớ rồi ăn thịt à?”

Nhìn bộ dạng cô ấy ôm lấy ngực một cách cường điệu và co người lại, tôi không nhịn được cười. Đúng là biết cách biến người khác thành kẻ ăn thịt người trong nháy mắt.

“Bị phát hiện rồi. Tớ còn định vỗ béo cậu gấp ba lần cơ.”

“Cậu không phải kỵ sĩ mà là một ác quỷ độc ác.”

Dứt lời, cả tôi và Sera đều cùng lúc bật cười.

Tâm trạng nặng nề ban nãy dường như đã vơi đi phần nào.

Sera phải chịu đựng biết bao thiệt thòi.

Một tiểu thư cả đời chỉ quanh quẩn trong dinh thự, cách duy nhất để biết chuyện bên ngoài là qua lời kể của người khác. Nhưng vì thân phận quý tộc, cô ấy không thể mở lòng tâm sự với người hầu trong nhà. Từ nhỏ, Sera đã sống trong một hoàn cảnh gần như bị cô lập với thế giới.

Có lẽ vì vậy mà mỗi khi tôi đến thăm, cô ấy đều níu lấy không cho tôi về. Ngoại trừ gia đình, người duy nhất có thể trò chuyện cùng cô ấy chỉ có tôi.

“Tớ nghe nói Học viện còn lớn hơn cả một thành phố bình thường. Thật không?”

“Không phải Học viện lớn hơn thành phố, mà là cả một thành phố được xây dựng xung quanh Học viện thì đúng hơn.”

“Ra là vậy.”

Dĩ nhiên tôi không hề ghét điều này. Nhân cách của tôi cũng không đến mức tệ hại để có thể làm ngơ trước sự cô đơn của bạn mình, hơn nữa trò chuyện với Sera cũng giúp lòng tôi thấy thanh thản hơn.

Vốn dĩ mỗi lần đến gặp Sera, tôi đều đã chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ bị giữ lại rất lâu rồi.

“Tất nhiên là bản thân Học viện cũng lớn lắm. Dù gì cũng là cơ sở giáo dục hàng đầu Đế Quốc mà.”

Nghe vậy, Sera liên tục gật đầu.

Hẳn là cô ấy thấy hứng thú lắm. Từ nhỏ Sera đã rất quan tâm đến Học viện. Với một người ham học hỏi những kiến thức mới như cô ấy, Học viện chẳng khác nào một thế giới lý tưởng.

Thật trớ trêu khi một nơi mà bất kỳ quý tộc nào cũng có thể đặt chân đến lại trở thành thế giới lý tưởng trong mắt cô ấy. Đối với anh trai tôi, nơi đó cũng từng là lý tưởng, nhưng trường hợp của anh lại hơi khác.

“A, đúng rồi. Tớ nghe nói lứa tân học viên năm nay độc đáo lắm.”

Một câu nói đột ngột chẳng ăn nhập gì với mạch trò chuyện, như thể cô ấy vừa sực nhớ ra điều gì.

Và tôi đã phải mất một lúc để nghĩ xem những tân học viên độc đáo đó là ai. Ai nghe cũng biết là đang nói về đám người đó, nhưng có lẽ vì quá thân thiết nên đôi khi tôi cũng quên mất thân phận của họ.

“Độc đáo thật. Nào là Vương tử nước khác, rồi cả ứng cử viên Thánh Nhân nữa. Sau này chắc cũng khó mà có được lứa tân học viên như vậy.”

“Lạ thật nhỉ. Tớ có nghe nói có cả du học viên, nhưng không ngờ cả Vương tộc cũng đến.”

“Tại bọn họ toàn là một lũ dở hơi thôi.”

Trước câu trả lời buột miệng của tôi, Sera chỉ biết chớp mắt ngỡ ngàng.

Chết rồi, đáng lẽ mình phải nói giảm nói tránh một chút, đằng này lại nói thẳng toẹt ra. Lỡ làm Sera hoảng sợ thì phiền.

“Bọn tớ thân nhau nên mới nói vậy thôi. Cùng một câu lạc bộ mà.”

Nghe thì giống như đang bao biện, nhưng đó là sự thật. Từ khi sinh hoạt chung trong câu lạc bộ, trong mắt tôi họ chẳng còn là những nhân vật cao quý nữa, mà chỉ là một lũ điên tình cờ lại có địa vị cao mà thôi.

“Vậy là Erich, nhờ mối quan hệ này mà quen được cả Vương tử sao?”

“Nếu cậu gọi đó là mối quan hệ thì đúng là vậy.”

“Đúng là một kỵ sĩ vĩ đại. Ngầu thật.”

Cứ mỗi lần tôi tưởng đã quên thì đòn tấn công “kỵ sĩ” lại bất ngờ ập đến khiến tôi choáng váng. Nhìn cô ấy cười tủm tỉm rồi còn vỗ tay nữa thì rõ ràng là đang trêu chọc tôi rồi.

Tôi thật hận bản thân mình của tám năm trước. Tại sao lại lỡ miệng nói ra những lời như vậy để rồi nó trở thành một vết nhơ đeo bám suốt đời chứ. Mà thôi, một đứa trẻ chín tuổi thì biết gì mà phân biệt đúng sai.

“Nhưng nếu là bạn của Erich thì─ tớ cũng muốn gặp thử.”

Nhìn Sera vừa nói vừa xoắn lọn tóc, hình ảnh ba người giờ này chắc đang ở quê nhà hiện lên trong đầu tôi.

Bọn họ không phải là những kẻ hống hách nên có gặp Sera cũng chẳng có vấn đề gì, nhưng thật đáng tiếc là bây giờ không có cách nào để gặp được. Thật vô lý. Lúc không cần ở lại Đế Quốc thì cứ bám riết lấy, đến khi Sera muốn gặp thì lại chạy biến sang bên kia biên giới. Đúng là một lũ vô dụng.

“Kỳ nghỉ hè năm sau, nếu có cơ hội tớ sẽ đưa họ đến. Bọn họ đều là những người thú vị nên chắc sẽ vui lắm.”

Tôi nhanh chóng vắt óc suy nghĩ và đưa ra một câu trả lời hợp lý. Không thể gọi những kẻ đã về nước được, đành phải hẹn đến năm sau thôi.

“Thôi được rồi. Tự nhiên có những vị khách như vậy đến, người hầu sẽ hoảng sợ mất.”

Lời từ chối nhẹ nhàng đó khiến tôi phải tự kiểm điểm lại mình.

Mình điên rồi. Chắc do chơi với đám đó nhiều quá nên đầu óc cũng có vấn đề theo. Suýt nữa thì đã làm phiền đến Sera, người vẫn đang cần được tĩnh dưỡng.

“Dù sao thì tớ cũng sẽ sớm được gặp họ trực tiếp thôi mà.”

?

Trong khoảnh khắc, đầu óc tôi ngưng hoạt động. Gặp trực tiếp, ý cô ấy là sao?

“Tớ đã quyết định sẽ nhập học ở Học viện.”

???

“...Học viện ư?”

“Ừm.”

Câu trả lời trong trẻo ấy khiến tôi chết lặng. Đột nhiên lại nhập học Học viện. Chuyện đó đâu phải là một chuyến ra ngoài đơn giản. Bệnh tình đã khá hơn đến mức đó rồi sao?

‘Nhũ mẫu không phải là người sẽ tùy tiện cho đi.’

Trong giây lát, tôi đã nghĩ đến việc phải can ngăn, nhưng nhũ mẫu là người hết mực yêu thương Sera. Không lý nào bà lại không lo lắng những điều tôi đang nghĩ, và nếu nguy hiểm thì bà đã ngăn cản từ lâu rồi.

Khoan đã, nhưng liệu có ổn thật không? Lỡ như vì sống ở một nơi xa lạ mà bệnh tình lại trở nặng thì sao?

“Tớ quyết định sẽ nhập học năm hai. Hơi tiếc vì đã bỏ lỡ cả năm nhất─”

Trong lúc tôi còn đang bối rối, Sera đã khẽ nắm lấy tay tôi. Nụ cười tủm tỉm của cô ấy như thể muốn an ủi, bảo tôi đừng lo.

“Nếu trở thành hậu bối của cậu, chúng ta sẽ có ít thời gian bên nhau hơn. Tớ không muốn vậy đâu.”

“...Nếu vậy thì vào những ngày nghỉ tớ sẽ...”

“Không. Tớ muốn có thật nhiều kỷ niệm cùng với cậu.”

Những lúc thế này, tôi lại có chút trách Sera. Sao cô ấy lại có thể dứt khoát đến vậy.

“Đừng lo. Cả pháp sư lẫn tư tế đều bảo ổn cả rồi. Dù chưa phải là chữa trị hoàn toàn... nhưng tớ vẫn có thể sinh hoạt như người bình thường.”

Đã thế, cô ấy còn “chơi ăn gian” khi lôi cả ý kiến của chuyên gia vào. Cô ấy đã nói vậy rồi thì tôi còn lý do gì để phản đối nữa.

“Với lại, có kỵ sĩ ở đây rồi thì còn lo gì nữa chứ.”

“Đó mới là người không đáng tin nhất đấy.”

Câu nói đó khiến tôi bất giác bật cười. Sau khi dùng một lý lẽ hoàn hảo để dập tắt sự phản đối của tôi, cô ấy lại kết thúc bằng một câu thật vụng về.

Tôi chỉ là một thiếu gia bình thường, không hề mạnh mẽ hay vững chãi như Sera vẫn nghĩ. Niềm tin ấy lớn đến mức khiến tôi cảm thấy ngượng ngùng.

“Tại sao chứ? Hay là... cậu đã là kỵ sĩ của một tiểu thư khác rồi?”

Nghe giọng nói thoáng vẻ tủi thân của cô ấy, tôi vội lắc đầu. Tuy suýt chút nữa đã là vậy, nhưng giờ thì không. Thật xấu hổ khi phải thừa nhận rằng mình là một kỵ sĩ tự do, chưa phụng sự bất kỳ ai.

...Mà, kể cũng buồn cười khi mọi người đều bảo ổn cả rồi mà một mình tôi lại khăng khăng phản đối. Hơn nữa, Sera, người đã phải sống cô độc bấy lâu, cuối cùng cũng sắp được nhìn thấy ánh sáng, với tư cách là một người bạn, tôi không thể cản trở thay vì chúc mừng được.

Vì thế, tôi khẽ đưa tay ra. Nếu Sera muốn có một kỵ sĩ, tôi hoàn toàn có thể đảm nhận vai trò ấy.

“Thưa tiểu thư. Nếu chọn sai kỵ sĩ, có lẽ người sẽ phải hối hận cả đời đấy.”

“Hì hì, nhưng chuyện đó thì có liên quan gì đến tớ đâu.”

Đôi khi, tôi có cảm giác cô ấy còn tin tưởng tôi hơn cả chính bản thân mình.

***

Sau khi Erich rời đi, tôi cứ nhìn mãi bàn tay phải của mình.

“Vậy thì, thưa tiểu thư. Tôi xin nguyện dùng hai năm tới để bảo vệ người bằng tất cả những gì mình có.”

Erich đã hôn lên mu bàn tay tôi, hệt như một chàng kỵ sĩ bước ra từ truyện cổ tích. Chỉ cần tôi lơ là một chút thôi, có lẽ tôi đã hét lên vì sung sướng mất rồi.

“Vậy tớ sẽ trở thành kỵ sĩ bảo vệ Sera! Nếu thiên thần có đến đón cậu đi, tớ nhất định sẽ đuổi họ về!”

Tôi chợt nhớ lại lời nói của Erich năm cậu mới chín tuổi, tám năm về trước, khi bệnh tình của tôi nguy kịch nhất. Hình ảnh Erich khi ấy chợt chồng lên bóng hình cậu lúc này.

Dĩ nhiên, đó chỉ là lời nói bồng bột của một đứa trẻ. Nhưng chính câu nói ấy lại là sự cứu rỗi, giúp tôi không từ bỏ mà tiếp tục kiên cường. Ngay cả Erich cũng không hối hận về những gì đã nói khi đó. Chỉ là cách diễn đạt quá đỗi ngây thơ, nên khi lớn lên nghĩ lại mới thấy xấu hổ mà thôi.

“Sao không bảo vệ mình cả đời luôn đi chứ.”

Tôi bất giác lẩm bẩm trong lúc mân mê bàn tay phải.

Chơi xấu thật, sao lại chỉ có hai năm chứ. Bảo vệ tớ cả đời thì mất mát gì đâu? Đằng nào gia tộc Krasius cũng do anh Carl kế thừa, Erich chỉ cần ở bên cạnh một mình tớ là được rồi.

“Đồ ngốc.”

Nhưng không sao. Kể cả dáng vẻ ngốc nghếch ấy cũng là một phần của Erich.

‘...May quá.’

Rồi một cảm giác nhẹ nhõm muộn màng ập đến. Nếu, nếu như Erich đã có người trong lòng, có lẽ tôi đã gục ngã thêm một lần nữa.

Chàng kỵ sĩ của riêng tôi, người sẽ ở bên tôi trọn đời. Tôi đã chịu đựng suốt bao năm tháng chỉ để trông chờ vào điều đó, nếu một tiểu thư khác đã cuỗm mất chàng kỵ sĩ của tôi trong lúc tôi bất lực, hẳn sẽ kinh khủng lắm.

‘Thần Enen đã phù hộ cho mình.’

Nhưng trong một năm Erich ở Học viện, thật may là không có ai cướp cậu ấy đi mất.

Đây thực sự là nhờ ơn trên của thần Enen. Dù ngài đã giáng bệnh tật xuống cho tôi, nhưng bù lại, ngài đã ban cho tôi một mối nhân duyên quý giá hơn bất kỳ ai.

‘Sắp rồi.’

Tôi cố gắng trấn an trái tim đang đập rộn ràng và nhẩm tính ngày tháng. Hai tháng, chỉ khoảng hai tháng nữa thôi là tôi cũng sẽ được sống ở Học viện.

Cậu ấy bảo là câu lạc bộ làm bánh à, vậy thì mình cũng tham gia. Dù không học chung lớp, nhưng chỉ cần vào chung câu lạc bộ là có thể gặp nhau thường xuyên rồi.

Cứ như vậy, chúng tôi sẽ cùng nhau trải qua những ngày tháng học đường, gặp gỡ thường xuyên hơn, và tình cảm cũng sẽ ngày một sâu đậm hơn...

‘Hì hì...’

Hạnh phúc quá. Có lẽ đây sẽ là hai năm tuyệt vời nhất cuộc đời tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!