Một Ngày Của Tôi Có 48 Gi...
Tiểu Ngốc Chiêu - 小呆昭- Khởi đầu
- Tập 01 : Sinh tồn trên đảo hoang
- Tập 02 : Tokyo Drift
- Tập 2.5 : Ngoại truyện
- Tập 03 : Welcome to the Mannerheim Line
- Tập 3.5 : Ngoại truyện
- Tập 04 : Đấu giá
- Tập 05 : Cánh buồm đen
- Chương 01 : Cánh buồm đen (1)
- Chương 02 : Cánh buồm đen (2)
- Chương 03 : Cánh buồm đen (3)
- Chương 04 : Cánh buồm đen (4)
- Chương 05 : Cánh Buồm Đen (5)
- Chương 06 : Cánh buồm đen (6)
- Chương 07 : Cánh buồm đen (7)
- Chương 08 : Cánh buồm đen (8)
- Chương 09 : Cánh buồm đen (9)
- Chương 10 : Cánh buồm đen (10)
- Chương 11 : Cánh buồm đen (11)
- Chương 12 : Cánh buồm đen (12)
- Chương 13 : Cánh buồm đen (13)
- Chương 14 : Cánh buồm đen (14)
- Chương 15 : Cánh buồm đen (15)
- Chương 16 : Cánh buồm đen (16)
- Chương 17 : Cánh buồm đen (17)
- Chương 18 : Cánh buồm đen (18)
- Chương 19 : Cánh buồm đen (19)
- Chương 19.5 : Ba tháng trong cuộc hành trình
- Chương 20 : Cánh buồm đen (20)
- Chương 21 : Cánh buồm đen (21)
- Chương 22 : Cánh buồm đen (22)
- Chương 23 : Cánh buồm đen (23)
- Chương 24 : Cánh buồm đen (24)
- Chương 25 : Cánh buồm đen (25)
- Chương 26 : Cánh buồm đen (26)
- Chương 27 : Cánh buồm đen (27)
- Chương 28 : Phục Kích (1)
- Chương 29 : Phục kích (2)
- Chương 30 : Tôi đã gặp hắn ở đâu?
- Chương 31 : Trận chiến khốc liệt
- Chương 32 : Thỏa hiệp
- Chương 33 : Hạ vũ khí xuống!
- Chương 34 : Queen Anne’s Revenge
- Chương 35 : Mục tiêu
- Chương 36 : Hành trình báo thù
- Chương 37 : Chôn cất trên biển
- Chương 38 : Câu hỏi có đáp án
- Chương 39 : Ngọn lửa
- Chương 40 : Tôi muốn nghe thêm chi tiết
- Chương 41 : Hợp lực
- Chương 42 : Cuối cùng chúng ta cũng gặp nhau
- Chương 43 : Sự thật
- Chương 44 : Hàn Nha Hào
- Chương 45 : Thủy thủ trưởng
- Chương 46 : Một khởi đầu mới
- Chương 47 : Kẻ không mời mà đến
- Chương 48 : Liên minh
- Chương 49 : Sinh ý
- Chương 50 : Đáp án
- Chương 51 : Khởi hành
- Chương 52 : Đổi Mục Tiêu
- Chương 53 : Đảo Nước Ngọt
- Chương 54 : Giới hạn và nghi ngờ
- Chương 55 : Điều làm nên một huyền thoại
- Chương 56 : Bắt đầu cuộc đi săn
- Chương 57 : Trận hải chiến đầu tiên
- Chương 58 : Còn ai muốn thử nữa không?!
- Chương 59 : Trở Về
- Chương 60 : Trước sau phải lẽ
- Chương 61 : Kẻ buôn tin
- Chương 62 : Lời mời
- Chương 63 : Mọi thứ đều có thể giải quyết....
- Chương 64 : Ngôi nhà thật sự
- Chương 64.5 : Những gì không ràng buộc lại chính là thứ bền vững nhất
- Chương 65 : Trang viên Terrance
- Chương 66 : Trật tự
- Chương 67 : Cạm bẫy
- Chương 68 : Mâu thuẫn
- Chương 69 : Kế hoạch trốn thoát
- Chương 70 : Cãi vã
- Chương 71 : Thu hoạch của Karina
- Chương 72 : Bông hoa trong nhà kính
- Chương 73 : Hải sản và chiến lợi phẩm
- Chương 74 : Rác rưởi
- Chương 75 :Mục tiêu
- Chương 76 : Con tàu bí ẩn
- Chương 77 : Thủy thủ biến mất
- Chương 78 : Tập Thơ
- Chương 79 : Tam phương hỗn chiến
- Chương 80 : Phân chia con mồi
- Chương 81 : Gọng kìm
- Chương 82 : Nghiêm Đông
- Chương 83 : Va chạm
- Chương 84 : Lật ngược thế cờ
- Chương 85 : Trời đổi gió
- Chương 86 : Cơn bão bất ngờ
- Chương 87 : Ngõ Cá Xông Khói
- Chương 88 : Lò mổ
- Chương 89 : Cái giá là gì ?
- Chương 90 : “Không Bán”
- Chương 91 : “Mồi nhử và hỏa lực”
- Chương 92 : Chuẩn bị
- Chương 93 : Tàn sát
- Chương 94 : Kết cục
- Chương 95 : Mang theo sự thay đổi
- Chương 96 : Đôi bên cùng có lợi
- Chương 97 : Nội gián và mồi nhử
- Chương 98 : Dáng ngủ
- Chương 99 : Quái vật
- Chương 100 : Thứ bị mang đi
- Chương 101 : Betty
- Chương 102 : Cựu thần Celtic
- Chương 103 : Phơi bày
- Chương 104 : Quyết tâm của Karina
- Chương 105 : Trò chuyện đêm và vị khách viếng thăm
- Chương 106 : Cơ hội
- Chương 107 : Thư giới thiệu
- Chương 108 : Khoảnh khắc ra khơi
- Chương 109 : Đề nghị
- Chương 110 : Bốc Thăm
- Chương 111 : Trước giờ chiến đấu
- Chương 112 : Trận Chiến
- Chương 113 : Mê Hoặc
- Chương 114 : Quyết chiến và hạ màn
- Chương 115 : Tiệc Mừng Chiến Thắng
- Chương 116 : Harry mất tích
- Chương 117 : Cơn khủng hoảng ập đến
- Chương 118 : Tranh thủ thời gian
- Chương 119 : Tàn tiệc
- Chương 120 : Sự nhẫn nại
- Chương 121 : Ý nghĩa thật sự của việc làm... người
- Chương 122 : Ta sẽ đưa các ngươi về nhà
- Chương 123 : Thiêu thân
- Chương 124 : Có lẽ... để tôi thử?
- Chương 125 : Không còn nơi để đi
- Chương 126 : Cuồng nộ
- Chương 127 : Thoát khỏi địa ngục
- Chương 128 : Hiểm họa mới
- Chương 129 : Đảo San Hô
- Chương 130 : chạm trán
- Chương 131 : Toàn thắng
- Chương 132 : Kế hoạch táo bạo
- Chương 133 : Hoàng hôn
- Chương 134 : Cờ Đen
- Chương 135 : Đối Đầu
- Chương 136 : Nghe lệnh ta
- Chương 137 : Kết cục của tàu Kent
- Chương 138 : Trở về Nassau
- Chương 139 : Chuỗi tiền tệ đứt đoạn
- Chương 140 : Thế bí của Thương nhân
- Chương 141 : Tra khảo
- Chương 142 : Bí mật của Eugene
- Chương 143 : Sự do dự của bản thân
- Chương 144 : Carmen
- Chương 145 : Điểm yếu của Eugene
- Chương 146 : Luôn có 80% cơ hội
- Chương 147 : Hai lời giải thích
- Chương 148 : Người liên lạc mới
- Chương 149 : Các ngươi định rời đi sao
- Chương 150 : Kẻ thù thực sự
- Chương 151 : Không cần làm gì cả
- Chương 152 : Lựa chọn của Lya
- Chương 153 : Nhìn Nhận
- Chương 154 : Bạo loạn
- Chương 155 : Tiếp ứng
- Chương 156 : Bụi Trần Lắng Đọng
- Chương 157 : Tản bộ
- Chương ???? : ?? ??? ??? ?? ??? ???? ??
- Lời bạt
- Tập 06 : Trại huấn luyện Apollo
- Tập 07 : Thợ xây bậc thầy (Đặc biệt)
- Tập 08 : Người rò rỉ thông tin
- Tập 09 : Phương pháp suy diễn
- Tập EL10.0 : Giấc mơ và lý tưởng
- Tập 10 : Bakumatsu Kyoto (Đặc biệt)
- Tập 11 : Nhai thuốc lá và móng ngựa
- Tập 12 : Người ngoài hành tinh
- Tập 13 : Hoàng hôn của Đế chế
- Tập 14 : Vệ Sĩ
- Tập 15 : Kẻ Thù Vô Hình
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 101 : Betty
“Không sao, bọn tôi cũng rảnh, tiện thể đến giúp cậu một tay.” Trương Hằng nói.
Nụ cười trên môi Seth có phần gượng gạo. Đúng lúc ấy, một giọng nữ từ trong nhà vọng ra: “Sao vậy Seth, có khách à?”
“Là Sean… và… ừm, hai người bạn nữa.”
“Anh không mời họ vào à?”
“Suýt nữa thì quên mất.” Seth vỗ trán, “Nhà hơi bừa bộn một chút, mọi người đừng để ý nhé.”
Nói xong, hắn liền xách mấy chiếc ghế ngoài hiên vào trong nhà. Trương Hằng cùng hai người kia theo hắn bước vào.
“Tracy, pha cho khách ít cà phê đi.” Seth quay sang nói với người phụ nữ đầy đặn trong nhà, chắc hẳn là vợ mới cưới của hắn. Cô gật đầu, đi vào bếp. Một lúc sau, giọng cô lại vọng ra: “Seth, anh biết chỗ để mấy hạt cà phê Bethy gửi tới hôm trước không?”
“Ồ, anh biết, để anh lấy.” Seth vừa nói vừa đi lên lầu hai.
Chưa đầy nửa phút sau, Tracy đi từ bếp ra, trên tay là một đĩa xoài. “Xin lỗi nhé, Seth dọn hết đồ bếp đi rồi, trong nhà giờ chỉ còn ít trái cây.”
Trương Hằng nhận lấy đĩa, khẽ cảm ơn, rồi ngồi chuyện trò với Tracy một lát. Cô khá cởi mở, hỏi gì đáp nấy, lại không có chút đề phòng nào. Qua mấy câu, Trương Hằng gần như chắc chắn Seth chưa kể chuyện gì trên con tàu Clarke cho cô nghe. Cô hẳn vẫn nghĩ đêm qua chồng mình ở căn nhà mới.
Trương Hằng liếc sang Annie, cả hai đã gần như xác định Seth chính là người họ cần tìm. Chỉ đợi hắn xuống lầu là sẽ nói rõ mọi chuyện.
Thế nhưng lúc ấy, Sean lại lầm bầm một câu: “Đi lấy cà phê mà lâu vậy sao?”
Tracy ngượng ngập nói: “Tôi lên giục anh ấy xem.”
Cô vừa quay người định đi về phía phòng chứa đồ thì Sean nhắc: “Anh ấy lên lầu hai mà.”
“Lầu hai à?” Tracy ngẩn ra. “Nhưng… bọn tôi vừa dọn sạch trên đó mà, giờ chẳng còn gì cả.”
Nghe vậy, Trương Hằng lập tức phóng vọt lên lầu. Nhưng lầu hai đã trống trơn, một cánh cửa sổ trong một căn phòng mở toang, Trương Hằng nhìn qua đó liền thấy Seth đang lao như bay trên phố, vừa chạy vừa ngoái đầu nhìn lại.
Trương Hằng quay sang Annie: “Tách ra đuổi!”
Cũng không thể trách cậu quá bất cẩn vốn dĩ lần này cậu chỉ định nói chuyện với Seth, không định ép buộc gì cả. Dù sao, ngoài việc lẻn vào nhà Vincent giữa đêm khiến viên y sĩ trẻ sợ phát khiếp, hắn cũng chưa làm điều gì quá đáng. Theo lý, chẳng có lý do gì để bỏ chạy ngay khi vừa gặp.
Nhưng giờ nói gì cũng đã muộn. Annie đã lao xuống cầu thang, còn Trương Hằng thì nhảy ra ngoài cửa sổ, giữa những tiếng hô hoán của người đi đường, đáp xuống mái nhà đối diện.
Cậu không phải cố tình chơi trò “Assassin’s Creed” chỉ là khu này rất giống khu Ngõ Cá Xông Khói, toàn những căn nhà nhỏ chen chúc trong khu nghèo nổi tiếng Nassau, tuy khác ở chỗ đây toàn nhà dân cư. Kiến trúc lộn xộn như mê cung, cực kỳ thuận lợi cho kẻ đào tẩu và Seth thì rõ ràng quá quen với địa hình nơi này.
Muốn giữ được tầm nhìn, Trương Hằng chỉ còn cách chọn điểm cao. Annie bên dưới chỉ cần chạy theo hướng mái nhà mà cậu đang di chuyển.
Seth biết bị đuổi, không những không dừng mà còn tăng tốc, liên tục rẽ hướng, lợi dụng địa hình để che mắt người đuổi sau. Tiếc là không thoát được tầm quan sát từ trên cao của Trương Hằng, khiến hắn càng lúc càng cuống.
Trương Hằng bám theo trên mái, không cần lo các chướng ngại dưới đất, cứ theo đường thẳng mà chạy. Sau một năm rưỡi trên biển, khả năng giữ thăng bằng của cậu đã được rèn giũa cực kỳ vững. Dù mái nhà cao thấp gập ghềnh, cậu vẫn duy trì được trọng tâm.
Khoảng cách giữa cậu và Seth cứ rút ngắn. Cậu ước chừng chỉ còn mười bước nữa là có thể nhảy xuống tóm cổ. Nhưng đúng lúc then chốt, mái nhà phía trước lại sập xuống có lẽ do quá cũ nát. Trương Hằng lập tức phản ứng, vươn tay níu lấy một xà gỗ bên dưới, nhưng thanh xà ấy cũng gãy nốt.
Seth thấy Trương Hằng rơi vào căn nhà bên dưới, trên mặt thoáng hiện một tia đắc ý.
Nhưng chưa kịp mừng xong, từ một con hẻm bên trái, một thân ảnh lao ra, không nói không rằng tung cú đá thẳng vào ngực hắn. Seth bay thẳng ra, đập vào một kệ gỗ bên đường. Hắn gượng dậy, cố gắng lê bước bỏ chạy, nhưng vừa được hai bước thì một lưỡi dao găm kề ngay cổ.
Một lúc sau, Trương Hằng cũng lồm cồm chui ra khỏi căn nhà nhỏ. Cậu đưa hai đồng vàng cho ông già ngồi trước hiên phơi nắng rồi bước tới trước mặt Seth.
“Tại sao phải chạy?”
Seth im lặng, môi mím chặt.
“Đêm qua, người hóa trang làm quái vật lẻn vào phòng Vincent cũng là cậu, đúng không?” Trương Hằng lại hỏi.
Lần này mặt Seth cuối cùng cũng biến sắc, lộ rõ vẻ hoảng loạn.
“Còn cơn bão hôm đó trên biển, cậu làm cách nào? Có liên quan tới thứ cậu tìm được trên tàu Clarke không?”
Seth không còn cách nào giữ bình tĩnh nữa. Trước đó hắn vẫn ôm hy vọng Trương Hằng tìm hắn vì chuyện khác. Dù sao lúc đó cũng chỉ mình hắn có mặt, không ai làm chứng. Còn cơn bão sau đó… thông thường chẳng ai liên hệ nó với hắn.
Hắn không rõ vì sao Trương Hằng lại nghi cho mình.
Phải nói rằng sau hai chuyến đi biển thành công, danh vọng của Trương Hằng trên tàu đã đạt đến mức khó tin. Seth do dự một chút, cuối cùng cũng mở miệng.
“Xin lỗi, thuyền trưởng… Tôi… tôi không phải người tìm ra thứ đó. Là… cô ấy tìm đến tôi.”
“Cô ấy?” Annie nhíu mày.
“Lúc tôi tách khỏi mọi người, một giọng nữ vang lên bên tai tôi. Cô ta tự xưng là Betty. Tôi đã lục tung kho hàng mà không tìm ra nơi phát ra giọng nói đó.”
“Betty?” Trương Hằng thoáng cau mày. Cái tên này không lạ nó đã xuất hiện vô số lần trong tập thơ tình. Trước đây cậu tưởng Betty là vợ hoặc người tình của vị thuyền trưởng đã chết. Nhưng giờ xem ra, chuyện không đơn giản vậy.
“Sao lúc ấy anh không kể cho chúng tôi?” Cô gái tóc đỏ hỏi.
“Tôi tưởng mình bị ảo giác…” Seth nói, “Người phụ nữ tên Betty đó cảnh cáo tôi, nếu tôi kể cho các anh, sẽ bị xem là kẻ điên rồi bị bỏ lại trên tàu…”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
1 Bình luận