Một Ngày Của Tôi Có 48 Gi...
Tiểu Ngốc Chiêu - 小呆昭- Khởi đầu
- Tập 01 : Sinh tồn trên đảo hoang
- Tập 02 : Tokyo Drift
- Tập 2.5 : Ngoại truyện
- Tập 03 : Welcome to the Mannerheim Line
- Tập 3.5 : Ngoại truyện
- Tập 04 : Đấu giá
- Tập 05 : Cánh buồm đen
- Chương 01 : Cánh buồm đen (1)
- Chương 02 : Cánh buồm đen (2)
- Chương 03 : Cánh buồm đen (3)
- Chương 04 : Cánh buồm đen (4)
- Chương 05 : Cánh Buồm Đen (5)
- Chương 06 : Cánh buồm đen (6)
- Chương 07 : Cánh buồm đen (7)
- Chương 08 : Cánh buồm đen (8)
- Chương 09 : Cánh buồm đen (9)
- Chương 10 : Cánh buồm đen (10)
- Chương 11 : Cánh buồm đen (11)
- Chương 12 : Cánh buồm đen (12)
- Chương 13 : Cánh buồm đen (13)
- Chương 14 : Cánh buồm đen (14)
- Chương 15 : Cánh buồm đen (15)
- Chương 16 : Cánh buồm đen (16)
- Chương 17 : Cánh buồm đen (17)
- Chương 18 : Cánh buồm đen (18)
- Chương 19 : Cánh buồm đen (19)
- Chương 19.5 : Ba tháng trong cuộc hành trình
- Chương 20 : Cánh buồm đen (20)
- Chương 21 : Cánh buồm đen (21)
- Chương 22 : Cánh buồm đen (22)
- Chương 23 : Cánh buồm đen (23)
- Chương 24 : Cánh buồm đen (24)
- Chương 25 : Cánh buồm đen (25)
- Chương 26 : Cánh buồm đen (26)
- Chương 27 : Cánh buồm đen (27)
- Chương 28 : Phục Kích (1)
- Chương 29 : Phục kích (2)
- Chương 30 : Tôi đã gặp hắn ở đâu?
- Chương 31 : Trận chiến khốc liệt
- Chương 32 : Thỏa hiệp
- Chương 33 : Hạ vũ khí xuống!
- Chương 34 : Queen Anne’s Revenge
- Chương 35 : Mục tiêu
- Chương 36 : Hành trình báo thù
- Chương 37 : Chôn cất trên biển
- Chương 38 : Câu hỏi có đáp án
- Chương 39 : Ngọn lửa
- Chương 40 : Tôi muốn nghe thêm chi tiết
- Chương 41 : Hợp lực
- Chương 42 : Cuối cùng chúng ta cũng gặp nhau
- Chương 43 : Sự thật
- Chương 44 : Hàn Nha Hào
- Chương 45 : Thủy thủ trưởng
- Chương 46 : Một khởi đầu mới
- Chương 47 : Kẻ không mời mà đến
- Chương 48 : Liên minh
- Chương 49 : Sinh ý
- Chương 50 : Đáp án
- Chương 51 : Khởi hành
- Chương 52 : Đổi Mục Tiêu
- Chương 53 : Đảo Nước Ngọt
- Chương 54 : Giới hạn và nghi ngờ
- Chương 55 : Điều làm nên một huyền thoại
- Chương 56 : Bắt đầu cuộc đi săn
- Chương 57 : Trận hải chiến đầu tiên
- Chương 58 : Còn ai muốn thử nữa không?!
- Chương 59 : Trở Về
- Chương 60 : Trước sau phải lẽ
- Chương 61 : Kẻ buôn tin
- Chương 62 : Lời mời
- Chương 63 : Mọi thứ đều có thể giải quyết....
- Chương 64 : Ngôi nhà thật sự
- Chương 64.5 : Những gì không ràng buộc lại chính là thứ bền vững nhất
- Chương 65 : Trang viên Terrance
- Chương 66 : Trật tự
- Chương 67 : Cạm bẫy
- Chương 68 : Mâu thuẫn
- Chương 69 : Kế hoạch trốn thoát
- Chương 70 : Cãi vã
- Chương 71 : Thu hoạch của Karina
- Chương 72 : Bông hoa trong nhà kính
- Chương 73 : Hải sản và chiến lợi phẩm
- Chương 74 : Rác rưởi
- Chương 75 :Mục tiêu
- Chương 76 : Con tàu bí ẩn
- Chương 77 : Thủy thủ biến mất
- Chương 78 : Tập Thơ
- Chương 79 : Tam phương hỗn chiến
- Chương 80 : Phân chia con mồi
- Chương 81 : Gọng kìm
- Chương 82 : Nghiêm Đông
- Chương 83 : Va chạm
- Chương 84 : Lật ngược thế cờ
- Chương 85 : Trời đổi gió
- Chương 86 : Cơn bão bất ngờ
- Chương 87 : Ngõ Cá Xông Khói
- Chương 88 : Lò mổ
- Chương 89 : Cái giá là gì ?
- Chương 90 : “Không Bán”
- Chương 91 : “Mồi nhử và hỏa lực”
- Chương 92 : Chuẩn bị
- Chương 93 : Tàn sát
- Chương 94 : Kết cục
- Chương 95 : Mang theo sự thay đổi
- Chương 96 : Đôi bên cùng có lợi
- Chương 97 : Nội gián và mồi nhử
- Chương 98 : Dáng ngủ
- Chương 99 : Quái vật
- Chương 100 : Thứ bị mang đi
- Chương 101 : Betty
- Chương 102 : Cựu thần Celtic
- Chương 103 : Phơi bày
- Chương 104 : Quyết tâm của Karina
- Chương 105 : Trò chuyện đêm và vị khách viếng thăm
- Chương 106 : Cơ hội
- Chương 107 : Thư giới thiệu
- Chương 108 : Khoảnh khắc ra khơi
- Chương 109 : Đề nghị
- Chương 110 : Bốc Thăm
- Chương 111 : Trước giờ chiến đấu
- Chương 112 : Trận Chiến
- Chương 113 : Mê Hoặc
- Chương 114 : Quyết chiến và hạ màn
- Chương 115 : Tiệc Mừng Chiến Thắng
- Chương 116 : Harry mất tích
- Chương 117 : Cơn khủng hoảng ập đến
- Chương 118 : Tranh thủ thời gian
- Chương 119 : Tàn tiệc
- Chương 120 : Sự nhẫn nại
- Chương 121 : Ý nghĩa thật sự của việc làm... người
- Chương 122 : Ta sẽ đưa các ngươi về nhà
- Chương 123 : Thiêu thân
- Chương 124 : Có lẽ... để tôi thử?
- Chương 125 : Không còn nơi để đi
- Chương 126 : Cuồng nộ
- Chương 127 : Thoát khỏi địa ngục
- Chương 128 : Hiểm họa mới
- Chương 129 : Đảo San Hô
- Chương 130 : chạm trán
- Chương 131 : Toàn thắng
- Chương 132 : Kế hoạch táo bạo
- Chương 133 : Hoàng hôn
- Chương 134 : Cờ Đen
- Chương 135 : Đối Đầu
- Chương 136 : Nghe lệnh ta
- Chương 137 : Kết cục của tàu Kent
- Chương 138 : Trở về Nassau
- Chương 139 : Chuỗi tiền tệ đứt đoạn
- Chương 140 : Thế bí của Thương nhân
- Chương 141 : Tra khảo
- Chương 142 : Bí mật của Eugene
- Chương 143 : Sự do dự của bản thân
- Chương 144 : Carmen
- Chương 145 : Điểm yếu của Eugene
- Chương 146 : Luôn có 80% cơ hội
- Chương 147 : Hai lời giải thích
- Chương 148 : Người liên lạc mới
- Chương 149 : Các ngươi định rời đi sao
- Chương 150 : Kẻ thù thực sự
- Chương 151 : Không cần làm gì cả
- Chương 152 : Lựa chọn của Lya
- Chương 153 : Nhìn Nhận
- Chương 154 : Bạo loạn
- Chương 155 : Tiếp ứng
- Chương 156 : Bụi Trần Lắng Đọng
- Chương 157 : Tản bộ
- Chương ???? : ?? ??? ??? ?? ??? ???? ??
- Lời bạt
- Tập 06 : Trại huấn luyện Apollo
- Tập 07 : Thợ xây bậc thầy (Đặc biệt)
- Tập 08 : Người rò rỉ thông tin
- Tập 09 : Phương pháp suy diễn
- Tập EL10.0 : Giấc mơ và lý tưởng
- Tập 10 : Bakumatsu Kyoto (Đặc biệt)
- Tập 11 : Nhai thuốc lá và móng ngựa
- Tập 12 : Người ngoài hành tinh
- Tập 13 : Hoàng hôn của Đế chế
- Tập 14 : Vệ Sĩ
- Tập 15 : Kẻ Thù Vô Hình
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 35 : Mục tiêu
“Xin lỗi, ta không làm gián đoạn cuộc vui của các cậu đấy chứ?” Olf cất giọng, đồng thời ánh mắt hắn quét một vòng quanh đám hải tặc. Mấy gã đứng mé ngoài thấy có chuyện không hay, bắt đầu lén lút rút lui. Nhưng lão hoa tiêu già đã lên tiếng ngay sau đó: “Đừng căng thẳng, ta không tới để truy cứu mấy chuyện đào ngũ. Dù sao thì chúng ta vừa thắng một trận đẹp mắt, được chiến đấu vai kề vai với các cậu là vinh dự của ta. Lúc này mà không buông lỏng một chút thì còn đợi đến khi nào, đúng không?”
Cả bọn thở phào, khung cảnh náo nhiệt trở lại. Có kẻ còn bông đùa chuyện lúc đánh nhau Olf suýt bị một gã thủy thủ gà mờ bắn trúng cái chỗ không nên bắn. Olf chỉ cười chửi lại mấy câu, rồi sau một lúc, hắn nói tiếp:
“Lúc nãy hình như ta nghe ai đó kêu gào đòi đi làm vụ lớn?”
Gã hải tặc ban nãy lập tức ưỡn ngực bước ra: “Olf, ai cũng muốn biết bao giờ thì ta hành động. Có con tàu này trong tay rồi, giờ có mục tiêu nào mà ta không thể hạ?”
Câu ấy vừa dứt đã kéo theo một tràng vỗ tay và hò hét. Điều khiển một con tàu chiến như Scarborough là mơ ước của bao nhiêu thằng đàn ông từng lăn lộn trên biển. Dù vết thương còn chưa lành hẳn, nhiều kẻ đã sục sôi máu chiến.
“Tốt.” Olf gật gù. “Vậy thì thử xem mấy khẩu đại bác này mạnh cỡ nào.”
“Giờ á?” Đám hải tặc nhìn nhau, ngớ người. Chiến trận vừa kết thúc, xung quanh cũng chẳng có tàu nào khác. Thử bắn kiểu gì, bắn vào không khí à?
“Ai nói ta không có mục tiêu?” Olf chỉ tay ra xa. “Chẳng phải Hải Sư đang nằm ngay đó sao?”
Con tàu kia trôi dập dềnh trên sóng, trông như mất hết sinh khí. Trên boong, hàng trăm lính Anh ngồi chen chúc, không vũ khí, không tinh thần. Nhiều người vẫn chưa hoàn hồn, chẳng hiểu nổi tại sao họ lại thua, và điều gì đang chờ đợi họ khi trở về.
Lần này đi biển, họ tổn thất nặng nề: mất tàu chiến, mất đại phó, thậm chí cả thuyền trưởng cũng bị bắt sống và kẻ đánh bại họ không phải quân chính quy, chỉ là một đám hải tặc bị xem như lũ chuột nhắt. Một nỗi nhục không thể nào tệ hơn.
Trên Scarborough, các hải tặc im lặng nhìn xuống.
Thế giới văn minh coi họ là thú hoang, là lũ quái vật ngoài vòng pháp luật. Họ không phản đối điều đó. Ngược lại, có phần tự hào chỉ kẻ mạnh mới sống nổi trên biển. Đối đầu hải quân, vượt bão tố, tranh đoạt với hải tặc khác… yếu mềm chỉ có nước chết.
Nhưng điều đó không có nghĩa là họ không có quy tắc.
Họ coi trọng lời hứa. Trước đó, thuyền trưởng của họ đã đảm bảo: nếu bọn lính hạ vũ khí, sẽ không bị tổn hại. Giờ Olf lại muốn lật kèo, nã đạn vào một đám người không vũ trang?
Không dễ nuốt.
Một kẻ cất tiếng, giọng thấp nhưng kiên quyết: “Trước nay chúng ta chưa từng làm chuyện như vậy. Đây là lệnh của thuyền trưởng à?”
“Giả mạo mệnh lệnh thì ta được lợi gì?” Olf nhún vai.
“Quy định là trong trận chiến, mọi mệnh lệnh của thuyền trưởng đều phải tuân theo,” một người khác tiếp lời. “Nhưng giờ thì trận đánh kết thúc rồi. Ta nghĩ chuyện này cần bỏ phiếu.”
“Các cậu đang đùa với mạng sống của mình đấy.” Olf cau mày. “Nếu thả chúng về, tin tức Scarborough bị hải tặc chiếm sẽ lan khắp các cảng. Chúng sẽ triệu quân, dựng pháo đài, rồi ai còn dám nhắc đến chuyện bắt Bellemont nữa? Cơ hội thế này không lặp lại lần hai đâu.”
“Lời hứa của thuyền trưởng khi ấy chỉ là kế sách tạm thời. Một trăm gã kiệt sức không thể bắt bốn trăm lính trang bị tận răng nếu không dùng mưu. Đừng quên tại sao chúng ta đánh trận này. Nếu chẳng lấy được kho báu, thì tất cả cũng chỉ là công cốc.”
Lời lão hoa tiêu cuối cùng đã khiến cả boong tàu lặng thinh.
Từ đầu hành trình đến giờ, họ đã hy sinh quá nhiều ba phần tư người đã bỏ mạng. Nếu giờ vì một phút yếu lòng mà vuột mất tất cả… chẳng ai chịu nổi.
…
Chiếc xuồng cuối cùng cập mạn Hải Sư, những người lính được kéo lên boong. So với những kẻ đã chết, ít ra họ vẫn còn sống. Tương lai mù mịt, nhưng sống là còn hy vọng. Lúc này, giữa sĩ quan và thủy thủ, sự khác biệt đã mờ nhạt hẳn. Họ chia nhau bánh quy mốc, nhường phòng cho thương binh.
Cho đến khi…
Một tiếng hốt hoảng vang lên. Mọi ánh mắt quay về Scarborough.
Khẩu pháo đã lộ ra như miệng con quái vật sâu thẳm, nhe nanh máu.
“Lạy Chúa…” Quản kho để rơi giỏ bánh xuống sàn, vụn bánh văng tung toé. Mắt ông ta trừng lớn, đầy tuyệt vọng.
Hoảng loạn lan nhanh như sóng thần. Người người bỏ chạy tứ tán, nhưng bốn bề là biển cả, ai cũng biết chạy đi đâu? Một nhóm nhỏ vẫn giữ được lý trí, tìm cách gỡ dây, căng buồm. Nhưng đã quá trễ.
Không ai trên con tàu đó hiểu rõ tầm bắn của đại bác hơn họ.
Teach lặng lẽ đứng trong khoang thuyền trưởng, nhìn Hải Sư tan xác dưới cơn mưa lửa. Con tàu bị xé nát như món đồ chơi rách nát dưới tay một đứa trẻ giận dữ.
Pháo bắn liên hồi suốt năm phút. Khi mọi thứ dừng lại, chỉ còn biển lặng rực cháy và một đoạn cột buồm đung đưa theo sóng.
“Tiếc thay…” Hắn thì thầm. “Chúa hôm nay không có mặt ở đây.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
1 Bình luận