Một Ngày Của Tôi Có 48 Gi...
Tiểu Ngốc Chiêu - 小呆昭- Khởi đầu
- Tập 01 : Sinh tồn trên đảo hoang
- Tập 02 : Tokyo Drift
- Tập 2.5 : Ngoại truyện
- Tập 03 : Welcome to the Mannerheim Line
- Tập 3.5 : Ngoại truyện
- Tập 04 : Đấu giá
- Tập 05 : Cánh buồm đen
- Chương 01 : Cánh buồm đen (1)
- Chương 02 : Cánh buồm đen (2)
- Chương 03 : Cánh buồm đen (3)
- Chương 04 : Cánh buồm đen (4)
- Chương 05 : Cánh Buồm Đen (5)
- Chương 06 : Cánh buồm đen (6)
- Chương 07 : Cánh buồm đen (7)
- Chương 08 : Cánh buồm đen (8)
- Chương 09 : Cánh buồm đen (9)
- Chương 10 : Cánh buồm đen (10)
- Chương 11 : Cánh buồm đen (11)
- Chương 12 : Cánh buồm đen (12)
- Chương 13 : Cánh buồm đen (13)
- Chương 14 : Cánh buồm đen (14)
- Chương 15 : Cánh buồm đen (15)
- Chương 16 : Cánh buồm đen (16)
- Chương 17 : Cánh buồm đen (17)
- Chương 18 : Cánh buồm đen (18)
- Chương 19 : Cánh buồm đen (19)
- Chương 19.5 : Ba tháng trong cuộc hành trình
- Chương 20 : Cánh buồm đen (20)
- Chương 21 : Cánh buồm đen (21)
- Chương 22 : Cánh buồm đen (22)
- Chương 23 : Cánh buồm đen (23)
- Chương 24 : Cánh buồm đen (24)
- Chương 25 : Cánh buồm đen (25)
- Chương 26 : Cánh buồm đen (26)
- Chương 27 : Cánh buồm đen (27)
- Chương 28 : Phục Kích (1)
- Chương 29 : Phục kích (2)
- Chương 30 : Tôi đã gặp hắn ở đâu?
- Chương 31 : Trận chiến khốc liệt
- Chương 32 : Thỏa hiệp
- Chương 33 : Hạ vũ khí xuống!
- Chương 34 : Queen Anne’s Revenge
- Chương 35 : Mục tiêu
- Chương 36 : Hành trình báo thù
- Chương 37 : Chôn cất trên biển
- Chương 38 : Câu hỏi có đáp án
- Chương 39 : Ngọn lửa
- Chương 40 : Tôi muốn nghe thêm chi tiết
- Chương 41 : Hợp lực
- Chương 42 : Cuối cùng chúng ta cũng gặp nhau
- Chương 43 : Sự thật
- Chương 44 : Hàn Nha Hào
- Chương 45 : Thủy thủ trưởng
- Chương 46 : Một khởi đầu mới
- Chương 47 : Kẻ không mời mà đến
- Chương 48 : Liên minh
- Chương 49 : Sinh ý
- Chương 50 : Đáp án
- Chương 51 : Khởi hành
- Chương 52 : Đổi Mục Tiêu
- Chương 53 : Đảo Nước Ngọt
- Chương 54 : Giới hạn và nghi ngờ
- Chương 55 : Điều làm nên một huyền thoại
- Chương 56 : Bắt đầu cuộc đi săn
- Chương 57 : Trận hải chiến đầu tiên
- Chương 58 : Còn ai muốn thử nữa không?!
- Chương 59 : Trở Về
- Chương 60 : Trước sau phải lẽ
- Chương 61 : Kẻ buôn tin
- Chương 62 : Lời mời
- Chương 63 : Mọi thứ đều có thể giải quyết....
- Chương 64 : Ngôi nhà thật sự
- Chương 64.5 : Những gì không ràng buộc lại chính là thứ bền vững nhất
- Chương 65 : Trang viên Terrance
- Chương 66 : Trật tự
- Chương 67 : Cạm bẫy
- Chương 68 : Mâu thuẫn
- Chương 69 : Kế hoạch trốn thoát
- Chương 70 : Cãi vã
- Chương 71 : Thu hoạch của Karina
- Chương 72 : Bông hoa trong nhà kính
- Chương 73 : Hải sản và chiến lợi phẩm
- Chương 74 : Rác rưởi
- Chương 75 :Mục tiêu
- Chương 76 : Con tàu bí ẩn
- Chương 77 : Thủy thủ biến mất
- Chương 78 : Tập Thơ
- Chương 79 : Tam phương hỗn chiến
- Chương 80 : Phân chia con mồi
- Chương 81 : Gọng kìm
- Chương 82 : Nghiêm Đông
- Chương 83 : Va chạm
- Chương 84 : Lật ngược thế cờ
- Chương 85 : Trời đổi gió
- Chương 86 : Cơn bão bất ngờ
- Chương 87 : Ngõ Cá Xông Khói
- Chương 88 : Lò mổ
- Chương 89 : Cái giá là gì ?
- Chương 90 : “Không Bán”
- Chương 91 : “Mồi nhử và hỏa lực”
- Chương 92 : Chuẩn bị
- Chương 93 : Tàn sát
- Chương 94 : Kết cục
- Chương 95 : Mang theo sự thay đổi
- Chương 96 : Đôi bên cùng có lợi
- Chương 97 : Nội gián và mồi nhử
- Chương 98 : Dáng ngủ
- Chương 99 : Quái vật
- Chương 100 : Thứ bị mang đi
- Chương 101 : Betty
- Chương 102 : Cựu thần Celtic
- Chương 103 : Phơi bày
- Chương 104 : Quyết tâm của Karina
- Chương 105 : Trò chuyện đêm và vị khách viếng thăm
- Chương 106 : Cơ hội
- Chương 107 : Thư giới thiệu
- Chương 108 : Khoảnh khắc ra khơi
- Chương 109 : Đề nghị
- Chương 110 : Bốc Thăm
- Chương 111 : Trước giờ chiến đấu
- Chương 112 : Trận Chiến
- Chương 113 : Mê Hoặc
- Chương 114 : Quyết chiến và hạ màn
- Chương 115 : Tiệc Mừng Chiến Thắng
- Chương 116 : Harry mất tích
- Chương 117 : Cơn khủng hoảng ập đến
- Chương 118 : Tranh thủ thời gian
- Chương 119 : Tàn tiệc
- Chương 120 : Sự nhẫn nại
- Chương 121 : Ý nghĩa thật sự của việc làm... người
- Chương 122 : Ta sẽ đưa các ngươi về nhà
- Chương 123 : Thiêu thân
- Chương 124 : Có lẽ... để tôi thử?
- Chương 125 : Không còn nơi để đi
- Chương 126 : Cuồng nộ
- Chương 127 : Thoát khỏi địa ngục
- Chương 128 : Hiểm họa mới
- Chương 129 : Đảo San Hô
- Chương 130 : chạm trán
- Chương 131 : Toàn thắng
- Chương 132 : Kế hoạch táo bạo
- Chương 133 : Hoàng hôn
- Chương 134 : Cờ Đen
- Chương 135 : Đối Đầu
- Chương 136 : Nghe lệnh ta
- Chương 137 : Kết cục của tàu Kent
- Chương 138 : Trở về Nassau
- Chương 139 : Chuỗi tiền tệ đứt đoạn
- Chương 140 : Thế bí của Thương nhân
- Chương 141 : Tra khảo
- Chương 142 : Bí mật của Eugene
- Chương 143 : Sự do dự của bản thân
- Chương 144 : Carmen
- Chương 145 : Điểm yếu của Eugene
- Chương 146 : Luôn có 80% cơ hội
- Chương 147 : Hai lời giải thích
- Chương 148 : Người liên lạc mới
- Chương 149 : Các ngươi định rời đi sao
- Chương 150 : Kẻ thù thực sự
- Chương 151 : Không cần làm gì cả
- Chương 152 : Lựa chọn của Lya
- Chương 153 : Nhìn Nhận
- Chương 154 : Bạo loạn
- Chương 155 : Tiếp ứng
- Chương 156 : Bụi Trần Lắng Đọng
- Chương 157 : Tản bộ
- Chương ???? : ?? ??? ??? ?? ??? ???? ??
- Lời bạt
- Tập 06 : Trại huấn luyện Apollo
- Tập 07 : Thợ xây bậc thầy (Đặc biệt)
- Tập 08 : Người rò rỉ thông tin
- Tập 09 : Phương pháp suy diễn
- Tập EL10.0 : Giấc mơ và lý tưởng
- Tập 10 : Bakumatsu Kyoto (Đặc biệt)
- Tập 11 : Nhai thuốc lá và móng ngựa
- Tập 12 : Người ngoài hành tinh
- Tập 13 : Hoàng hôn của Đế chế
- Tập 14 : Vệ Sĩ
- Tập 15 : Kẻ Thù Vô Hình
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tập 05 : Cánh buồm đen
Chương 73 : Hải sản và chiến lợi phẩm
1 Bình luận - Độ dài: 1,300 từ - Cập nhật:
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 73 : Hải sản và chiến lợi phẩm
Một tháng trôi qua, đám thuỷ thủ trên Hàn Nha cũng đã hưởng lạc chán chê trên đất liền. Tiền vàng trong túi tiêu vèo đi hơn phân nửa, thậm chí có kẻ lúc quay về còn lâm vào cảnh nợ nần.
Trương Hằng không tài nào hiểu nổi hắn làm thế quái nào. Lần ra khơi vừa rồi, mỗi người tối thiểu cũng được chia bốn mươi đồng vàng số tiền đủ cho một dân thường sống sung túc hai, ba năm trời. Nhưng nghĩ ở mặt tốt thì... những gã đó giờ lại đói khát như chó hoang, thi nhau nhớ nhung cái mùi tanh mặn của đại dương.
Vừa khéo, Karina cũng mang về vài tin tức giá trị. Sau quãng thời gian sửa chữa tàu và tuyển thêm người, Hàn Nha lại một lần nữa giương buồm ra khơi.
Cùng lúc đó, hai người vẫn còn ở lại Nassau nữ thương nhân và gã đấu sĩ da đen cũng bắt đầu hành động.
Trước khi liên minh Hắc Thương kịp ra tay, Karina đã đi trước một bước, thuê một nhà kho ngay bến cảng rồi phát tin ra khắp đảo: nàng sẵn sàng thu mua chiến lợi phẩm của các hải tặc hạng trung và hạng xoàng với giá cao hơn nhiều so với cái đám Hắc Thương keo kiệt.
Tin tức ấy ngay lập tức thu hút không ít sự chú ý. Dẫu Karina là phụ nữ, lại mới đặt chân lên đảo, nhưng nhờ màn ra khơi đầu tiên huy hoàng của Hàn Nha, nàng cũng bắt đầu nổi danh trong giới hải tặc như một đối tác đáng tin.
Đặc biệt là trong đám hải tặc nhỏ lẻ. Bọn họ từ lâu đã quen bị liên minh Hắc Thương chèn ép. Vì không cướp được hàng có giá nên bị ép bán rẻ như cho, lại chẳng có khế ước hay hiệp định gì bảo vệ. Karina nhắm đúng vào tầng lớp này, quả nhiên gặt hái được kết quả không tệ. Dẫu vậy, khi thấy hàng dài người xếp hàng trước nhà kho, thuyền trưởng Vi Phong Marlon lại chỉ biết dở khóc dở cười.
Những kẻ đó ăn mặc rách nát, vũ khí thì mỗi đứa một kiểu, nhìn đâu ra hải tặc? Trong mắt Marlon, chúng chẳng khác gì đám hành khất và lưu manh vặt.
Có thể tưởng tượng, chiến lợi phẩm mà chúng mang tới sẽ là cái thứ gì.
Một lão hải tặc run rẩy bước tới chiếc bàn kê trước kho. Marlon suýt tưởng lão còn già hơn cả cụ kỵ đã chôn dưới mộ của mình.
Lão đặt một rổ cua biển lên bàn, khiến viên thủ kho nhìn ngơ ngác.
Hắn đành phải chỉ tay về tấm bảng phía sau nơi có dòng chữ to tướng: Giao dịch hàng hóa đã qua sử dụng rồi lễ phép nói:
“Thật xin lỗi, thưa ngài, chỗ chúng tôi không thu hải sản.”
“Chú mày ăn nói cho cẩn thận!” Lão hải tặc cảnh cáo, “Năm tao bằng tuổi chú mày, cả Nassau này chẳng ai không biết tao là ai. Cả Henry Morgan mà gặp tao cũng phải nể mặt. Đây là chiến lợi phẩm tao cướp được lần này đấy!”
“Nhưng… điều đó không thay đổi được sự thật là... chúng vẫn là hải sản, thưa ngài.” Gã thủ kho trẻ tuổi trả lời cứng rắn.
Marlon biết cậu ta tên là Jim chính tay ông tuyển lên tàu năm ngoái. Thời buổi này kiếm được người vừa biết chữ lại giỏi toán là của hiếm. Dạo gần đây, sau khi chuyện của ông Fagan bị lộ, hơn nửa thủy thủ đoàn bỏ đi, thế mà Jim người dễ tìm việc nhất lại không chọn rời tàu.
Khi kiếm được mớ tiền đầu tiên, việc đầu tiên Marlon làm là yêu cầu Karina tăng lương cho chàng trai trẻ đến từ nam Carolina này. Tuy nhiên, lúc này ông chỉ biết bất lực dựa vào cánh cửa nhà kho, nhìn Jim tốn hơi thuyết phục lão già kia rằng cua biển không phải chiến lợi phẩm.
“Ta cướp đám cua này từ lũ ngư dân!” Lão trợn mắt gào, “Thế nên nó là chiến lợi phẩm! Chủ các ngươi bảo mua chiến lợi phẩm, thì đây chính là chiến lợi phẩm của ta! Có gì sai hả?!”
Jim toát mồ hôi, cố gắng giữ bình tĩnh:
“Chắc là... có chút hiểu nhầm gì ở đây, thưa ngài.”
Nữ thương nhân đứng bên cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa. Nhìn hàng dài phía sau đã lộ rõ vẻ cáu kỉnh, nàng nói với thủ kho:
“Cho lão ta năm đồng xu, thu luôn đám cua này. Kế tiếp.”
Jim thở phào, tiễn lão hải tặc lẩm bẩm mắng chửi ai đó là ma cà rồng rồi miễn cưỡng rời đi. Người kế tiếp tiến lên móc ra từ túi áo… hai viên bi thủy tinh.
“Thật là một cơn ác mộng hoàn hảo.” Marlon lẩm bẩm, rồi nhìn Karina đang bước tới với vẻ mệt nhoài:
“Ngươi biết đống rác này mang đi đâu cũng chẳng bán nổi đúng không? Lúc ngươi vừa tới Nassau, chúng ta từng bàn chuyện này rồi. Ta tưởng cả hai đã thống nhất, rằng đám người đó chẳng đem lại đồng nào hết. Vậy sao giờ ngươi còn phí công vào họ?”
Lão thuyền trưởng thở dài, tiếp tục:
“Nói thẳng, ta thấy ngươi đang phí phạm thời gian. Số tiền đó thà để thằng Jim đứa làm việc chăm chỉ nhất đến mấy kỹ viện trên đảo còn hơn. Nhìn nó kìa, ta dám cá nó còn là trai tân đấy!”
“Cảm ơn lời khuyên.” Karina đáp, mặt lạnh như băng. “Cháu đủ khả năng phân biệt thứ gì có giá trị, thuyền trưởng Marlon. Nếu chú có thể tìm cho cháu một chiếc tàu khác như Hàn Nha để hợp tác, cháu sẵn sàng đá đít toàn bộ đám người kia. Còn nếu không, thì chú im mồm lại. Rảnh quá thì đi tìm kỹ nữ tự xử đi, bằng không thì qua đây mà phụ một tay.”
“Ta chọn phương án đầu.” Marlon khoanh tay, xoay người bỏ đi, nhưng vừa đi được vài bước lại khựng lại:
“Là tai ta nghe nhầm, hay vừa rồi ngươi thực sự nói… ‘tự xử’?”
“Có vấn đề gì sao?” Karina hỏi lại.
“Không, chỉ là… ta bỗng nhớ lại lần đầu ông Fagan dắt cháu lên Vi Phong.” Marlon chậm rãi nói, giọng hoài niệm, “Khi đó ngươi bao nhiêu? Tám, chín tuổi? Ăn mặc như búp bê sứ, suốt cả chuyến đi cứ nhón váy tránh dính sàn tàu, như thể chỗ đó bẩn lắm vậy. Mặt ngươi lúc nào cũng cau có, chỉ mong về nhà cho nhanh.”
“Ta chẳng thể tưởng tượng nổi, cô tiểu thư kiêu kỳ năm đó lại biến thành người hôm nay. Ngươi làm được rồi đấy, Karina. Hòa nhập vào nơi này, nhanh hơn bất kỳ ai tưởng. Cha ngươi... hẳn sẽ rất tự hào.”
“Còn sớm lắm.” Karina khẽ đáp. “Tồn tại được ở chốn này chẳng dễ gì, nhất là khi đối thủ trước mặt lại là một con quái vật. Cháu phải dốc hết đầu óc mới tranh được chút không gian thở.”
Nàng ngừng lại giây lát:
“Nhưng… cảm ơn chú, chú Marlon. Dù xảy ra chuyện như vậy, chú vẫn không rời bỏ gia đình cháu.”
Marlon xua tay:
“Khi ta khốn đốn nhất, chính ông Fagan đã cho ta công việc này. Ân tình đó, ta không quên. Nhưng giờ thì… ta không định phí công vào mấy trò vớ vẩn đâu. Vậy nên, ta sẽ đi kỹ viện, ‘tự xử’ cái đã.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
1 Bình luận