Một Ngày Của Tôi Có 48 Gi...
Tiểu Ngốc Chiêu - 小呆昭- Khởi đầu
- Tập 01 : Sinh tồn trên đảo hoang
- Tập 02 : Tokyo Drift
- Tập 2.5 : Ngoại truyện
- Tập 03 : Welcome to the Mannerheim Line
- Tập 3.5 : Ngoại truyện
- Tập 04 : Đấu giá
- Tập 05 : Cánh buồm đen
- Chương 01 : Cánh buồm đen (1)
- Chương 02 : Cánh buồm đen (2)
- Chương 03 : Cánh buồm đen (3)
- Chương 04 : Cánh buồm đen (4)
- Chương 05 : Cánh Buồm Đen (5)
- Chương 06 : Cánh buồm đen (6)
- Chương 07 : Cánh buồm đen (7)
- Chương 08 : Cánh buồm đen (8)
- Chương 09 : Cánh buồm đen (9)
- Chương 10 : Cánh buồm đen (10)
- Chương 11 : Cánh buồm đen (11)
- Chương 12 : Cánh buồm đen (12)
- Chương 13 : Cánh buồm đen (13)
- Chương 14 : Cánh buồm đen (14)
- Chương 15 : Cánh buồm đen (15)
- Chương 16 : Cánh buồm đen (16)
- Chương 17 : Cánh buồm đen (17)
- Chương 18 : Cánh buồm đen (18)
- Chương 19 : Cánh buồm đen (19)
- Chương 19.5 : Ba tháng trong cuộc hành trình
- Chương 20 : Cánh buồm đen (20)
- Chương 21 : Cánh buồm đen (21)
- Chương 22 : Cánh buồm đen (22)
- Chương 23 : Cánh buồm đen (23)
- Chương 24 : Cánh buồm đen (24)
- Chương 25 : Cánh buồm đen (25)
- Chương 26 : Cánh buồm đen (26)
- Chương 27 : Cánh buồm đen (27)
- Chương 28 : Phục Kích (1)
- Chương 29 : Phục kích (2)
- Chương 30 : Tôi đã gặp hắn ở đâu?
- Chương 31 : Trận chiến khốc liệt
- Chương 32 : Thỏa hiệp
- Chương 33 : Hạ vũ khí xuống!
- Chương 34 : Queen Anne’s Revenge
- Chương 35 : Mục tiêu
- Chương 36 : Hành trình báo thù
- Chương 37 : Chôn cất trên biển
- Chương 38 : Câu hỏi có đáp án
- Chương 39 : Ngọn lửa
- Chương 40 : Tôi muốn nghe thêm chi tiết
- Chương 41 : Hợp lực
- Chương 42 : Cuối cùng chúng ta cũng gặp nhau
- Chương 43 : Sự thật
- Chương 44 : Hàn Nha Hào
- Chương 45 : Thủy thủ trưởng
- Chương 46 : Một khởi đầu mới
- Chương 47 : Kẻ không mời mà đến
- Chương 48 : Liên minh
- Chương 49 : Sinh ý
- Chương 50 : Đáp án
- Chương 51 : Khởi hành
- Chương 52 : Đổi Mục Tiêu
- Chương 53 : Đảo Nước Ngọt
- Chương 54 : Giới hạn và nghi ngờ
- Chương 55 : Điều làm nên một huyền thoại
- Chương 56 : Bắt đầu cuộc đi săn
- Chương 57 : Trận hải chiến đầu tiên
- Chương 58 : Còn ai muốn thử nữa không?!
- Chương 59 : Trở Về
- Chương 60 : Trước sau phải lẽ
- Chương 61 : Kẻ buôn tin
- Chương 62 : Lời mời
- Chương 63 : Mọi thứ đều có thể giải quyết....
- Chương 64 : Ngôi nhà thật sự
- Chương 64.5 : Những gì không ràng buộc lại chính là thứ bền vững nhất
- Chương 65 : Trang viên Terrance
- Chương 66 : Trật tự
- Chương 67 : Cạm bẫy
- Chương 68 : Mâu thuẫn
- Chương 69 : Kế hoạch trốn thoát
- Chương 70 : Cãi vã
- Chương 71 : Thu hoạch của Karina
- Chương 72 : Bông hoa trong nhà kính
- Chương 73 : Hải sản và chiến lợi phẩm
- Chương 74 : Rác rưởi
- Chương 75 :Mục tiêu
- Chương 76 : Con tàu bí ẩn
- Chương 77 : Thủy thủ biến mất
- Chương 78 : Tập Thơ
- Chương 79 : Tam phương hỗn chiến
- Chương 80 : Phân chia con mồi
- Chương 81 : Gọng kìm
- Chương 82 : Nghiêm Đông
- Chương 83 : Va chạm
- Chương 84 : Lật ngược thế cờ
- Chương 85 : Trời đổi gió
- Chương 86 : Cơn bão bất ngờ
- Chương 87 : Ngõ Cá Xông Khói
- Chương 88 : Lò mổ
- Chương 89 : Cái giá là gì ?
- Chương 90 : “Không Bán”
- Chương 91 : “Mồi nhử và hỏa lực”
- Chương 92 : Chuẩn bị
- Chương 93 : Tàn sát
- Chương 94 : Kết cục
- Chương 95 : Mang theo sự thay đổi
- Chương 96 : Đôi bên cùng có lợi
- Chương 97 : Nội gián và mồi nhử
- Chương 98 : Dáng ngủ
- Chương 99 : Quái vật
- Chương 100 : Thứ bị mang đi
- Chương 101 : Betty
- Chương 102 : Cựu thần Celtic
- Chương 103 : Phơi bày
- Chương 104 : Quyết tâm của Karina
- Chương 105 : Trò chuyện đêm và vị khách viếng thăm
- Chương 106 : Cơ hội
- Chương 107 : Thư giới thiệu
- Chương 108 : Khoảnh khắc ra khơi
- Chương 109 : Đề nghị
- Chương 110 : Bốc Thăm
- Chương 111 : Trước giờ chiến đấu
- Chương 112 : Trận Chiến
- Chương 113 : Mê Hoặc
- Chương 114 : Quyết chiến và hạ màn
- Chương 115 : Tiệc Mừng Chiến Thắng
- Chương 116 : Harry mất tích
- Chương 117 : Cơn khủng hoảng ập đến
- Chương 118 : Tranh thủ thời gian
- Chương 119 : Tàn tiệc
- Chương 120 : Sự nhẫn nại
- Chương 121 : Ý nghĩa thật sự của việc làm... người
- Chương 122 : Ta sẽ đưa các ngươi về nhà
- Chương 123 : Thiêu thân
- Chương 124 : Có lẽ... để tôi thử?
- Chương 125 : Không còn nơi để đi
- Chương 126 : Cuồng nộ
- Chương 127 : Thoát khỏi địa ngục
- Chương 128 : Hiểm họa mới
- Chương 129 : Đảo San Hô
- Chương 130 : chạm trán
- Chương 131 : Toàn thắng
- Chương 132 : Kế hoạch táo bạo
- Chương 133 : Hoàng hôn
- Chương 134 : Cờ Đen
- Chương 135 : Đối Đầu
- Chương 136 : Nghe lệnh ta
- Chương 137 : Kết cục của tàu Kent
- Chương 138 : Trở về Nassau
- Chương 139 : Chuỗi tiền tệ đứt đoạn
- Chương 140 : Thế bí của Thương nhân
- Chương 141 : Tra khảo
- Chương 142 : Bí mật của Eugene
- Chương 143 : Sự do dự của bản thân
- Chương 144 : Carmen
- Chương 145 : Điểm yếu của Eugene
- Chương 146 : Luôn có 80% cơ hội
- Chương 147 : Hai lời giải thích
- Chương 148 : Người liên lạc mới
- Chương 149 : Các ngươi định rời đi sao
- Chương 150 : Kẻ thù thực sự
- Chương 151 : Không cần làm gì cả
- Chương 152 : Lựa chọn của Lya
- Chương 153 : Nhìn Nhận
- Chương 154 : Bạo loạn
- Chương 155 : Tiếp ứng
- Chương 156 : Bụi Trần Lắng Đọng
- Chương 157 : Tản bộ
- Chương ???? : ?? ??? ??? ?? ??? ???? ??
- Lời bạt
- Tập 06 : Trại huấn luyện Apollo
- Tập 07 : Thợ xây bậc thầy (Đặc biệt)
- Tập 08 : Người rò rỉ thông tin
- Tập 09 : Phương pháp suy diễn
- Tập EL10.0 : Giấc mơ và lý tưởng
- Tập 10 : Bakumatsu Kyoto (Đặc biệt)
- Tập 11 : Nhai thuốc lá và móng ngựa
- Tập 12 : Người ngoài hành tinh
- Tập 13 : Hoàng hôn của Đế chế
- Tập 14 : vệ sĩ
- Tập 15 : Kẻ thù vô hình
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 71 : Thu hoạch của Karina
“Laeri” cất tiếng: “Thế nào, thông tin này có giúp được ngươi không?”
Trương Hằng gật đầu: “Ngươi muốn gì?”
Tên đấu sĩ da đen không trả lời ngay, mà nói tiếp: “Dù ta đã rời khỏi trang viên Terrance, nhưng vẫn còn nhiều người trong bộ lạc của ta bị kẹt lại nơi đó. Nếu ngươi muốn đối phó với Macolm, muốn biết thêm về những bí mật của hắn, ta có thể giúp ngươi liên hệ với họ để trợ giúp.”
“Ngươi hẳn cũng hiểu, cho dù liên minh Hắc Thương có tan rã, Macolm có bị đuổi khỏi Nassau, thì số phận của những kẻ còn lại trong trang viên kia vẫn chẳng thay đổi.”
“Cho nên… ta quyết định tự mình thay đổi nó.”
Ánh mắt Laeri kiên định. Đối mặt với nghịch cảnh, người ta có muôn ngàn phản ứng, kẻ thì buông xuôi tuyệt vọng, kẻ thì ôm lấy khổ đau dùng nó rèn giũa chính mình, cuối cùng trở nên mạnh mẽ hơn. Laeri rõ ràng thuộc về hạng người thứ hai.
Trải qua cái chết của cha và anh trai, bộ lạc bị diệt, chính hắn thì mang dấu sắt nô lệ, trong lúc trốn chạy khỏi trang viên còn mất một con mắt và gãy sống mũi, thậm chí phải tự tay kết liễu bằng hữu thân thiết… Vậy mà Laeri không gục ngã, ngược lại càng ngày càng lộ ra khí chất của một thủ lĩnh.
Gã da đen lực lưỡng như gấu rừng ấy lại có cái đầu thông minh vượt xa vẻ ngoài: “Quê nhà, thuộc địa, cả cái gọi là thành phố tự do này đâu đâu cũng chẳng có tự do cho chúng ta. Vậy thì chỉ còn cách rời đi. Ta nghe nói trong vùng biển này có nhiều hòn đảo hoang, một số nằm ngoài hải trình thường lệ. Trên đó có nước ngọt, đất có thể canh tác. Chúng ta có thể đánh cá, săn bắn, trồng trọt... Ban đầu sẽ rất gian nan, nhưng rồi chúng ta sẽ sống sót, sẽ sinh sôi giống như tổ tiên chúng ta từng làm.”
Trương Hằng đáp: “Ta có thuyền, có người. Khi ra khơi ta có thể giúp ngươi tìm nơi phù hợp, sau đó đưa các ngươi đến đó. Nhưng vấn đề là, các ngươi làm sao thoát được khỏi trang viên? Dù ta cảm thông với cảnh ngộ của các ngươi, nhưng không thể trực tiếp đánh vào trang viên của Macolm, phóng thích nô lệ. Làm vậy sẽ chọc giận đám địa chủ lớn trên đảo. Trọng tâm phát triển của Hàn Nha hiện nay vẫn đặt ở Nassau, nhiều thuyền viên của ta còn có người thân trên đảo. Ta buộc phải cân nhắc vì họ, mong ngươi hiểu. Ta chỉ có thể chờ các ngươi ở đoạn bờ biển đã hẹn, đúng giờ, đúng chỗ.”
Laeri cũng hiểu rõ điều đó. Gã không đưa ra yêu cầu gì quá đáng, chỉ nói: “Chuyện thoát thân bọn ta sẽ tự lo. Nhưng ta cần một ít vũ khí. Không cần nhiều, nhỏ gọn, dễ mang và giống dao găm là được. Ngoài ra ta cần ít nhất năm khẩu súng ngắn. Những thứ này không cần gấp, chờ khi ngươi giải quyết xong phiền toái của mình cũng được.”
“Vũ khí thì không thành vấn đề. Ta đồng ý hợp tác. Mong ngươi sẽ toại nguyện.” Trương Hằng nói rồi đưa tay ra trước.
Laeri thoáng ngạc nhiên. Đây là lần đầu tiên kể từ khi rời quê hương, hắn thấy có người bên ngoài bộ lạc chủ động bắt tay với mình. Động tác này có nghĩa kẻ Đông phương trước mặt không coi hắn là món hàng hay dã thú như bao kẻ khác, mà là một con người, có thể đối thoại bình đẳng.
Tên đấu sĩ da đen khựng lại nửa giây, rồi cũng đưa tay ra, siết lấy bàn tay đối diện. Đúng lúc ấy, hai người nghe thấy tiếng bước chân từ cầu thang. Annie và vị y sĩ đã đến trước cửa.
Trương Hằng đứng dậy: “Ngươi cứ tĩnh dưỡng cho tốt. Đợi đối tác kia của ta quay về, phiền ngươi kể lại mọi chuyện ngươi từng nghe.”
…
Karina trở lại Nassau sau một tuần.
Cô đã mang cả thuyền nhục đậu khấu đến New York một trong những cảng giao thương thịnh vượng nhất từng do cha cô điều hành. Ở đó, hải quan đã được lo liệu chu toàn, chẳng ai làm khó cô, hàng hóa cũng được thông quan dễ dàng, không kiểm tra gì, chỉ vẫy tay là xong.
Nhưng tìm người mua lại là chuyện khác.
Nhu cầu về gia vị tại New York không cao. Dù lô hàng này đáng giá cả gia tài, nhưng nếu muốn bán giá tốt thì phải chuyển về châu Âu. Có không ít thương nhân hàng hải ngỏ lời, song giá đưa ra không khiến Karina hài lòng. Cô phải tiếp tục tìm kiếm, mãi đến mười ngày sau mới có một thương nhân chuyên buôn nguyên liệu ẩm thực tìm đến.
Sau nửa ngày cò kè mặc cả, cả hai bên cuối cùng cũng chốt được mức giá mà ai cũng cảm thấy chấp nhận được.
Đó là số tiền đầu tiên Karina kiếm được với tư cách thương nhân chợ đen. Sau khi trừ tiền mua hàng từ Hàn Nha, lãi vay và phí vận chuyển, cô lãi ròng chừng năm trăm đồng vàng món lợi đầu tay đủ khiến cô phấn chấn, thậm chí thấp thoáng thấy được hy vọng chuộc cha ra khỏi ngục.
Chỉ tiếc những phi vụ lời lớn như thế không phải lúc nào cũng có. Nếu đều đều được thế này, hai năm là đủ để cha cô được tự do.
Cô gửi về cho mẹ một trăm đồng vàng để xoay xở qua ngày. Thời gian qua, tài sản trong nhà đã bị vét cạn cho nỗ lực cứu cha, món tiền này như một luồng khí để thở.
Bốn trăm đồng vàng còn lại, một phần Karina dùng để tiếp tục duy trì các mối quan hệ ở các cảng, số còn lại làm vốn cho đợt hàng tiếp theo như thế sẽ bớt được tiền lãi vay.
Lo liệu xong xuôi mọi việc, cô không nghỉ ngơi lấy một ngày, lập tức quay trở về Nassau.
Lo lắng lớn nhất của Karina là, trong thời gian cô rời đảo, mối quan hệ hợp tác với Hàn Nha sẽ xảy ra biến cố. Nếu không phải lần đầu buôn lậu có ý nghĩa sống còn, cô thậm chí đã chẳng rời Nassau. Cô từng nghĩ, có thể Trương Hằng chỉ đang lợi dụng mình để tạo áp lực lên liên minh Hắc Thương, chờ chiếm được thế thượng phong trong đàm phán thì sẽ đá cô ra ngoài.
Chỉ tiếc… giờ cô không có tư cách mặc cả với Hàn Nha. Dù biết rõ bị lợi dụng, cô cũng chỉ có thể đi theo ván bài ấy, vì chí ít vẫn kiếm được một khoản.
Nhưng kỳ lạ là, chẳng hiểu vì sao cô luôn mang theo một hy vọng mơ hồ với người đó.
Có lẽ là vì mỗi lần chỉ có hai người, cô thường quên mất hắn là một tên hải tặc. Trương Hằng khác với tất cả đám cướp biển cô từng gặp. Bản năng mách bảo cô rằng… có lẽ người đó sẽ không lật lọng.
Khi trở về Nassau, cô cuối cùng cũng có thể thở phào ít nhất trong suốt thời gian qua, không có tin xấu nào. Hàn Nha vẫn đối đầu với liên minh Hắc Thương, các băng cướp nhỏ lẻ trên đảo vẫn coi con tàu ấy là biểu tượng phản kháng.
Nhưng khi cô tìm đến Trương Hằng, thứ cô nhận được… lại là một tin tức khó tin đến mức khiến cô chết lặng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
1 Bình luận