Một Ngày Của Tôi Có 48 Gi...
Tiểu Ngốc Chiêu - 小呆昭- Khởi đầu
- Tập 01 : Sinh tồn trên đảo hoang
- Tập 02 : Tokyo Drift
- Tập 2.5 : Ngoại truyện
- Tập 03 : Welcome to the Mannerheim Line
- Tập 3.5 : Ngoại truyện
- Tập 04 : Đấu giá
- Tập 05 : Cánh buồm đen
- Chương 01 : Cánh buồm đen (1)
- Chương 02 : Cánh buồm đen (2)
- Chương 03 : Cánh buồm đen (3)
- Chương 04 : Cánh buồm đen (4)
- Chương 05 : Cánh Buồm Đen (5)
- Chương 06 : Cánh buồm đen (6)
- Chương 07 : Cánh buồm đen (7)
- Chương 08 : Cánh buồm đen (8)
- Chương 09 : Cánh buồm đen (9)
- Chương 10 : Cánh buồm đen (10)
- Chương 11 : Cánh buồm đen (11)
- Chương 12 : Cánh buồm đen (12)
- Chương 13 : Cánh buồm đen (13)
- Chương 14 : Cánh buồm đen (14)
- Chương 15 : Cánh buồm đen (15)
- Chương 16 : Cánh buồm đen (16)
- Chương 17 : Cánh buồm đen (17)
- Chương 18 : Cánh buồm đen (18)
- Chương 19 : Cánh buồm đen (19)
- Chương 19.5 : Ba tháng trong cuộc hành trình
- Chương 20 : Cánh buồm đen (20)
- Chương 21 : Cánh buồm đen (21)
- Chương 22 : Cánh buồm đen (22)
- Chương 23 : Cánh buồm đen (23)
- Chương 24 : Cánh buồm đen (24)
- Chương 25 : Cánh buồm đen (25)
- Chương 26 : Cánh buồm đen (26)
- Chương 27 : Cánh buồm đen (27)
- Chương 28 : Phục Kích (1)
- Chương 29 : Phục kích (2)
- Chương 30 : Tôi đã gặp hắn ở đâu?
- Chương 31 : Trận chiến khốc liệt
- Chương 32 : Thỏa hiệp
- Chương 33 : Hạ vũ khí xuống!
- Chương 34 : Queen Anne’s Revenge
- Chương 35 : Mục tiêu
- Chương 36 : Hành trình báo thù
- Chương 37 : Chôn cất trên biển
- Chương 38 : Câu hỏi có đáp án
- Chương 39 : Ngọn lửa
- Chương 40 : Tôi muốn nghe thêm chi tiết
- Chương 41 : Hợp lực
- Chương 42 : Cuối cùng chúng ta cũng gặp nhau
- Chương 43 : Sự thật
- Chương 44 : Hàn Nha Hào
- Chương 45 : Thủy thủ trưởng
- Chương 46 : Một khởi đầu mới
- Chương 47 : Kẻ không mời mà đến
- Chương 48 : Liên minh
- Chương 49 : Sinh ý
- Chương 50 : Đáp án
- Chương 51 : Khởi hành
- Chương 52 : Đổi Mục Tiêu
- Chương 53 : Đảo Nước Ngọt
- Chương 54 : Giới hạn và nghi ngờ
- Chương 55 : Điều làm nên một huyền thoại
- Chương 56 : Bắt đầu cuộc đi săn
- Chương 57 : Trận hải chiến đầu tiên
- Chương 58 : Còn ai muốn thử nữa không?!
- Chương 59 : Trở Về
- Chương 60 : Trước sau phải lẽ
- Chương 61 : Kẻ buôn tin
- Chương 62 : Lời mời
- Chương 63 : Mọi thứ đều có thể giải quyết....
- Chương 64 : Ngôi nhà thật sự
- Chương 64.5 : Những gì không ràng buộc lại chính là thứ bền vững nhất
- Chương 65 : Trang viên Terrance
- Chương 66 : Trật tự
- Chương 67 : Cạm bẫy
- Chương 68 : Mâu thuẫn
- Chương 69 : Kế hoạch trốn thoát
- Chương 70 : Cãi vã
- Chương 71 : Thu hoạch của Karina
- Chương 72 : Bông hoa trong nhà kính
- Chương 73 : Hải sản và chiến lợi phẩm
- Chương 74 : Rác rưởi
- Chương 75 :Mục tiêu
- Chương 76 : Con tàu bí ẩn
- Chương 77 : Thủy thủ biến mất
- Chương 78 : Tập Thơ
- Chương 79 : Tam phương hỗn chiến
- Chương 80 : Phân chia con mồi
- Chương 81 : Gọng kìm
- Chương 82 : Nghiêm Đông
- Chương 83 : Va chạm
- Chương 84 : Lật ngược thế cờ
- Chương 85 : Trời đổi gió
- Chương 86 : Cơn bão bất ngờ
- Chương 87 : Ngõ Cá Xông Khói
- Chương 88 : Lò mổ
- Chương 89 : Cái giá là gì ?
- Chương 90 : “Không Bán”
- Chương 91 : “Mồi nhử và hỏa lực”
- Chương 92 : Chuẩn bị
- Chương 93 : Tàn sát
- Chương 94 : Kết cục
- Chương 95 : Mang theo sự thay đổi
- Chương 96 : Đôi bên cùng có lợi
- Chương 97 : Nội gián và mồi nhử
- Chương 98 : Dáng ngủ
- Chương 99 : Quái vật
- Chương 100 : Thứ bị mang đi
- Chương 101 : Betty
- Chương 102 : Cựu thần Celtic
- Chương 103 : Phơi bày
- Chương 104 : Quyết tâm của Karina
- Chương 105 : Trò chuyện đêm và vị khách viếng thăm
- Chương 106 : Cơ hội
- Chương 107 : Thư giới thiệu
- Chương 108 : Khoảnh khắc ra khơi
- Chương 109 : Đề nghị
- Chương 110 : Bốc Thăm
- Chương 111 : Trước giờ chiến đấu
- Chương 112 : Trận Chiến
- Chương 113 : Mê Hoặc
- Chương 114 : Quyết chiến và hạ màn
- Chương 115 : Tiệc Mừng Chiến Thắng
- Chương 116 : Harry mất tích
- Chương 117 : Cơn khủng hoảng ập đến
- Chương 118 : Tranh thủ thời gian
- Chương 119 : Tàn tiệc
- Chương 120 : Sự nhẫn nại
- Chương 121 : Ý nghĩa thật sự của việc làm... người
- Chương 122 : Ta sẽ đưa các ngươi về nhà
- Chương 123 : Thiêu thân
- Chương 124 : Có lẽ... để tôi thử?
- Chương 125 : Không còn nơi để đi
- Chương 126 : Cuồng nộ
- Chương 127 : Thoát khỏi địa ngục
- Chương 128 : Hiểm họa mới
- Chương 129 : Đảo San Hô
- Chương 130 : chạm trán
- Chương 131 : Toàn thắng
- Chương 132 : Kế hoạch táo bạo
- Chương 133 : Hoàng hôn
- Chương 134 : Cờ Đen
- Chương 135 : Đối Đầu
- Chương 136 : Nghe lệnh ta
- Chương 137 : Kết cục của tàu Kent
- Chương 138 : Trở về Nassau
- Chương 139 : Chuỗi tiền tệ đứt đoạn
- Chương 140 : Thế bí của Thương nhân
- Chương 141 : Tra khảo
- Chương 142 : Bí mật của Eugene
- Chương 143 : Sự do dự của bản thân
- Chương 144 : Carmen
- Chương 145 : Điểm yếu của Eugene
- Chương 146 : Luôn có 80% cơ hội
- Chương 147 : Hai lời giải thích
- Chương 148 : Người liên lạc mới
- Chương 149 : Các ngươi định rời đi sao
- Chương 150 : Kẻ thù thực sự
- Chương 151 : Không cần làm gì cả
- Chương 152 : Lựa chọn của Lya
- Chương 153 : Nhìn Nhận
- Chương 154 : Bạo loạn
- Chương 155 : Tiếp ứng
- Chương 156 : Bụi Trần Lắng Đọng
- Chương 157 : Tản bộ
- Chương ???? : ?? ??? ??? ?? ??? ???? ??
- Lời bạt
- Tập 06 : Trại huấn luyện Apollo
- Tập 07 : Thợ xây bậc thầy (Đặc biệt)
- Tập 08 : Người rò rỉ thông tin
- Tập 09 : Phương pháp suy diễn
- Tập EL10.0 : Giấc mơ và lý tưởng
- Tập 10 : Bakumatsu Kyoto (Đặc biệt)
- Tập 11 : Nhai thuốc lá và móng ngựa
- Tập 12 : Người ngoài hành tinh
- Tập 13 : Hoàng hôn của Đế chế
- Tập 14 : vệ sĩ
- Tập 15 : Kẻ thù vô hình
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 90 : “Không Bán”
Wilton nhìn nữ thương nhân, mỉm cười đầy ẩn ý:
“Thế nào, cô không muốn lấy lại mấy món hàng này à?”
Karina vẫn mím chặt môi, không nói một lời.
“Không sao cả.” Wilton nhún vai, giọng điệu ôn hòa một cách đáng sợ. “Chúng ta đều là người văn minh, sẽ không ép cô giao dịch đâu, thưa quý cô.”
Hắn phất tay, lập tức có hai gã thủ hạ lôi một thủy thủ trẻ của Vi Phong lại gần, trói chặt vào một cây cọc được đóng sẵn trên bãi cát.
Wilton nhai nốt miếng táo, vứt lõi xuống đất, rồi hờ hững lau tay lên áo, sau đó lại rút ra con dao găm quen thuộc, chậm rãi bước đến trước người bị trói.
Karina cảm thấy một dự cảm xấu trào lên trong lòng.
“Ngươi định làm gì?” Cô lạnh giọng hỏi.
“Cô biết không…” Wilton mân mê con dao “Từ nhỏ tôi đã rất tò mò về cấu tạo cơ thể con người.”
Lưỡi dao nhẹ nhàng rạch áo của cậu thiếu niên khuôn mặt non nớt lấm tấm tàn nhang, trông chừng chỉ mới mười sáu, mười bảy. Karina nhận ra cậu Booker, cậu bé được chú giới thiệu giới thiệu lên tàu. Booker luôn là cậu bé vui tươi, miệng cười không dứt… nhưng giờ đây, trong mắt cậu chỉ còn lại sự kinh hoàng.
Đặc biệt là khi con dao lạnh ngắt chạm vào da thịt, lướt từ ngực xuống bụng.
“Ngươi muốn gì?!” Karina giận dữ gắt lên.
Wilton bật cười, dừng dao lại ở vùng bụng dưới của Booker.
“Giống như tôi đã nói: Tôi chỉ muốn có một cuộc giao dịch công bằng, cô tình tôi nguyện.”
Ánh mắt Karina như muốn phun ra lửa, nhưng cô biết mình không có quyền nổi giận hiện tại, cô đơn độc đối mặt với hai trăm gã hải tặc vũ trang cùng hai tàu chiến, còn cô chỉ là một người, đi cùng là gã khuân vác từng đưa tin cho cô.
Cuối cùng, sau một hồi lặng thinh, cô hít sâu một hơi, giọng khản đặc:
“Ngươi muốn bao nhiêu tiền?”
“Đó, đáng lẽ nên nói từ đầu.” Wilton cười khẩy, thu dao lại.
Mọi người còn chưa kịp thở phào thì bất ngờ ánh thép lóe lên con dao găm trong tay hắn lao thẳng vào bụng Booker.
“Á——!”
Tiếng hét thất thanh vang lên, còn Wilton thì ánh mắt lấp lánh phấn khích như một đứa trẻ lần đầu mở được món đồ chơi yêu thích. Hắn không dừng tay, mà lại siết chặt chuôi dao, từ từ rạch một đường dọc từ rốn lên trên, máu tươi phun ra thành dòng.
Karina chưa bao giờ tận mắt chứng kiến cảnh tượng tàn nhẫn như thế. Cô bị nỗi sợ bao trùm, tay run rẩy che miệng, sắc mặt trắng bệch.
Hồi nhỏ, cô từng nghe nhiều câu chuyện kinh dị về hải tặc những con thú hoang dã bị thế giới văn minh gán cho đủ thứ tội ác. Nhưng khi thật sự đến Nassau, cô lại thấy hải tặc không hề giống những gì từng nghe: Họ cũng là người, có lý lẽ, có cảm xúc, và đôi khi còn đầy phong độ như Trương Hằng.
Cho đến khi Wilton xuất hiện.
Hắn giống như ác mộng bước ra từ những truyền thuyết tồi tệ nhất.
Wilton lùi lại hai bước, nghiêng đầu ngắm nhìn cái xác rách toạc bụng, cười thích thú:
“Thú vị thật. Cô biết không? Dù bị mổ bụng, con người vẫn chưa chết ngay đâu.”
Karina nhìn hắn bằng ánh mắt như thể nhìn thấy một con quái vật. Giọng cô run run:
“Ta... ta đã đồng ý với điều kiện của ngươi rồi.”
“Đúng vậy.” Wilton gật đầu, nhận lấy chiếc khăn từ tay thuộc hạ rồi thong thả lau máu trên dao “Nhưng thằng nhóc này... là hàng không bán. Dù sao ngoài kiếm tiền, tôi cũng cần chút... giải trí.”
Cùng lúc đó, tiếng rên rỉ của Booker mỗi lúc một yếu ớt, còn nụ cười của Wilton thì trở nên rét lạnh đến rợn người.
Hắn ngẩng đầu:
“Yên tâm, tôi không ép giá đâu. Một nô lệ da đen khỏe mạnh giờ tầm năm đồng vàng, mấy thủy thủ có kinh nghiệm này ta tính mười đồng một người, đội trưởng thì nhân đôi. Cô có ba mươi hai người à, không, bây giờ là ba mươi mốt tổng cộng ba trăm hai mươi đồng vàng.”
Karina cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng cô vẫn run:
“Hiện tại ta không mang theo nhiều tiền đến thế.”
Wilton chép miệng:
“Thật rắc rối. Tôi đã ra cái giá quá ưu đãi rồi, chẳng thể rẻ hơn đâu. Nhưng thôi, nếu cô không đủ tiền, tôi có thể cho cô mua một nửa.”
Hắn cười đầy ác ý:
“Cô có thể đích thân chọn người mình muốn mua. Thế không phải rất tuyệt sao? Những kẻ được cô cứu sẽ biết ơn, trung thành với cô hơn. Còn những kẻ cô bỏ lại...” hắn dừng một nhịp “...tôi sẽ ‘giải quyết’ giúp. Miễn phí.”
“Không được. Ta muốn tất cả. Không được thiếu một người!” Karina nghiến răng.
Wilton nhướng mày, lắc đầu:
“Cô đưa bao nhiêu tiền, tôi giao bấy nhiêu người. Không có ngoại lệ.”
Karina nắm chặt tay, cảm giác uất hận lẫn nhục nhã dâng lên tận đỉnh đầu: Con tàu của cô bị cướp, thuộc hạ bị bắt, kẻ địch còn ngang nhiên giết người mình ngay trước mặt, và giờ cô lại phải khom lưng cầu xin mua lại người của mình như mua súc vật ngoài chợ.
“Ta không có vàng mặt, nhưng còn bất động sản ở các thuộc địa. Cho ta thời gian, ta sẽ gom đủ tiền.”
Wilton sờ cằm, tỏ vẻ suy nghĩ, rồi tiến tới gần Karina.
Hắn dùng đầu mũi dao găm khẩy nhẹ một lọn tóc của cô, cúi xuống ngửi.
Karina nổi da gà khắp người. Sau cảnh tượng vừa rồi với Booker, không ai biết tên điên này sẽ làm gì tiếp theo. Cô chỉ dám nhắm mắt đứng yên, cầu mong ác mộng này sớm kết thúc.
Một lúc sau, cô nghe thấy giọng nói u ám vang lên bên tai:
“Chúng tôi mới đến Nassau, nơi này còn xa lạ... mà cũng đang cần một người dẫn đường. Hay là cô làm hướng dẫn viên cho chúng tôi, tôi sẽ chấp nhận đề nghị của cô.”
Karina trừng mắt nhìn hắn, phẫn nộ:
“Ngươi coi ta là gì? Một kỹ nữ hạ tiện trong tửu quán chắc?!”
Wilton nhún vai:
“Cũng chẳng sao. Con gái non nớt thì lại càng có vị riêng. Biết đâu... nếu cô làm tôi hài lòng, tôi còn ‘thưởng’ luôn cả con tàu cho cô nữa.”
Cả người Karina run bần bật cô không rõ đó là vì phẫn nộ hay kinh hãi.
Nhưng đúng lúc cô tưởng như mọi hy vọng đều vụt tắt, thì một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau Wilton:
“Ta nghĩ cô ấy không thích người khác đứng gần đến thế.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
1 Bình luận