Một Ngày Của Tôi Có 48 Gi...
Tiểu Ngốc Chiêu - 小呆昭- Khởi đầu
- Tập 01 : Sinh tồn trên đảo hoang
- Tập 02 : Tokyo Drift
- Tập 2.5 : Ngoại truyện
- Tập 03 : Welcome to the Mannerheim Line
- Tập 3.5 : Ngoại truyện
- Tập 04 : Đấu giá
- Tập 05 : Cánh buồm đen
- Chương 01 : Cánh buồm đen (1)
- Chương 02 : Cánh buồm đen (2)
- Chương 03 : Cánh buồm đen (3)
- Chương 04 : Cánh buồm đen (4)
- Chương 05 : Cánh Buồm Đen (5)
- Chương 06 : Cánh buồm đen (6)
- Chương 07 : Cánh buồm đen (7)
- Chương 08 : Cánh buồm đen (8)
- Chương 09 : Cánh buồm đen (9)
- Chương 10 : Cánh buồm đen (10)
- Chương 11 : Cánh buồm đen (11)
- Chương 12 : Cánh buồm đen (12)
- Chương 13 : Cánh buồm đen (13)
- Chương 14 : Cánh buồm đen (14)
- Chương 15 : Cánh buồm đen (15)
- Chương 16 : Cánh buồm đen (16)
- Chương 17 : Cánh buồm đen (17)
- Chương 18 : Cánh buồm đen (18)
- Chương 19 : Cánh buồm đen (19)
- Chương 19.5 : Ba tháng trong cuộc hành trình
- Chương 20 : Cánh buồm đen (20)
- Chương 21 : Cánh buồm đen (21)
- Chương 22 : Cánh buồm đen (22)
- Chương 23 : Cánh buồm đen (23)
- Chương 24 : Cánh buồm đen (24)
- Chương 25 : Cánh buồm đen (25)
- Chương 26 : Cánh buồm đen (26)
- Chương 27 : Cánh buồm đen (27)
- Chương 28 : Phục Kích (1)
- Chương 29 : Phục kích (2)
- Chương 30 : Tôi đã gặp hắn ở đâu?
- Chương 31 : Trận chiến khốc liệt
- Chương 32 : Thỏa hiệp
- Chương 33 : Hạ vũ khí xuống!
- Chương 34 : Queen Anne’s Revenge
- Chương 35 : Mục tiêu
- Chương 36 : Hành trình báo thù
- Chương 37 : Chôn cất trên biển
- Chương 38 : Câu hỏi có đáp án
- Chương 39 : Ngọn lửa
- Chương 40 : Tôi muốn nghe thêm chi tiết
- Chương 41 : Hợp lực
- Chương 42 : Cuối cùng chúng ta cũng gặp nhau
- Chương 43 : Sự thật
- Chương 44 : Hàn Nha Hào
- Chương 45 : Thủy thủ trưởng
- Chương 46 : Một khởi đầu mới
- Chương 47 : Kẻ không mời mà đến
- Chương 48 : Liên minh
- Chương 49 : Sinh ý
- Chương 50 : Đáp án
- Chương 51 : Khởi hành
- Chương 52 : Đổi Mục Tiêu
- Chương 53 : Đảo Nước Ngọt
- Chương 54 : Giới hạn và nghi ngờ
- Chương 55 : Điều làm nên một huyền thoại
- Chương 56 : Bắt đầu cuộc đi săn
- Chương 57 : Trận hải chiến đầu tiên
- Chương 58 : Còn ai muốn thử nữa không?!
- Chương 59 : Trở Về
- Chương 60 : Trước sau phải lẽ
- Chương 61 : Kẻ buôn tin
- Chương 62 : Lời mời
- Chương 63 : Mọi thứ đều có thể giải quyết....
- Chương 64 : Ngôi nhà thật sự
- Chương 64.5 : Những gì không ràng buộc lại chính là thứ bền vững nhất
- Chương 65 : Trang viên Terrance
- Chương 66 : Trật tự
- Chương 67 : Cạm bẫy
- Chương 68 : Mâu thuẫn
- Chương 69 : Kế hoạch trốn thoát
- Chương 70 : Cãi vã
- Chương 71 : Thu hoạch của Karina
- Chương 72 : Bông hoa trong nhà kính
- Chương 73 : Hải sản và chiến lợi phẩm
- Chương 74 : Rác rưởi
- Chương 75 :Mục tiêu
- Chương 76 : Con tàu bí ẩn
- Chương 77 : Thủy thủ biến mất
- Chương 78 : Tập Thơ
- Chương 79 : Tam phương hỗn chiến
- Chương 80 : Phân chia con mồi
- Chương 81 : Gọng kìm
- Chương 82 : Nghiêm Đông
- Chương 83 : Va chạm
- Chương 84 : Lật ngược thế cờ
- Chương 85 : Trời đổi gió
- Chương 86 : Cơn bão bất ngờ
- Chương 87 : Ngõ Cá Xông Khói
- Chương 88 : Lò mổ
- Chương 89 : Cái giá là gì ?
- Chương 90 : “Không Bán”
- Chương 91 : “Mồi nhử và hỏa lực”
- Chương 92 : Chuẩn bị
- Chương 93 : Tàn sát
- Chương 94 : Kết cục
- Chương 95 : Mang theo sự thay đổi
- Chương 96 : Đôi bên cùng có lợi
- Chương 97 : Nội gián và mồi nhử
- Chương 98 : Dáng ngủ
- Chương 99 : Quái vật
- Chương 100 : Thứ bị mang đi
- Chương 101 : Betty
- Chương 102 : Cựu thần Celtic
- Chương 103 : Phơi bày
- Chương 104 : Quyết tâm của Karina
- Chương 105 : Trò chuyện đêm và vị khách viếng thăm
- Chương 106 : Cơ hội
- Chương 107 : Thư giới thiệu
- Chương 108 : Khoảnh khắc ra khơi
- Chương 109 : Đề nghị
- Chương 110 : Bốc Thăm
- Chương 111 : Trước giờ chiến đấu
- Chương 112 : Trận Chiến
- Chương 113 : Mê Hoặc
- Chương 114 : Quyết chiến và hạ màn
- Chương 115 : Tiệc Mừng Chiến Thắng
- Chương 116 : Harry mất tích
- Chương 117 : Cơn khủng hoảng ập đến
- Chương 118 : Tranh thủ thời gian
- Chương 119 : Tàn tiệc
- Chương 120 : Sự nhẫn nại
- Chương 121 : Ý nghĩa thật sự của việc làm... người
- Chương 122 : Ta sẽ đưa các ngươi về nhà
- Chương 123 : Thiêu thân
- Chương 124 : Có lẽ... để tôi thử?
- Chương 125 : Không còn nơi để đi
- Chương 126 : Cuồng nộ
- Chương 127 : Thoát khỏi địa ngục
- Chương 128 : Hiểm họa mới
- Chương 129 : Đảo San Hô
- Chương 130 : chạm trán
- Chương 131 : Toàn thắng
- Chương 132 : Kế hoạch táo bạo
- Chương 133 : Hoàng hôn
- Chương 134 : Cờ Đen
- Chương 135 : Đối Đầu
- Chương 136 : Nghe lệnh ta
- Chương 137 : Kết cục của tàu Kent
- Chương 138 : Trở về Nassau
- Chương 139 : Chuỗi tiền tệ đứt đoạn
- Chương 140 : Thế bí của Thương nhân
- Chương 141 : Tra khảo
- Chương 142 : Bí mật của Eugene
- Chương 143 : Sự do dự của bản thân
- Chương 144 : Carmen
- Chương 145 : Điểm yếu của Eugene
- Chương 146 : Luôn có 80% cơ hội
- Chương 147 : Hai lời giải thích
- Chương 148 : Người liên lạc mới
- Chương 149 : Các ngươi định rời đi sao
- Chương 150 : Kẻ thù thực sự
- Chương 151 : Không cần làm gì cả
- Chương 152 : Lựa chọn của Lya
- Chương 153 : Nhìn Nhận
- Chương 154 : Bạo loạn
- Chương 155 : Tiếp ứng
- Chương 156 : Bụi Trần Lắng Đọng
- Chương 157 : Tản bộ
- Chương ???? : ?? ??? ??? ?? ??? ???? ??
- Lời bạt
- Tập 06 : Trại huấn luyện Apollo
- Tập 07 : Thợ xây bậc thầy (Đặc biệt)
- Tập 08 : Người rò rỉ thông tin
- Tập 09 : Phương pháp suy diễn
- Tập EL10.0 : Giấc mơ và lý tưởng
- Tập 10 : Bakumatsu Kyoto (Đặc biệt)
- Tập 11 : Nhai thuốc lá và móng ngựa
- Tập 12 : Người ngoài hành tinh
- Tập 13 : Hoàng hôn của Đế chế
- Tập 14 : vệ sĩ
- Tập 15 : Kẻ thù vô hình
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 04 : Cánh buồm đen (4)
Hai tên hải tặc tiến lên, bắt đầu lục soát người Trương Hằng và Marvin. Chúng móc sạch từng túi áo, lật cả vạt áo khoác, thậm chí bắt họ tháo cả giày ra để chắc chắn rằng không có món đồ quý giá nào bị bỏ sót.
Sau đó, cả hai cũng bị đẩy vào đám đông những kẻ sống sót. Marvin mặt tái nhợt, trông như sắp nôn đến nơi. Đặc biệt là khi cậu ta liếc sang phía thi thể của thuyền trưởng và các thủy thủ đã bỏ mạng cả người run lên bần bật như đang lên cơn sốt rét. Đám hải tặc xung quanh cười ầm lên như thể được xem trò hề.
Trương Hằng bị lấy mất ví tiền và một lọ đựng thuốc hít, nhưng may mắn là [Chìa Khóa Bóng Tối] và [Khoảnh Khắc Bóng Tối] vẫn còn giữ được. Hai món này là con át chủ bài để giữ mạng. Để không bị lũ hải tặc phát hiện, cậu buộc phải dùng đến hai lần [Chìa Khóa Bóng Tối], biến cả hai vật phẩm thành dạng bóng.
Tuy nhiên, khác với những lần trước, lần này cậu đang ở giữa đại dương mênh mông. Dù có [Khoảnh Khắc Bóng Tối], Trương Hằng cũng không biết mình có thể trốn đi đâu. Trong trạng thái bóng, cậu có thể in hình lên mặt biển, nhưng chỉ trong ba phút. Hết thời gian, cậu sẽ rơi xuống biển như bao người khác.
Nếu may mắn, có thể sẽ có tàu ngang qua cứu được. Nhưng khả năng cao hơn là làm mồi cho cá hoặc bị mặt trời thiêu sống đến chết khát rồi mới bị cá rỉa.
Mới vài tiếng trước, đám người này còn là hành khách trên tàu, mơ về cuộc sống mới nơi thuộc địa. Bây giờ họ đã là tù binh trên một con tàu cướp biển, không biết sống chết ra sao. Dù không ai lộ rõ vẻ hoảng loạn như Marvin, nhưng không khí tuyệt vọng đã bắt đầu lan ra.
Khoảng mười lăm phút sau, từ dưới khoang phát ra tiếng đập mạnh, xen lẫn vài phát súng. Khi mọi thứ lắng xuống, một người đàn ông bước lên boong.
“Xin lỗi, tàu nào cũng có vài thằng ngu không biết điều. Tôi phải mất chút thời gian để... thuyết phục họ. Giờ thì ổn cả rồi. Cho phép tôi tự giới thiệu tôi là Olf, thuyền phó tàu Hải Sư.”
Người này trạc bốn, năm mươi, hói đầu, nhưng trông tỉnh táo. So với đám hải tặc mặt sẹo đầy mình thì hắn có vẻ là loại biết nói chuyện.
Quả thật, chức thuyền phó không chỉ là tay lái đó là người đại diện tiếng nói của thủy thủ đoàn, cầu nối giữa họ và thuyền trưởng. Thuyền phó có quyền lên tiếng nếu lệnh của thuyền trưởng ảnh hưởng đến quyền lợi của thủy thủ.
Sự xuất hiện của hắn khiến vài người nhen nhóm hy vọng. Một hành khách khẩn khoản:
“Làm ơn, ông Olf... chúng tôi chỉ là dân thường. Ở nhà tôi còn vợ con đang đợi…”
Olf gật đầu, rồi rút súng ngắn ở thắt lưng, bóp cò.
Phát đạn nổ chát chúa, một thủy thủ vừa nộp vũ khí ngã gục, đầu vỡ nát như trái dưa. Máu bắn đầy áo vải thô của thuyền phó.
Cả đám người lặng như tờ. Mùi máu tươi trộn với mùi thuốc súng. Mấy câu chuyện về hải tặc từng nghe trước kia bắt đầu hiện về. Đây là loại người có thể giết cả con tàu chỉ vì... hứng.
Marvin đứng gần nhất, tè ra quần.
Olf đút súng trở lại.
“Xin lỗi. Nhưng hắn đã giết hai anh em tôi khi lên tàu. Đừng tưởng cúi đầu là tôi quên được. Tôi già rồi, nhưng chưa lú đâu. Nợ máu thì phải trả bằng máu. Đó là cách chúng tôi làm việc.”
Lời hắn khiến lũ hải tặc xung quanh gào lên vỗ tay, đập lan can rầm rập. Với đám hành khách, hành động ấy vừa khiến họ sợ hãi, vừa thấy… nhẹ nhõm. Ít ra là nếu không giết người, thì có lẽ còn đường sống.
Chẳng ai còn nhớ những thủy thủ vừa chết là người đã liều mạng bảo vệ họ. Giờ sống còn, ai cũng biết phải im mồm.
Sáu thủy thủ còn lại đầu cúi gằm. Một nửa vì xấu hổ đã đầu hàng quá sớm, nửa còn lại… thầm mừng vì mình không chết sớm như những kẻ khác.
“Giờ thì chuyện cũ đã giải quyết xong,” Olf tiếp tục, “tôi có thể nói về điều quan trọng hơn. Như các người thấy, con tàu này giờ là của chúng tôi từ hàng hóa đến tiền nong, thậm chí cả đống giẻ rách các người đang mặc. Nhưng đừng lo, chúng tôi không phải loại không biết nói lý.”
Hắn nhếch mép.
“Vì lý do nhân đạo, chúng tôi sẽ chuẩn bị cho các người một chiếc xuồng nhỏ, hai thùng nước ngọt, chút bánh và thịt xông khói. Không đủ để chèo tới Boston đâu, nhưng may cho các người, tuyến hàng hải này không phải hoang vu. Nếu trời không đổi gió, có khi có tàu đi ngang cứu các người.”
Không ai thấy nhẹ nhõm. Ngược lại, không khí hỗn loạn bùng lên.
Một chiếc xuồng nhỏ, hai thùng nước, và hơn ba mươi mạng người đó không phải là “giúp”, đó là “giết khéo”. Chỉ cần một cơn sóng là đi đời cả đám, chưa nói đến chuyện cứu hộ xa vời tận chân trời.
Vài người tiếp tục van xin. Nhưng Olf không đổi ý.
“Tôi biết rủi ro là có. Nhưng chúng tôi là hải tặc, không phải tổ chức từ thiện. Phần còn lại… các người tự lo.”
Hắn quay người rời đi. Một nhóm hải tặc bắt đầu hạ xuồng cứu sinh xuống nước. Chiếc xuồng chỉ chở nổi khoảng hai mươi người. Còn cả thức ăn và nước nữa thì khỏi bàn.
Đúng lúc đó, một tên hải tặc cao to bước ra.
“Có ai trong các người là thợ mộc hay đầu bếp không? Trên tàu thiếu hai thợ mộc, một đầu bếp. Ai muốn nhập bọn thì theo tôi.”
Cơ hội sống bất ngờ xuất hiện. Một thủy thủ lập tức giơ tay:
“Tôi! Tôi là thợ mộc trên tàu. Tôi tình nguyện!”
Ngay sau đó, từ nhóm hành khách cũng có tiếng lên tiếng:
“Tôi từng làm đồ gỗ trong thị trấn, dựng khung nhà… có thể làm phụ việc?”
Gã hải tặc suy nghĩ rồi gật đầu.
“Được, cậu theo gã kia làm phụ.”
Đám hành khách nhìn họ bằng ánh mắt thèm khát. Trong mắt đám hải tặc, người có nghề luôn đáng giá dù là thợ mộc hay đầu bếp.
“Còn một chỗ nữa,” gã hải tặc tuyên bố. “Ai muốn đi thì nhanh lên. Chỉ gọi một lần thôi.”
“Tôi… tôi đi.”
Giọng nói ấy vang lên, nhỏ, run rẩy.
Không ai ngờ người vừa mở miệng lại là… Marvin.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
1 Bình luận