Web Novel

Chương 136: Lựa Chọn Của Sói - I

Chương 136: Lựa Chọn Của Sói - I

"Ồ... Nó đang ngủ say ở gần đây sao?"

Seraphina đứng trên một ngọn đồi nhỏ nhìn ra cánh đồng tuyết, thốt lên kinh ngạc: "Ansel, làm sao ngài có thể lùa được sinh vật khổng lồ đó đến tận đây?"

"Với tư cách là đỉnh cao của các sinh vật ma thuật, Hydral tỏa ra một áp lực khổng lồ không thể kháng cự lên bất kỳ ma thú hay sinh vật nào, ngoại trừ loài Rồng và những kẻ Gọi Triều," Ansel đứng trước mặt Seraphina, bình thản giải thích.

"Băng Hỏa Song Đầu Xà, với tư cách là một sinh vật tầng đại khí mới sinh, hoàn toàn không có khả năng chống cự. Trong tình cảnh đó, bản năng sẽ thúc giục nó bỏ chạy ngay lập tức, và việc còn lại chỉ là điều chỉnh hướng đi của nó mà thôi."

"Dù có hơi rắc rối một chút, nhưng cũng chỉ là rắc rối thôi."

"Em hiểu rồi... Khoản đã!" Seraphina dường như đang suy nghĩ điều gì đó, gật gù cái đầu, rồi đột nhiên nhận ra vấn đề. Cô tiến lên hai bước, nắm lấy cánh tay Ansel, đôi mắt sáng rực: "Ansel! Ngài đã làm việc này sau khi em rời đi, đúng không?"

"... Có chuyện gì sao?"

Cô gái nhỏ cười vui sướng: "Ngài đã giải quyết mối nguy hiểm lớn nhất cho ngôi làng của em rồi, em vui lắm!"

Hôm nay, Seraphina tràn đầy tinh thần. Cô mặc bộ đồ đen mà Ansel đã chuẩn bị cho mình, trông vừa trang nghiêm vừa anh dũng.

Nghe thấy vậy, Ansel im lặng một lúc, rồi khẽ nói: "Thực ra, ta làm việc này không chỉ để giúp em đâu, Seraphina."

"Quân cách mạng ở phương Bắc đang dần lớn mạnh. Dù chúng không có vẻ gì đáng khen ngợi, nhưng khi tầm ảnh hưởng của chúng mở rộng, một số điều ta không muốn thấy sẽ xảy ra."

"Vì ta sẽ không ở lại phương Bắc lâu, nên ta phải giáng cho chúng một đòn đủ sâu trước khi rời đi."

Các thành phố Herewood, Sparklens và Luminopolis, theo yêu cầu của Ansel, đã không kiểm soát các hoạt động của quân cách mạng trong thành phố. Hắn đã thông qua Polonia để tiết lộ vị trí của Băng Hỏa Song Đầu Xà cho quân cách mạng. Trong mắt chúng, vì Ansel biết vị trí của con quái vật, nên hai vị Đại công tước đứng sau lãnh địa Red Frost có lẽ cũng đã biết.

— Bởi vì với tư cách là con trai của Flamelle, Ansel cả đời này sẽ không bao giờ thiếu nguyên liệu từ sinh vật ma thuật, nên hắn sẽ không hứng thú với Băng Hỏa Song Đầu Xà, thà bán một chút ân huệ cho hai vị Đại công tước còn hơn.

Với ý nghĩ đó, quân cách mạng muốn cướp mồi từ miệng cọp thì phải hành động. Cách tốt nhất là gì? Tất nhiên là dùng cách khác để đánh lạc hướng lực lượng chủ lực của các Đại công tước, nhanh chóng ra tay trong lúc hỗn loạn, rồi tẩu thoát ngàn dặm.

Vì vậy, còn điều gì có thể thu hút thuộc hạ của các Đại công tước hơn là hành động điên rồ chiếm đóng một thành phố? Trong hoàn cảnh một nhóm cao thủ tụ tập tại lãnh địa Red Frost mà thành phố vẫn bị quân cách mạng chiếm đóng, họ sẽ mất mặt, và hầu hết các siêu phàm giả đều rất trọng thể diện.

Với những sắp xếp như vậy, quân cách mạng chỉ cần thu hút các siêu phàm giả mạnh mẽ bằng cách chiếm thành phố, sau đó nhanh chóng chuyển đi, rồi cử những kẻ mạnh nhất đến giết Băng Hỏa Song Đầu Xà ngay lập tức rồi rút lui, mọi thứ sẽ hoàn thành.

Kế hoạch thật hoàn hảo, và thực tế cũng mang lại cho chúng một cơ hội tốt. Chỉ tiếc là, sự trống trải trong phòng thủ của thành phố là do Ansel sắp đặt, vị trí của con quái vật là do Ansel sắp đặt, và ngay cả việc chúng biết tin tức này cũng là do Ansel sắp đặt.

Đúng là Ansel không cần Băng Hỏa Song Đầu Xà, nhưng vùng đất này và chính con quái vật đó là sân khấu hoành tráng nhất mà hắn xây dựng cho Seraphina. Còn quân cách mạng chỉ có thể nếm trái đắng của việc chiếm thành phố vô ích — Ansel sẽ không để chúng rời đi dễ dàng như vậy.

Hắn kể kế hoạch này cho Seraphina, và sau khi nghe xong, cô gái nghiêng đầu nói: "Em không quan tâm đến mấy tên ngốc đó, chúng bị xúi quẩy thì em càng vui!"

"Ta chỉ muốn nói là..." Ansel chạm vào đầu Seraphina, "Ta làm việc này không phải chỉ vì em."

"Hừm..." Seraphina quay đầu nhìn Ansel, quan sát hắn kỹ lưỡng.

"Em nói này, Ansel." Nàng Sói hỏi với vẻ hơi nghi ngờ, "Sao ngài đột nhiên lại nói với em những điều mà ngài biết thừa là em không thích thế?"

"Cứ như thể ngài muốn em ghét ngài vậy."

"... Thế sao?" Ansel mỉm cười hỏi lại.

"Đúng thế." Seraphina gật đầu, "Ngài hơi lạ đấy, ngài không làm điều gì... có lỗi với em chứ?"

"..."

Ngay khi Ansel định trả lời, Seraphina liền tỏ ra cực kỳ cảnh giác:

"Cư dân trong thành phố đó sẽ không bị giết vô cớ chứ? Dù bây giờ em biết trong số họ có người tốt người xấu, và hầu hết đều rất ngu ngốc, nhưng để chết vô cớ thì... Ansel, ngài không làm chuyện quá đáng như vậy chứ!"

Đối mặt với đôi mắt đầy chất vấn và pha chút giận dữ của Seraphina, Ansel mỉm cười nói: "Quân cách mạng không thể nào thảm sát thành phố được, ta để trống phòng thủ bên trong ba thành phố là để giảm bớt xung đột, làm sao có thể có một lượng lớn dân thường thiệt mạng?"

"... Thế thì tốt." Lúc này Seraphina mới trút bỏ được lo lắng, cô tựa vào vai Ansel. Ngay cả qua lớp áo dày, Ansel vẫn cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ vai mình.

"Ansel." Tiếng gọi dịu dàng của cô gái lọt vào tai Ansel.

"Có chuyện gì vậy?"

"Hì hì... Không có gì, em chỉ muốn gọi tên ngài thôi." Đôi mắt Seraphina hơi cong lại, cô bám lấy cánh tay Ansel, nũng nịu cọ vào cổ hắn, tham luyến hít hà mùi hương của hắn.

"Đêm đó, thực ra em đã sẵn sàng từ bỏ tất cả." Gương mặt cô hiện lên nụ cười bình yên và mãn nguyện, khiến khuôn mặt vốn nghiêm nghị, thậm chí hơi hoang dã của cô trở nên cực kỳ quyến rũ, mềm mại và đáng yêu.

"Em nghĩ, nếu mình cứ thế mà chết đi, em sẽ không phải đối mặt với bao nhiêu chuyện phiền lòng nữa."

"Nhưng khi em định đâm con dao xuống để tự sát, em nhận ra mình không thể chấp nhận kết cục đó." Nàng sói khẽ nói ra quyết tâm của mình: "Làm sao em có thể rời bỏ ngài theo cách thảm hại và bi kịch như thế được?"

"... Sau đó, em nhớ lại những lời ngài từng nói với em, Ansel."

Cô ngước mặt lên, làn da trắng ngần dưới bầu trời trong vắt dường như tỏa ra ánh sáng như ngọc, càng làm rạng rỡ thêm nụ cười rạng rỡ chứa đựng tình yêu không chút giữ kẽ.

"Ngài sẽ không bao giờ bỏ rơi em, đúng không Ansel!"

Đó không phải là một câu hỏi, cũng không phải câu hỏi tu từ, mà là một lời khẳng định tuyệt đối, kiên định. Seraphina Marlowe tin vào những lời đó, không phải vì sự mù quáng trong tình cảm, sự thúc đẩy của hormone, hay vì muốn nói lời ngọt ngào vào lúc này. Cô chỉ đơn giản và trực tiếp tuyên bố sự tin tưởng của mình vào những lời đó với Ansel.

"Vì vậy..." Cô gái cười khúc khích, "Vì vậy em chỉ muốn gọi tên ngài thôi, Ansel. Mỗi khi ngài đáp lại em, em lại nhớ đến những lời đó."

Seraphina lúc này thật tự do, thật hạnh phúc, không còn một chút u ám nào trong lòng, tràn đầy quyết tâm mãnh liệt hướng tới mọi thứ trên thế gian và tương lai của chính mình.

"Ở bên cạnh Ansel thật thích, à, nhưng không có nghĩa là em phải bám dính lấy ngài đâu nhé!" Cô hắng giọng, buông cánh tay Ansel ra, kiêu hãnh ngẩng cao đầu tuyên bố: "Sau ngày hôm nay, em có thể tự đứng vững trên đôi chân của mình—"

Đầu tiên là một cơn chấn động. Cơn địa chấn của mặt đất đã ngắt lời Seraphina. Từ xa đến gần, từ cánh đồng tuyết đến ngọn đồi nhỏ nơi họ đứng, những lớp tuyết sụp đổ trong cơn rung chuyển. Những ngọn cỏ cứng cỏi mọc dưới tuyết run rẩy, đất đá ở gốc cỏ bị hất lên rồi rơi xuống, bị chôn vùi trong lớp tuyết tan tác, rồi lại bắn ra tứ phía cùng lớp tuyết bị chấn động lần nữa.

Sau đó là dòng chảy của ether. Dần dần hình thành trên cánh đồng tuyết bao la, một vòng xoáy màu đỏ nhạt hữu hình bắt đầu quét sạch những đám mây, che lấp cả bầu trời. Cùng với sự thức tỉnh của con quái vật sinh ra từ dòng ether dưới lòng đất, vòng xoáy ether của nó càng lớn dần, như thể bầu trời đang sụp xuống.

Seraphina sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt: "Ansel... Tên đó chẳng phải chỉ là bậc bốn sao? Một kẻ bậc bốn mà có thể gây ra cảnh tượng lớn thế này à?"

Từ mọi hướng, ether hung bạo phun trào từ lòng đất làm vỡ tan lớp tuyết rồi đóng băng nó lại. Khi màu đỏ của vòng xoáy trở nên rõ ràng hơn, lấp lánh như tinh thể máu, một luồng khí lạnh cực độ kinh hoàng không thể tưởng tượng nổi, ngay lập tức từ tâm vòng xoáy, cùng với dòng chảy ether, quét ra mọi hướng như một cơn cuồng phong!

— Giống hệt như đợt sóng lạnh kinh hoàng đóng băng mọi thứ kia!

"Nước, gió, ether, dã thú, và... sự giá lạnh." Ansel lẩm bẩm bình thản giữa cơn bão lạnh cực độ: "Năm nguyên tố của Băng Hỏa Song Đầu Xà, trong đó mạnh nhất là [Sự giá lạnh] tương tự như vòng xoáy của đợt sóng lạnh cực Bắc."

"Do ảnh hưởng của đợt sóng lạnh khổng lồ, con Băng Hỏa Song Đầu Xà này có lẽ là con mạnh nhất trong gần một trăm năm qua."

"Lại còn có chuyện đó nữa sao." Seraphina rụt cổ lại, cô dụi mạnh hai má, khuôn mặt không hề có vẻ lùi bước, mà thay vào đó là một nụ cười đầy khí thế hiện lên: "Hừm, trông cũng ra oai phết đấy chứ."

"..."

Ansel không nói gì, nhưng đồng thời, cơn chấn động của mặt đất càng trở nên dữ dội hơn. Ở trung tâm cánh đồng tuyết này, một lớp băng đỏ mỏng nhanh chóng lan rộng ra mọi hướng, nhuộm đỏ cả vùng đất trắng xóa. Vòng xoáy ether trên bầu trời trở nên đặc quánh và rõ rệt hơn. Khi mặt đất rung chuyển đến cực điểm, ngay cả họ đứng ở đằng xa cũng cảm thấy không vững, mặt băng đỏ đột nhiên vỡ vụn trên diện rộng!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!