Trong thế giới này, có hai cách chính để chế tạo bom nhiệt hạch. Một là bạn chơi một mình, hai là bạn chơi cùng những nhà khoa học khác trong mạng lưới.
Lúc đầu, tôi làm việc một mình vì nghĩ rằng một mình làm sẽ tốt hơn là đi dạy vật lý cho người khác. Trên hết, tôi cảm thấy việc đó khả thi nhờ sự tiện lợi của ma pháp. Tất nhiên, lý do lớn nhất nằm ở chỗ khác: lương tâm của tôi. Khi nghĩ về tác động của vũ khí hạt nhân đối với nhân loại, tôi không muốn người dân ở đây biết về chúng.
Nhưng đó đã là chuyện của quá khứ.
"Ta hiểu rồi. Vậy bằng cách này, cháu có thể tăng sức mạnh của quả bom bằng Phong Ma pháp."
"Vâng, về mặt kỹ thuật là vậy."
Tôi đã hoàn toàn quên mất rằng mốc thời gian của thế giới này tương đương với khoảng đầu đến giữa thế kỷ 20 trên Trái Đất. Dù không có tôi, những pháp sư này kiểu gì cũng sẽ bắt đầu chế tạo thứ gì đó tương tự vũ khí hạt nhân trong vòng vài năm tới. Nếu đã vậy, không còn cách nào khác. Người có kinh nghiệm phải đứng ra dẫn dắt.
"Vậy ta tự hỏi liệu có thể dùng Phong Ma pháp để làm ngược lại và giảm bớt sức công phá không?"
"Dạ, đó thực chất là một loại tham số điều chỉnh."
Tôi đang mải mê trả lời tất cả các câu hỏi của Bá tước Saliere, từ sự nguy hiểm của vũ khí hạt nhân đến cách phát triển chúng, hướng dẫn sử dụng an toàn, vân vân. Tôi tận tình giải thích mọi bí quyết học được từ Trái Đất theo khuôn khổ của ma pháp. Có một cảm giác khó tả khi dạy một người đáng tuổi cha mình. Một cảm giác lạc lõng chăng?
Cộc cộc.
"Thưa cha, con mang trà và bánh đến ạ.... Trời đất ơi, đống này là sao?"
Miệng Lotte há hốc khi bước vào. Đến lúc đó, tôi và Bá tước mới sực tỉnh và nhìn quanh. Văn phòng của một quý tộc giờ đây trông như bãi chiến trường. Bàn ghế phủ đầy những tờ giấy nháp chằng chịt công thức, và những bức tường trông thật kinh khủng với đủ loại bản đồ được ghim lên. Đặc biệt, số lượng các vòng tròn vẽ trên đó đủ để gây ra hội chứng sợ lỗ.
"Con không thể tin được."
Lotte thở dài, đặt khay trà xuống bàn phụ rồi bắt đầu nhặt từng tờ giấy rơi dưới sàn.
"Vậy hai người đang làm gì thế ạ?"
"Con thấy sao? Ta đang nghe bạn con giảng bài về cách sử dụng quặng Pitchblende đấy."
“Cha nghe giảng... từ cậu ấy sao?"
"Tất nhiên rồi. Con đã kết giao được một người bạn tốt đấy Lotte. Con bé giải thích rất tuyệt vời. Ta cảm giác như mình đang được đi học tại Học viện một lần nữa vậy."
Vẻ mặt Lotte đầy vẻ sững sờ, như thể không tin vào tai mình. Nhưng cô ấy sớm lấy lại bình tĩnh.
"Đến tầm này thì chuyện đó cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên nữa."
Lotte xếp gọn đống giấy tờ lên bàn, đồng thời đưa cho tôi một bức thư.
"Cái gì đây?"
"Thư của Freyr."
"Freyr sao?"
"Cậu ấy đang hỏi tìm cậu ở cửa, bảo là hai người cần đi đâu đó."
Đã đến lúc rồi. Ánh mắt tôi chạm phải ánh mắt Bá tước Saliere, thầm xin lỗi vì phải tạm dừng tại đây. Với vẻ mặt khá tiếc nuối, ông gật đầu.
"Vậy cháu xin phép đi dạo với bạn cháu một chút ạ."
"Ừ, cháu đi đi."
Sau khi chào tạm biệt theo đúng lễ nghi Đế quốc, tôi cáo lui. Thật khó để giữ khuôn mặt nghiêm túc cho đến khi ra ngoài, vì khóe môi tôi cứ muốn nhếch lên. Bây giờ là lúc để nhận phần thưởng.
Khi tôi đi về phía cây cầu kéo, con bé ranh năng nổ đang vẫy tay tiến lại gần. Freyr vẫn đội chiếc mũ lớn như thường lệ để giấu đi danh tính bán nhân. Sự phân biệt đối xử và định kiến vẫn còn tồn tại, nên nó phải che giấu bản thân như thế này để học tập tại Tilette.
"Này! Lâu rồi không gặp nhé!"
Đúng là đã lâu rồi tôi mới nghe lại câu cửa miệng đặc trưng đó. Nếu ở Học viện, tôi sẽ đáp lại "Lâu rồi không gặp, nhóc con" để trêu nó. Nhưng hôm nay, tôi không muốn làm nó nổi khùng. Sau một cái ôm ngắn, tôi rút một phong bì từ trong áo choàng ra. Sau khi mở và đọc tài liệu bên trong, Freyr thốt lên đầy ngưỡng mộ:
"Cậu làm được rồi! Thật là nhẹ cả người!"
Con bé lại ôm chầm lấy tôi. Do chênh lệch chiều cao, tôi có thể nhìn thấy toàn bộ lưng của cô nàng. Nó đang đeo một chiếc ba lô còn to hơn cả thân người và bước đi loạng choạng. Nó định leo đỉnh Everest hay gì?
"Cái túi này là sao?"
"À! Cái này á? Kho dưới hầm vẫn còn nguyên! Đây là những thứ có trong đó!"
"Thức ăn hay gì à?"
"Phải, mà cũng không phải!"
"Nói một đằng thôi chứ...."
"Phần lớn là cỏ ma lực ! Cái thứ mà tụi tớ làm ấy, cậu biết mà, thương hiệu nổi tiếng luôn!"
Freyr rút một hộp từ trong túi đưa cho tôi. Một cái tên thương hiệu tôi chưa thấy bao giờ.
"Goldenstein?"
"Lần trước tớ còn xuống hạ lưu để bán đống này đấy! Nhưng con người ở đó bủn xỉn quá. Cứ đòi giảm giá cho một thứ tốt thế này!"
"Tôi thử được không?"
"Tất nhiên! Đây là sự cho phép từ thiên tài giả kim Freyr nên hãy biết ơn đi nhé!"
Tôi lấy một điếu thuốc và ngậm vào miệng. Oho, đúng là hàng cao cấp. Dù bị lưu trữ trong điều kiện ẩm ướt của mùa mưa nhưng chất lượng vẫn rất tốt. Cảm giác trong miệng ít nhất là đạt yêu cầu. Khi châm lửa, nó có mùi hương thảo. Gần giống như mùi muối tắm lúc tôi tắm với Lotte.
Không chỉ vậy, điều gây ngạc nhiên nhất là:
"Cái gì thế này."
Tốc độ tích tụ ma năng thật khác biệt. Cỏ ma lực thông thường cần cháy ít nhất 30 giây đến 1 phút mới có ma năng, nhưng tôi có thể cảm nhận được các nguyên tố tích tụ ngay khi điếu thuốc vừa được thắp sáng.
"Thế nào, tuyệt đúng không? Đó là lý do nó đắt đấy!"
"Ừ, có lý."
Mùi thơm, vị ngon. Nếu hút thêm vài điếu này, tôi cảm giác mình sẽ không bao giờ hài lòng với các nhãn hiệu khác nữa. Sau khi đứng đó hút thuốc cùng nhau khoảng 5 phút, chúng tôi bắt đầu đi bộ về phía núi Pitchblende như đã thỏa thuận.
"Oa, lâu rồi tớ chưa đi gặp Đấng Linh Thiêng! Cậu nói cậu cũng gặp cô ấy rồi đúng không?"
"Phải."
Freyr đã rủ tôi lên núi cùng sau khi việc sửa chữa làng hoàn tất. Đó là để bày tỏ lòng biết ơn đối với 'Đấng Linh Thiêng' vì đã bảo vệ họ khỏi trận lũ. Nhưng khoan đã. Chẳng phải lối vào chỗ Jǫrmungandr chỉ mở vào giữa đêm sao? Trong khi tôi đang nghĩ vậy, Freyr rút một cuộn giấy từ túi đeo lưng.
"Đây, cậu cũng đặt tay lên đi!"
"Cái gì thế?"
"Cuộn giấy kháng phóng xạ hả? Đấng Linh Thiêng bảo phải dùng cái này mỗi khi lên gặp cô ấy!"
Ồ, đúng rồi. Tôi thì không sao nhưng Freyr có thể bị phơi nhiễm phóng xạ trực tiếp.
"Sau này bán cho tôi vài cái này được không?"
"Tự dưng lại đòi mua?"
"Để dùng sau này thôi."
Tôi nên gửi vài cái cho Bá tước Saliere.
Sau gần hai giờ leo núi, chúng tôi đã lên tới đỉnh nơi Jǫrmungandr ở. Vì cả hai đều thuộc chủng tộc có khả năng võ thuật, việc leo ngọn núi đá này không mấy khó khăn. Đứng trên đỉnh, Freyr hét lớn vào cấu trúc đá kỳ lạ:
"CON ĐẾN RỒI ĐÂY, HỠI ĐẤNG LINH THIÊNG!"
Ngay khi nó làm vậy, một điều phi thường đã xảy ra. Lối vào Đỉnh Pitchblende, thứ mà theo Vermel là không bao giờ lay chuyển vào bất kỳ thời điểm nào khác trong ngày, đã tự lộ diện. Cái quái gì thế. Nó làm cách nào vậy?
"Cái mặt cậu bị sao thế? Đừng lề mề nữa, vào mau đi!"
Tôi theo chân Freyr vào trong hang. Dù đã đến đây một lần nhưng nơi này vẫn mang lại cảm giác lạ lẫm.
“Ngươi đã đến.”
Vẫn như lần trước; một giọng nói lạnh sống lưng vang lên từ phía sau. "Suỵt. Đừng hoảng loạn, cứ nhìn thẳng về phía trước thôi."
Đây là hiện tượng tôi đã trải qua. Giọng của Jǫrmungandr luôn phát ra từ phía sau nhưng sự hiện diện của cô ta lại xuất hiện ở phía trước. Không thể biết được là cô ta thực sự dịch chuyển hay đó là hiệu ứng cộng hưởng của hang động.
Jǫrmungandr tôi biết đang ở ngay trước mắt. Quang Long trong bộ áo choàng tư tế với đôi sừng thép bị bẻ gãy đầy thương tâm.
"Đấng Linh Thiêng!"
"Phải rồi, Freyr. Đã gần một năm rồi nhỉ. Những người bạn dưới sự chăm sóc của ta vẫn ổn chứ?"
"Vâng, nhờ có cô ạ. Chúng con đã sống sót qua cơn bão mà không ai bị thương nhờ sự giúp đỡ của người bạn này đây."
Nhếch mép. Khóe môi Jǫrmungandr chậm rãi nhếch lên.
"Có vẻ ngươi đã vượt qua cơn bão rất tốt." Không rõ câu đó nhắm vào ai.
Freyr kể cho cô ta nghe mọi chuyện đã xảy ra. Về con đê chúng tôi cùng xây, việc thuyết phục tộc Yêu Hồ và giúp họ di tản nhanh chóng về phía đông, vân vân. Tôi thầm thấy nhẹ nhõm vì những lời khen ngợi "có cánh" mà cô dành cho mình. May mà lúc nãy tôi không trêu cổ.
"Phải, các con đã làm tốt, nhưng các con sắp hết lương thực rồi. Ta muốn biết các con định vượt qua chuyện này như thế nào."
Jǫrmungandr nheo mắt nhìn về phía tôi. Đôi mắt vàng của cô ta lẽ ra không có tiêu điểm nhưng lúc này lại tỏa sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Như thể đang tràn đầy sự mong đợi. Tuy nhiên, người trả lời lại không phải tôi.
"Bạn con đã tìm ra giải pháp cho việc đó rồi ạ!"
Freyr đưa bản hợp đồng tôi đưa cho nó thẳng cho Jǫrmungandr. Nhận lấy tờ giấy, Jǫrmungandr lướt tay qua và khẽ ậm ừ. Đó là một văn bản chính thức nhưng không hề có chữ nổi (braille). Vậy thì....
"Ấn tượng đấy, ngươi đã chọn cách vay mượn thay vì cướp bóc."
Nụ cười của Quang Long càng rộng hơn.
"Đây cũng không phải là một bản hợp đồng bất công. Bá tước Saliere này có phải là một người đáng tin không?"
Lần này tôi trả lời:
"Vâng, tôi đảm bảo điều đó."
"Thú vị thật."
Jǫrmungandr đứng dậy và tiến lại gần tôi. Freyr chỉ nghiêng đầu tò mò vì nó không biết mối quan hệ giữa tôi và con rồng. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một giọng nói vang lên trong tâm trí tôi:
[Ngươi rời bỏ Ma Vương chỉ để cho ta xem thứ này sao?]
Tôi không đáp lại, ngay cả trong suy nghĩ.
[Chà, thôi được rồi, vì kẻ thù chính của chúng ta là đám Tinh linh Nguyên tố. Ban đầu ta đã định tiêu diệt lũ con người đã hành hạ tộc bán nhân suốt bao thế hệ tuy nhiên.... cho ta xem thứ này làm ta mất cả hứng thú.]
Jǫrmungandr nheo mắt, một áp lực khủng khiếp tỏa ra từ đồng tử dọc đó.
[Phải, đôi khi im lặng là vàng.]
Vừa vân vê chiếc sừng gãy, Jǫrmungandr vừa tiến sát hơn nữa.
"Có chuyện gì vậy ạ, Đấng Linh Thiêng?"
"Người này là bạn con sao?"
"Vâng ạ!"
Con bé tự tin đáp. Trước giọng nói dễ thương đó, miệng Jǫrmungandr giãn ra thành một đường cong; đó là một nụ cười hiền hậu như người mẹ.
"Được rồi. Ta sẽ trao cho ngươi phần thưởng như đã hứa trong thỏa thuận của chúng ta."
[Ta đã để sẵn khoảng 40 kg Uranium bên cạnh lối vào. Hãy mang nó theo khi ngươi rời đi cùng Freyr. Ta sẽ đưa phần còn lại nếu ngươi quay lại vào mùa đông.]
"Tôi cảm ơn."
[À, phải rồi. Ta đang nghĩ đến việc tặng ngươi thêm một thứ nữa, coi như là lòng tốt của ta dành cho ngươi.]
Chuyện gì đột ngột thế này? Tôi không nhớ gã xuyên không có nhắc gì đến phần thưởng bổ sung. Đang lúc suy nghĩ, Jǫrmungandr bỗng thè lưỡi ra với tôi.
0 Bình luận