Tập 01

Chapter 58: Cái Chết Đen (5)

Chapter 58: Cái Chết Đen (5)

Tại tầng cao nhất của một tòa tháp sắt lùn tịt ... chỉ với đúng 340 tầng.

Ngay cả ở tầng này, khi lên đến đỉnh chóp, một cánh cửa khổng lồ hiện ra. Cánh cửa kim loại làm từ cobalt, nickel và một chút đá vôi, mở toang như cái miệng chờ đón vị khách bước vào.

Bên trong cửa là một chiếc bàn tròn. Rosemary và Blanton bước đến gần chín chiếc ngai xếp quanh bàn. Công tước Blanton ngồi gần lối vào, còn Rosemary ngồi xa hơn một chút.

Những kẻ ngồi ở đây là đại diện cho tầng trời cao nhất, Cửu Thiên Đại Ma Thú. Chỉ có Đại Thảm Họa mới có quyền ngồi trên các ngai này và tham dự các buổi họp cùng tiệc rượu.

Mục đích duy nhất khiến những Đại Thảm Họa này tụ họp là để phục sinh Vương của họ.

Và đó chính là cách mà dân Ahrens gọi bọn chúng: Cửu Thiên Đại Ma Thú.

“Một, hai, ba… số lượng hơi ít đấy nhỉ.”

“Biết sao được. Ba người to quá, không thể đến được đây.”

“Đã biết vậy còn bày sẵn ghế làm gì?”

“Thủ tục thôi mà. Dù gì họ vẫn đang làm việc, giữ thể diện cho họ kẻo lại tự ái.”

Không phải tất cả Đại Thảm Họa đều có thể bắt chước hình dạng con người. Một số có kích thước lên đến hàng cây số. Chỉ cần rời trung tâm Ma Giới là lập tức bị vệ tinh của loài người phát hiện, nên họ không thể di chuyển tự do mà phải dùng ma pháp dịch chuyển để tới đây.

Ngược lại, những kẻ mang hình người thì dễ hành động hơn. Kích thước nhỏ, hình dạng giống con người cho nên xác suất bị phát hiện thấp hơn rất nhiều.

Cho đến nay, chưa một Đại Thảm Họa nào có hình người bị phát hiện. Không Jack Blanton, kẻ xếp hạng bảy, cũng không Rosemary, hạng bốn. Trong lịch sử, chỉ có những Thảm Họa cấp thấp hơn mới từng bị lộ.

“Đã lâu không gặp. Gọi bọn tôi đến có việc gì thế?”

Ngậm viên kẹo mút trong miệng, Rosemary đảo mắt nhìn quanh.

“Tôi, Septimus, dĩ nhiên Tháp Chủ cũng ở đây. Rồi chị Secundus, với con quạ Quartus… Vậy là năm trên mười người! Tỷ lệ tham dự năm mươi phần trăm, tuyệt quá còn gì!”

“Không cao lắm đâu.”

“Không, không, thế là nhiều đấy chứ! Bình thường có khi chả thấy mặt ai luôn!”

Khi Rosemary và Blanton còn đang trao đổi, một giọng nữ vang lên từ phía trong.

“Không nhiều đâu, Rosemary. Xét theo nghị trình hôm nay, thế là ít đấy.”

Người ngồi trên ngai thứ hai cô gái tóc trắng, đang phả khói cỏ ma lực, nói bằng giọng điềm tĩnh.

Cô chính là người đã triệu tập cuộc họp này. Lệnh được ban bởi Tư lệnh Lữ đoàn Thứ Hai và các Ma thú cấp thấp hơn buộc phải tuân theo.

Dĩ nhiên ngoại lệ là những kẻ quá lớn không thể di chuyển và Primus, kẻ xếp trên Secundus, không cần phải nghe theo.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô gái tóc trắng, thời điểm hoàn hảo để bắt đầu bàn việc.

“Chắc mấy người đều biết rồi nhỉ? Tuyến phòng thủ thứ hai vừa bị phá vỡ mấy hôm trước.”

Rầm!

Một tiếng động nặng nề vang lên từ ngai kế bên, kéo theo mưa viên đạn nhỏ. Rosemary, ngồi cạnh đó, nhặt một viên chì rơi trên bàn rồi cắn rộp một cái.

“… Thật sao?”

“Trời đất, đồng đội mà chẳng cập nhật gì cho nhau. Không nghe gì à khi Lữ đoàn Ba là người phụ trách phương bắc?”

“Tôi không nhận được báo cáo vì vừa mới đưa tòa tháp trở lại vị trí cũ. Với lại Lữ đoàn của tôi theo chế độ chỉ huy độc lập.”

“Thôi, bỏ đi.”

Secundus phẩy tay, quay lại vấn đề chính.

“Dù sao cũng là chuyện nghiêm trọng. Đám nhân loại đó đã vượt qua tuyến phòng thủ thứ hai.”

“Nguyên nhân là gì? Không phải do các Nguyên Tố trợ giúp đây nhỉ? Vậy bọn chúng vào đất của ta kiểu gì?”

“Là do Flare.”

Blanton lên tiếng thay cho Quartus. Thấy Quartus nghiêng đầu chưa hiểu, Rosemary giải thích:

“Gần đây, cuộn ma pháp Flare được hoàn thiện ở Học viện. Và con khốn tạo ra nó, à thôi, bỏ qua đi. Dù sao thì phương pháp chế tạo được cung cấp miễn phí nên giờ bọn người đang sản xuất ầm ầm. Đám lính Lữ đoàn Ba chắc đang chết như ruồi vì Flare rồi. Cứ đà này thì chúng ta cũng gặp rắc rối.”

“Ngươi lo xa quá, Rosemary. Một hạng Bốn như ngươi lại sợ thứ phép của con người à?”

“Vì tôi đâu có là khối sắt biết bắn súng trên đầu như anh. Một cô gái yếu đuối như tôi ăn trọn phát Flare là tan xác đấy.”

Lời nói đùa của cô vừa dứt, bàn rung lên lần nữa cùng với nắm đạn rơi lách cách.

Secundus thở dài, gom chúng lại trước khi chúng lăn khỏi bàn. Cô cần kết thúc nhanh.

“Vì ta đang mất dần đất ở phía bắc, nên cần ai đó gây rối trong Đế quốc. Tôi nghĩ Quartus và Septimus nên làm thế vì hai người đã đóng giả trà trộn trong đó rồi.”

“Không được. Chúng tôi cũng bận mất rồi.”

Rosemary khoát tay. Blanton vuốt râu, đồng tình.

“Có tin rằng Hỏa Hồng Thạch sắp được chuyển đến Tilette. Cả hai ta đều sẽ không gây chuyện trong cung cho đến khi có được nó.”

“Được, vậy loại mấy người ra. Lữ đoàn Ba thì đang bảo vệ nơi này cho nên cũng loại nốt. Tôi còn phải xâm nhập vùng đất của elf sau buổi họp… Vậy còn lại đúng một Tư lệnh thôi nhỉ?”

Cả nhóm đồng loạt quay sang nhìn về cùng một hướng.

Một người đàn ông đeo mặt nạ mỏ quạ ngồi đó.

Mặt nạ đen, mũ đen, áo choàng đen, găng tay đen, toàn thân bao phủ trong sắc đen. Nếu bệnh dịch và sự thối rữa có hình hài, chắc chắn chính là hắn.

“Quartus, nhiệm vụ này giao cho ngươi và Lữ đoàn. Hãy hủy diệt một quốc gia mà không để loài người phát hiện.”

“… Có vẻ không còn lựa chọn khác.”

Khi hắn chỉnh lại mặt nạ, mùi thảo dược phảng phất lan ra: quế, gừng, cỏ ma lực hòa quyện làm một.

Rồi từ bên trong áo choàng, hàng loạt sinh vật bắt đầu bò ra.

Rết, rắn, ruồi, nhện, những thứ gớm ghiếc ấy ra vào cơ thể hắn như tổ. Không phải sinh vật sống mà là mô phỏng kim loại.

Chỉ có một kỹ sư trong quân Ma Vương có thể điều khiển chúng hoàn toàn như thế.

Đệ Ngũ, chỉ huy đội quân ôn dịch và tử vong.

Entero Colitica, kẻ được gọi là Cái Chết Đen.

***

“Được rồi. Chúng ta sẽ cầm cự bằng dịch bệnh cho đến khi Rosemary và Jack khởi động kế hoạch. Tôi sẽ để Lữ đoàn Hai hỗ trợ. Tertius, hãy đẩy lùi nhân loại về tuyến đầu nếu có thể. Họp đến đây kết thúc.”

“Rõ.”

“Không còn gì nữa chứ? Tôi đi đây.”

Boom! Boom! Boooom!

“… Cái gì thế?”

Tiếng nổ dồn dập làm tòa tháp sắt rung chuyển. Mảnh kim loại và bụi amiăng rơi xuống bàn.

“Có vẻ bị tấn công từ bên ngoài. Có lẽ là loài người…”

“Ý bảo là kẻ địch đã tiến sâu tới mức này?”

“Tuyến ba bị phá sao? Đừng nói nhảm. Nếu vậy, danh tiếng quân Ma Vương sẽ tan tành.”

“Lũ dòng dõi tạp chủng ngu xuẩn… chỉ được cái mồm to.”

Cả bọn nhìn nhau. Ai đó cần ra ngoài kiểm tra nhưng chẳng ai muốn.

Không phải vì sợ hỏa lực mà vì sợ bị lộ hình dạng thật trước mặt con người.

Boom! Boom! Boom!

Thời gian đang cạn dần, trục chính của tòa tháp rung mạnh.

Dù mang hình người, nếu bị bắt gặp ở đây, chúng chắc chắn bị xem là ma thú ngụy hình.

Nhưng phải có một người ra mặt. Cô gái tóc trắng nhanh chóng ra lệnh:

“Rosemary, Jack, hai người ở lại. Nếu lộ mặt với địch, kế hoạch của ta tiêu tan. Tertius, tiếp tục sản xuất thú trong tháp, đừng ra ngoài. …Còn lại, Bác sĩ Dịch hạch, cậu đi được chứ? Vì có đeo mặt nạ mà.”

“Muốn tôi gánh hai nhiệm vụ à? Tôi đâu phải chiến binh.”

“Ha, nói hay nhỉ.”

Các Ma thú khác trừng mắt. Biểu cảm của họ như thể muốn nói “Không thích thì tự đi mà làm.”

Cuối cùng, cô gái đứng dậy.

“Được, để tôi đi.”

***

Tòa tháp tiếp tục sụp đổ còn chủ nhân nó bận vá lại kết cấu.

Cô mở cửa sổ tầng chóp và nhảy ra ngoài. Cơ thể rơi tự do nhưng dần giảm tốc rồi tiếp đất nhẹ như tuyết.

Đặt chân xuống lớp băng, cô rút kính viễn vọng ra quan sát.

Có người, hàng trăm người, gần như bay về phía tháp, được bao phủ bởi các tầng lớp ma lực.

Cảnh tượng ấy khiến cô nhớ đến Ma Vương của mình khi ngài tấn công lãnh địa Nguyên Tố ngàn năm trước.

Khóe môi cô nhếch lên.

“Bọn chúng nghĩ mình đang ở đâu…”

Ngay lúc đó, một tia sáng vụt qua, cắt xước má cô. Shwoong!

“……”

Má phải bỏng rát. Nơi tia sáng lướt qua để lại cảm giác nóng cháy.

Khi chạm lên, ngón tay cô dính thứ gì đó đặc sệt, một chất đen như hắc ín, dầu, và nhựa đường.

Đã bao lâu rồi cô mới chảy máu?

Không nhớ nữa. Và điều đó khiến cô giận dữ.

Cô gái tóc trắng cắn môi, rút một điếu cỏ ma lực rồi châm lửa.

Giữa đêm tuyết thổi mịt mù nhưng ở vùng cực, cô vẫn quan sát được địch.

Khoảng hơn 300 người, toàn cựu binh.

Đôi mắt đỏ rực như lửa đang tiến đến, chiếu sáng cả màn đêm.

Một người phụ nữ với mái tóc vàng óng, cầm cây trượng đang cháy ở 1500°C, bước lên giữa gió tuyết.

Trên đồng phục cô ta là ba bông quốc hoa tượng trưng cho Đế quốc Philiut.

Gương mặt ấy, cô gái tóc trắng nhận ra ngay.

“…Tôi đã bảo cô bao nhiêu lần là đừng bén mảng đến đây nữa.”

Gương mặt cô nhăn lại khi đối diện kẻ địch đang tiến gần.

“Chỉ huy, thấy một cô gái trước tháp ma pháp!”

“Cẩn thận! Có thể là Ma Thú hình người!”

“ K-kia… có phải là Cô Gái Mắt Vàng!?”

“À, quên mất, chưa bật bộ lọc đổi màu.”

Cô khẽ chạm quanh mắt, thả lỏng biểu cảm.

“Thôi kệ.”

Nếu bọn chúng đã đến được đây, sẽ chẳng ai sống sót mà quay về.

“ Hay bắt sống cô ta? Cô ta là Mắt Vàng mà!”

“Điên à! Sinh vật nào ở đây cũng là ma thú hết! Tấn công!!”

Khoảng cách chỉ còn 200 mét. Bọn lính bắt đầu kích hoạt ma pháp.

Những cuộn giấy sáng rực Flare được thi triển nhằm tiêu diệt cô và cả tòa tháp phía sau.

Không đời nào cô để yên.

Lắc mấy viên đạn chì, cô châm điếu cỏ ma lực. Mùi đắng của ma lực lan tỏa khắp mạch máu.

Cảm giác ngắn ngủi ấy, như được giành lại năng lực từng bị Nữ Thần cướp đi, khiến cô gần như say mê.

Vô số tia Flare lao tới.

Ngước nhìn chúng, cô bắt đầu niệm chú:

[Lôi Ma pháp Cao Cấp ─ Railgun]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!