Tập 01

Chapter 87: Mắt Vàng và Yêu Hồ(1)

Chapter 87: Mắt Vàng và Yêu Hồ(1)

Một con sông chia cắt Đế quốc Philut và lãnh thổ của tộc bán nhân.

Bắt nguồn từ dãy núi Elankaya, nguồn nước theo nhiều dòng suối chảy về phía thác Bruglium. Hai quốc gia đã đồng ý lấy con sông nằm giữa họ, một con sông thậm chí còn rộng hơn cả sông Hàn, làm biên giới.

Những con đường thủy như thế này theo truyền thống luôn là những tuyến đường thương mại tốt. Tộc Yêu Hồ đã nhận ra điều này và bắt đầu giao thương với Đế quốc vào khoảng thời gian Bá tước Saliere chuyển đến vùng này.

Bá tước Saliere là một người đàn ông thông thái. Ông đối xử với những bán nhân vốn bị coi là lũ rợ từ trước đến nay như những con người thực thụ. Ông cho phép giao thương với con người và cung cấp lương thực cho họ vào mỗi mùa hè khi lũ lụt xảy ra.

Nhờ đó, mối quan hệ giữa con người và tộc Yêu Hồ ở trạng thái rất tốt. Đó là lý do tại sao Lotte không cố gắng hết sức để ngăn cản tôi đi vào lãnh thổ của tộc bán nhân.

Cây cầu kéo mà tôi đang băng qua cũng được xây dựng từ sự quan tâm của Bá tước Saliere. Có ba cây cầu sắt như vậy, tượng trưng cho mối quan hệ hòa bình hiện tại giữa tộc bán nhân và Đế quốc.

"Dù rằng điều đó sẽ không kéo dài mãi mãi."

Thỉnh thoảng có thể thấy một vài con thuyền nhỏ đi ngược xuôi dòng sông. Tôi vừa ngắm cảnh vừa đi về phía quốc gia của tộc bán nhân và đó là lúc tôi phát hiện ra một con thuyền kỳ lạ.

"Cái quái gì thế này."

Không, không phải con thuyền lạ mà là hành khách trên đó. Trông cô nhóc rất quen.

Mái tóc màu tím sẫm xoăn tít như chính tính cách của chủ nhân nó. Đôi mắt của một người được ban phước với Thổ Ma pháp tỏa sáng dịu nhẹ như những viên ngọc trai đen và khuôn mặt tròn trịa khiến họ trông trẻ hơn nhiều so với tuổi thật.

Trên hết, đó là một cô gái có vóc dáng nhỏ nhắn: nếu được 1m40 thì cũng là may lắm rồi.

"Là Freyr."

Freyr Shelkany, người mà tôi đang hy vọng được gặp.

[Bạn của cô đang làm gì trên con thuyền kia vậy?]

"A!"

Con bé ranh cũng nhận ra tôi ngay lúc đó, vẻ mặt đầy ngạc nhiên. Nó nhìn quanh đầy lo lắng rồi chạy tót vào trong cabin.

[Nó bị làm sao thế?]

Một câu hỏi hay đấy.

Tôi cũng sẽ thấy bối rối trước phản ứng của nó khi nhìn thấy tôi nếu tôi không nghe được gì từ Vermel. Nói một cách đơn giản thì đây là một kiểu "sự kiện", một cách để tiến vào quốc gia bán nhân mà không gặp nhiều sự phản đối.

Tôi nhét cuốn sách bìa cứng vào trong áo choàng và chỉnh đốn trang phục. Cuốn sách hỏi với giọng lo lắng khi thấy tôi chuẩn bị.

[Chủ nhân định làm gì thế?]

"Không nhìn ra à? Tôi định nhảy từ đây xuống."

[Cái gì cơ?!]

Tôi bắt đầu chạy hết tốc lực dọc theo sàn cầu kéo để lấy đà.

[C-Cô điên rồi à?! Làm sao biết mình sẽ nhảy trúng thuyền nếu nhảy từ đây?]

Tôi có cách của mình.

Để xác định xem có thành công hay không, tôi cần biết khoảng cách giữa thuyền và cầu cũng như vận tốc tương đối. Người Mắt Vàng thực hiện những phép tính này một cách vô thức. Nói cách khác, đó là một phần bản năng của họ. Nếu họ nói "Cái này ổn!" thì về cơ bản là nó sẽ thực sự thành công.

[Ở Đế quốc có cái gì giống giải thưởng Darwin không nhỉ?]

"Đừng có nói lung tung."

Rầm!

Tôi hạ cánh an toàn xuống mạn thuyền trước những lời nhảm nhí của cuốn sách. Con thuyền nảy lên và lắc lư qua lại do lực phục hồi chống lại sự gia tăng trọng lượng đột ngột. Tôi suýt chút nữa thì ngã nhào.

"Phù."

Tôi ổn định nhịp thở khi lấy lại thăng bằng.

[Xâm nhập trái phép vào tàu của người khác là việc của hải tặc vậy mà cô thậm chí còn không chớp mắt lấy một cái.]

"Thà bị mắng một chút còn hơn là phải đánh nhau một trận ra trò."

Tôi vặn tay nắm cửa cabin, nghe thấy tiếng đổ vỡ loảng xoảng bên trong.

"Ui daaaaa... ."

Khi tôi mở toang cửa, Freyr đang rơm rớm nước mắt vì bị ngã chổng vó giữa cabin. Nhìn cái cách nó xoa mông, có vẻ như nó đã ngã ngồi khi cố gắng di chuyển vội vàng.

"Cậu đang làm cái quái gì thế?"

"T-tớ mới là người phải nói câu đó chứ... ."

Nó vội vàng che đầu lại nhưng đã quá muộn. Đôi tai cáo nhỏ xíu ló ra khỏi những lọn tóc xoăn, bấy nhiêu đó là đủ để nhận dạng chủng tộc của nó rồi.

Freyr nhanh chóng đội chiếc mũ đang để trên kệ lên, chính là chiếc mũ phù thủy mà nó luôn đội ở Học viện. Theo lời cô bạn cùng phòng, nó thậm chí còn không thèm tháo mũ ra khi đi ngủ.

"Cậu làm gì ở đây hả!!"

Freyr hét lên như muốn làm nổ tung màng nhĩ của tôi, kéo sụp chiếc mũ xuống thấp hơn nữa. Nó cố gắng che giấu sự hoảng loạn cùng với danh tính của mình, nhưng...

"Đuôi của cậu bị lộ kìa."

"Uwaaaaagh!!!"

Giờ thì con nhỏ sắp khóc thật rồi. Nó chắc hẳn biết rằng mình không thể giấu giếm được nữa. Freyr cởi mũ ra để lộ đôi tai nhọn hoắt. Đúng là tai cáo rồi.

"Bị tóm rồi... ." Giọng cô ấy nghe thật thê lương.

Cổ thật may mắn khi lãnh địa Saliere là một nơi bao dung vì Đế quốc vẫn còn định kiến nặng nề với tộc bán nhân. Lũ rợ chuyên đi cướp bóc bất cứ khi nào có cơ hội là tất cả những gì tộc bán nhân đại diện trong mắt Đế quốc. Ngay cả bây giờ, tộc bán nhân vẫn đi cướp bóc ở vùng Tây Bắc hoặc phía Nam nơi an ninh không được tốt.

"Vậy, cậu định làm gì tớ? Đi mách bạn à?"

"Ừm, mơ đi."

"Đ-đừng có nói dối. Cậu ghét việc tớ là một Yêu Hồ vì cậu cũng là con người mà... ."

Khựng lại, Freyr dứt lời và nhìn tôi với đôi mắt đờ đẫn, trông vừa ngây ra vừa ngốc nghếch. Ánh nhìn đó chạm vào đồng tử của tôi. Tôi chỉ nói một câu:

"Tôi là người Mắt Vàng."

"Ồ, phải rồi... ."

Một chủng tộc cũng bị xua đuổi như tộc bán nhân từ thuở xa xưa. Họ không thể sử dụng ma pháp và số lượng lại ít ỏi. Vì thế, họ thậm chí còn bị giáo hội đàn áp trong thời kỳ tư tưởng ma pháp chí thượng lên ngôi, bị dán nhãn là con cháu của Ma thú. Mặc dù thực tế thì hoàn toàn ngược lại.

"Tôi mách người ta cậu là Yêu Hồ thì có ích gì cho tôi chứ?"

"Th-thì, vì tộc bán nhân... ."

"Nên cậu mới đi bốc phét khắp nơi mình là người lùn (dwarf) à?"

"Tớ là con lai!"

"Cậu có biết về mặt di truyền học, họ không thể lai với nhau không?"

Tôi nhớ đã xem một cuốn sách về lịch sử sinh học của thế giới này. Con người chỉ có thể sinh con với con người. Tương tự đối với tộc Elf và tộc Yêu Hồ. Khái niệm "con lai" (half) không hề tồn tại. Đó là do sự khác biệt về di truyền. Giống như cách hổ và sư tử không hề giao phối chéo trong tự nhiên vậy, hiểu không?

"Ư hự." Freyr lại phát ra cái âm thanh ngớ ngẩn thường ngày khi bị đứng hình.

"Dù sao thì cậu làm cái gì một mình trên thuyền thế này?"

"Không có gì hết!"

"Tôi thấy cậu cứ giấu cái gì đó sau lưng nãy giờ đấy nhé."

"Ơ, không có? Tớ đâu có giấu gì."

Thở dài, tôi chỉ tay vào cái hòm gỗ phía sau nó; đó là một kiện hàng trông rõ ràng là khả nghi.

"C-cái này á?"

"Là thuốc phiện hay gì à?"

"Thuốc phiện cái gì mà thuốc phiện...! Đây là cỏ ma lực, cỏ ma lực đấy! Được nhận trực tiếp từ Đấng Linh Thiêng ... Híc... !!"

Con bé ranh vốn đang lỡ mồm khai sạch bỗng nhận ra mình vừa nói hớ và vội vàng bịt miệng lại.

"Đấng Linh Thiêng?"

"Không có gì hết!"

"Đó là con rồng sống ở Đỉnh Long Lạc đúng không."

"Cậu... sao cậu biết Đấng Linh Thiêng của tụi tớ?"

Chỉ có một thực thể duy nhất ở vùng này được tộc Yêu Hồ gọi là Đấng Linh Thiêng. Primus của Cửu Thiên Đại Ma Thú, Quang Long Jǫrmungandr.

Jǫrmungandr là một phần của Quân đoàn Ma Vương, thực thể mạnh mẽ nhất hiện nay khi Ma Vương vắng mặt. Tuy nhiên, dù ở vị thế đó, Jǫrmungandr lại không hề hợp tác với Quân đoàn Ma Vương. Cô ta là một con rồng trước khi là một binh sĩ.

Loài rồng với tinh thần đồng đội cực cao được xếp vào một nhánh của tộc bán nhân. Họ tàn nhẫn với những kẻ không cùng chủng tộc nhưng lại dâng hiến tất cả vì lòng trắc ẩn và nghĩa hiệp đối với đồng loại. Cái tư duy "mềm lòng" này là bản chất của loài rồng ở thế giới này và Jǫrmungandr cũng giữ nguyên bản sắc đó.

Và vì lẽ đó, tộc Yêu Hồ sống gần núi Pitchblende nằm dưới sự bảo hộ của Jǫrmungandr. Họ sẽ mang lễ vật đến chân núi và cô ta sử dụng chúng làm nguồn duy trì sự sống.

Chắc hẳn với con ranh này cũng vậy thôi.

"Tớ có biết sơ sơ. Dù sao truyền thuyết về Đỉnh Long Lạc cũng nổi tiếng mà."

"Ra là vậy!"

"Vậy đống cỏ ma lực đó chắc là lễ vật hay gì đó rồi."

"Phải! Tớ đang trên đường mang cho cô ấy một ít rồi đem đi bán cho con người. Có một ngôi làng nhỏ ở hạ lưu dòng sông này."

Nói cách khác, nó là một nhà cung cấp đầu mối. Chờ đã.

"Giao thương chỉ được phép diễn ra ở một số khu vực nhất định của Đế quốc, vậy mà cậu lại đi bán cỏ ma lực. Nên tính ra, đây là một kiểu buôn lậu một nửa còn gì."

"Chắc thế?"

Chẳng phải ở Trái Đất cũng có trường hợp tương tự sao? Tôi suýt nữa thì nhớ ra điều gì đó nhưng sớm bị ngăn lại bởi một dòng suy nghĩ khác, vì đó không phải là điều quan trọng nhất lúc này.

"Này."

"Gì?"

"Lúc cậu quay về sau khi bán xong đống này, cho tôi theo về làng của cậu với."

"... Đối với người Mắt Vàng thì không vấn đề gì. Nhưng để làm gì?"

"Có việc cần phải làm."

‘ Nếu ngươi chăm sóc tốt cho các đồng tộc của ta, ta sẽ chế tạo bao nhiêu Uranium làm giàu tùy thích cho ngươi. Đây là thỏa thuận, và ngươi không được nuốt lời. Ngươi đã hài lòng chưa?’

Bởi vì tôi đã lập một thỏa thuận với Đấng Linh Thiêng của con nhóc này rồi. Thỏa thuận với Jǫrmungandr mập mờ vãi chưởng nhưng tôi vẫn chấp thuận cái điều khoản không xác định đó nhờ bản hướng dẫn chiến thuật của Vermel.

Người duy nhất tôi có thể nói chuyện tử tế vì cùng đến từ một quê hương. "Cách để nhận được sự giúp đỡ của Jǫrmungandr" mà hắn đã nói là:

“Không được để Freyr này mất mạng.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!