Freyr, có một vùng đất ở dãy núi Elankaya mà chỉ những người Mắt Vàng mới biết.
... Tôi từng kể cho cậu một lần trong kỳ thi tuyển sinh rồi. Cậu còn nhớ không?
**
Không khí ban đêm nồng mùi cồn.
Khu chợ đêm rực rỡ ánh đèn và náo nhiệt như vừa hồi sinh sau chu kỳ suy tàn bởi sự tàn phá của Cái Chết Đen. Những lễ hội đánh dấu sự kết thúc của học kỳ đầu tiên diễn ra với tâm điểm là sinh viên Học viện Tilette.
Giữa tháng Sáu. Đã sắp sang hè nhưng gió đêm vẫn còn khá lạnh.
Mặt đất khô ráo và bầu trời trong vắt không một gợn mây. Những ngôi sao biến quang điểm xuyết trên tấm lụa đen như những dấu chấm trắng, làm nổi bật cả khu phố này.
Phải. Đây là một đêm hoàn hảo để lên kế hoạch cho một việc trọng đại.
Tôi thong thả băng qua khu chợ, cảm giác như chỉ cần đi bộ trên những con phố này thôi cũng đủ thấy say rồi.
Khi tôi bước vào quán rượu, một nhóm học viên đã tụ tập thành từng hội riêng, tiếng ly bia chạm nhau lỉnh kỉnh.
"Này, tụi tớ ở đây, bên này này!"
Giữa đám đông, tôi thấy những khuôn mặt khá quen thuộc. Đúng rồi, một bữa tiệc rượu thì sao thiếu được cái con bé ranh mãnh đó. Tôi ngồi xuống cạnh Freyr và gọi một ly bia 500 ml.
Vị mát lạnh và sảng khoái của thức uống làm từ lúa mạch.
Tôi không thích uống rượu biavà cũng chẳng tửu lượng gì cho cam,nhưng đây là ngoại lệ. Có một vị ngọt thanh khi bia trôi xuống cổ họng, đi kèm với đĩa thịt mồi được tẩm ướp đậm đà.
Tôi cảm nhận được đôi má mình dần ửng đỏ. Cơ thể này cũng yếu trước chất cồn y hệt như cơ thể cũ của tôi vậy.
Bắt đầu nấc cụt, tôi nhìn quanh và phát hiện gã xuyên không đang liếc nhìn tôi từ một chiếc bàn khác.
Tốt, tất cả các quân bài đã tụ hội đầy đủ.
"Vậy, mọi người định làm gì trong kỳ nghỉ?"
Tôi ném ra một chủ đề cho đám bạn.
"Về nhà chứ sao nữa. Chi phí ở lại đây đắt đỏ quá!"
"Tớ cũng vậy, tớ sẽ về giúp bố mẹ."
Những sinh viên có nhà ở vùng nông thôn đều có ý định tương tự. Cũng dễ hiểu thôi, vì chẳng có lý do gì để ở lại trường nếu bạn không định học kỳ hè.
"Còn cậu thì sao? Cậu không định về quê à?"
"Tôi cũng muốn lắm."
"Nhà cậu ở đâu?"
Nghĩ lại thì, tôi thực sự không biết chủ nhân cũ của cơ thể này đến từ đâu. Liệu Aether nguyên bản có cha mẹ hay anh chị em gì không? Nếu có, đó lại là một vấn đề đau đầu khác.
"Cậu ấy là người Mắt Vàng nên chắc không phải người của Đế quốc đâu."
"Vậy là dân nhập cư giống Horde à?"
"... Đại loại vậy?"
Vì tôi đến từ một thế giới hoàn toàn khác mà.
"Cậu lớn lên ở nước nào? Kaurelia? Hay nơi bán nhân sinh sống?"
"Làm người Mắt Vàng thì chắc phải sống ở dãy Elankaya rồi. Mà nhắc mới nhớ, ở đó có quốc gia nào không nhỉ?"
Từng người một nghiêng đầu thắc mắc. Dãy Elankaya là một địa hình khổng lồ bao quanh Đế quốc, quốc gia của bán nhân và cả Vùng Đất Quỷ, nên quốc tịch của một người phụ thuộc vào việc họ sống ở khu vực nào.
Nếu Aether nguyên bản sống ở vùng đất do bán nhân kiểm soát, cô ấy sẽ là công dân của Liên minh Bán nhân. Nhưng nếu cô ấy sống ở vùng đất không người, nơi Ma thú hoành hành, thì cô ấy sẽ là người không quốc tịch.
"Nếu không phải Đế quốc thì là đâu?"
"Chắc chắn là quốc gia bán nhân rồi, đúng không?"
"Cũng có thể là Kaurelia."
"Hoặc có lẽ ở đó có một quốc gia thành bang nào đó mà chúng ta không biết!"
"Kiểu như một polis cổ đại à?"
Mọi người dường như bắt đầu say vì họ bắt đầu tò mò thái quá về nguồn gốc của tôi. Đã đến lúc rồi. Tôi huých nhẹ Freyr, người nãy giờ đang uống như hũ chìm.
Con bé phát ra một âm thanh "u-oah" kỳ quặc. Sau khi chớp mắt vài cái, nó ngẩng đầu lên.
Được rồi, tớ làm đây.Con bé ranh gật đầu bất cần rồi rời cái ly khỏi miệng.
"Daehanminguk."(Đại Hàn Dân Quốc)
Bốn âm tiết.
Ánh mắt của mọi người đổ dồn vào Freyr. Con bé chuyển động cổ họng, uống cạn phần bia còn lại.
"Daehan... cái gì cơ?"
"Aether từng kể cho tớ từ lâu rồi, rằng cậu ấy đến từ một nơi gọi là Daehanminguk."
Việc Freyr biết quốc tịch gốc của tôi không có gì lạ.
Tôi đã lỡ lời kể cho cô ấy nghe trong kỳ thi tuyển sinh, lúc đó tôi không nghĩ ngợi gì nhiều, nhưng hóa ra nó lại đặt nền móng cho khoảnh khắc này. Ngay khi Freyr vừa dứt lời, tôi liếc nhìn sang bàn bên cạnh.
Vermel, người đang uống ngon lành, bỗng nhiên bị sặc và đấm ngực thình thịch. Đám bạn của hắn tưởng hắn bị sặc rượu mạnh nên cười ầm lên.
"Đó là quốc gia do người Mắt Vàng lập nên à?"
"Chắc chắn rồi!"
Đám bạn lại nhìn tôi lần nữa, tôi chỉ nhún vai.
Vì không còn gì để nói thêm, chủ đề tự nhiên chuyển sang chuyện khác. Vì đây là bàn toàn con gái, họ chủ yếu nói về chuyện hẹn hò và mỹ phẩm. Việc duy nhất tôi có thể làm trong lúc này là ậm ừ đáp lại lời họ nói.
Thời gian trôi qua nhanh chóng khi chúng tôi ngồi đó tán gẫu. Đã quá nửa đêm, muộn đến mức có thể coi là rạng sáng.
Đầu óc tôi lơ mơ vì đã lâu không uống nhiều thế này, nhưng tôi biết giới hạn của mình nên ít nhất là không bị bất tỉnh nhân sự. Những người khác cũng bắt đầu mất kiểm soát.
"Ư hự."
Đầu óc tôi vẫn còn trụ được nhưng cơ thể thì không.
Dưới cái cớ lấy phần bia còn thừa từ bàn bên cạnh, tôi gật đầu về phía Vermel. Khi mắt chúng tôi chạm nhau, tôi gật đầu mạnh hơn nữa.
Dường như cái cậu nhóc này không được nhanh nhạy lắm trong việc nắm bắt tình hình. Cuối cùng hắn cũng đứng dậy sau khi tôi ném cho một cái nhìn sắc lẹm.
"... Tôi ra ngoài hít thở chút không khí đây."
"Tớ cũng vậy."
Vung vẩy cánh tay như thể không kiểm soát được hành vi, tôi huých vào lưng Vermel. Những chiếc bàn đẫm mùi rượu ở hai bên vang lên những tiếng cảm thán khác nhau. Để dọn dẹp suy nghĩ, tôi lại đẩy gã xuyên không thêm lần nữa như đang đuổi hắn đi.
Và thế là, Vermel và tôi đứng trong một con hẻm tối và hút thuốc, mùi hương đắng ngắt thấm vào phổi. Có lẽ do rượu, không khí ngoài trời cảm thấy se lạnh hơn một chút.
"Cậu... "
"Cảm thấy nhạt mồm nhạt miệng không?"
Loạng choạng vì say, tôi tựa lưng vào tường rồi lục tìm trong túi áo choàng. Tôi lấy ra hai viên kẹo bọc trong giấy bạc màu bạc.
"Cậu muốn viên nào?"
Một viên kẹo màu đỏ và một viên màu xanh.
"……."
Vermel nheo mắt như đang suy nghĩ rồi cầm lấy viên kẹo trông có vẻ là vị dâu.
"Tôi vào trước đây."
Đây có thể là một kiểu thử thách khác kể từ bây giờ. Hít một hơi thật sâu, tôi quay lại chỗ ngồi.
Đúng như dự đoán, đám con gái chắc hẳn đã đưa ra những giả thuyết kỳ quặc bắt đầu huýt sáo ngay khi thấy tôi, khuôn mặt vốn đã đỏ vì rượu của họ lại càng đỏ hơn.
"Gì đây, giữa hai người có chuyện gì thế?"
"Có tin đồn là hai người mờmờ ám ám gì đó với nhau. Có thật không?"
Đây là chuyện tôi phải đối phó. Tôi xoa xoa thái dương đang đập liên hồi và lắc đầu.
"Ôi, tớ ghen tị quá! Tớ cũng muốn gặp một chàng trai như thế!"
"Gì chứ, Elf thì phải cưới Elf khác chứ."
"Tớ chỉ nói thế thôi mà!"
Lại là chuyện yêu đương. Nó chẳng liên quan gì đến tôi khi mà tôi đã thề sẽ dành tình yêu vĩnh cửu cho cuốn "Nguyên lý Vật lý" của Halliday & Resnick nhưng họ dường như đang hưng phấn vì men rượu và lấy tôi làm chủ đề cho những lời đồn thổi.
Tôi phản đối, biết rằng chuyện này sẽ không dễ dàng gì.
"Ai bảo thế? Tụi tôi còn chẳng thân thiết đến mức đó?"
"Ồ, định giả vờ không biết đấy à? Chẳng phải dạo này có vài chuyện xảy ra giữa hai người sao?"
Cái gì cơ.
"Cậu thậm chí còn không biết những tin đồn đang lan truyền trong trường à? Hai người cứ đi chơi cùng nhau mỗi giờ giải lao còn gì!"
"Xàm xíiiii."
"Aha ha! Cậu ấy nói líu lưỡi rồi kìa!"
"Này, đừng có dựng tường ngăn cách nữa, chấp nhận đi. Chẳng phải cậu cứ lén nhìn cậu ấy từ vài tuần trước sao?"
Ơ không, đọc biểu cảm của hắn là việc tôi thỉnh thoảng vẫn làm mà.
"Và quan trọng nhất, cậu đã đi sát rạt bên cạnh cậu ấy khi đi dọc hành lang sau khi được chủ tịch khen thưởng."
Chà, có người bắt gặp cảnh đó luôn à.
"Cậu nói cái quái gì thế, tớ vẫn giữ khoảng cách thích hợp mà."
"Vậy là cậu thừa nhận hai người đã đi cùng nhau!"
Tai tôi sắp nổ tung vì những tiếng la hét và vỗ tay. Những người duy nhất không hưởng ứng là Freyr và Lotte. Lotte mắng tôi về việc không được hẹn hò trong trường như thể cô ấy là thành viên Hội học sinh còn Freyr chỉ tiếp tục nhấm nháp đồ uống với đôi mắt lờ đờ như thể chất cồn đã phá vỡ hàng rào máu não của cổ.
"Chẳng phải đây là bối cảnh hoàn hảo cho một cuốn tiểu thuyết lãng mạn sao? Anh chàng sinh viên Elf đẹp trai đứng nhất và cô gái Mắt Vàng duy nhất trong trường đứng nhì! Chắc chắn câu lạc bộ văn học sẽ cho ra lò một tác phẩm lớn cho xem."
Sự hiểu lầm kéo dài của họ khiến tôi muốn chết đi được, nhưng chuyện này rồi cũng sẽ qua thôi. Sau một thời gian kiên nhẫn, Vermel quay trở lại. Sau đó tôi lại ra ngoài sau một khoảng thời gian chờ đợi thích hợp để làm tỉnh táo đầu óc.
Tiếng đế giày chạm đất nghe thật êm tai. Tôi lẻn lại vào con hẻm nơi chúng tôi đã hút thuốc lúc nãy và kiểm tra mặt đất.
[내일](Ngày mai)[동아리](Câu lạc bộ)
Tôi lấy một điếu khác từ trong áo choàng và châm lửa. Một làn sương trắng đục bốc lên trước mắt..
Tách tách– Tôi búng tàn thuốc và nhìn những ngôi sao trên bầu trời với một nụ cười nhạt. Trong khi nhìn thẩn thờ, điếu cỏ ma năng cũng gần tàn.
Tôi dập tắt hẳn mẩu thuốc bằng cách di nát nó. Những chữ tiếng Hàn được cào trên đất mất đi hình dạng và trở nên không thể nhận ra cùng với tàn thuốc.
"Ai muốn đi tăng haiiiiii khônggggg!"
"... Ý cậu là đây chưa phải tăng hai hả?"
"Tớ nghĩ tớ sắp nôn rồi……."
Tôi không biết họ trả tiền lúc nào nhưng lũ đó giờ đang loạng choạng bước ra khỏi quán rượu. Bỏ viên kẹo màu xanh vào miệng, viên kẹo còn sót lại sau khi đưa cho Vermel một viên, tôi nhập hội cùng Lotte và Freyr.
Đó là một buổi rạng sáng khiến tôi thèm một bát canh giải rượu.
**
HỆ THỐNG: Xác suất thế giới bị hủy diệt hiện tại là 55%.
1 Bình luận