Akasha quyết định trú bão ở dinh thự nhà Saliere.
Cô cũng chẳng hiểu tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này. Ban đầu cô vốn có ý định xâm nhập vào dinh thự nhưng ai mà ngờ được phương thức lại "đặc biệt" đến vậy.
Mỗi khi nhớ lại cảnh mình "hạ cánh" qua cửa sổ, khuôn mặt Akasha vẫn còn nóng bừng. Kế hoạch đột nhập ban đầu đã bay biến sạch sẽ khỏi tâm trí, chỉ còn lại sự xấu hổ tột cùng.
"Tặc."
Một Đại Thảm Họa khiến vạn vật khiếp sợ mà lại bị sỉ nhục thế này... nếu để lộ ra, uy tín của một Quân đoàn trưởng Quân đoàn Ma Vương sẽ đổ sông đổ biển mất.
Nhưng cô không phải hạng người cứ mãi đắm chìm trong những suy nghĩ yếu đuối đó. Chuyện gì đã qua thì cho qua; việc dằn vặt về một quá khứ không thể thay đổi chỉ làm lãng phí thời gian và chẳng giúp ích được gì. Hiện tại, cô cần tập trung hoàn thành nhiệm vụ của mình. Akasha trấn tĩnh lại và nhìn thẳng phía trước.
"Đây là không gian cá nhân của tớ."
Trong khi cô còn đang thu xếp dòng suy nghĩ, Lotte đã dẫn Akasha về phòng mình.
Khi tay nắm cửa xoay mở, bên trong hiện ra một căn phòng rộng rãi với hai chiếc giường và bàn học. Lotte chỉ vào chiếc giường gần cửa sổ hơn.
"Cậu sẽ dùng chiếc giường đó. Ban đầu nó là dành cho Aether mượn nhưng giờ chắc là dành cho cậu rồi."
Với một nụ cười ngượng ngùng, Lotte gãi gãi má. Những thành viên khác trong nhà đều nhầm Akasha là Aether. Hiện tại chỉ có Lotte biết rõ cô gái này và Aether là hai thực thể riêng biệt. Để giữ cho gia đình yên ổn, cô buộc phải để "cô nàng hoang dã" này ở chung phòng. Như vậy, cô có thể giám sát xem cô ta có định âm mưu gì không.
Akasha nhìn quanh với vẻ tò mò. Một lúc sau, cô nhìn ra cửa sổ và thốt lên đầy ấn tượng.
"Tầm nhìn tuyệt thật đấy. Có thể thấy toàn bộ núi Pitchblende luôn."
"Nhưng ngoài trời đang mưa mà."
Bầu trời đang u sầu như một người phụ nữ vừa mất đi người thương. Trong cơn mưa xối xả thế này, ngay cả thành phố còn chẳng nhìn rõ chứ đừng nói đến Đỉnh Long Lạc. Vậy mà cô ta lại bảo nhìn thấy núi...
Cô gái tóc trắng quay lại. Đôi mắt vàng của Akasha tỏa sáng dịu nhẹ bên trong căn phòng tối tăm thiếu ánh mặt trời.
Xoẹt! Ngay lúc đó, những đám mây đen phóng ra một tia chớp.
"Ta đang nói theo nghĩa bóng thôi."
Có lẽ do mặt đất bị làm lạnh bởi nước mưa, không khí ngày hôm nay lạnh lẽo một cách bất thường đối với một ngày hè.
"Sao cô cứ đứng đơ ra đó thế? Ta đang chán đây, nói chuyện chút đi."
‘Đừng nghĩ về việc cô ta là người Mắt Vàng nữa.’
Lotte tự nhủ phải coi cô gái trước mắt như một người bạn cùng lứa bình thường. Cô nuốt nước bọt một cái rõ to. Việc bắt chuyện với một người lạ không khó với cô, vì từ nhỏ cô đã theo cha tham gia các buổi dạ tiệc và tiệc trà xã giao.
Để xem nào. Chủ đề gì sẽ làm cô gái này hứng thú đây?
Cô còn chưa kịp nghĩ xong, Akasha đã đảo mắt quanh phòng, phát hiện một xấp giấy trên bàn học và cầm lên đầy vẻ quan tâm.
"Thú vị đấy chứ." Cô gái khẽ thở dài. Đó là hơi thở của sự kinh ngạc hoặc còn hơn thế nữa.
Akasha đã cầm lên một tờ giấy nháp chứa đầy những mảng phương trình phức tạp. Đó là thứ mà Aether đã viết vài ngày trước rồi để lại đây. Aether từng bảo đừng vứt đi nên Lotte vẫn giữ nguyên nó.
"Đây là phương trình dòng chảy đa chiều."
Lotte cũng từng nghe qua cái tên này. Chỉ là nghe qua thôi, dĩ nhiên rồi. Hình như nó thuộc về môn Thủy Ma Pháp Nâng cao? Đó là nội dung cực khó được dạy trong môn đó nên Lotte không thể và cũng không cần phải biết công thức đó trông như thế nào.
"Cô biết trên đó viết gì sao?"
"Biết chứ, nó là một phần ký ức của ta. Ta và chị ta từng thử giải cái này cùng nhau."
"Hai người tìm ra đáp án rồi à?"
"Không, chưa đi xa đến thế. Thậm chí còn chẳng biết liệu nó có nghiệm tổng quát hay không nữa. Ta thì bỏ cuộc giữa chừng, còn Aether chắc cũng cố thêm cả tuần rồi mới chịu thua thôi."
Lotte nhận lại tờ giấy từ tay Akasha. Những công thức phức tạp phủ kín trang giấy. Lotte khá giỏi toán nhưng cô hoàn toàn không thể phân tích nổi. Có rất nhiều ký hiệu cô chưa từng thấy bao giờ, và có vài chỗ dường như đã nhảy cóc qua các bước trung gian.
Akasha gật đầu hỏi: "Cô viết cái này à?"
"Không, là Aether làm đấy."
Trước câu trả lời của Lotte, cô gái khẽ ậm ừ: "Chữ viết hoàn toàn khác với chị ta."
Ít nhất, đó không phải là kiểu chữ mềm mại, tròn trịa của một cô gái vừa mới vào học viện. Đúng hơn, nó trông như chữ của một gã đàn ông ba mươi tuổi đang say rượu viết nguệch ngoạc.
"Nhưng cách triển khai công thức thì y hệt."
"Sao cô biết được điều đó?"
"Vì chúng ta là sinh đôi cùng trứng mà. Chỗ này giống nhau đến kỳ lạ; đặc biệt là phần biến số tích phân được viết như một vệt vẽ nguệch ngoạc này, vẫn chứng nào tật nấy. Thấy không, nhìn chỗ này này."
Akasha chỉ cho cô xem một dòng phương trình đạo hàm riêng.
"Cô thấy dòng bên dưới này không? Nghiệm số của dòng trên nằm ngay ở dòng dưới này. Điều đó nghĩa là chị ta đã bỏ qua tất cả các bước trung gian và viết ngay đáp án ra sau khi nhìn thấy đề bài. Hầu hết người Mắt Vàng không thể làm được ngay lập tức như thế này đâu."
Phương trình dòng chảy đa chiều có tới bốn biến độc lập. Không đời nào, dù dưới bất cứ hình thức nào, nó có thể được tính toán chỉ bằng trí óc con người.
"... Đúng là một con quái vật." Nhận xét này chỉ khiến Lotte càng thêm cảnh giác.
**
Kể từ khi Akasha được nhận vào nhà, Lotte không rời mắt khỏi cô ta dù chỉ một giây. Không phải vì cô muốn thế. Mà ngược lại. Lotte không thể hoàn toàn tin tưởng Akasha. Không, cô bắt đầu có những nghi ngờ không thể giải thích được đối với toàn bộ chủng tộc Mắt Vàng.
Cô tò mò nhất là làm thế nào Akasha có thể khuất phục được Tai họa là lũ Fenrir mà lại là tận hai con cùng lúc. Nhưng cô cảm thấy sẽ không an toàn nếu hỏi thẳng.
"Ừm, hôm nay cô định làm gì?"
"Chuẩn bị cho học kỳ hai."
Đã khoảng một tuần trôi qua kể từ khi họ sống cùng nhau. Trong thời gian đó, Akasha sẽ nói chuyện với Lotte bất cứ khi nào có cơ hội, thường là về những chuyện tầm thường. Và Lotte luôn đáp lại bằng lượng từ tối thiểu. Tất cả là để loại trừ những biến số không chắc chắn.
"Cô lại làm người chán ngắt rồi đấy. Ta sắp phát ốm vì suốt ngày ngửi mùi sách trong phòng làm việc rồi."
"Quý tộc có nghĩa vụ phải học tập chăm chỉ vì tương lai của đất nước."
"Tương lai đất nước?"
Akasha cười khẩy.
"Được rồi, cứ cố gắng đi."
Sau đó, cô ta lấy vài cuốn sách từ kệ gần đó và ngồi đối diện Lotte. Khi liếc nhìn qua, Lotte thấy toàn là tiểu thuyết. Phần lớn là tiểu thuyết lãng mạn mà chị gái Lotte đã sưu tầm.
Những câu chuyện về tình yêu cấm đoán giữa hoàng tử và công chúa của hai quốc gia thù địch gặp nhau bí mật, một chàng trai đi khắp lục địa tìm kiếm "trái thù du ngàn năm" để cứu một tiểu thư quý tộc khỏi căn bệnh nan y, nàng công chúa thời trung cổ của một quốc gia bị tàn phá bởi cuộc phản loạn đã gieo mình tự vẫn từ tháp canh hoàng cung khi đang chơi violin, vân vân. Đó đều là những câu chuyện Lotte từng đọc ít nhất một lần do ảnh hưởng từ chị mình. Mỗi cuốn đều là một kiệt tác.
"Cô thích tiểu thuyết lãng mạn à?"
"Cũng không hẳn, chỉ là để giết thời gian thôi."
Thật là một cảnh tượng hiếm thấy khi một người Mắt Vàng vốn vô cảm lại đi đọc tiểu thuyết lãng mạn. Akasha thỉnh thoảng lại mỉm cười sau vài trang sách. Việc cô ta bộc lộ cảm xúc khi đọc cho thấy ít nhất cô ta vẫn còn chút nhân tính.
"Thì ra bọn họ khắc họa cô ta như thế này."
"Hử?"
"Không, ý ta là nàng công chúa chơi violin này này. Cái kết hơi khác với bản mà ta biết."
"Câu chuyện đôi khi thay đổi tùy thuộc vào nhà xuất bản mà. Bản cô đọc kết thúc thế nào?"
"Ừm, thì."
Akasha mím môi, trông như đang đắn đo xem có nên nói hay không.
Câu chuyện về nàng công chúa của vương quốc lụi tàn đã tự kết liễu đời mình để giữ trọn sự chính trực và lòng trung thành. Đó là câu chuyện Lotte khá thích nên cô rất tò mò về cái kết khác mà Akasha biết.
"Đoạn gieo mình xuống thì vẫn giống."
"Nhưng sao?"
"Cô ta không chết."
"Gì cơ?"
Lotte bật cười trước câu trả lời nhạt nhẽo.
"Rồi chuyện gì xảy ra tiếp theo?"
"Một thực thể gọi là 'Ác Ma' xuất hiện trước mặt nàng công chúa lúc đó đang bị liệt toàn thân do tác động của cú rơi. Ác Ma được cho là cái tôi của một Nguyên Tố Vương phản bội, đồng thời cũng là một loại thần chết chỉ xuất hiện trước những kẻ tràn đầy sự luyến tiếc nhân gian."
Ác Ma chậm rãi tiến lại gần nàng công chúa đang hấp hối. Cô ta nhặt cây đàn violin đã bị ném xuống cùng với cơ thể công chúa, sửa nó lại trong tích tắc và bắt đầu chơi một khúc cầu hồn. Khúc cầu hồn là một bài hát để an ủi những kẻ đã chết hoặc đang hấp hối. Công chúa vừa nghe vừa thổ huyết.
"Và đây là những gì cô ta đã nói vào lúc đó: 'Hỡi Ác Ma. Ta sẽ dâng hiến linh hồn mình cho ngươi, đổi lại hãy ban cho ta một cơ thể không bao giờ chết.'"
"Gì vậy, câu chuyện đang đi đâu thế này? Thế còn chàng trai thường dân đã hẹn hò bí mật thì sao? Tại sao nó lại diễn biến như thế?"
"Ta không biết." Akasha nhún vai và đóng cuốn sách lại. Không hề có dấu hiệu mệt mỏi, lần này cô ta mở một cuốn sách còn dày hơn. Để xem nào. Cuốn này là...
[6974 (Bản không cắt) ─ Georgey Oill]
Chờ đã.
"C-cô, cái đó là cái gì vậy...! Cô lấy nó ở đâu ra thế!"
"Cái này á? Nó nằm ở góc đằng kia kìa."
"Đó là tiểu thuyết khiêu dâm đấy! Cất nó lại ngay đi...!"
"Tiểu thuyết khiêu dâm? Là cái gì?"
"C-c-cái đó...! Tóm lại là nó là một thứ không tốt!"
"Ta không chịu nổi sự tò mò đâu."
Akasha phớt lờ lời cảnh báo của Lotte và lật mở cuốn sách bìa cứng dày cộm.
"Được rồi, hừm. 'Đó là một ngày tháng Tư lạnh lẽo và tươi sáng, và cái d...' "
"Dừng lạiiiiii !!"
Đứng phắt dậy khỏi ghế, Lotte giật phăng cuốn sách đi. Ký ức về việc từng đọc thứ này khi còn là một đứa trẻ chưa biết gì là một loại chấn thương tâm lý khác đối với cô. Chỉ cần nghe dòng đầu tiên thôi đã khiến mặt cô đỏ bừng như gấc chín.
"Cô sẽ thực sự hối hận nếu đọc cái này đấy!"
"Được rồi. Ta biết rồi, trả đây; ta sẽ mang đi cất lại chỗ cũ."
"Tôi đi cùng cô."
Thư viện nhà Saliere rộng đến mức chiếm trọn một tầng lầu và chứa vô số đầu sách, nên họ phải đi bộ gần một phút mới mang được món "văn chương cấm kỵ" này trở lại vị trí.
"Nó ở trong cái góc này này."
"Cậu có chắc là quanh đây không?"
"Ta không nhớ chính xác vị trí; cứ nhét đại vào đâu đó đi."
Nhận lại cuốn sách từ tay Lotte, Akasha tìm một chỗ trông có vẻ phù hợp và đẩy thẳng nó vào kệ. Ngay lập tức, có một tiếng Cạch vang lên bên trong khi cuốn sách trượt vào.
"Hửm?"
Đó chắc chắn là tiếng của một cái công tắc hay gì đó. Bản năng của cô đã không sai. Một kệ sách phía sau cô kéo lê trên sàn và để lộ ra một không gian rộng khoảng 13 mét vuông bên trong.
"Đây là... ."
Một vật thể mà Lotte đã từng nhìn thấy một lần trước đây.
"Tại sao nó lại ở đây?"
Một cỗ máy biến quặng uranium thô thành bột vàng, tinh hoa công nghệ của gia tộc và có thể mô tả là cốt lõi của kỹ thuật ma pháp nhà Bá tước Saliere.
Máy tinh luyện.
0 Bình luận