Tôi dừng chân ở khoảng lưng chừng núi Pitchblende rồi đổ gục xuống nền đá để hít thở một chút không khí.
[Tôi nghĩ chủ nhân là con điên duy nhất trên khắp lục địa Ahrens này vì dám đi leo núi giữa đêm khuya thế này đấy.]
Đây không đơn thuần là leo núi mà là trèo lên một ngọn núi đá dốc đứng và lởm chởm. Chỉ cần sẩy chân một giây thôi là tôi có thể ngã xuống vực mà tan xác.
Đỉnh núi tôi đang leo được gọi là Đỉnh Long Lạc. Tại đây có một vật phẩm mà theo tiêu chuẩn của tôi, có thể coi là một "món quà".
"Phù."
Sau khi đốt hết một điếu cỏ ma lực, thời gian nghỉ ngơi kết thúc. Tôi tiếp tục hành trình.
[Nồng độ phóng xạ tự nhiên hiện tại là 2,14 sieverts.]
Lượng bức xạ càng tăng cao khi tôi càng lên cao. Đúng như cái tên Pitchblende thìnơi đây là một mỏ khoáng chứa đầy những khối quặng Uranium tự nhiên.
[Nồng độ phóng xạ tự nhiên hiện tại là 3,29 sieverts.]
Không một người hiện đại nào mà không biết về sự nguy hiểm của việc phơi nhiễm phóng xạ. Chỉ cần 1 sievert đã gây buồn nôn và suy nhược cơ thể trầm trọng. Nếu chạm mức 4 sieverts, bạn có 50% cơ hội "đăng xuất" khỏi thế giới này trong vòng một tháng.
Nồng độ hiện tại cực kỳ nguy hiểm đối với cơ thể con người. Đó là lý do duy nhất tại sao không có bóng người nào trên đỉnh núi này so với khu vực khai thác nhộn nhịp bên dưới.
"Hộc, hộc."
Hổn hển, cuối cùng tôi cũng lên tới đỉnh.
Những cơn nôn khan liên tục có lẽ không chỉ do phóng xạ. Tôi cảm thấy vị ngọt lờ lợ trong miệng vì đã dùng gần như toàn bộ cỏ ma lực để phóng từ chân núi lên đây.
[Nhưng tại sao chúng ta lại đến đây?]
Tôi giữ im lặng trước câu hỏi của cuốn sách bìa cứng. Cắt đứt cả thần giao cách cảm, tôi nhớ lại cuộc trò chuyện với Vermel.
“Cô có thể tìm cho tôi một "món quá" được không?”
"Bắt người ta đi chạy vặt cơ đấy."
Không, hay là hắn nhờ tôi vì tôi... không phải là người? Suy nghĩ đó để lại vị đắng trong miệng khi tôi đảo mắt tìm kiếm một tảng đá khả nghi. Không lâu sau, tôi phát hiện ra một cái hang vừa đủ cho một người chui qua, nằm giữa một cấu trúc đá kỳ lạ trông như hai tảng đá dính liền.
[Oa, có một cái hang ở nơi thế này sao.]
Một luồng khí ám ảnh tỏa ra từ khe hở. Nếu tôi cầm máy đo Geiger ở đây, chắc nó sẽ kêu "rè rè rè" đến cháy máy mất. Một phiên bản Chernobyl của thế giới này đang hiện ra trước mắt tôi.
Khi tôi lách người qua khe hở, một không gian bên trong khá rộng rãi hiện ra. Có vẻ như con đường này dẫn sâu xuống dưới.
[Quặng Uranium ở khắp mọi nơi.]
Từ nơi mỏ bạc kết thúc, bắt đầu là thiên đường của quặng đen. Càng tiến sâu vào trong, tôi càng thấy nhiều những viên đá màu hơi vàng, nhiều đến mức tôi phải gạt chúng sang bên để đi. Tôi nhặt lấy vài viên có kích thước vừa vặn rồi nhét vào túi. Dù có lấy bao nhiêu thì cũng chẳng đủ cho một "Dự án Manhattan" đâu nhưng chuyện đó không quan trọng.
"Trời, ngột ngạt quá."
Đi được một lúc, tôi bắt đầu thấy khó thở. Một cái bật lửa thông thường thậm chí không hoạt động nổi, nên tôi dùng cuộn giấy Hỏa ma pháp phát sáng để làm đuốc rồi tiến bước. Không biết đã đi bao lâu.
Tỏng, tỏng.
Tôi nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt từ đâu đó. Khi đi theo hướng đó, việc hít thở trở nên dễ dàng hơn nhiều.
[Lạ thật. Với tính chất khép kín của không gian hang động, lượng nước này không đủ để thay đổi nồng độ oxy đáng kể như vậy...]
"Chắc là oxy được cung cấp từ đâu đó."
[Chuyện đó mà cũng khả thi sao?]
Tại sao không. Nếu có nước, về cơ bản có thể thu thập được oxy.
“Khi vào hang của Quang Long, cậu sẽ thấy càng lúc càng khó thở. Lúc đó, hãy đi theo hướng gió thổi, cậu sẽ tìm thấy cô ta.”
Đó quả là một lời khuyên hữu ích. Nhớ lại lời của Vermel, tôi dùng hết tốc lực băng qua hang động nằm ngang.
Hổn hển, tôi nhìn đồng hồ - 1:58 sáng. Để gặp được kẻ chỉ xuất hiện vào đúng 2 giờ sáng, tôi cần phải đến khu vực điện thờ càng nhanh càng tốt.
"Tới rồi."
Cảnh tượng trước mắt tôi thật sự là một thế giới giả tưởng, đẹp đẽ như một phân cảnh trong truyện cổ tích. Những khối thạch nhũ và măng đá tỏa ra ánh sáng huỳnh quang trong bóng tối như thể được phủ một lớp Tritium. Và thứ đang làm tổ trong ánh sáng lung linh của những khối thạch nhũ đó chính là...
[Ôi mẹ ơi, một con khủng long phát sáng!]
Một con rồng kích thước bằng cả một tòa chung cư đang ngủ say. Nó có lớp vảy bằng thép và cơ thể tỏa ra cùng màu ánh sáng với thạch nhũ. Xung quanh con rồng phát sáng, bốn con Iron Drake cũng đang chìm trong giấc ngủ sâu. Chúng đều được mạ vàng, chính xác là cùng loại với những con tôi đã thấy ở lễ khai giảng.
"Đã lâu rồi mới có khách ghé thăm đấy."
Trong khi tôi còn đang kinh ngạc trước vẻ uy nghi của con rồng và lũ Drake, tôi bị tóm từ phía sau.
"Để ta xem mặt mũi ngươi thế nào nào."
Đó là giọng nói thong thả và tinh nghịch của một cô gái pha lẫn với những tiếng động kỳ lạ. Không chỉ vậy, còn có tiếng kéo lê thứ gì đó dưới sàn. Khi tôi quay lại, chẳng có ai ở đó cả. Tôi bản năng nhận ra rằng cô gái vừa rồi đã di chuyển ra phía trước.
"Ở đây này."
Vừa vuốt ve đầu con rồng đang ngủ, cô gái vừa mỉm cười bẽn lẽn.
Đó là một cô gái mặc bộ áo choàng tư tế màu trắng, và đôi mắt cô ta đã nhắm nghiền ngay từ đầu. Tôi vội vàng quan sát các đặc điểm của cô ta. Có thứ gì đó giống như sừng nhô ra từ hai bên thái dương, cả hai đều trông như bị cắt cụt một cách gọn gàng. Ngoài ra, một chiếc đuôi ngoe nguẩy qua khe hở của bộ áo choàng, kéo lê trên mặt đất.
Sừng bị cắt, đuôi như một cây chùy sắt, đôi mắt thường xuyên nhắm nghiền. Không khó để nhận ra cô ta là ai dựa trên ba điều kiện mà Vermel đã cung cấp.
"Cô là Quang Long phải không?"
"Ra là ngươi cũng biết về ta."
Có một câu chuyện từ thần thoại sáng thế: Cách đây rất lâu, một con rồng tội nghiệp đã gây chiến với quyền năng của Nữ thần và bị nguyền rủa phải gắn chặt với dãy núi Pitchblende này.
Dường như hơi ngạc nhiên, cô gái khẽ hé môi.
"Chính xác mà nói, ta đã trở thành phiên bản bán nhân thảm hại này. Hình dạng thật của ta đang ở ngay phía sau đấy."
Quả nhiên.
“ Nó đã nguyền rủa con người và tộc Elf, từ đó thách thức Nữ thần. Kết quả của sự thất bại là bị tước đi hình hài và bị giam cầm trong cơ thể con người mà nó vô cùng căm ghét.”
Lời của cô gái y hệt những gì Vermel đã kể cho tôi. Có vẻ tôi đã đến đúng nơi rồi.
Quang Long Jǫrmungandr.
Tôi nghe nói cô ta coi trọng "giá cả" hơn bất kỳ sinh vật nào trên thế giới. Với một người thích những mối quan hệ trao đổi giá trị công bằng như tôi, cô ta là đối tác kinh doanh lý tưởng.
"Vậy thì." Cô gái mở mắt hỏi. "Điều gì đưa ngươi đến đây, hỡi đồng bào?"
**
Aether biến mất không dấu vết.
"Hả?" Nhìn chằm chằm vào chiếc giường trống cạnh cửa sổ, Lotte ngẩn người ra một lúc.
Dù có nghĩ thế nào, cô cũng cảm thấy như mình đang nằm mơ. Làm sao Aether có thể đột nhiên biến mất như thế này?
"C-cậu ấy đi đâu rồi?"
Lotte chạy quanh như một đứa trẻ tìm đồ chơi bị mất, ráo riết truy tìm tung tích của Aether. Cô tìm mọi ngóc ngách trong nhà, từ hành lang đến các phòng. Cô thậm chí còn ra cả vườn để xem có phải Aether đi dạo không, nhưng chẳng tìm thấy dấu vết nào.
Đầu óc Lotte trở nên trống rỗng. Tại sao lại là lúc này? Đột ngột như vậy sao?
"Cậu ấy sẽ tự quay về thôi, đúng không...?"
Lotte quyết định ngồi chờ trong phòng. Tiếng kim đồng hồ hôm nay nghe thật khó chịu. Chắc chắn cô sẽ không thể ngủ lại được. Tâm trí vốn đã phức tạp của cô giờ càng thêm rối rắm như một cuộn len bị mèo cào. Không chỉ vì đột ngột bị cha chỉ định làm người kế vị mà cô còn phải gánh vác ý chí của loại ma pháp bí mật mà gia tộc đang phát triển.
Đó là một gánh nặng đối với một người có ý thức trách nhiệm cao như Lotte. Cô có thể hiểu chuyện kế vị, nhưng cô không tự tin vào việc phát triển một loại Hỏa ma pháp có sức công phá khủng khiếp. Trong quá trình phát triển [Flare], cô đã thấy rõ sự chênh lệch trình độ so với Aether. Và Lotte cảm nhận được rằng thứ cha cô đang nghiên cứu sẽ khó hơn [Flare] gấp bội.
Liệu cô có làm được không?
Đầu óc cô trì trệ vì cứ phải nghĩ về những chuyện đó suốt cả ngày. Vừa cắn móng tay, Lotte vừa định sắp xếp lại suy nghĩ cho đến khi Aether quay về. Một giờ trôi qua, và bạn cô vẫn chưa xuất hiện.
"Rốt cuộc cậu ấy đã đi đâu được chứ?"
Không ổn rồi. Đằng nào cũng không ngủ được, cô sẽ đi tìm bạn mình.
Lãnh địa nhà Saliere là một thành phố quy củ. So với các vùng khác, tỷ lệ tội phạm ban đêm ở đây rất thấp và không có lệnh giới nghiêm, nhưng không có nghĩa là Aether sẽ an toàn. Bởi vì thiên tai. Theo dự báo, mùa mưa sẽ bắt đầu vào ngày mai hoặc ngay hôm nay. Đó là "vị khách không mời" tồi tệ nhất đánh phá lãnh địa Saliere mỗi mùa hè, gây ra cảnh lũ lụt và sạt lở hỗn loạn.
Và mỗi lần như thế, núi Pitchblende lại bị xói mòn đi một chút. Nơi đó vốn đã nguy hiểm vì đá lăn, nay mùa mưa đến lại càng thảm khốc hơn.
"Phải rồi, núi Pitchblende." Nhớ lại hướng núi mà Aether đã nhìn đăm đăm trước khi đi ngủ, Lotte đập tay một cái. "Cậu ấy đã nhìn về phía Đỉnh Long Lạc!"
Cô không cần suy nghĩ lâu; Aether chắc chắn đã đến đó. Từ ánh mắt hoài niệm lúc tối và cuộc trò chuyện của họ, Lotte có thể đoán lờ mờ tung tích của bạn mình.
Khoác vội áo choàng, Lotte viết một mẩu giấy để lại phòng trường hợp gia đình lo lắng, rồi nhảy khỏi cửa sổ tầng hai. Làm người ta lo sốt vó lên thế này.
"Tìm được cậu là tớ sẽ tét mông cậu cho xem."
Lotte rút một cuộn giấy nhỏ từ túi áo. Bằng cách sử dụng cuộn giấy Ma pháp Không khí, người ta có thể vượt qua vài mét chỉ bằng một bước chân. Lotte truyền ma năng vào cuộn giấy nén không gian dùng cho trường hợp khẩn cấp và phóng về phía ngọn núi.
Đó là một ngọn núi đá nhưng chân núi là rừng rậm. Những hàng cây mà cha Lotte trồng để giảm thiểu thiệt hại lũ lụt đang bám chặt vào đất.
“ Con dốc chết tiệt này.”
"Giọng nói này..."
Cách dùng từ, tông giọng, thậm chí cả giọng địa phương cũng y hệt. Chắc chắn là Aether rồi. Cố gắng ghi nhớ hướng phát ra âm thanh, Lotte chạy hết tốc lực. Một bóng người xuất hiện giữa rừng cây lá kim rậm rạp.
"Này! Sao cậu lại đứng...!"
Lotte hét lên về phía cái bóng mờ ảo nhưng nhanh chóng khựng lại.
"C-cái gì thế này."
Cô gái phản ứng lại lời của cô và tiến lại gần từ trong bóng tối mịt mù. Mái tóc của cô ta... có màu trắng.
0 Bình luận