Trận mưa dần trở nên nặng hạt.
Với lượng nước trút xuống thế này, nó không còn gọi là mưa mùa hạ được nữa. Đây chính là hiện tượng thời tiết mà người ta thường gọi là mùa gió chướng.
Ở vùng này, gió chướng là điềm báo của những cơn siêu bão. Một vài người Yêu Hồ đã nhận ra dấu hiệu của thảm họa và bắt đầu thu dọn đồ đạc một cách vội vã.
Thứ đầu tiên cần đóng gói là nhu yếu phẩm: túi đồ lấp đầy thực phẩm dự trữ và chăn đệm. Đồ nội thất, gia súc và những thứ linh tinh như vòng cổ hay nhẫn giờ đây chỉ là xa xỉ phẩm. Thà mang thêm một bọc nước đóng chai còn hơn là cầm theo những thứ đó.
Và thứ quan trọng nhất ;à các cuộn giấy ma pháp dùng cho thiên tai.
Khoác lên mình một cuộn giấy kháng mưa giúp ngăn ngừa hạ thân nhiệt ở mức độ nhất định khi bị ướt. Tương tự, cuộn giấy kháng gió giúp duy trì thăng bằng, không bị vấp ngã trong những cơn gió mạnh bằng cách tăng cường sự kết nối giữa cơ thể và mặt đất.
Từng người một, những cư dân sử dụng các cuộn giấy này bước ra ngoài trời mưa xối xả. Tôi quan sát họ trong chiếc áo mưa của mình.
Mười, hai mươi, ba mươi…. Tôi có thể nghe thấy họ đang đếm số lượng phụ nữ, trẻ em và người già ở đằng xa.
Sau một lúc, đoàn sơ tán đầu tiên đã được thành lập. Một vài thanh niên khỏe mạnh dẫn đầu những người yếu hơn hướng về phía vùng đất phía Đông. Trong đoàn này có cả mẹ của Freyr.
Trước khi đi, Freyr đã ôm mẹ thật chặt. Sau đó, con bé ranh đi bộ về phía tôi và nói với khuôn mặt bình tĩnh hơn bao giờ hết.
"Đi thôi."
Chúng tôi đi theo hướng ngược lại. Hướng về phía con sông đang trên bờ vực vỡ đê.
Rào rào rào.
Càng tiến lại gần, âm thanh càng trở nên nặng nề. Tôi không thể phân biệt được đó là tiếng mưa hay tiếng gầm thét của dòng nước xiết, nhưng dù là gì, nghe cái âm thanh đặc quánh không khí ấy chẳng dễ chịu chút nào.
"Từ đây nhé."
Chúng tôi đã đến địa điểm chỉ định. Freyr và tôi xắn tay áo, nhìn xuống dòng thác bùn của con sông. Dòng nước dữ nuốt chửng mọi loại cây cối và đất đá, chảy cuồn cuộn từ Bắc xuống Nam. Mục tiêu của chúng tôi là ngăn không cho một phần nước đó tràn vào đất liền.
"Cậu có biết con sông này rộng bao nhiêu không?"
"Không, bao nhiêu cơ?"
"1,3 kilomet."
Chúng tôi phải dựng một rào chắn dọc theo con sông rộng hơn cả sông Hàn này. Và trong một ngày mưa như thế này, nếu có thể, phải xong trong vòng một ngày.
[Chủ nhân thực sự đang định làm một điều điên rồ đấy.]
Nếu ở Trái Đất, người ta sẽ hét lên rằng điều đó là không thể. Nhưng không phải ở đây. Tại lục địa Ahrens này, có một phương án khả dĩ mang tên ma pháp và giả kim thuật.
"Kiểm tra nguyên liệu trước đã."
"Xi măng, đá vôi, cát, nước, thiết kế cấp phối, cỏ ma lực và bật lửa…. Tớ nghĩ chúng ta có đủ mọi thứ rồi."
Công việc liên quan đến đất đai là một phần của Thổ Ma pháp. Những Thổ Pháp sư giàu kinh nghiệm có thể xây dựng một khu chung cư 5000 căn hộ chỉ trong một ngày. Họ giống như phiên bản máy in 3D của thế giới này, có thể in bất cứ thứ gì nếu được cung cấp nguyên liệu.
Freyr là một thiên tài vượt xa cả những pháp sư như vậy, một con quái vật có thể chế tạo cả tokamak hay tên lửa chống tăng nếu có đủ ma lực, nguyên liệu và bản vẽ.
Ầm ầm ầm.
Phép thuật chuyển hóa triển khai sử dụng nguyên liệu từ thiên nhiên. Theo cử chỉ của Freyr, một bức tường đất khổng lồ mọc lên cạnh con sông sắp tràn bờ.
"Tớ nên dùng bao nhiêu đất ở đây?"
Đất có ở khắp nơi xung quanh chúng tôi, nhưng nếu sử dụng bất cẩn sẽ gây ra tác dụng ngược làm mất ổn định nền móng. Nói cách khác, quá nhiều cũng tệ như quá ít. Vì vậy, cần một sự tinh tế để xây dựng con đê với cao độ và độ dày phù hợp. Tức là chúng tôi phải thực hiện cái gọi là "tối ưu hóa" trong thống kê toán học.
Quá trình tối ưu hóa là việc của tôi.
Khoanh tay lại, tôi chạy mô phỏng trong đầu. Tôi áp dụng phương trình dòng chảy tại điểm này và tính ngược lại lượng mưa dự kiến. Sau đó, tôi dùng dữ liệu đó để dự đoán lực đẩy của dòng điện khi sông lũ.
"Hơn hai mét bảy mươi ba centimet với hỗn hợp hiện tại."
"Được rồi."
Và tôi đã có được độ dày đủ mạnh để trụ vững trong chính xác hai đến ba tuần. Dự đoán, xây dựng, rít cỏ ma lực rồi chuyển sang vị trí tiếp theo, cứ thế lặp đi lặp lại. Freyr và tôi đã xây dựng rào chắn quanh làng Yêu Hồ trong suốt nhiều giờ.
[Cái quái gì thế này…. à mà thôi, chắc phải trình độ cỡ này mới làm cố vấn kỹ thuật được chứ.]
"Cái gì cơ?"
[À không, không có gì.]
Dù sao thì chúng tôi cũng gần xong rồi.
"Tớ mệt quá, Aether…."
"Xong nốt phía này là nghỉ thôi."
"Thật không?"
Tôi đút một điếu thuốc vào miệng Freyr và mồi lửa cho cô ấy. Con lùn sắp chết vì kiệt sức sau khi sử dụng cùng một câu chú hàng trăm lần, tình trạng cạn kiệt ma lực đã cận kề. Dù vậy, cô ấy vẫn phải tiếp tục. Đôi mắt lờ đờ, Freyr di chuyển đôi tay. Một rào chắn cao mười một mét dựng đứng lên như muốn đâm thủng bầu trời.
"Hự."
Cuối cùng, Freyr đổ gục xuống như một chiếc áo ướt vừa rời dây phơi ngay khi vừa hoàn thành. Tôi nhanh chóng bế cô ấy lên và rời khỏi bờ sông.
Tôi chạy xuyên qua khu rừng không biết bao lâu. Đến một thời điểm, tôi có thể nghe thấy nhịp thở đều đặn phát ra từ phía sau.
"Ồ, các cô về rồi đấy à?"
"Tụi tôi xong sớm hơn dự kiến nhờ Freyr làm việc rất tốt."
Chúng tôi đã kịp gia nhập nhóm cuối cùng sau khi chạy như điên. Cái gã và cô nàng đã trêu chọc Freyr ngày đầu tiên cũng ở đây. Họ thấy Freyr đang ngủ say thì lộ vẻ mặt bối rối, ngượng ngùng.
Nhóm chúng tôi cũng tăng tốc và không khó để bắt kịp những người Yêu Hồ đi trước. Tôi đã xác nhận được rằng mẹ Freyr, người tôi lo lắng nhất, cũng vẫn ổn.
Tôi không biết chúng tôi đã đi bộ như vậy xuyên rừng bao nhiêu ngày.
Một tiếng uỳnh lớn vang lên từ đằng xa. Chúng tôi tăng tốc như để đáp lại âm thanh đó.
**
"Đến nơi rồi...!"
Khi chúng tôi vừa thoát ra khỏi khu rừng đầy mưa gió bão bùng, một ngọn đồi thấp hiện ra. À, thực ra nó là một vùng cao nguyên khá lớn để có thể gọi là thấp. Ở đây mưa cũng tầm tầm đó nhưng gió nhẹ hơn hẳn so với ngôi làng nơi bộ tộc Fasstrand sinh sống.
"Tớ cứ tưởng ít nhất cũng có ít cỏ dại ở đây, nhưng nó hoàn toàn trơ trụi."
"Đó là bi kịch của những mảnh đất thường được viếng thăm: cỏ bị khô héo vì các đoàn du mục khác thay phiên nhau sử dụng."
"Dù sao thì nó cũng thoáng đãng nên không cần lo về lũ lụt."
Người Yêu Hồ dọn đồ và dựng lều, giải quyết xong phần trú ẩn trong các nhu cầu thiết yếu. Tiếp theo là thức ăn,cần phải có cái gì đó để bỏ vào bụng.
Vì đã tiêu tốn quá nhiều năng lượng, Freyr và tôi mở đồ hộp và nốc cạn ngay khi vừa vào lều.
"Mới sáng ra đã nhậu rồi à?"
"Này, hồi tớ còn nhỏ, tất cả nước đều bị ô nhiễm khi lũ lụt xảy ra nên tớ đã phải sống nhờ rượu suốt nhiều ngày đấy!"
‘Nghe giống lời của một con sâu rượu chính hiệu vậy.’
Freyr nhanh chóng nốc hết một chai. Bên trong lều bắt đầu nồng nặc mùi cồn và mùi đặc trưng của động vật hoang dã.
"Hồi đó mấy thứ này vị kinh tởm lắm...."
"Rượu thường trở nên ngọt ngào hơn khi cuộc đời cay đắng mà."
Tôi cũng cạn ly và thở dài. Có lẽ do làm việc quá sức trong vài ngày qua, tôi cảm thấy người nặng trịch. Ít nhất đầu óc tôi vẫn tỉnh táo. Cảm giác như tâm trí hoàn toàn thức tỉnh trong khi cơ thể thì rũ rượi. Có lẽ tôi chỉ đang thư giãn vì biết rằng mình đã bằng cách nào đó tránh được viễn cảnh tồi tệ nhất là Freyr và mẹ nó mất mạng.
Freyr nốc thêm vài ly nữa rồi lăn ra bất tỉnh nhân sự. Con bé bò về phía góc nơi mẹ nó đang nằm rồi cuộn tròn ngủ tít thò lò. Trong khi đó, tôi vỗ bôm bốp vào má cho tỉnh táo. Tôi chưa thể lơ là cảnh giác được.
Cơn bão này chưa phải là kết thúc. Chúng tôi phải sống sót qua sáu trận bão dữ dội tương tự nữa mới thoát khỏi tình cảnh này, nên tôi cần phải cảnh giác cho đến lúc đó. Tôi kiểm tra lại phương trình dòng chảy và quyết định tập trung vào việc dự báo hướng đi của bão thay vì lượng mưa.
Dự báo thời tiết là việc mà chỉ có siêu máy tính mới làm nổi. Điều buồn cười là với cơ thể này, tôi lại làm được.
"Chết tiệt." Theo tính toán, chúng tôi sẽ phải ở đây khoảng nửa tháng.
Đây là tất cả những gì tôi có thể làm về mặt thực tế. Phần còn lại phải tin tưởng vào tộc Yêu Hồ. Đây không phải lần đầu họ gặp lũ lụt nên họ sẽ có các biện pháp cần thiết.
Đó cũng là lý do tại sao các thanh niên bắt đầu một cuộc họp trong chiếc lều lớn nhất về những việc cần làm tiếp theo.
"May mắn là chúng ta có đủ lương thực để cầm cự trong ba tuần. Tuy nhiên…."
"Phải, cơn bão này sẽ không kết thúc chỉ với một trận duy nhất."
Bảy cơn bão và mới chỉ một trận đi qua. Họ không thể làm gì bên ngoài cho đến khi tất cả chúng đi qua. Sẽ không có săn bắn hay hái lượm vì bất kỳ loài vật nào có thể dùng làm thịt hay những cái cây có quả đều đã bị dòng nước cuốn trôi. Việc tốt nhất có thể làm có lẽ là hứng nước mưa và đun sôi để uống.
"Với tình hình hiện tại, dù có quay về làng cũng chẳng có gì để ăn."
"Hay là chúng ta chuyển đi nơi khác hẳn luôn?"
"Ở đâu cũng thế thôi, chúng ta có thể đi đâu được chứ?"
Vùng phía Đông này được gọi là một "hành lang" (corridor) xét về địa chính trị. Nhìn sang trái một chút là Vùng Đất Quỷ đầy rẫy Ma thú cấp cao. Quay ngược lại bên phải là Đế quốc Philut. Ở vĩ độ này, lãnh thổ của tộc bán nhân bị kẹp giữa hai khu vực đó. Họ có thể đi lên phía Bắc hoặc xuống phía Nam, nhưng đó là lãnh địa của các bộ tộc khác.
"Chúng ta sẽ phải đánh nhau dù đi đến bất cứ đâu."
"Ư hự."
Đó là một vấn đề đơn giản nhưng khó giải quyết. Dù sao thì, chuyện này đáng lẽ phải nằm trong tầm tay nếu tôi sử dụng năng lượng theo cách Vermel gợi ý…….
"Chúng ta nên làm gì đây?" "Có cách nào hay không?"
Đáp lại câu hỏi, một người giơ tay và lên tiếng.
"Đã đến nước này rồi, hãy đi cướp lãnh địa nhà Saliere thôi."
‘Cái thằng ngu ngục nào nói câu đó thế?’
1 Bình luận