Sinh là con người, sống như cái máy.
Dù muốn điều gì đi chăng nữa, tôi cũng sẽ hành động như một robot trong quá trình đạt được mục tiêu đó.Tôi không bao giờ rũ bỏ được cảm giác rằng mình đang bị tiêu thụ như một linh kiện của xã hội trong cuộc sống thường nhật.
Tôi tin người khác cũng vậy. Vì thế, tôi không tin tưởng họ cũng như chẳng tin chính bản thân mình. Thành thật mà nói, ép tôi trưng ra bộ mặt niềm nở với người lạ là cực hình.
Thế nhưng lý do tôi có thể chịu đựng thế giới khắc nghiệt này trong khi vẫn tỏ ra tử tế với người khác chính là nhờ tiền bạc.
Tiền, hay tiếng Anh gọi là "Credit". "Credit" còn có nghĩa là sự tin cậy.
Đó không phải là đức tin sùng đạo do tôn giáo dạy bảo, cũng không phải niềm tin đến từ sự gắn bó thân thiết như gia đình.
Từ "tin cậy" chỉ thực sự có hiệu lực khi lý trí, logic, công việc và nhu cầu khớp lại với nhau.
Chẳng cần gì phức tạp. Tất cả những gì tôi muốn là nhận lại tương xứng với những gì mình đã cho đi, chỉ đơn giản là trao đổi những giá trị bề nổi rồi đường ai nấy đi.
Hay còn gọi là "có qua có lại". Đáng tiếc thay, đây lại là quy tắc duy nhất tôi học được từ gia đình mình.
"Được rồi, xem như tôi trả trước vậy."
Một đồng tiền vàng được đặt vào lòng bàn tay tôi.
Tôi nhét số tiền từ gã xuyên không vào sâu trong túi. Đồng vàng của Vermel và những đồng bạc của Lotte va vào nhau phát ra tiếng "Keng" rất vui tai.
"Một nửa là phí bản quyền sản xuất cuộn giấy xung điện, nửa còn lại là phí đồnghành."
Giọng của Vermel run lên một cách lạ lùng khi nói câu này. Dù đang cố giữ bình tĩnh, hắn vẫn không thể giấu hoàn toàn sự non nớt của mình.
Tôi dám chắc tên Elf này đến từ cùng một quê hương với tôi. Ngược lại, gã này dường như chỉ chắc chắn được một nửa rằng tôi cũng đến từ thế giới đó. Rõ ràng là ai đang chiếm ưu thế trong cuộc chiến thông tin này rồi.
Và phương pháp của tôi để lấp đầy khoảng cách thông tin này chính là tàichính.
‘Vì tôi chưa hoàn toàn tin tưởng cậu, nên tôi sẽ bắc cầu qua khoảng cách này bằng tiền tệ.’Đây chính là khếước xã hộimà tôi và Vermel vừa đạt được.
"Tôi sẽ đưa côxuống lối này để bắtMa thú. Cô có phản đối gì không?"
Tôi không muốn kiểu làm việc nhóm mơ hồ thiếu uy tín. Tôi lắc đầu, rồi nhấc nắp cống lên.
Bên trong nhà máy xử lý nước thảitối đến mức nếu không có đèn, bạn sẽ chẳng nhìn thấy gì dù chỉ trong khoảng cách một gang tay.
"Xin lỗi nhé, đây là một địa điểm hẹn hò tồi tệ chohai người."
"Đúngthật, cậulẽ ra đừng cóhộ tống ai cả."
Chúng tôi vừa đi vừa buông vài câu đùa nhẹ nhàng. Đó là nỗ lực của chúng tôi để xua bớt bầu không khí rợn người này bằng vài mẩu đối thoại.
"Còn phải đi bao xa nữa?"
"Khoảng hai mươi phút."
Đúng như mong đợi từ một nhà máy nước thải, chỉ cần nhìn bầu không khí thôi cũng đủ biết nó mất vệ sinh đến mức nào.
Dòng nước ô nhiễm chảy xuôi theo rãnh. Thỉnh thoảng, một khối sắt đúc hình người lại trôi vào tầm mắt. Chắc hẳn họ đã vứt chúng xuống đây vì không có đủ bao tải để đựng.
Ít nhất thì họ cũng không chặt nhỏ chúng ra trước khi vứt đi. Ồ, cái kia chỉ có mỗi đôi bàn tay kìa.
[... Đây là thông báo từ Tổng cục Quản lý Thảm họa Đế quốc. Đã xác định được rằng việc đo lường thời gian ủ bệnh của Cái Chết Đen,đối tượng của tình trạng khẩn cấp về bệnh truyền nhiễm này,là vô nghĩa.]
[Do đó, chúng tôi kêu gọi mọi người thực hiện cách ly tự giác triệt để, và luôn lưu ý rằng sự bùng phát có thể xảy ra bất ngờ vào bất cứ lú─]
"Từ điểm này trở đi đài radio cũng không bắt sóng được nữa rồi."
Càng đi sâu vào trong, điều kiện vệ sinh càng tệ hại. Mùi hôi thối nồng nặc của cống rãnh đâm xuyên qua từng tế bào phổi. May mà tôi đang đeo lớp vải dày; nếu không có bộ lọc này, có lẽ tôi đã ngất xỉu ngay tại chỗ.
Sau một lúc im lặng, tôi thấy buồn chán nên lên tiếng trước.
"Tên khốn gieo rắc bệnh dịch thực sự ở đây à?"
Lý do tôi đi cùng gã xuyên không rất đơn giản.
Để tóm cổ thủ phạm của căn bệnh này và nện cho hắn một trận ra trò.
Tình hình này lẽ ra sẽ dừng lại một khi nguồn phát tán ban đầu rút lui. Vì thông tin này đến từ gã biết trước tương lai, nên chắc chắn không sai được.
"Đó là điều bác sĩ Glyston đang nghi ngờ. Có rất nhiều côn trùng bay trong các nhà máy xử lý nước thải nên nhận định này không hoàn toàn vô căn cứ."
"Dù sao thì, cậu nói tên đó là mộtThảm họa."
"... Phải."
"Vậy thì hai ngườiliệu có đủ sức không?"
Nghĩ lại thì đây đúng là chuyện mà chỉ những kẻ ngu ngốc quá tự cao mới làm.
Hai họcviên trang bị vài cuộn giấy phép thuật, lén lút chui xuống đường hầm nước ngầm mà không cho người lớn biết để bắt mộtThảm họacó thể đang ở đây? Sẽ chẳng có gì lạ nếu sáng hôm sau người ta tìm thấy hai cái xác nằm gọn lỏn một cặp.
Dường như không tìm được lý do bào chữa, Vermel hắng giọng và chuyển chủ đề.
"... Dù sao thì cũng đã lâu rồi chúng ta không đến trường."
"Tình hình đất nước cũng là một mớ hỗn độn rồi."
Mặc dù mới chỉ ba tuần kể từ khi Cái Chết Đen bùng phát, bộ máy quốc gia chỉ còn hoạt động một nửa công suất. Trong số hàng triệu dân, khoảng 100.000 người đã mắc bệnh, và khoảng mười phần trăm trong số đó đã bị "sắt hóa" và lìa đời.
Hai nơi ít bị ảnh hưởng nhất là cung điện và Học viện.
Cung điện thì hiển nhiên rồi còn ở Học viện vẫn chưa có ai tử vong. Chắc hẳn là do gã xuyên không đã chạy đôn chạy đáo để thực hiện các biện pháp ứng phó. Tuy nhiên, hắn cũng chẳng thể làm gì được trước những cái chết xảy ra bên ngoài trường học.
Thật thảm khốc.
Thật sự, đây là một thế giới chết tiệt đầy tuyệt vọng.
Nếu Ma Vương mà hồi sinh vào lúc này, chẳng phải nhân loại sẽ đi tong sao? Sẽ hơi nguy hiểm nếu chuyện đó xảy ra trước khi tôi kịp thoát khỏi đây.
"Cuối cùng thì chỉ có bom nguyên tử mới giải quyết được thôi sao?"
"... Cái gì cơ?"
Lời nói chợt thốt ra khỏi miệng. Vermel dừng bước trước câu nói hớ của tôi.
"Không, ý tôi là chuyện này này."
"Vấn đề là gì?"
"Chỉ một ĐạiThảm họa mà đã có thể làm đến mức này. Vậy thì đất nước này sẽ diệt vong mất nếu có hai tên tụ họp lại à?"
Nếu ai đó hỏi tôi thế giới này thuộc thể loại gì, câu trả lời của tôi sẽ làdark fantasy u ám.Ngay cả cảnh ngộ của một đất nước yếu kém sắp bị biến thành thuộc địa cũng không thảm hại đến mức này.
Một tiếng thở dài thườn thượt phát ra từ phía trước. Nó còn dài hơn cả tiếng thở dài của bố mẹ tôi khi tôi báo tin bỏ học trường y.
"Chắc chuyện đó sẽ không xảy ra đâu."
"Thế à?"
Thật bất ngờ. Tôi cứ nghĩ chúng sẽ kéo đến ầm ầm nếu cảm thấy bực bội chứ.
"Vì những gã đó không nhắm vào con người hay Elf. Mục tiêu có lẽ là..."
Rào rào rào!
"Cái gì thế...?"
Mặt đất rung chuyển dữ dội. Nước bắn tung tóe theo làn sóng vừa tràn qua.
"Tôi nghĩ có thứ gì đó đang tiến lại từ phía kia."
Thứ gì đó đang lội nước tiến về phía này. Nó di chuyển rất nhanh.
Tiếng nện thình thịch vang lên từ phía trần nhà. Một âm thanh kim loại như thể có một con mèo đang chạy qua các ống thông gió.
Tôi tự động giơ gậy phép lên.
Vermel xoay đèn pin sang một bên. Khi hắn làm vậy, cuối cùng chúng tôi cũng nhìn thấy nguyên nhân của những tiếng động đó.
"Ôi trời...."
"... Chết tiệt."
Nó có sáu chân.
Hai chân bám trên trần, hai chân tì vào tường, hai chân cuối cùng đứng dưới nước.
Ở trung tâm của sáu cái chân tỏa ra hình tia đó là một thân hình dày đặc như kén tằm. Hình dáng tổng thể của nó giống như một con muỗi khổng lồ, ngoại trừ việc nó có ba cặp cánh trên lưng.
Và cái đầu, đáng lẽ phải nằm trên đỉnh thân mình, lại mọc ra từ phía trước. Theo cách nói của con người, nó giống như có cái đầu mọc ngay trên ngực vậy.
Có sáu cái như thế. Đúng bằng số lượng chân.
Nhưng hộp sọ trông rất giống của con người. Không, nó thực sự là của con người.
Răng khấp khểnh, một vài chiếc đã biến dị trông giống như mỏ của loài chim sẻ vốn đã tiến hóa để hút mật từ cây xương rồng.
Trên hết, thứ này được làm bằng sắt. Bạn không thể gọi đây là một sinh vật sống được.
Chắc hẳn nó có chứa cảm biến cadmium sulfide (CdS) hay thứ gì đó tương tự, vì sinh vật này chậm lại ngay khi bị ánh sáng chiếu vào. Nhưng nó không hề có động thái lùi bước.
Sau khi thích nghi với ánh sáng, nó lại tăng tốc.
"Chạy mau!"
Vermel hét lên.
Tôi cố gắng dùng gậy phép đánh một cú móc ngược vào hàm dưới của sinh vật đó nhưng nỗ lực đó thất bại thảm hại.
Hụt rồi. Tên elf nắm lấy tay tôi và kéo mạnh về phía sau.
"Ơ, hả?"
"Cậu điên à?"
Nắm chặt cổ tay tôi, Vermel chạy nhanh hết mức có thể.
Rầm, rầm, rầm.Những bước chân lội qua nước khiến tôi lạnh cả sống lưng. Nếu không có những góc cua, chúng tôi sẽ sớm bị tóm thôi dù có chạy với tốc độ tối đa. Tôi chửi thề mỗi khi nhìn lại phía sau.
"Cô nhớ những gì tôi nói lúc nãy chứ? Rẽ ở điểm phía trước kia!"
Các hầm ngầm có lắp đặt các cửa ngăn nước để tránh ngập lụt nước thải. Bằng cách kéo cần gạt để hạ các cửa này xuống, chúng tôi có thể câu thêm được chút thời gian.
Hổn hển, chúng tôi chạy tới chỗ cần gạt ở góc cua. Sinh vật đó cũng nhận ra ý đồ của chúng tôi và lao tới với một tiếng rít chói tai pha lẫn âm thanh máy móc. Tiếng nói đó cũng chứa đựng cả ngôn ngữ con người.
Khốn khiếp. TênĐạiThảm họa đó chế tạo thứ đó từ người chết sao?
Không dễ để kéo cần gạt khi có đủ thứ rêu và sỏi kẹt bên trong. Dù đã dồn gần như toàn bộ trọng lượng của hai người trưởng thành... không, một nam một nữ, cần gạt vẫn không hề nhúc nhích.
"Tránh ra."
Con người là loài sinh vật biết sử dụng công cụ. Tôi nắm chặt gậy phép của mình để tối đa hóa mô-men quán tính.
Gia tốc nó mà không cần sự trợ giúp của ma pháp, tôi đánh chính xác vào đầu cần gạt và tạo ra mô-men xoắn cực đại hướng xuống dưới.
Cần gạt sập xuống hoàn toàn do lượng mô-men xoắn khổng lồ nhận được đột ngột, đồng thời dây xích cũng trượt lên.
Rầm!Ngay trước khi cánh cổng hạ xuống, chúng tôi lao vào lối đi bên cạnh. Suýt soát. Chỉ chậm một chút nữa thôi là chúng tôi tiêu đời rồi.
Ba bức tường kim loại sập xuống chỉ với một cần gạt. May mắn thay, con quái vật đã bị mắc kẹt ở giữa nơi con đường chia làm ba ngả. Những tiếng kêu cứu thảm thiết "cứu tôi với" vang lên từ sau cánh cổng.
Cánh cổng được thiết kế chắc chắn để chịu được áp lực nước khổng lồ nên sinh vật đó sẽ không thể phá vỡ nó với kích thước của mình. Chống tay lên đầu gối, chúng tôi dừng lại một chút để thở.
"Thế này là ổn chứ?"
"Vẫn chưa biết được."
Phía sau giờ đã bị chặn. Nếu kẻ thù xuất hiện ở phía trước, chúng tôi sẽ phải đối đầu trực diện với nó.
Tôi lấy ra một cuộn giấy Flare để phòng hờ. Vermel cũng rút gậy phép được ghép từ cành Cây Thế Giới của mình ra và bắt đầu tích tụ phép thuật.
Cộc, cộc, cộc.
"... Kẻ nào đang từ chối sự thanh tẩy thiêngliêng của tamà chạy loạn như thế này?"
Điềm báo chẳng bao giờ sai.
Khi bóng tối dần tan đi, một bóng đen cao hai mét rưỡi đổ xuống với một luồng sáng rợn người.
Trước mặt chúng tôi, một người đàn ông đeo mặt nạ mỏ chim đang sải bước về phía này.
0 Bình luận