Meri thân mến,
Vì có việc khẩn cấp của gia đình, tôi sẽ không thể đến trường trong một thời gian.
Nhưng cậu thấy đấy, với tình hình hiện tại, tôi có cảm giác rằng tôi sẽ không thể quay lại Học viện được nữa.
Nếu trong vòng ba tháng tôi không trở lại, nhờ cậu tiếp quản lớp tôi chủ nhiệm.
Tôi biết đây là một yêu cầu vô liêm sỉ. Nhưng quả thật, cậu là người bạn duy nhất tôi có thể giao phó việc này. Vì vậy, xin hãy chăm sóc các học sinh lớp Tài Năng khi không có tôi.
Tôi cầu xin cậu hãy làm điều này cho tôi. Xin hãy coi số tiền ở đây là để bù đắp cho những phiền phức tôi đã gây ra.
Tôi xin lỗi vì đã nổi giận lần trước. Cậu không cần phải lo lắng về chuyện liên quan đến Flare nữa đâu. Tôi đã buông bỏ nó rồi.
Một lần nữa, tôi xin lỗi. Giống như khi tôi gặp cậu lần đầu tiên ở đây mười năm trước, tôi cầu nguyện cho tình bạn của chúng ta sẽ mãi bền lâu.
**
Không hiểu sao hôm nay tôi lại tỉnh giấc sớm. Tôi cũng chẳng buồn ngủ lại nên đã đến lớp sớm hơn thường lệ.
Còn 55 phút nữa mới đến giờ điểm danh tiêu chuẩn. Vào giờ này, đừng nói là học sinh, ngay cả giáo viên cũng chẳng có mấy người.
Lẽ ra là không có ai.
Keng, keng, keng.
Mười đồng bạc rơi xuống trước mặt tôi. Trong lúc tôi đang cúi nhìn bàn mình và “hửm”, thì lần này lại là những đồng vàng rơi xuống. Tôi chỉ có thể ngơ ngác nhìn.
[Ồ, mưa tiền kìa!]
Cô Heerlein xòe tay ra và thả nốt những đồng vàng cuối cùng. Đầu tôi tự động ngẩng lên.
“C-cái gì đây ạ.”
“Học bổng khuyến học.”
“Học bổng khuyến khíchojch…?”
“Em không nghĩ học bổng bán phần là quá ít ỏi cho việc được nhận vào trường với vị trí á khoa sao? Hơn nữa, em còn công bố bằng sáng chế Flare mà em đã dày công nghiên cứu. Em có rất nhiều cơ hội để hốt bạc nhưng ta cảm thấy không nỡ lòng nào khi thấy em từ bỏ tất cả.”
“… Vậy thì việc này làm em thấy xấu hổ quá.”
Những thứ như thế này nên được từ chối một cách kính trọng bởi vì nó đi ngược lại quy tắc sống cho và nhận của tôi.
Từ trước đến nay, tôi đã nhận được rất nhiều từ cô Heerlein. Cô đã kéo tôi ra khỏi nhà tù mang tên Hasfeldt và cũng gián tiếp giúp tôi phát triển Pháo Sáng. Tôi còn có thể nhận thêm gì nữa đây?
Tôi cố gắng chống cự, nhưng cô Heerlein cứ nhét tiền vào áo choàng của tôi. Tôi cảm thấy mình giống như một chính trị gia đang nhận hối lộ.
“Này, người lớn cho thì cứ nhận đi.”
Người lớn nghĩa là sao chứ? Có khi tôi còn lớn tuổi hơn cả cô đấy.
[A, nghiêm túc đấy! Cô có bao nhiêu tiền trong túi mà sao cố cứng đầu thế?]
Tiền trong túi, ngay khi từ đó xuất hiện, sự phản kháng của tôi nhanh chóng giảm sút. Nó đã va phải bức tường thực tại.
[Cứ cho là qua được học kỳ này và học kỳ tới đi. Nhưng vẫn còn ba năm nữa phía trước, vậy cô định khi nào mới kiếm đủ tiền để tốt nghiệp đây?]
Chà, tên này cứ đâm thẳng vào chỗ đau của tôi đi.
Cuối cùng, tôi đã phải quỳ gối trước thực tại. Tôi đột nhiên nhớ lại cuộc trò chuyện khi chúng tôi đến quán sushi.
Yêu cầu trở thành một pháp sư vĩ đại và làm cho đất nước này thịnh vượng.
“…….”
Tôi không thể hứa hẹn nhiều đến thế vì tôi sẽ rời đi sau khi học hết tất cả ma pháp.
Nhưng nếu là tạo ra một vũ khí chiến đấu hiệu quả chống lại tất cả Ma thú, thì tôi có thể làm được. Đó sẽ là sự đền đáp của tôi cho người đã chăm sóc tôi ở đây, một món quà chia tay.
Ngay sau khi cô Heerlein lên bục giảng, tôi lấy sổ ngân hàng từ túi đeo hông ra và mở nó.
[Chủ tài khoản : Aether (Không có họ)]
[Số tài khoản : 101-31364184-71-30507798478]
[Số dư tài khoản : 343,708 Loubre]
Ngoài tiền lãi từ số dư tài khoản, tôi không có nguồn thu nhập nào khác. Số tiền duy nhất tôi kiếm được là tiền gia sư cho Lotte nhưng khoản này đang được tiết kiệm cho chi phí sinh hoạt nên không thực sự được gọi là tiền học phí.
“… Lại là chuyện tiền nong.”
Ít nhất tôi cần phải có một nguồn thu nhập khác trước kỳ nghỉ hè.
Tôi không phải suy nghĩ lâu, vì may mắn thay, Vermel đã sớm đến và đề nghị một thỏa thuận.
“Cậu còn nhớ cuộn giấy phép đuổi muỗi mà cậu làm lần trước không?”
“Nó thì sao?”
“Tôi có thể đăng ký bằng sáng chế được không?”
Phải rồi, còn có cái đó nữa. Tôi nói với cậu ta là tôi không phiền và chờ đến buổi họp buổi sáng.
Tôi đã trở lại hàng ghế đầu do Lotte nài nỉ. Khi Giáo sư Hasfeldt đã đi, tôi không còn lý do gì để ngồi nghe giảng ở phía sau sau vụ Pháo Sáng nữa.
Nghĩ lại thì, tôi đã dạy Lotte khá nhiều thứ và cũng học lại được rất nhiều. Cách thức hoạt động là tôi sẽ dạy cô ấy các lý thuyết về Ma pháp Hỏa và dựa vào đó, cô ấy sẽ đưa ra những ý tưởng mới.
Và dựa trên những cuộc thảo luận này, Lotte dường như đang đi khắp các phòng thí nghiệm khác nhau và lên kế hoạch cho một loại ma pháp mới sẽ giúp ích cho việc chinh phạt quái thú. Cô ấy không chịu nói cho tôi biết ngay cả khi tôi hỏi.
Trong khi đó, nếu nhìn ra phía sau, tôi có thể thấy Freyr vẫn còn say xỉn. Có vẻ như cô ấy vẫn chưa tỉnh rượu từ đêm qua.
“Đau đầu quá….”
Tôi cũng vậy.
Không hiểu sao dạo này, tôi luôn cảm thấy khó chịu mỗi khi thức dậy. Cảm giác như có một cái công tắc tưởng tượng trong đầu và ai đó đang bật tắt nó liên tục. Tôi sẽ cảm thấy khá hơn khoảng mười phút sau khi thức dậy, nhưng…
Hy vọng là tôi không bị bệnh gì đó?
Ngay sau buổi họp buổi sáng tầm phào, tiết học đầu tiên bắt đầu. Lớp Thổ Ma pháp.
“Hôm nay tôi sẽ dạy các em về biến đổi vật chất từ xa. Đây là điều quan trọng nhất trong nhánh chất rắn của Ma pháp Chiến đấu.”
Biến đổi vật chất cần có vật liệu. Quy luật trao đổi đồng giá, đó là nền tảng của việc biến đổi vật chất. Nhưng hôm nay, cô Heerlein không mang theo vật liệu để biến đổi.
“Thay vì giải thích, tốt hơn là cứ cho các em xem, phải không? Thông thường để biến đổi vật chất, điều cốt yếu là người thực hiện phải mang theo vật liệu, nhưng….”
Một vài hạt đá đang chống đỡ trần nhà đã biến thành một mũi nhọn sắc bén và rơi xuống với một tiếng Phập.
Nó giống như một thạch nhũ rơi xuống vì không thể chịu được trọng lượng của chính nó.
Thấy vậy, lũ học viên kinh ngạc thốt lên ‘ồồồ’. Một loại ma pháp không cần niệm chú, lấy vật liệu trực tiếp từ tự nhiên.
“Đây là biến đổi vật chất từ xa. Nếu sử dụng tốt, nó có thể đánh úp ai đó từ một nơi không ai có thể nhìn thấy.”
“Vậy thì nó chủ yếu được dùng để ám sát phải không ạ?”
“Nếu em có thể xác định được tọa độ chính xác. Để sử dụng kỹ thuật em vừa đề cập, trước hết, em phải đi sâu vào ngành ma pháp số học. Em rõ ràng phải biết cách biến đổi vật liệu và em cũng cần có khả năng giảm thiểu sự khác biệt giữa động năng và thế năng để duy trì cấu trúc vật thể”
“Nhưng nó vẫn khả thi.”
“Tất nhiên rồi. Ta sẽ cho em một ví dụ.”
Cô Heerlein quay lại và đối mặt với bảng đen.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một phần bàn của Freyr biến thành một bàn tay người. Bàn tay đó vỗ vào hai má của Freyr.
“Á á á á á!”
Cái người đang du hành cõi mộng trên bàn mình hét lên thất thanh và đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi.
“C-cái gì…!”
“Freyr, em không nên ngủ gật trong lớp. Ta có thể ngửi thấy mùi rượu từ tận đây đấy.”
“Ư hự.”
Phản ứng của những người chứng kiến chia thành hai phe rõ rệt. Họ hoặc là phá lên cười trước cảnh tượng lố bịch hoặc là phân tích ma pháp do giáo viên thể hiện với ánh mắt say mê. Lotte và tôi thuộc về nhóm sau.
Và ngay cả khi đó, vẫn có những học sinh không thuộc cả hai loại. Một là Vermel, và người kia là Hoàng tử Klion. Cả hai đều giữ nguyên vẻ mặt bồn chồn như thể linh hồn của họ được kết nối với nhau.
Chà, một người là kẻ xuyên không nhưng vì Hoàng tử cũng đang làm vẻ mặt đó trong khi bình thường gã ta luôn nở một nụ cười rợn người trừ những lúc tức giận, tôi chỉ có thể thấy kỳ lạ. Cứ như thể hắn đã gây sự với Iluka và bị ăn đòn vậy.
Nhưng đó không phải là điều cần suy nghĩ sâu xa. Tôi đưa cho Freyr một tờ khăn giấy vì cô ấy đang chảy nước dãi và quay mặt lên phía trước.
“Điều này là hiển nhiên nhưng rất khó để sử dụng một ma pháp ở cấp độ này ngay lập tức. Đương nhiên sẽ có nhiều em làm được điều này hơn khi học các phép toán phức tạp và tích lũy kinh nghiệm thực tế. Tất nhiên, kỹ thuật này không chỉ áp dụng cho Thổ Ma pháp mà còn cho các loại khác. Vì vậy nên nếu các em muốn trở thành một pháp sư vĩ đại, hãy sẵn sàng học nó bất cứ lúc nào bất kể chuyên ngành của các em.”
Đây là phương pháp giảng dạy của Heerlein. Thể hiện, sau đó giải thích lý thuyết chung. Đó là một cách tốt để tăng cường sự tập trung của những học sinh mệt mỏi sau các buổi học buổi sáng.
Có lẽ đó là lý do tại sao các lớp học của cô Heerlein rất hấp dẫn. Hai giờ đã trôi qua trong khi tôi bận rộn ghi chép. Và cứ thư thả như thế, lớp học kết thúc.
Nhưng đó mới chỉ là cuối tiết học đầu tiên. Khi một lớp kết thúc, lớp tiếp theo đang chờ đợi.
Các bài giảng nối tiếp nhau, tôi sắp chết mất.
Ít nhất thì tiết học tiếp theo là về Ma thú do người thầy cơ bắp cuồn cuộn và ồn ào giảng dạy.
Người đàn ông cuồng gym… Không, các bài học của thầy Alex Noelheim về Ma thú vô cùng hấp dẫn đến nỗi ngay cả tôi cũng lắng nghe với sự thích thú. Chà, đúng là vì thầy có một giọng nói vang dội tới đau màng nhĩ. Nếu tôi không thể tập trung thì bản thân điều đó đã là lạ rồi.
Tuy nhiên, người bước vào sau giờ giải lao là cô Heerlein. Với vẻ mặt u ám, cô nắm chặt hai bên bục giảng.
Một trong những học sinh hỏi.
“Tại sao cô lại quay lại vậy, thưa cô?”
Tôi cũng tự hỏi điều tương tự.
Cô Heerlein dạy chúng tôi Căn bản Thổ Ma pháp nhưng cô cũng mới bắt đầu làm giáo viên chủ nhiệm của lớp Tài Năng cách đây không lâu. Do đó, việc cô vào lớp trong giờ của một giáo viên khác có nghĩa là cô có điều gì đó muốn thông báo với tư cách là giáo viên chủ nhiệm chứ không phải là giảng viên.
Heerlein không nói những điều không cần thiết và đi thẳng vào vấn đề.
“Lớp học Thường thức Ma thú hôm nay bị hủy.”
“Hả?”
“Đột ngột quá vậy?”
“Tôi cũng vừa mới nghe tin. Có vẻ như thầy Alex bị ốm khá nặng.”
Tôi không hiểu. Người thầy cuồng thể hình đó sao? Thầy Alex, khối protein hình người với thân trên và dưới đều cuồn cuộn cơ bắp, người mà các tế bào cấu tạo nên cơ thể dường như chứa đựng ty thể cơ bắp lại bị ốm ư?
… Chà, chuyện đó có thể xảy ra. Ngay cả một người khỏe mạnh vẫn là con người. Làm sao ông ta có thể thắng được bệnh tật?
“Vậy nên hôm nay không có bài học. Cũng không có ai dạy thay nên các em có thể tự học trong tiết này.”
Nói xong, cô Heerlein rời đi. Và ngay sau đó, ai đó bật dậy khỏi chỗ ngồi của mình với một tiếng Rầm.
Đó là Vermel. Tên xuyên không đó đã có một hành động đột ngột.
Cậu ta nhìn xung quanh với vẻ mặt hoảng hốt. Các học sinh gần đó cẩn thận hỏi xem có chuyện gì xảy ra không, có vấn đề gì không, nhưng Vermel nói không có gì và ngồi xuống.
Những người khác sẽ không hiểu nhưng đối với tôi, người đã đọc được biểu cảm của cậu ta, tôi có thể nói chắc.
Có chuyện gì đó sắp xảy ra.
**
HỆ THỐNG : Báo cáo ca bùng phát cục bộ đầu tiên.
HỆ THỐNG : Mầm bệnh sau đây đã xâm nhập vào thủ đô của quốc gia ‘Đế quốc Philut’.
[Mã Phân Loại Dịch Bệnh : T-19K6O-2QTED67-03 (Bệnh Truyền Nhiễm Nhóm 1 Theo Chỉ Định Của Bộ Y Tế) ─ Tên thường gọi ‘Cái Chết Đen’]
HỆ THỐNG : Cung cấp Cẩm Nang Kiểm Soát Dịch Bệnh (hướng dẫn chiến lược) lên người dùng. Tất cả người chơi có thể sử dụng hướng dẫn này để ứng phó nhanh chóng với đại dịch sắp xảy ra.
HỆ THỐNG : Việc không thực hiện theo cẩm nang sẽ làm tăng xác suất hủy diệt thế giới.
1 Bình luận