Tập 01

Chapter 79: Rồng Nốc Uranium(1)

Chapter 79: Rồng Nốc Uranium(1)

Bên trong cỗ xe ngựa đang hướng về phía Tây.

Có ba cô gái đang ngồi bên trong. Có vẻ như kiệt sức sau một chuyến đi dài, hai người trong số họ đã chìm vào giấc nồng.

Để mặc họ, Lotte khẽ lắc đầu khi nhìn ra ngoài cửa sổ. Không phải cô muốn xua đi cơn buồn ngủ sau bữa ăn mà đúng hơn là cô đang gặp khó khăn trong việc chìm vào giấc nồng.

Lotte đưa mắt nhìn vào bên trong; cô thấy hai cô gái đang ngủ say sưa, tựa đầu vào vai nhau.

Người đang chảy cả nước miếng khi ngủ là một cô gái tên Freyr Shelkany. Shelkany là một họ khá hiếm. Ít nhất thì đó không phải là cái họ mà cô từng nghe thấy trong Đế quốc.

Freyr có vóc dáng nhỏ bé. Cô tự giới thiệu mình là một người lùn khi họ gặp nhau lần đầu, là một người rất giỏi uống rượu và cũng là một chuyên gia về chuyển hóa vật chất.

Lotte, một người thích học hỏi từ người khác, thường ngay lập tức nhờ Freyr giúp đỡ mỗi khi cô gặp rắc rối với môn Thổ Ma pháp. Một cốc bia là tất cả những gì Freyr cần cho học phí mỗi bài học.

Cô ấy nhỏ nhắn, kỹ năng chuyển hóa điêu luyện, và có thể uống cả những loại rượu mạnh nhất. Cô ấy hội tụ đầy đủ đặc điểm của một người lùn.

‘Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa cô ấy thực sự là người lùn.’

Tộc người lùn đã bị lũ quái vật quét sạch từ lâu, ít nhất là từ vài thế kỷ trước. Dù Freyr có đi rêu rao mình là người lùn thế nào đi nữa, cũng chẳng ai thực sự tin.

Đúng là một người kỳ lạ.

Sau khi kết thúc phần đánh giá về Freyr, Lotte liếc nhìn sang bên cạnh một chút.

Một luồng gió mát rượi thổi qua cửa sổ ngay lúc đó. Mái tóc đen như gỗ mun khẽ đung đưa theo gió, ngay hướng mà Lotte đang nhìn.

Cô gái trước mặt đang thở khò khè trong giấc ngủ, những ngón tay đan chặt vào nhau. Lotte đã nghe thấy nhịp thở đặc trưng này suốt hơn ba tháng qua; đó là âm thanh phát ra khi đối phương không được ngủ ngon giấc.

Aether.

Cô gái Mắt Vàng, người bạn cùng phòng của cô trong học kỳ đầu tiên.

Aether xếp hạng nhì trong kỳ thi tuyển sinh của Học viện Ma pháp Tilette. Cô ấy suýt trượt phần thực hành nhưng bù lại đã ghi được số điểm tuyệt đối chưa từng có trong phần thi viết.

Và như thể điều đó vẫn chưa đủ kinh ngạc, còn có một người xếp trên cô ấy. Vermel, sinh viên Elf quốc tế đến từ Kaurelia, đã vượt mặt cô nàng. Vì Vermel và Aether lần lượt chiếm vị trí thứ nhất và thứ hai, nên điểm số của Lotte chỉ đứng ở vị trí thứ ba.

“Cậu đứng thứ ba sao? Không thể nào. ─ Nhưng cậu đã làm việc chăm chỉ như vậy mà!”

Các học viên từ các gia tộc khác và những người hầu theo sau cô đều có chung một phản ứng. Khi nghĩ lại những lời nói mà cô đã nghe từ nửa học kỳ trước, nó để lại một dư vị đắng ngắt.

Với một nụ cười khổ, Lotte nhìn chằm chằm vào Aether đang ngủ ở chiếc ghế đối diện.

‘Tớ ghen tị với cậu.’

Một người Mắt Vàng thông minh bẩm sinh. Liệu khoảng cách giữa các chủng tộc này có phải là thứ không thể vượt qua?

Dĩ nhiên, cô ấy cũng rất tài năng. Cô ấy có lượng ma năng dồi dào và luôn duy trì vị trí đứng đầu trong lớp. Và tài năng lớn nhất mà cô ấy có chính là sinh ra trong một gia đình giàu có.

Nhưng không phải Lotte không hề nỗ lực. Dù mưa hay nắng, Lotte vẫn luôn rèn luyện. Cô vung trượng phép nhiều hơn hàng trăm lần so với các bạn cùng lứa và đọc hết các văn bản ma pháp trong thư viện của cha mình. Những dấu vân tay trên ngón trỏ và ngón giữa của cô mòn đi vì tất cả những cuộn giấy cô đã vẽ.

Cô đặc biệt luyện tập Hỏa ma pháp đến mức nó có thể trở thành chuyên môn của cô, để một ngày nào đó có thể sử dụng Hỏa ma pháp Tối thượng vượt qua cả gia tộc Công tước Hasfeldt.

Tuy nhiên, sau khi vào Học viện, cô nhận ra rằng trên đời này còn có rất nhiều người tài năng hơn mình.

‘Thành thật mà nói, tớ còn chẳng dám nghĩ đến chuyện ghen tị.’

Một khoảng cách choáng ngợp về kiến thức lý thuyết. Ma pháp bẩm sinh của Aether đã vô hiệu hóa kỹ thuật của cô chỉ trong một đòn trong kỳ thi thực hành. Vì vậy, cô cảm thấy sự tôn trọng hơn là đố kỵ.

Dĩ nhiên, ban đầu Lotte đã học được rằng đố kỵ là một cảm xúc xấu xí từ cha mình. Bá tước Saliere, người rút lui khỏi cuộc xung đột phe phái và duy trì sự trung lập, luôn khuyên cô và anh trai mình phải kiểm soát cảm xúc.

‘Con tuyệt đối không bao giờ được đố kỵ với người khác, bất kể chuyện gì.’

Nhờ ghi nhớ lời khuyên đó, Lotte đã học được rất nhiều thứ. Giờ đây cô có thể sử dụng hơn 800 loại Hỏa Ma pháp thông qua những lý thuyết ma pháp mà cô học được từ việc hỏi Aether.

Không chỉ là 800 mà là chừng đó trong vòng 3 tháng. Nghĩ về việc trước đây cô phải mất bao lâu để học dù chỉ một cái, đó là một sự tiến bộ vượt bậc.

‘Cha đã đúng.’

Lotte đã không chọn sai. Nhìn Aether, cô bắt đầu hồi tưởng về quá khứ. Cách họ cùng nhau phát triển Flare. Cách Aether đã làm hết sức mình để chăm sóc cô khi cô suýt chết vì Cái Chết Đen.

‘Tớ hy vọng mối quan hệ của chúng ta sẽ tiếp tục như thế này trong tương lai.’

Cô ước họ có thể ở bên nhau như thế này cho đến khi tốt nghiệp.

"À."

Cô có thể nhìn thấy những dãy núi răng cưa ở đằng xa. Đó là dãy núi Pitchblende kéo dài từ rặng Elankaya ở phía Bắc và băng qua biên giới phía Tây. Sự xuất hiện của ngọn núi đó cho thấy họ đã tiến vào lãnh địa Saliere.

Đã đến lúc cô phải đánh thức những người bạn của mình. Lotte lắc nhẹ vai Aether đang ngủ.

"Ư hự."

Cô không phản ứng gì nhiều ngoài một tiếng rên ngắn ngủi. Cảm thấy tinh nghịch lạ thường, Lotte lần này vỗ nhẹ vào má Aether.

Vẫn không tỉnh sao, hửm?

"Đưưa tôi... vềè nhàà..."

"...!!"

Làm mình hết hồn...!

Tim cô suýt nhảy ra khỏi lồng ngực; cô không ngờ cô ấy lại đột ngột nói mớ như vậy.

Dù sao thì. "Đưa tớ về nhà"? Điều này có nghĩa là gì? Aether dường như đang tìm kiếm ngôi nhà của mình trong mơ. Nếu vậy, điều đó thật vô lý.

Kỳ nghỉ hè là lúc mọi người có thể rời thủ đô và làm theo ý mình. Aether có thể về nhà nếu cô ấy muốn. Hay cô ấy không thể vì lý do nào đó?

Cô không biết nhà của Aether ở đâu. Họ từng suy đoán nó có thể ở vùng Elankaya nhưng đó chỉ là lý thuyết. Nếu có lý do khiến cô ấy không thể về nhà và cô ấy đã đi cùng đến vùng phía Tây để tránh cái giá cắt cổ ở thủ đô...

‘Mình sẽ đối xử tốt với cậu ấy.’

Aether là vị cứu tinh đã cứu cô khỏi dịch bệnh. Ý định của cô là giới thiệu Aether với cha mình và đưa cô ấy vào trong lâu đài nếu có thể.

Lotte lại lắc hai người kia tỉnh dậy một lần nữa.

"Ưm."

Freyr tỉnh dậy trước, phát ra một âm thanh kỳ quái. Con bé dùng tay áo lau nước miếng ở khóe miệng rồi chớp mắt vài cái. Aether dường như vẫn ngủ rất say, khó tỉnh hơn. Freyr, người dần trở nên tỉnh táo hơn khi nhìn xung quanh, hỏi cô:

"Tới nơi chưa?"

"Sắp rồi."

Freyr nhìn ra ngoài, và đôi mắt con bé mở to.

**

Tách, tách, tách.

Ai đang làm phiền giấc ngủ của tôi vậy.

Tách, tách, tách.

Đầu tiên là má, giờ là bên sườn. Có ai đó đang chọc vào người tôi. Xét theo cách sắp xếp chỗ ngồi, chỉ có một người làm chuyện này.

"Này! Nhìn đằng kia kìa!"

Đúng như dự đoán. Tôi mở mắt theo phản năng trước tiếng hét của con bé ranh và nhìn thấy những ngọn núi cao, tối màu ngoài cửa sổ.

"Đó là núi Pitchblende! Đây là lần đầu tiên cậu thấy nó đúng không?"

Tôi thốt lên một tiếng kinh ngạc khi nghe thấy điều đó bởi nó to hơn vẻ bề ngoài.

‘Tốt, mình sẽ không thiếu vật liệu rồi.’

"Cậu ngủ ngon chứ?"

Tôi gật đầu trước câu hỏi của Lotte.

"Chúng ta sẽ đến dinh thự sớm thôi."

Tôi vươn vai để làm giãn cơ thể cứng đờ của mình. Nó phát ra tiếng rắc như thể không khí giữa các sụn bị vỡ ra. Tôi ngủ chưa đầy hai tiếng một tuần vì bận họp với Vermel và điều đó chắc chắn đã để lại hậu quả cho cơ thể tôi. Tôi chẳng nhớ nổi bất kỳ cuộc trò chuyện nào đã có với Lotte và Freyr trên đường đến đây.

[Cô đã ngủ say từ nãy giờ đấy à? Tiếng thở khò khè của cô khá là "đặc biệt" đấy.]

Một giọng nói mà tôi đã lâu không nghe thấy. Cái tông giọng vang lên trực tiếp trong đầu tôi và khiến tôi đau nửa đầu. Đó là giọng của cuốn sách bìa cứng mà tôi nghi ngờ là món quà của Nữ thần.

[Vậy, mấy ngày qua không có tôi cô đã làm cái gì rồi?]

Cuốn sách bìa cứng nói chuyện với tôi một cách hằn học. Có vẻ nó khá tự ái vì bị nhốt trong ngăn kéo kể từ bữa tiệc cuối học kỳ. Chà, một cuốn sách mà cũng biết dỗi vì tôi không đọc nó một thời gian cơ đấy.

[Cô thực sự chẳng buồn học ma pháp cần thiết để trở về Trái Đất. Lúc có dịch bệnh thì còn hiểu được, nhưng sau đó cậu đã làm cái gì?]

Tôi đã làm gì ư? Đó là.... Không, đừng nhắc đến chuyện đó.

[Có lẽ tôi cũng chẳng cần phải hỏi. Chủ nhân lại đi nhậu nhẹt bất cứ khi nào có thể, phải không? Tôi đoán đó là cách tất cả học viên học viện ở thế giới của cô trải qua năm nhất của họ?]

Thì đó là vẻ đẹp của năm nhất mà. Vì từ năm thứ ba, thường được gọi là năm "tử thần",  mọi thứ sẽ trở nên vô vọng. Những ai muốn có việc làm phải bắt đầu chuẩn bị nộp đơn xin việc từ lúc đó, và nếu muốn học cao hơn, bạn cần phải chăm sóc xếp hạng học thuật của mình. Đó là cách mọi người tìm thấy vị trí của mình.

Còn tôi, chà. Tìm thấy vị trí của tôi ở đây có nghĩa là gì? Trở về thế giới của tôi sao?

[Phải. Trở về thế giới ban đầu của cậu.]

Cuốn sách bìa cứng trả lời với tông giọng dịu dàng hơn một chút. À, đúng rồi. Tên này sẽ nổi giận nếu tôi không nghiên cứu ma pháp nhưng ngược lại, nó sẽ nói chuyện nhẹ nhàng hơn nếu tôi thực sự tập trung vào nhiệm vụ.

Cậu là cái gì thế, giáo viên dạy kèm tại gia à?

Dù sao thì, tôi cũng cần kiểm tra tiến độ. Tôi mở cuốn sách ra sau một thời gian dài và xem số lượng ma pháp mình đã thông thạo cho đến nay.

[◆ Tiến độ]

Hỏa ma pháp: 1011/1049 (Hỏa ma pháp coi như gần xong.)

Thủy ma pháp: 421/992 Thổ ma pháp: 578/1007 Phong ma pháp: 160/824 Chưa phân loại: 21/149

Phần còn lại thì vẫn y như vậy. Tôi chưa đi được quá xa. Điều duy nhất đáng để tự hào có lẽ là tôi đã gần hoàn thành Hỏa ma pháp.

Bên cạnh đó, tôi nhận thấy số lượng Ma pháp Đất cần học đã tăng từ 1005 lên 1007. Tôi đang bị tụt hậu ở Phong giới vì đang học chậm phần đó, nhưng việc con số tăng lên mang một ý nghĩa quan trọng. Ai đó đã tạo ra ma pháp mới, bất kể nó dễ hay khó học.

Đây tự thân nó đã là một vấn đề. Tôi học ma pháp càng nhanh thì thời gian trở về Trái Đất càng ngắn. Ngược lại, việc trì hoãn sẽ tạo cơ hội cho ai đó trên lục địa phát minh ra ma pháp mới. Một ma pháp đã được tạo ra và ghi lại thì không thể xóa bỏ. Tôi sẽ phải làm bất cứ giá nào để khám phá ra nó và chế tạo cuộn giấy cho nó thì mới được tính là đã học xong.

[Cậu đã hiểu chưa? Tôi không bảo cậu phải nhanh lên vì lý do nào khác đâu.]

Ừ. Chuyện này nằm trong dự tính của tôi. Tôi đã có sẵn kế hoạch B và C trong trường hợp số lượng ma pháp cần học tăng vọt.

Đã lâu rồi tôi mới lật mở cuốn sách. Chế độ Tàng hình đang tắt nên Lotte vốn luôn chăm học lập tức chú ý vào nó.

"Cậu định học cả khi ở đây sao?"

"Chỉ một chút cho đến khi chúng ta xuống xe thôi."

Lotte xin đổi chỗ với Freyr, và con bé ranh đồng ý mà không phàn nàn vì nó chẳng hứng thú gì với cuốn sách.

"Hừm." Chắc cô ấy thấy cũng không sao.

Tôi triệu hồi cây bút – một phụ kiện của cuốn sách bìa cứng – và rút ma năng cần thiết cho hành động này từ cuốn sách. Tôi thản nhiên làm động tác như rút nó từ túi hông để Lotte không nhận ra. Cây bút hiện ra trông giống như loại dùng cho máy tính bảng. Thiết kế này có vẻ không thuộc về thế giới này. Lúc nào nó cũng thế này à?

Dù sao thì, cây bút này là cách duy nhất để sử dụng chức năng Viết (-w) trong cuốn sách. Giống như lúc này.

[Chuyển sang Chế độ Quản trị viên.] [Xây dựng khung lý thuyết phát triển ma pháp mới tại đây.]

Tôi bắt đầu viết trong khi nhìn chằm chằm vào núi Pitchblende. Lotte, người đã quan sát tôi một lúc, lên tiếng hỏi:

"Ừm, cái bom nhiệt hạch Teller-Ulam' là gì vậy...?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!