Tập 01

Chapter 64: Cái Chết Đen(11)

Chapter 64: Cái Chết Đen(11)

 

Người đàn ông với chiếc mặt nạ mỏ chim bằng kim loại.

Hắn vừa tiến lại gần vừa cất tiếng nói:

"Thế giới này có quá nhiều khối u ác tính."

Những gì ánh đèn pin rọi vào không phải là một con người. Đó là một gã cao gần ba mét, quá cao và khẳng khiu để được gọi là người. Nhưng vì bị che kín từ đầu đến chân trong lớp vải đen, rất khó để xác định được vóc dáng thực sự của hắn.

Tầm vóc áp đảo đó khiến tôi rùng mình, nhưng đó không phải là vấn đề chính.

"Con người, tộc Elf, số ít bán nhân không phục tùng chúng ta, và cả lũ Tinh linhNguyên tốđáng khinh kia nữa…. Nhiệm vụ của ta, cũng như mệnh lệnh của Bệ hạ, là phải kiềm chế và khử trùng tất cả bọn chúng."

Cái quái gì gã này đang nói thế không biết.

Những điều hắn thốt ra bất thình lình còn khó hiểu hơn cả thơ cổ. Hắn rõ ràng đang nói cùng một ngôn ngữ vậy mà tôi chẳng thể thẩm thấu nổi ý nghĩa của chúng.

Cảm nhận được mối nguy hiểm theo bản năng, tôi chĩa trượng phép về phía hắn.

Chỉ còn vài mét nữa là vào tầm đánh. Nếu thực sự cần thiết, tôi sẽ đâm thẳng đầu thước kẹp vào giữa hai mắt kính của hắn.

Thế nhưng, ý định đó chỉ dừng lại ở trong đầu vì Vermel lại một lần nữa kéo áo tôi.

"Đừng khiêu khích hắn."

Đó là lúc tôi nhận ra kẻ trước mặt là một con quái vật trên cả cấp Thảmhọa.

Những con quái vật tôi gặp từ trước đến nay đều thuộc dạng thú. Chưa có con nào có hình người. Ngay cả cấpThảmhọa duy nhất tôi từng thấy là Homarus trông cũng giống một con bọ cạp.

Tôi từng gặp một con quái vật biết nói tiếng người tại lễ khai giảng nhưng chưa được tận mắt nhìn thấy nó. Đây là lần đầu tiên tôi thực sự đối đầu với một con quái vật dạng người.

"Thật là một bi kịch khi có một đồng bào lại không thể nhận ra công cuộc vĩ đại nhằm thanh tẩy và tái thiết lục địa này."

Gã đó tiếp tục phun ra những lời lẽ bí hiểm.

Hắn dang rộng hai tay. Tay áo của bộ áo choàng sờn cũ rủ xuống tạo thành một đường dây xích (catenary). Cổ tay hắn nhỏ giọt nhựa sáp chưa kịp cứng lại và những con rết đen phát ra tiếng sào sạt khi bò lổm ngổm trên cánh tay hắn.

"Tuy nhiên, ta sẽ không đối xử khắc nghiệt với một kẻ đồngtộc. Conảđược gọi là Nữ thần tuyên bố rằng mọi chúng sinh đều bình đẳng nhưng chủng tộc của chúng ta còn 'bình đẳng' hơn tất thảy những kẻ khác."

Tôi mặc kệ gã điên đó với những lời nhảm nhí và ra hiệu cho Vermel ghé tai lại.

"Hắn là cái thứ gì thế?"

"ĐạiThảmhọa Entero Colitica, kẻ chịu trách nhiệm cho tất cả chuyện này."

"Ngươi biết ta sao?"

Người đàn ông vươn dài cổ ra.

"Ta chưa bao giờ xuất hiện trước nhân loại vậy mà thông tin bằng cách nào đó đã bị rò rỉ và giờ đây lại có kẻ biết về ta?"

"Tôi không có nghĩa vụ phải trả lời ông."

Phải rồi, vìtên nàylà kẻ xuyên không mà.

"Ồ, sao cũng được. Chúng ta đã câu đủ thời gian rồi. Trong lúc các ngươi mải mê đối phó với dịch bệnh, quân đội của Bệ hạ đã giành được một chuỗi chiến thắng ở phương Bắc. Ta đã đạt được mục đích và không thấy lý do gì để nán lại đây thêm nữa."

Gã mặt nạ mỏ chim rút ra một cây trượng dài từ không gian lưu trữ. Theo ước tính, nó dài khoảng 3mét.

"Nhưng đây là dưới lòng đất, đầy nước thải, xác chết và không có thiết bị giám sát nào. Liệu đồng loại của các ngươi có thèm chớp mắt nếu có thêm vài đứa chết đuối ở đây không nhỉ?"

Hắn định tấn công sao?

Phía sau là cửa ngăn, phía trước là kẻ thù. Đây là một đoạn đường thẳng nên không có lối thoát.

Nếu chiến đấu, đó sẽ là một trận đối đầu trực diện.

Và đối thủ là một "Thảm họa", một con quái vật mà ngay cả một đội quân ma pháp sư chiến thuật xuất sắc của quốc gia cũng khó lòng khuất phục. Nếu không có phép Flare, có lẽ chúng tôi nên đào mộ sẵn ở đây ngay bây giờ.

Về mặt thống kê, xác suất chiến thắng của chúng tôi thấp đến mức không thể đo đếm được. Vì vậy, để có ít nhất một tia hy vọng, chúng tôi phải ra tay trước. Tôi nạp sẵn phép Flare để có thể khai hỏa bất cứ lúc nào.

Nhưng tôi bỗng khựng lại trước những gì hắn nói tiếp theo.

"Phải, ban đầu ta định sẽ cắt cổ bất cứ kẻ nào nhìn thấy ta ở đây. Nhưng chuyện này ngay cả với ta cũng hơi rắc rối."

"……?"

"Tên Elf xảo quyệt, có vẻ như ngươi biết nhiều hơn ta tưởng đấy. Nếu ngươi không dẫn theo cô gái kia, thì ban đầu số phận của ngươi đã là phải bỏ mạng tại đây rồi."

Cái gì cơ?

Vermel nãy giờ vẫn đứng đơ ra. Tấm lưng thẳng của hắn có vẻ là vì quá sợ hãi hơn là vì dũng cảm.

Lạ thật. Tên đó chắc cũng biết chúng tôi đang ở thế yếu về sức mạnh. Tại sao hắn không tấn công?

Đầu óc tôi tràn ngập câu hỏi đó, nhưng đây không phải lúc để gặng hỏi gã xuyên không.

Có gì đó, có gì đó rất lạ trong bầu không khí.

Đó là kiểu không khí mà nếu tôi hỏi bây giờ, tôi sẽ bị coi là một thằng vô duyên không biết nhìn nhận tình hình. Tôi giữ im lặng và quan sát.

Người đàn ông vung cây trượng hình lưỡi hái lên, nhưng đó không phải là một động tác tấn công. Khi cú vung kết thúc, những tiếng đập cửa phía sau chúng tôi,vốn đã vang lên nãy giờ,bỗng dừng lại.

"Một tên Elf và một conMắt Vàng. Thật là một cảnh tượng thú vị trong chuyến đi dạo nhỏ này. Ta không thể cứ thế rời đi mà không làm gì để giữ gìn danh tiếng nên có lẽ ta sẽ để lại một món quà chia tay."

Ực.Tôi có thể nghe thấy tiếng nuốt nước bọt từ người bên cạnh.

"Nhưng đừng quên rằng chuyện này vẫn chưa kết thúc đâu. Luôn có khả năng những kẻ quanh ngươi sẽ được tiễn đưa về Đại Thiên giới. Phải, ta không thể cứ thế rời đi mà không làm gì để giữ gìn danh tiếng, nên có lẽ ta sẽ để lại một món quà chia tay."

Đó là những lời cuối cùng của hắn. Với một tiếng cười kỳ quái, người đàn ông biến mất vào bóng tối và đôi mắt lóe sáng của hắn cũng theo đó mà lặn mất.

Dù có đèn pin, chúng tôi cũng không còn thấy bóng dáng chiếc mặt nạ mỏ chim đâu nữa. Chỉ đến lúc đó, Vermel mới thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.

"Thành công rồi…."

Đó là tông giọng của một kẻ vừa suýt nữa thì mất trắng tiền vào sòng bạc. Vermel chống tay vào tường và nôn khan vài lần.

Tôi cũng căng thẳng, nhưng không đến mức cứng đờ như hắn. Đúng hơn là, con quái vật cống rãnh đuổi theo chúng tôi lúc nãy còn đáng sợ hơn.

Nghĩ lại thì, hắn phản ứng như thế cũng phải vì hắn biết trước chuyện gì sẽ xảy ra. Giờ thì chắc chắn rồi, gã chúng tôi vừa gặp nguy hiểm vượt xa trí tưởng tượng.

Đến khi tôi và Vermel bò được ra ngoài, mặt trời đã lặn. Và theo thói quen, tôi lại phải cầm lấy cây chổi.

Kiệt sức thực sự. Chết tiệt thật chứ.

**

HỆ THỐNG: Tiến độ hiện tại của Thử thách là 90%.HỆ THỐNG: Chưa có ai trong Học viện tử vong.

**

Tình hình đang dần cải thiện. Đúng như những gì gã xuyên không đã nói.

Sau cuộc chạm trán với kẻ đeo mặt nạ mỏ chim, mọi chỉ số đều có xu hướng giảm xuống. Lượng rác thải kim loại trong các thùng rác ít dần đi mỗi ngày, và các nhà tang lễ cũng dần trống chỗ.

Số ca mắc mới hàng ngày sớm giảm xuống còn hai chữ số. Đây là lần đầu tiên sau gần một tháng.

"Thật kinh ngạc. Tôi cứ tưởng phải mất ít nhất sáu tháng chứ."

Trong một đại dịch điển hình, nó còn mất nhiều thời gian hơn thế. Nghĩ lại hồi đó mà tôi thấy phát nản.

[Tổn thất quân sự nghiêm trọng tại mặt trận phía Bắc] [Quân đội Đế quốc rút lui về tuyến phòng thủ đầu tiên]

Bên ngoài mang về những tin tức xấu, nhưng chưa đủ để nói rằng tình hình đang tệ đi. Việc các nhà in bắt đầu xuất bản báo trở lại đã chứng minh rằng trạng thái của quốc gia đang dần ổn định.

"Thầy Alex sao rồi? Tôi chỉ nghe nói thầy phải uống kháng sinh hàng ngày thôi…."

"À, thầy ấy vừa xuất viện cách đây không lâu rồi."

"… Có thể sao?"

Không dễ để chữa khỏi Cái Chết Đen ở thế giới này một khi đã nhiễm bệnh. Ngay cả khi hồi phục, một hoặc hai chi cũng sẽ tự rụng ra vì biến thành bụi kim loại. Việc mất đi một bộ phận cơ thể sẽ để lại những di chứng nặng nề.

"Thầy ấy mất một chân, nhưng có vẻ thầy đã tự chữa lành cho mình khi hệ miễn dịch kích hoạt sau đó."

Thật sự, thầy ấy là cái thứ gì vậy?

"Dù sao thì, mọi chuyện tiến triển tốt là được rồi. Cậu chắc sẽ được trở lại trường vào đầu tháng Sáu thôi."

Shadiel vỗ vai tôi như muốn nói 'cậu làm tốt lắm'. Với việc này, tôi đã hoàn thành xong mọi công việc kiểm dịch mà mình có thể làm.

Đó không phải là tin tốt duy nhất. Đó là khi tôi mang sả đến phòng y tế theo yêu cầu của Vermel.

"Tôi sẽ sớm chế tạo được thuốc chữa thôi."

Cô giáo y tế bất ngờ nói như vậy.

Cô ấy là một Elf với mái tóc hai màu tên là Sephia Glyston. Phòng y tế nơi cô ấy ở nồng nặc mùi thuốc và hương cam quýt, có lẽ đó là loại nước hoa cô ấy dùng.

Giờ thì tôi chẳng còn việc gì để làm nữa. Tôi có thể quay lại nghiên cứu ma pháp như thường lệ và sau đó trở về thế giới của mình. Và dĩ nhiên, không quên giữ lời hứa với cô Heerlein trong quá trình đó.

Dù muốn hay không, tôi phải thừa nhận rằng mình đã nảy sinh tình cảm với thế giới này. Có vài tên khốn, chắc chắn rồi, nhưng Trái Đất cũng đầy rẫy hạng người đó thôi. Vì những người như cô Heerlein và Lotte, tôi cảm thấy mình có trách nhiệm phải trao cho họ ít nhất một món vũ khí để chống lại Ma Vương.

[Chuyển sang Chế độ Quản trị viên.] [□ Tạo nghiên cứu mới: Phát triển thiết bị giam giữ Plasma trong Tokamak] [□ Tạo nghiên cứu mới: Phát triển Lò phản ứng nước nặng (HWR)]

[Oa. Chẳng phải thế này là quá nhiều sao?]

Dù vậy, nó vẫn không tệ bằng việc đối phó với một đám dịch bệnh. Dù sao thì tôi cũng đã định làm gì đó như thế này trước và sau kỳ nghỉ hè. Từ thời điểm này, làm một mình sẽ rất khó khăn nên tôi sẽ phải liên hệ với các phòng thí nghiệm khác nữa.

[Nếu cậu định chế tạo bom hydrogení, thì chỉ cần nghiên cứu đầu tiên thôi vì HWR liên quan đến phản ứng phân hạch hạt nhân. Cậu sẽ không cần đến thứ gì như Uranium nếu muốn dùng laser làm giai đoạn kích nổ sơ cấp đâu.]

Tôi biết chứ. Đó chính là ý tưởng ban đầu.

Nhưng lý do tôi đưa việc phát triển HWR vào tâm trí lại nằm ở chỗ khá....

"Cậu đang làm gì đấy?"

Chát.Đó là Lotte, người vừa xuất hiện và cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

Tôi đang ở trong ký túc xá, loay hoay viết lách gì đó trên cuốn sách bìa cứng đang mở. Bình thường, nó luôn ở 'Chế độ tàng hình' để không ai nhìn thấy, nhưng tôi đã tắt đi vì hiện tại thấy không cần thiết.

"Một cuốn sách bìa cứng. Cậu mới mua à?"

"Hả? À, ừ."

Tôi bị ép phải mua đấy chứ.

Lotte là người đầu tiên tôi cho xem cuốn sách bìa cứng mà Nữ thần ban tặng. Cô ấy khẽ ngân nga, nhìn qua những gì tôi viết, rồi loạng choạng đi về phía giường và ngồi xuống mép giường. Trông cô ấy có vẻ gì đó không ổn.

"Sao thế? Cậu thấy không khỏe à?"

"Không, mình chỉ hơi mệt thôi. Dạo này chúng ta chẳng ngủ được mấy vì việc kiểm dịch mà."

Lotte mỉm cười, nói rằng mình ổn và bảo tôi đừng lo lắng. Nụ cười ấy tràn đầy sự ấm áp, khác hẳn với hình ảnh một quý tộc truyền thống thường thấy trên truyền thông.

Tôi sẽ chẳng bao giờ có thể làm được vẻ mặt đó.

Sau khi chắc chắn rằng Lotte đã nằm xuống, tôi quay lại. Tôi sẽ phải vắt óc suy nghĩ xem loại ma pháp tiếp theo cần nghiên cứu là gì.

Đúng lúc tôi cầm bút định lật sang trang tiếp theo.

"K–Khụ, khụ khụ."

Tôi nghe thấy tiếng ho từ phía sau lưng mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!