"Em gái á?
À, tôi không biết.
Tôi cũng sốc lắm, cái tên đó tự dưng bật ra khỏi miệng ngay khi tôi thấy cô ta. Ừ, tôi chỉ biết có thế thôi.
Thề là tôi chưa thấy cô ta bao giờ luôn. Tin tôi đi mà.
Hử.... thật á? Cậu tin tôi hả?
Cảm ơn nhé. Chuyện này thực sự khó giải thích vô cùng. Như tôi nói lúc nãy đấy, tôi đưa cho cô ta cái Tokamak nhưng đổi lại tôi có được một cuộn giấy xịn xò cực.
Ừ, tôi không hối hận đâu. Tính ra tôi hời hơn trong vụ này nên đừng thấy tệ cho tôi nhé.
À, tôi hiểu rồi. Thật lòng mà nói, tôi chẳng biết kể sao về đời mình nữa. Khó khăn lắm, nhưng mà... Được rồi, bắt đầu thế này đi. Tôi sinh ra ở một ngôi làng nhỏ bé, yếu ớt ở vùng biên viễn. Hừm, cũng không hẳn là yếu ớt, nhưng... đó là một đất nước bị bao quanh bởi những quốc gia mạnh hơn, cứ thế bị họ chèn ép.
Hử? Cậu có nghe tên cũng không biết đâu; nó không nằm trên lục địa này. Chắc còn chẳng có trong sử sách nữa là. Dù sao thì bối cảnh là thế. Thực ra cũng chẳng có gì nhiều để kể về quê hương tôi, thậm chí không có mẩu chuyện nào mà cậu có thể đồng cảm được. Điều duy nhất quan trọng chắc là tuổi thơ tôi như thế nào thôi. Đây là chính xác những gì tôi nhớ về gia đình mình: cha, mẹ và một chị gái.
Tôi còn chẳng biết mình đã làm gì khi lớn lên. Tôi thậm chí không nhớ mặt cha mẹ mình. Sau khi họ mất, tôi cũng không đi thăm mộ, cứ lấy cớ là bận rộn công việc... không, nói đúng hơn là tôi không thể. Đó không phải là một ký ức đẹp đẽ gì. Người duy nhất tôi nghĩ là còn sống bây giờ là chị gái tôi. Chị tôi á? Chị ấy là người Mắt Vàng kiểu gì á? Cái đó, nói sao nhỉ. Chị tôi không phải người Mắt Vàng. Thực ra, tôi là... thôi bỏ đi. Nếu cậu không hiểu thì cứ coi chị ấy là chị kế của tôi đi.
À, thêm ly nữa hả? Cảm ơn nhééé. Quý hóa quá. Này, cậu cũng làm một ly đi. … Ôi mẹ ơi. Thứ này tuyệt thật đấy. Ừ, mạnh nhưng mà ngon. Đợi đã. Tôi đang nói đến đâu rồi nhỉ?
À, ừ. Cái đó. Dù sao thì, tôi đã sống trên cái hòn đảo-không-hẳn-là-đảo đó rồi đến vùng Elankaya. Tôi nghe nói có nhiều đồng loại ở đó nên đã liều mạng băng qua đại dương một mình. Tại vìii, trên đảo hết đồ ăn rồi. Gia đình tôi á? Tôi không biết. Chắc đó là lúc mọi người lạc mất nhau. Dù thế nào, tôi đã du hành một mình. Tôi băng qua núi non và đi khắppp vùng phía Nam.
Nhưng tôi chẳng tìm thấy một người Mắt Vàng nào cả. Tôi lục tung cả vùng Nam Elankaya nhưng chẳng ai có đôi mắt vàng rực xuất hiện. Tôi không còn cách nào khác là phải đi về phía Bắc. Ý cậu là tại sao tôi lại đi về phía Bắc mà không phải vào Đế quốc á? Tại vì hồi đó, đất nước này... ồ, không phải. Tôi nhầm. Lỗi tôi. Ư, đầu tôi. Đâyyy là lý do tôi không nên uống quá nhiều này. Hì hì, nhưng mà ngon thật. Nhắm với đồ ăn thì hết sẩy.
Ý cậu là chuyện gì đã xảy ra á? Thì tôi vẫn còn sống đây thôi, ít nhất là chưa chết bờ chết bụi ở đâu đó. Dù sao thì, tiếp tục nào. Khi tôi đang leo lên sườn núi, tôi gặp một người—người đó mặc áo choàng tối màu. Tôi không thấy được màu mắt họ vì họ che mặt bằng mặt nạ. Nên tôi không biết họ có phải người Mắt Vàng hay không.
Có gì đó rất khác thường ở họ ngay từ lần đầu gặp mặt. Họ đột nhiên mời tôi đồ ăn và rủ tôi về nhà... Ái. S-sao cậu lại đánh tôi? Không, họ trông không tệ đến thế đâu. Thật mà, chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Họ cho tôi ăn và cho tôi chỗ ngủ. Tuy hơi đột ngột nhưng tôi chấp nhận luôn. Lúc đó tôi sắp chết đói đến nơi rồi... Sao, cái gì. Sao cậu nhìn tôi kiểu đó.
Tôi cũng bất ngờ học được cách nghiên cứu nữa. Đại loại là phải học trước thì sau này mới làm được chuyện gì đó to tát. Nên tôi đã học hành chăm chỉ lắm, vì cảm giác nếu không thì đời mình sẽ lãng phí vô ích. Tôi học tất cả những gì có thể. Ma học, toán học, một chút lịch sử và cả khoa học quân sự nữa. Thậm chí tôi còn chẳng dám dùng sách làm củi nhóm lửa cho đến khi học thuộc lòng nó.
Và khi tôi đang học như điên, tôi nghe thấy điều này trước đống lửa vào một ngày mùa đông đầy tuyết.
-Ngươi có tài năng khá phi thường; thật uổng phí nếu để nó lãng phí ở đây. Ta có thể chuẩn bị một nơi cho ngươi, vậy ngươi có muốn đến làm việc cùng ta không? Đó sẽ là nền tảng cho chúng ta khi đạt được điều gì đó vĩ đại trong tương lai.
Khi tôi hỏi điều vĩ đại đó là gì, thì người cố vấn của tôi nói thế này.
- Để đứng trên đỉnh cao ma pháp của thế giới này, một điều chắc chắn không hề tầm thường. Phải, đó là con đường đen tối và gian nan của ma quỷ.
Những lời đó quá trừu tượng để tôi hiểu lúc bấy giờ. Thực ra bây giờ vẫn vậy. Liệu có ngày nào tôi biết hết những gì cố vấn của tôi định làm không nhỉ? Ý tôi là, họ là người cho tôi ăn, chỗ ngủ, thậm chí giáo dục tôi, nên tôi nghĩ mình có thể giúp họ một chút.
Tôi cuối cùng cũng chia tay họ. Tôi giúp họ những gì có thể để trả ơn rồi rời đi khi đến lúc. Lần cuối tôi gặp lại họ là khi nào nhỉ? Ư, tôi không nhớ. Sau đó, tôi men theo dãy núi quay lại phía Nam. Tôi cứ tưởng mình đã thông minh hơn rồi. Nhầm to. Tôi bị một tên buôn nô lệ của Đế quốc bắt được khi đang ở vùng Nam Elankaya và bị bán đến thủ đô. Chắc tại tôi đen thôi?
À, tôi chưa kể với cậu. Tôi là nô lệ riêng của Giáo sư Hasfeldt cho đến tận trước khi chúng ta gặp nhau đấy. Hả? Ừ, đúng vậy. Lúc đó tôi không biết người đó là buôn nô lệ. Tôi tưởng họ sẽ giúp tôi một chút như người cố vấn cũ, nhưng chuyện đó không xảy ra lần thứ hai. Ý cậu là chuyện đó hiển nhiên á? Ít nhất thì tất cả những người tôi gặp cho đến nay đều tốt mà. Như cậu chẳng hạn.
À, tôi không biết về tên buôn nô lệ đó nhưng Giáo sư Hasfeldt thì không. Người đó chẳng bao giờ khen tôi lấy một câu dù tôi làm tốt đến đâu. Nếu tôi làm tốt, bà ta sẽ bảo tôi phải làm tốt hơn nữa. Bà ta cứ như một loại ác linh bị ám ảnh bởi thành tích vậy. Chính xác. Cậu hiểu mà đúng không? Đó cũng là lý do Hoàng tử và giáo sư cãi nhau đấy. Bà ta định bán tôi cho hoàng gia, làm nô lệ giường chiếu cơ đấy. Vì thế nên tôi mới trốn đến Học viện. Chuyện đó không khó vì tôi đã học lỏm được bao nhiêu thứ từ bà ta rồi. Cậu không cần nhìn tôi bằng ánh mắt đó đâu; chuyện qua cả rồi.
Haaa. Chẳng có gì vui hơn là nói xấu giáo viên khi đang nhậu với bạn thân. Tôi không nên uống thêm nữa. Kệ đi chứ nị. Thêm ly nữa. Hì. Flaaare á? Ừ, chính xáccc. Hasfeldt bắt tôi nghiên cứu nó. Nực cười là bà ta làm vậy trong khi đang bí mật chuẩn bị bán tôi đi. Nên tôi kiểu 'biến đi bà giàaaaa', như vầy nè. Ôi phê quá xá.
Nhưng đúng mà, phải không? Đó là sự phản bội lòng tin. Bà ta bảo tôi hoàn thành đúng hạn rồi định vứt tôi đi như cái giẻ rách khi xong việc để bà ta ôm tiền. Tôi ghét mấy loại người đó. Tôi sẽ không mắc bẫy lần nữa đâu. Tôi sẽ thổi bay tấtttt cả mọi thứ. Ư hự, tôi thấy không khỏeee.
Hả? Cái gì. Cái gì cơ? Giống phép [Flare] á? Cái gì? Không đời nào, đừng có điêu. ....... Ồ, tôi hiểu rồi.
Vậy để tôi tóm tắt lại nhé: Bá tước đang nghiên cứu cách tinh luyện đá Pitchblende và đã đến giai đoạn biết rằng nó là một nguồn năng lượng cực mạnh. Nên cậu mới cuống lên khi tôi lên núi giữa đêm. Vì sợ tôi sẽ giống mụ giáo sư đó chứ gì. Không sao đâu, tôi cũng đâu có biết. Như tôi đã nói, tôi đến đây chỉ để thăm bạn thôi mà. Ừ. Tôi nghĩ cô ta đang nói dối đấy. Gặp lại chắc tôi phải tét mông cô ta một trận mới được.
Wait a minute. \Nhưng nếu gia đình cậu đang làm bí mật, thì cậu không nên kể cho tôi... trời ạ, cậu xin phép rồi á? Hóa ra đó là lý do cậu đi gặp Bá tước trước khi tắm. Tôi không hiểu sao ông ấy lại thấy ổn với tôi nữa. Ừ, thật sự không hiểu. Chẳng có gì tốt khi kể cho ai đó về ma pháp mà mình đang âm thầm nghiên cứu cả. Nhất là khi đó là thứ ông ấy đã nghiên cứu hơn mười năm... Lotte, cậu ngây thơ quá mức rồi. Lỡ tôi chỉ đang bịa chuyện thì sao... .......
Eh, sao cũng được.
Đã đến nước này thì thôi.
Chẳng còn lý do gì để giấu giếm nữa, tôi đoán vậy.
Được rồi. Vì cậu đã mở lòng với tôi, tôi sẽ kể cho cậu một thứ để đáp lại.
Không, đến tầm này thì cũng chẳng có gì to tát đâu nên đừng từ chối.
Tôi phải trả lại những gì mình nhận được dù là ơn huệ hay thù hằn.
Phải, đúng vậy. Cái thứ mà cậu hỏi tôi trước đây ấy.
Thiết kế Teller-Ulam.
Tôi sẽ chỉ cho cậu cách xóa sổ Quân đoàn Ma Vương khỏi thế giới này."
0 Bình luận