[Nguồn lây nhiễm chính là muỗi. Vì dấu vết côn trùng bay cắn rất khó phát hiện, tất cả nhân viên y tế nên xác định người nhiễm bệnh dựa trên các triệu chứng như đau đầu, sốt, ớn lạnh và bầm tím.]
[Ngoài ra, chính phủ trung ương ra lệnh hạn chế người dân ra ngoài kể từ thời điểm này. Những ai không phải nhân viên y tế nên ở yên trong nhà. Trong trường hợp bắt buộc phải ra ngoài, vui lòng liên hệ với cơ quan chức năng gần nhất qua đường dây nóng.]
**
Hai tuần sau ca nhiễm đầu tiên.
Những đống than củi nằm rải rác dọc các con phố. Đất nước được cho là đã thực thi những phản ứng đầu tiênnhưng nhìn vào thực tế thì chẳng có vẻ gì là như vậy.
Khi tình hình trở nên nghiêm trọng, Học viện đã biến thành một bệnh viện dã chiến. Nhà trường cũng bắt đầu chuẩn bị cho việc cách ly bệnh nhân, vận chuyển và cung cấp giường bệnh.
Học viện nằm ngay giữa lòng thủ đô. Nó gần cung điện và cũng kết nối với các khu chợ. Trong trường hợp triều đình sụp đổ, đây là địa điểm tốt nhất để đóng vai trò như một trạm chỉ huy thứ hai.
Khoảng thời gian từ rạng sáng đến chập tối chủ yếu dành cho việc cách ly và chuyển viện. Không hẳn là bạn bị cấm ra ngoài lúc này, nhưng để xin được giấy phép cũng chẳng dễ dàng gì.
"Đến giờ rồi. Đi thôi."
"Được."
Khoảng 10 giờ tối, thời điểm các hoạt động của con người giảm xuống mức tối thiểu, vài học sinh tập trung lại ở bãi sân lớn. Giữa nhóm này là ủy ban kỷ luật thuộc Hội học sinh. Bắt đầu từ trung tâm Học viện, hàng chục người lần lượt tụ họp lại trong khi vẫn duy trì khoảng cách an toàn. Lotte và tôi cũng gia nhập đoàn người.
"Cảm ơn tất cả các bạn đã ra ngoài ngày hôm nay."
Trưởng ban kỷ luật, Shadiel Argana, chào chúng tôi.
Shadiel đang mặc một bộ burqa đen kịt, và cô ấy không phải người duy nhất diện bộ đồ nực cười như vậy. Mọi người ở đây đều được che chắn kín mít bằng vải. Đây là cách để ngăn việc bị muỗi đốt.
Dĩ nhiên, ngay cả với bộ đồ này vẫn luôn tiềm ẩn nguy cơ nhiễm bệnh. Nhưng có lý do để chúng tôi phải ra đây.
Đổ bệnh thì đáng sợ thật, nhưng việc không bao giờ được gặp lại gia đình còn tồi tệ hơn.
Để trở về Trái Đất, tôi phải học nhiều ma pháp hơn nữa tại Học viện Tilette này. Và để làm được điều đó, đại dịch này cần phải được giải quyết trước. Mục tiêu ban đầu của tôi sẽ phải tạm hoãn cho đến khi cuộc sống bình thường trở lại và trường học mở cửa.
Bên cạnh đó, thực phẩm cũng sẽ cạn kiệt nếu tình hình này cứ tiếp diễn. Việc thiếu thốn nhu yếu phẩm buộc người ta phải ra ngoài. Tôi từ lâu đã từ bỏ cái ý tưởng vô trách nhiệm rằng mình sẽ cứ ở lỳ trong ký túc xá cho đến khi mọi chuyện lắng xuống.
"Chúng ta sẽ bắt đầu nhiệm vụ thanh tẩy khu vực phía Bắc. Vui lòng làm việc theo các hướng dẫn đã được đưa ra lần trước."
Lúc này chúng tôi đang rất thiếu người hỗ trợ. Các học sinh đã tình nguyện từ bỏ quyền được bảo vệ của mình.
"Tên của cuộn giấy này là gì?"
"Nó là cuộn giấy tạo xung điện, EMP."
"Tôi hiểu rồi, tôi nghe nói thứ này đặc biệt hiệu quả trong việc tiêu diệt các loại Ma thú Hạcấp. Hơn nữa, họ nói rằng người nắm giữ bằng sáng chế đã cho phép sử dụng miễn phí cho đến khi tình hình ổn định."
Shadiel thay mặt gia tộc Công tước Argana gửi lời cảm ơn đến người đó. Từng người một, chúng tôi tiến lên ngọn núi phía sau với thiết bị EMP trên tay.
Quy trình kiểm dịch khá đơn giản.
Hầu hết muỗi thường được tìm thấy gần các khu vực có nước. Ở những nơi như vậy, một Hỏa pháp sư sẽ đốt cháy nước và làm cho cả hồ nước sôi sùng sục. Cá nổi bụng lên mặt nước và lá sen héo rũ vì bị đun sôi như rau cải chíp trong món sukiyaki.
Hủy hoại hệ sinh thái ư? Chúng tôi chẳng màng đến chuyện đó. Không, đúng hơn là chúng tôi không thể quan tâm nổi.
"Hà, không ngờ mình lại dùng chiêu này ở đây."
[ThủyMa phápCao cấp ─ Đóng băng]
Tiếp đó, nước nóng được làm lạnh nhanh chóng bằng phép đóng băng. Việc này được thực hiện với sự hỗ trợ của con gái Tử tước Eliyev, người nổi tiếng với ThủyMa pháp. Thực sự chẳng có ai ngoài Iluka có thể sử dụng được BăngMa pháp.
Có lẽ vậy.
[◇Các kiến thức khoa học sau đây là bắt buộc để áp dụng ma pháp này.] [Hiệu ứng Mpemba]
"Cậu rốt cuộc là cái thứ gì vậy...?"
"Ai biết được."
Iluka hỏi, đôi mắt cô ấy giật giật. Tôi chỉ có thể đưa ra một câu trả lời mơ hồ. Ai mà tin được tôi đang rút ma năng từ một cuốn sách bìa cứng để sử dụng cơ chứ?
Nước nóng đóng băng nhanh hơn nước âm ấm. Tất cả ấu trùng trong hồ chứa chắc chắn đã chết sạch do sự thay đổi nhiệt độ đột ngột.
"Nhưng thế này có thực sự ổn không?"
Ai đó đặt câu hỏi, nhưng không ai có câu trả lời.
Chúng tôi xuống núi, vừa đi vừa lắp đặt các cuộn giấy dọc đường.
Sau khi đóng băng một cái hồ, chúng tôi thu thập trái cây hoặc vỏ từ những cây sả gần đó và quay về. Chúng không phải để ăn mà là theo yêu cầu của tên xuyên không.
Đây có thể là phương thuốc.
Cái Chết Đen rõ ràng đủ độc để giết chết cả vật chủ trung gian. Nếu các loại cây họ cam quýt chứa các thành phần có thể chữa được Cái Chết Đen, và nếu một số con muỗi hút nhựa cây đã thích nghi với bệnh dịch, thì mọi chuyện đều trở nên hợp lý.
Hồ nước đã được thanh tẩy và chúng tôi đã mang về thứ mà tênekfxuyên không yêu cầu. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng tôi đã xong việc. Sau đó, chúng tôi lấy chổi từ kho để dọn dẹp quanh Học viện.
"Augh, bột kim loại ở khắp mọi nơi!"
Đường phố chỉ còn là một đống hỗn độn. Kết cục của những người gặp phải số phận nghiệt ngã hiện ra một cách trần trụi.
Những thi thể chuyển sang màu đen và tan rã ra như người bị bệnh hủi. Những mảnh vụn đó bị trọng lực kéo xuống mặt đất, rồi theo thời gian, chúng vụn ra như một chiếc bút chì bị nghiền nát. Những phần cơ thể hoại tử, bở nát này trông giống như xương tro sau khi hỏa táng.
Ngoại trừ một vài học sinh đang ở đây để làm nhiệm vụ kiểm dịch, không có bóng người nào trong khu vực trường học. Những mẩu than, bụi phấn và những khối kim loại bị oxy hóa một phần nằm vất vưởng như rác rưởi.
Tai ương ở khắp mọi nơi, thậm chí còn hơn thế nữa.
Chúng tôi đã tổ chức những đám tang suốt đêm.
**
Đã bao lâu rồi chúng tôi không được đi học nhỉ? Có vẻ như thời gian trôi qua chưa lâu lắm.
Khi hai chúng tôi cùng ăn trong ký túc xá, tôi không thể tránh khỏi việc nhìn thấy gương mặt ngày càng hốc hác của cô bạn cùng phòng. Khuôn mặt kiều diễm của con gái một gia đình giàu có đã gầy đi một nửa chỉ trong vòng vài tuần.
Thế nhưng, cô gái ấy vẫn không đánh mất nụ cười.
"Ít nhất thì mình cũng có thể làm được gì đó vào lúc này."
Khi tôi hỏi cô ấy cười vì chuyện gì, cô ấy chỉ lặp lại những lời vô nghĩa.
Trong đầu tôi chợt nảy ra một suy nghĩ.
Đồ ngốc.
Không có từ nào khác có thể mô tả chính xác hơn về tiểu thư Saliere.
Ba tháng sống chung, ba tuần cách ly. Liệu chừng đó thời gian có đủ để nảy sinh tình cảm?
Tôi không biết. Nhưng tôi hy vọng rằng sau này, cô ấy sẽ quên tôi trước khi tôi biến mất khỏi thế giới này.
Gạt đi những suy nghĩ đó, tôi lấp đầy đầu óc mình bằng những việc phải làm vào ngày mai.
"Hôm nay cũng dạy mình nhé."
"Cô không mệt sao? Nên nghỉ ngơi đi."
"Mình ổn mà, nhanh lên đi."
Chúng tôi ngồi cùng nhau tại chiếc bàn dài chưa đầy ba mét. Dù nhịp sinh hoạt ngày đêm đã bị đảo lộn từ lâu vì những buổi kiểm dịch và dọn dẹp, tôi hoàn toàn không cảm thấy muốn nằm lên giường chút nào.
Tôi đặt sách sang một bên và giấy ma pháp sang bên kia, rồi bắt đầu bài giảng. Thời gian trôi đi theo từng giờ.
Số lượng Hỏamapháp mà Lotte tinh thông tăng lên theo cấp số nhân cùng với thời gian chúng tôi ở bên nhau. Cứ cho là hôm nay cô ấy học được một, thì ngày mai sẽ là hai, rồi ba, rồi tám vào ngày hôm sau nữa. Nếu tính theo một cấp số nhân, số lượng ma pháp Lotte biết đã lên tới con số 800.
Tôi sắp hết thứ để dạy rồi.
Tôi đã nhận ra điều này từ hồi chúng tôi cùng nhau nghiên cứu phép Flare, Lotte học và áp dụng cực kỳ nhanh. Hai chúng tôi có thể sẽ đi theo những con đường riêng khi bước vào năm thứ hai.
Rồi chúng tôi sẽ tự nhiên quên nhau thôi. Một ký ức ngắn ngủi về thời đi học. Đó là một cuộc gặp gỡ tốt đẹp. Có lẽ vậy.
Dù sao thì, tôi mừng là ít nhất chúng tôi đã thiết lập được một mối quan hệ làm ăn, vì nguồn thu nhập duy nhất của tôi lúc này là tiền từ Lotte.
"Được rồi, tôi phải giữ đúng thỏa thuận của mình."
Khi dịch bệnh kéo dài, chi phí sinh hoạt cũng tăng lên. Lotte đã trả thêm tiền dạy kèm để phù hợp với tình trạng lạm phát.
Nhưng thế này thì có quá nhiều không? Nghĩ rằng điều này đi ngược lại nguyên tắc "có qua có lại" của mình, tôi xua tay từ chối. Và ngay khi tôi làm vậy, Lotte càng mở rộng ví hơn và ấn những đồng bạc vào tay tôi.
"Chúng ta còn phải gặp lại nhau vào học kỳ tới mà."
"Tôi có thể tự lo học phí học kỳ tới."
"Vậy thì cho đến lúc tốt nghiệp."
"... Tại sao cô lại là người lo lắng về học phí của tôi?"
Tôi cũng có số vàng từ cô Heerlein như một khoản học bổng khuyến khích. Điểm số của tôi cũng không tệ. Tôi có thể tốt nghiệp nếu tình hình này được giải quyết.
"Mọi chuyện đã khác rồi. Cậu sẽ không thể đi làm thêm như trước nữa."
"Tôi vẫn còn bằng sáng chế cho cuộn giấy mà. Tôi có thể kiếm tiền từ đó."
Dù tôi đã từ bỏ bằng sáng chế cho phép Flare, nhưng tôi vẫn đang bán các cuộn giấy EMP với giá khá ổn thông qua gã xuyên không.
"Cậu đặt giá sản xuất là bao nhiêu?"
"Hai đồng đồng cho một bộ mười cái."
Đó là số tiền Giáo sư Hasfeldt thường đưa cho tôi để ăn uống hàng ngày.
"Đúng như mình nghĩ, thế thì không ổn đâu. Cầm lấy cái này đi."
Cô ấy ép tôi nhận thêm một đồng bạc nữa. Tôi cầm lấy số tiền đó rồi đặt lên bàn.
"Nếu cậu đang thiếu tiền, tại sao lại không nhận những gì người khác đưa cho? Cậu đã từ bỏ bằng sáng chế Flare và dù cậu có bán bao nhiêu cái cuộn giấy xung điện đó đi chăng nữa, nó cũng chỉ đủ cho cậu một bát súp mỗi ngày thôi."
Cô ấy nói không sai.
Một trong những người quen của tôi từng nói thế, rRằng tôi là một thằng đần thiếu đầu óc tiền bạc. Tại sao tôi lại không lấy, lẽ ra tôi cứ nên nhận lấy khi được đưa cho.
"Không sao đâu."
"Tại sao.... có phải vì cậu sợ mang nợ không?"
"Tôi từng bị vố đau vì mù quáng nhận đồ của người khác rồi."
Với cô Heerlein thì tôi không còn cách nào khác nhưng tôi cũng định sớm trả lại khoản đó thôi.
"Nên tôi không muốn nợ cậu. Nếu cậu thực sự muốn tôi nhận, vậy thì chúng ta học thêm một giờ nữa."
"... Cậu không cần phải trả lại đâu."
Lotte mỉm cười đầy ẩn ý. Cô ấy nhìn tôi, ánh mắt pha chút cay đắng như một đứa trẻ mím môi sau khi cắn phải một miếng chanh.
"Dù cậu có sống thế nào, ai cũng sinh ra với hai bàn tay trắng và ra đi cũng như vậy thôi. Chẳng có gì từng thực sự là của cậu, và cũng chẳng có gì từng là của mình. Vậy thì có sao đâu nếu một người bớt túng thiếu hơn đưa nó cho người đang cần nó hơn?"
"Nghe cứ như lời của một người cộng sản ấy. Cậu có thực sự là quý tộc không thế?"
"Gia đình mình gọi đó là 'noblesse oblige', tức ‘trách nhiệm của tầng lớp thượng lưu’.
"Hử."
Khi tôi kịp nhận ra, trong tay tôi đã có thêm nhiều đồng bạc nữa. Đó là một số tiền có thể đổi được sang vàng. Đầu óc tôi trống rỗng, không thể nghĩ thêm được điều gì phức tạp như Cái Chết Đen hay phản ứng nhiệt hạch nữa.
Thật khó để đối phó với một người có giá trị quan khác biệt. Có lẽ vì tôi chỉ toàn thấy những kẻ chỉ biết cho và nhận. Đa số những người tôi từng gặp là những gã khốn nướng tiền vào bài bạc, những kẻ không thể cứu vãn nổi đã khóc lóc đòi tự tử nếu bạn không ký bảo lãnh chung cho họ, và cả những thằng khốn kiếp biển thủ quỹ nghiên cứu từ tiền phụ cấp nữa.
Tôi không biết phải đáp lại thế nào trong trường hợp này nên tôi giữ im lặng.
Sau khi dọn dẹp bàn học, Lotte nằm xuống giường. Họ sẽ ngủ bốn tiếng rồi thức dậy để chuẩn bị cho đêm tiếp theo.
Tôi kéo rèm cửa và để không khí bên ngoài tràn vào. Thỉnh thoảng lại có tiếng than khóc vọng lại từ phía sau cửa sổ của những người vừa mất đi người thân. Đây sẽ lại là một đêm mất ngủ nữa với những âm thanh khóc lóc thảm thiết này.
[Thật kinh ngạc khi không có ai trong Học viện tử vong.]
Đó cũng là những gì tôi đang nghĩ.
Sau một lúc chờ đợi, tôi phát hiện có ai đó phía dưới đang ra hiệu về hướng này. Thật khó để biết đó là ai vì họ được quấn kín trong bộ đồ đen, nhưng tôi biết ngay cả khi không nhìn thấy mặt.
Tôi chắc chắn rằng Lotte đã ngủ say, rồi lẻn xuống lầu với thước kẹp và thanhsả trong khi tránh mặt người giám thị.
Buổi chiều ngày thứ 24 kể từ khi Cái Chết Đen bùng phát.
Cuối cùng, cơ hội để chấm dứt chuyện này đã đến.
1 Bình luận