Chúng tôi đã bỏ qua một điều khi Giáo sư Heerlein cố giúp tôi tiếp cận thư viện.
"Tôi cần xem thẻ học sinh hoặc thẻ giáo viên."
"Nô lệ cá nhân có được cấp không?"
"Không, nếu cô ta không có hồ sơ trong Học viện."
Tôi là tài sản của Giáo sư Hasfeldt nhưng không phải thành viên chính thức của Học viện. Bảo vệ bảo chúng tôi đi hỏi nơi khác nếu cần giúp đỡ, nên chúng tôi đến gặp phòng Hành chính Học vụ.
Và rồi.
"Tư cách pháp lý của nô lệ không được công nhận."
"Vậy?"
"Không thể cấp thẻ tạm thời."
Xui thật. Chẳng phải thu viện nên mở cửa cho tất cả mọi công dân?
À, phải rồi, tôi là một nô lệ thậm chí còn không được xem là công dân. Điều này khiến tôi ngạc nhiên vì tôi cứ suy nghĩ nhu hồi còn sống ở thế giới cũ.
“ Không còn cách nào khác rồi. Để ta tự làm nên là em chờ đây một chút. ”
Sau khi Giáo sư Heerlein nói xong, một lúc sau cô quay lại với một cuốn sách và... một học sinh theo sau.
Ừm, tôi hiểu việc mượn sách nhưng cậu chàng này là sao?
"Chị... trợ lý!"
Mái tóc đỏ và đôi mắt đỏ giúp tôi nhận ra ngay: Lorewell. Tôi không biết họ của cậu ta nhưng ở Học viện thì chỉ cần tên là đủ, chắc không sao đâu.
Lorewell cũng ôm theo vài cuốn sách. Chúng tôi lấy đồ uống rồi cùng ngồi xuống chiếc bàn ngoài trời gần đó. Mắt tôi không rời khỏi chồng sách Heerlein mang tới.
Những cuốn sách đủ thể loại: Ngữ văn, Toán học, Lịch sử, Ma thuật... Cả sách về giả kim thuật, căn bản chế tạo cuộn giấy phép, và cả tư thế pháp sư khi giao chiến.
"Giáo sư Heerlein, hai người quen nhau ạ?"
"Trợ lý? À, hiểu rồi."
Heerlein đưa sách cho tôi xem qua rồi trả lời Lorewell:
"Đúng vậy. Ta đang giúp emấy làm thủ tục nhập học."
"Nhập học? Nhưng chị ấy không phải đã tốt nghiệp rồi sao?"
Lorewell trông vô cùng ngạc nhiên. Hẳn cậu ta nghĩ tôi đã hoàn thành chương trình học.
"Cậu không nhận ra à? Hai người gần bằng tuổi nhau mà."
"......."
Giáo sư Heerlein, không phải vài ngày trước tôi đã nói đừng đánh giá qua vẻ bề ngoài sao?
À khoan... tôi chưa nói cơ!
"Dù sao thì, cậu biết vào Tilette khó khét tiếng rồi đấy."
"Đặc biệt là phầnly thuyết... quả thực hơi..."
"Đề thi ly thuyết khó là truyền thống lâu đời rồi. Người ta cho rằng không thể làm cái gì ra hồn nếu thiếu nền tảng lý thuyết. Nên dù thi thực hành giỏi, trượt lý thuyết vẫn hỏng. Tóm lại, cô nàng trợ lý ở đây cần đủ trình độ để đậu trong ba tháng."
"Liệu có thể... học hết tất cả chỉ trong ba tháng?"
Heerlein giơ tay về phía tôi. Không phải để đưa socola như lần trước mà chỉ đơn giản là chỉ tay.
Lorewell hiểu ý, thốt lên tiếng "À..." nhỏ.
Nếu là chị ấy thì có thể....”
“Không chỉ đơn giản là có cơ may mà em ấy sẽ xuất sắc cạnh tranh. Dù không thể đạt được điểm cao nhất vì còn phần thực tiễn song hạng hai thì..”
“Thế là quá nhiều áp lực.”
Học viện Tilette Academy nổi tiếng là có kì sát hạch đầu vào khắc nghiệt vô cùng.
Vì có hàng ngàn đơn đăng ký mà chỉ nhận có vài trăm, kì thi không chỉ là rào cản cho dân thường hay dân trung lưu muốn nâng địa vị bản thân mà còn là cho quý tộc, gia đình hoàng gia ngoaij quốc.
Cạnh tranh gay gắt là điều không thể tránh khỏi bởi quốc gia này là tiền tuyết chống lại Ma Thú. Tôi đang được mong đợi là sẽ vượt mặt những con người tài năng với trình độ tầm cỡ quốc tế nên là không đùa được. Nó giống như việc là cố vào cho được Ivy League hay Oxbridg.
"Cậu đã ở đây ba năm nên hiểu rồi. Bài thi của Tilette tính 400 điểm lý thuyết và 100 điểm thực hành."
"Vậy then chốt nằm ở phần lý thuyết."
"Nhưng thử thách của em lại là thực hành đấy." Heerlein liếc nhìn tôi. "Giống loài của em không thể dùng phép thuật nếu thiếu cỏ ma lực."
"Em nghe nói có thể dùng nó cho bài thi Chiến Đấu Pháp Thuật?"
"Chỉ vậy thôi. Nếu không kiếm đủ điểm ở đó, em trượt chắc."
Hầu hết thí sinh đều làm tốt phần lý thuyết nên tiêu chuẩn vượt qua trở nên điên rồ: dưới 40/100 điểm thực hành là trượt thẳng bất kể điểm lý thuyết cao thế nào. Tôi từng nghĩ 40/100 chẳng khó cho đến khi xem bài thi của khóa trước. Ở Tilette, chỉ 10 điểm lý thuyết đã đủ để đậu dễ dàng ở bất kỳ học viện nào khác.
"Nói ngắn gọn thôi. Đây là tài liệu tham khảo từ trường, nhớ học kỹ. Phần thực hành, ta sẽ hướng dẫn riêng sau."
"... Như thế có bị coi là gian lận thi cử không ạ?"
"Gian lận? Tại sao?"
"Ý em là, nếu một giám khảo giúp thí sinh qua quan hệ..."
"Em không biết à? Tất cả quý tộc đều nhập học kiểu đó."
À phải. Đây không phải thế giới của tôi.
Tôi tưởng mình đã thích nghi hoàn toàn, nhưng vẫn còn lắm điều phải học. Thở dài, tôi gật đầu.
**
Thời gian trôi, chiều tà dần buông.
Khi trở về từ buổi "gặp riêng Giáo sư Heerlein", Giáo sư Hasfeldt đang chờ trong phòng thí nghiệm với xấp giấy phép thuật dày cộp trên tay. Ánh mắt bà ta lạnh như băng.
"Cuộc gặp với Heerlein suôn sẻ chứ?"
"Vâng, thưa giáo sư."
"Hội đàm gì mà lâu thế?"
Câu hỏi như muốn ám sát tôi. Tôi đã đoán trước.
"Cô ấy đã mời em một bũa ăn."
Không hẳn là nói dối vì tôi có nhận đồ uống.
"Và?"
"Bàn luận học thuật ạ."
Chuyện thi cử cũng thuộc phạm trù học thuật mà.
"... Được rồi. Ta sẽ hỏi Meriga chi tiết sau. Quan trọng hơn..."
Bụp!
Bà ta ném xấp giấy phép xuống bàn.
Trang đầu tiên vẽ nửa vòng tròn ma thuật chưa hoàn thiện, góc trên ghi chữ "Flare".
Tình huống này giống lần bắt tôi chế tạo cuộn giấy phép "Chaser Flow", nhưng lần này còn kinh khủng hơn. Bà muốn tôi tự hoàn thiện công thức, không phải sao chép đơn thuần.
"Ta muốn cô hoàn thành cái này. Trong ba tháng, nếu có thể."
Trực giác mách bảo: Đây là điều bất khả thi.
Không phải vì ba tháng là quá ngắn. Nếu bớt ngủ và dành toàn bộ thời gian nghiên cứu, tôi có thể kịp hạn. Vấn đề là tôi còn phải ôn thi.
Bài thi viết không chỉ có Lý Thuyết Ma Thuật. Tôi phải học cùng lúc bốn môn: Ngữ Văn, Toán, Lịch Sử. Toán thì có lẽ ổn, nhưng Ngữ Văn và Lịch Sử...
May mắn được khả năng ngôn ngữ nhờ xuyên không, Ngữ Văn tạm bỏ qua được. Nhưng Lịch Sử? Học lịch sử hiện đại của một thế giới khác từ con số 0 sao đây?
Chỉ còn cách chọn một trong hai. Tôi tạm nhận đống giấy phép, gật đầu đồng ý.
Dĩ nhiên, với ba tháng thời hạn, tôi định sẽ thong thả...
Trốn việc.
**
Sau đó, Klais chỉ hỏi về cách sử dụng transistor. Khi được hỏi liệu Aether có cho sinh viên năm nhất xem viên đá transistor không, cô trả lời khẳng định không chút do dự - chẳng còn gì để nói thêm.
"Em nghĩ giáo sư sẽ hiểu rõ hơn qua kết quả thực tế thay vì lời giải thích."
Aether đã nói vậy. Nếu tính toán xa đến mức đó, cô quả thực có trí tuệ phi thường. Điều này ngụ ý Aether đã lường trước mọi động thái của Klais. Cô giáo sư mấp máy môi định nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ gật đầu kết thúc cuộc trò chuyện.
Klais bắt đầu sử dụng transistor thành thạo theo cách học được từ trợ lý. Không chỉ dừng ở đó, cô còn thay thế hoàn toàn các loại đá mana khác bằng transistor vì bị mê hoặc bởi hiệu quả vượt trội của nó. Mỗi khi gặp trục trặc trong mạch phép, chỉ cần đặt transistor vào vị trí đó là vấn đề được giải quyết ngay lập tức. Trước khi nhận ra, Klais đã xem viên đá này như vật phẩm toàn năng.
Khả năng dẫn mana của transistor cũng vượt xa mọi loại đá khác. Tận dụng ưu thế này, Klais vận dụng toàn bộ kiến thức và thậm chí tạo ra cuộn giấy phép sơ cấp có công suất lên tới hơn 70 sievert.
Quả thực đó là ma thạch tốt đến khó tin. Cô muốn mua số lượng lớn để tích trữ.
"... Kỳ diệu. Thứ này có giá trị cực kỳ lớn."
Giờ Klais mới hiểu tại sao trợ lý lại khẩn thiết đề nghị mua càng nhiều càng tốt.
Nơi nào có cầu, nơi đó có cung - quy luật cơ bản của thị trường hàng hóa.
Không phải ai cũng có thể giết và mổ xẻ Thảm Họa, nên nguồn cung transistor trên thị trường cực kỳ hạn chế.
Trong khi đó, nhu cầu sẽ tăng theo cấp số nhân theo thời gian. Giá cả chắc chắn sẽ tăng vọt.
Cô ấy đã nhìn xa đến thế sao?
Khi chưa hiểu rõ công dụng, Klais từng bỏ ra 100 vàng mà nghĩ "dù sao cũng không thiệt hại nhiều" - số tiền đủ mua hai nô lệ thông thường hoặc một bữa ăn xa xỉ tại nhà hàng 5 sao.
Aether đã về ký túc xá. Klais chuẩn bị ra chợ một mình. Khi tới cửa hàng quen thuộc, một gương mặt thân quen chào đón:
"Ôi chao! Quý cô tới đây giữa đêm khuya có việc gì thế ạ?"
"Ngươi còn loại ma thạch thượng hạng đó không?"
"Chỉ còn một bao tải thôi ạ..."
"Bao nhiêu?"
"Hai mươi vàng ạ. Từ sau lần ngài tới mua, nhiều người hỏi mua nên tên thương nhân này buộc phải tăng giá."
Vẫn còn chấp nhận được. Giá đã tăng gấp 20 lần nhưng vẫn hợp lý so với giá trị thật của transistor. Klais chi trả số tiền lớn dù quỹ nghiên cứu đang eo hẹp.
"Khi nào ngươi có hàng mới?"
"Ít nhất một tuần nữa ạ."
"Tại sao giá lại tăng nhanh thế?"
"Tin đồn lan khắp bang chỉ trong một hai ngày. À mà đúng rồi, cô nô lệ mắt vàng cô mang theo đã nói chính xác!"
"Nếu có hàng mới nhập về, hãy báo cho ta trước. Ta sẽ luôn trả cao hơn giá thị trường."
Dù nói vậy, Klais đã nghĩ tới việc lên đường tới lục địa phía bắc.
"Tại sao phải phí tiền mua ma thạch loại thường? Aether có thể ra đồi sau tự nhặt."
Thật đạo đức giả khi nói vậy với trợ lý trong khi chính mình hưởng lợi từ công lao người khác. Klais không dám nhìn thẳng vào mắt Aether nữa.
"Ta không muốn trải qua địa ngục đó lần nữa, nhưng..."
Một pháp sư có thể làm gì để có được viên đá mana toàn năng? Chẳng mấy nữa, ai cũng sẽ biết giá trị thật của transistor. Thậm chí có thể sẽ có giáo sư đưa nó vào đề thi tuyển sinh năm sau.
Có được nó ngay năm nay cũng không tệ.
Nhận thức của Klais về transistor giờ hoàn toàn tích cực. Đó là món hời đáng để mạo hiểm.
Cô cảm thấy có thể phá vỡ giới hạn của Hỏa Ma Pháp với thứ này.
"Phải có kế hoạch đối phó Đại Thảm Họa. Đúng vậy, nếu ít nhất có thể hoàn thành Flare..."
Flare – Hỏa Ma Pháp giao cho trợ lý nghiên cứu từ hôm nay.
Klais đã xây dựng xong mạch cơ bản của Flare. Sức hủy diệt của nó có thể ước lượng chỉ qua phác thảo mạch phép.
Vấn đề duy nhất là bất kể chế tạo thế nào, giấy phép cũng có thể phát nổ do không chịu nổi năng lượng.
Nếu giải quyết được điều đó, họ có thể tiêu diệt Thảm Họa dễ như diệt muỗi.
"Cô ấy sẽ làm tốt như mọi khi."
Đây có thể là lần cuối Hasfeldt nhận trợ giúp từ cô trợ lý mắt vàng.
Kìm nén cảm giác bất an, Klais quay về dinh thự.
2 Bình luận