Tập 01

Chapter 53: Thách thức nối tiếp thách thức

Chapter 53: Thách thức nối tiếp thách thức

Chỉ một câu được nói qua điện thoại.

“Về nhà ngay.”

Một lời nhắn ngắn gọn nhưng chẳng có gì khiến cô sợ hơn thế.

Klais luôn kinh hãi mỗi khi bị cha triệu về. Chỉ vài chữ ấy thôi đã khiến bắp chân cô tê rát và kéo theo thói quen cũ thời thơ ấu: Klais chui tọt vào chăn, trốn như đứa trẻ bị mắng.

Cô chẳng biết mình nằm như thế bao lâu.

“À đúng rồi, còn phải chấm bài…”

Chợt nhớ ra, Klais trườn ra khỏi giường như con chuột chui khỏi hang, lấy tập đề và bài thi giữa kỳ ra, ngồi xuống bàn làm việc.

[Môn học: Cơ bản Hỏa Ma Pháp]

Đề thi của Klais vốn tai tiếng trong trường.

Một môn học “cơ bản” để cung cấp nền tảng nhưng các câu hỏi của cô chẳng cơ bản chút nào. Chúng đủ để khiến học sinh oán thán không dứt.

Dĩ nhiên, cô không hề xem thường khả năng của lớp Tài Năng dưới quyền mình.

Chúng quả thật giỏi, đủ sức giải được phần lớn câu hỏi.

Nhưng dù đã tính đến điều đó, đa số vẫn cho rằng đề của Klais quá khó. Nói trắng ra, nó giống như một cuộc “tàn sát học thuật”.

Dù sao thì Klais vẫn bắt đầu chấm bài, dùng tờ đáp án chuẩn bị sẵn. Sột, sột, sột. Ngoài trời, mưa và tuyết thay phiên rơi.

Điểm trung bình khoảng 40, có thể xem là cao, mà cũng có thể là thấp.

Chỉ có hai người đạt điểm khá.

[Lotte Saliere: 93 điểm]

[Vermel Horde: 90 điểm]

Saliere thì dễ hiểu, vì xuất thân từ gia tộc danh tiếng về Hỏa ma pháp.

Nhưng một du học sinh tộc tiên, mang phúc lành của Nguyên tố Gió, mà lại đạt 90 điểm… nghe chẳng hợp lý lắm.

Không phải cậu ta cũng được 90 điểm trong tất cả các môn ở kỳ thi đầu vào sao?

Trùng hợp ư? Cô không thể chắc được.

Có điều gì đó không ổn, nhưng Klais không có thời gian để suy nghĩ thêm vì bài kế tiếp hoàn toàn không sai câu nào.

Chỉ khi chấm xong, cô mới nhìn thấy tên thí sinh.

[Aether: 100 điểm]

“Lại nữa sao…”

Lần nữa ư? Đầu vào cũng tuyệt đối, giờ giữa kỳ cũng hoàn hảo?

Cô không thể chấp nhận được. Klais xem lại một lần nữa.

Có sai sót về khái niệm không? Có tính nhầm gì không?

Cô đọc kỹ từng dòng, cố tìm lấy một lỗi nhỏ để bấu víu.

Nhưng chẳng có gì sai cả.

Ngay cả câu “bẫy” được cô thiết kế để đảm bảo học sinh nào cũng trượt cũng được giải dễ dàng.

Như thể người làm bài đã chép nguyên văn từ tờ đáp án.

Hay chính xác hơn, như thể một cỗ máy đã làm bài thay cho con người.

“…….”

Klais chấm xong.

Trước khi mặt trời mọc, cô đến phòng giảng viên, đặt tập bài thi và đáp án lên bàn của một giáo sư khác, để lại tờ ghi chú và vài đồng bạc làm thù lao.

“Thưa cô, xe ngựa đã sẵn sàng.”

Cô quay lại nhìn lớp học lần cuối.

Ánh mắt lướt qua những dãy bàn ghế, nơi từng vang lên tiếng nói cười của các học sinh thiên tài.

Khi xoay người đi, một linh cảm chợt dâng lên.

Rằng có lẽ… cô sẽ không bao giờ quay lại nơi này nữa.

***

Zzzzz.

“À…”

Lại cái thứ chết tiệt này.

Zzz.

Bốp!

Tôi vung tay đập vào tường theo phản xạ, cảm giác có thứ gì đó bị nghiền nát trong lòng bàn tay.

Bụi mịn, từng là linh kiện kim loại, trượt xuống theo kẽ tay tôi.

[Gần đến mùa hè rồi.]

Muỗi, thứ phiền toái kể cả ở thế giới này.

Không chỉ phiền toái, mà còn là Ma thú cần phải bị tiêu diệt tận gốc.

Tiêu chí để phân biệt “côn trùng gây hại” và “ma thú” rất đơn giản:

Chỉ cần xem nó có được tạo từ kim loại và dầu hay không.

Đó là thực tại của thế giới này nơi không chỉ bị muỗi hút máu mà là máy hút máu.

“Ugh…”

Chắc tôi nhậu quá đà rồi.

Rượu mạnh cuối tuần vẫn còn lắc lư trong dạ dày, mùi cồn cứ bốc lên dù đã đánh răng. Cảm giác như mình say thêm lần nữa.

Khi tôi đến trường, đang xoa trán, thì thấy ai đó đứng ở bục giảng. Là cô Heerlein.

Cái quái gì đây.

“Em đến rồi à? Nhận bài kiểm tra rồi ngồi xuống đi.”

“… Cô làm gì trong lớp bọn em vậy, Giáo sư Heerlein?”

“Rồi cô sẽ nói trong buổi sáng nay.”

Nói xong, cô bảo lớp trưởng phát lại bài kiểm tra cho mọi người rồi rời đi.

Tôi cũng nhận được của mình, đề thi Cơ bản Hỏa Ma pháp.

Sao Giáo sư Heerlein lại là người trả bài chứ?

Đừng nói là Hasfeldt nhờ bạn mình làm hộ nhé? Trời đất ơi.

“Không ngồi bàn đầu hôm nay à?”

“Không, chẳng có hứng.”

Tôi không muốn ngồi trước mặt Hasfeldt sau vụ ầm ĩ tuần trước.

Bất chấp lời khuyên của Lotte, tôi chọn chỗ cuối lớp. Con nhỏ tóc vàng ngồi ngay sau lưng, còn phía trước là cậu học sinh tai dài người Elf. Lotte ngồi bên cạnh tôi.

Freyr quay sang chào:

“Ê! Nghe nói thủ tục công bố bản quyền Flare xong rồi đấy!”

“Từ đâu ra tin đó?”

“Từ ‘Cô Mắt Híp’ ấy!”

Cuộc trò chuyện tự nhiên rẽ sang chủ đề Flare.

Không thể tin được là đây lại là “chuyện con gái” của bọn tôi.

“Nhưng tớ không ngờ cả ba chúng ta đều nghĩ giống nhau thật đấy.”

“Cũng hơi tiếc nhỉ! Chẳng kiếm nổi tiền uống bia luôn!”

“Ờ thì…”

Với tôi, tiền ở thế giới này chẳng quan trọng. Tôi đâu định ở lại đây mãi.

Tôi từng nghĩ dùng số tiền bán bản quyền Flare để làm vốn nghiên cứu phép khác nhưng có lý do khiến Flare phải được phát hành miễn phí.

“Cả hai cậu đều hiểu lý do rồi nhỉ?”

Hai người cùng gật đầu. Cả ba khẽ rụt vai lại như cùng nhớ lại điều gì.

Cuộc xâm lược của Ma thú trong lễ khai giảng.

Dù đã hai tháng trôi qua, ký ức hôm ấy vẫn hằn nguyên trong đầu.

Chi tiết vụ việc đó vẫn chưa được công bố.

 “Chỉ là chào hỏi thôi mà.”

Tất cả những gì chúng tôi biết, là đứng sau đó là một Thảm Họa.

Những kẻ có thể nói tiếng người, mang ý định hồi sinh Ma Vương. kẻ thống trị mọi Ma Thú dưới chân hắn.

Những tín đồ trung thành của cái ác, cố khơi dậy Ma Vương bị phong ấn cả ngàn năm.

“Nó đã xảy ra một lần nên thủ đô cũng chẳng còn an toàn nữa.”

Dù thế nào đi nữa, tôi phải học đủ bốn nguyên tố và rời khỏi đây.

Nếu tiền tuyến phương Bắc sụp đổ trước khi tôi kịp thì mọi kế hoạch sẽ tiêu tan.

“Giờ Flare được công khai rồi, chắc thế giới sẽ tốt hơn thôi.”

“Có lẽ vậy…?”

“Chắc chắn luôn. Tụi mình đều tin thế.”

Tôi cười, gật đầu.

“Và Flare chỉ là khởi đầu thôi.”

“Khởi đầu?”

“Cậu định tạo thêm thứ gì à?”

“Chúng ta phải làm ra thứ mạnh hơn, đủ để rung chuyển cả thế giới.”

Một mình Flare không thể hạ nổi một Thảm họa.

Nếu đã làm, thì phải làm cho ra hồn.

Phải tạo ra một thứ như vũ khí hạt nhân để nhân loại có thể chống lại Ma Vương dù hắn có sống lại.

Đồng thời, trong quá trình đó, tôi sẽ học được đủ loại ma pháp cần thiết để trở về nhà.

Một công đôi việc.

Giờ ta đã có bộ phát plasma, chỉ cần tìm cách giam giữ năng lượng đó.

“Các cô khỏe cả chứ?”

Ngay lúc ấy, một giọng nói khó ưa vang lên.

“Nhìn mặt mũi các cô là biết rồi.”

Hoàng tử thứ hai, Klion Philiut.

Hắn xuất hiện với đầu quấn băng, khiến mặt tôi lập tức nhăn lại.

Tên khốn này kéo ghế ngồi ngay cạnh Vermel, tựa người ra sau với dáng điệu kênh kiệu.

Lại nữa rồi đây.

“Trời ạ, lâu rồi mới quay lại trường, đầu ta như muốn nổ tung.”

Cộp, cộp, cộp.

Ngón tay hắn gõ nhịp lên bàn tôi. Tôi ngán đến tận cổ.

“Mày chưa quên lời hứa không lại gần tôi và Eliyev nữa, đúng chứ?”

“… À, đúng rồi. Tất nhiên ta không quên. Dù sao ta cũng là Thái tử Đế quốc mà. Thật đáng hổ thẹn nếu bày trò bao biện sau khi thua trong một trận đấu danh dự. Nhưng mà cô biết đấy…”

Cộp, cộp, cộp.

“Nếu cứ thế này, viện phí của ta sẽ cao lắm đấy.”

“Rồi sao?”

“Khà khà, ta đâu có trách ai. Dù sao tiền viện phí của ta cũng là tiền thuế dân mà nên cô chỉ cần… bù lại khoản đó thôi.”

“Câu đó là nhắm vào tôi đấy à?”

“Có thể. Ai biết được.”

“Thay vì lo túi tiền tôi, mày nên lo điểm số bản thân thì hơn? Thi giữa kỳ xong mới mò đến trường à.”

“À, giữa kỳ! Phải rồi… nhưng thật đáng tiếc!”

Cộp, cộp, cộp.

“Ta đã thi riêng ở cung điện rồi! Đừng lo, dù cô có mong ta trượt thế nào đi nữa, chuyện đó sẽ không xảy ra đâu.”

Hắn bật cười vang rồi bỏ đi.

“…….”

Có gì đó.

Có gì đó rất sai.

***

Trong khi đó.

Vermel lặng lẽ nghe cuộc nói chuyện của Aether và hai người kia.

“Ê! Nghe nói thủ tục công bố bản quyền Flare xong rồi đấy!”

Công bố bản quyền Flare ư…?

Câu chuyện chính sẽ tiến triển sau khi Flare được hoàn thiện.

Ban đầu cậu còn do dự nhưng Aether lại cực kỳ quyết tâm, nên Vermel đành giúp.

Quan trọng nhất là duy trì tinh thần của Aether, hơn là tốc độ câu chuyện.

Cậu thậm chí còn hỗ trợ toàn bộ giai đoạn thử nghiệm, chỉ mong Flare được dùng để tiêu diệt Ma thú chứ không phải con người.

Sau chuyện này, mọi thứ đáng lẽ phải quay lại nhịp bình thường.

Phải thế mới đúng.

Nhưng nếu công bố bản quyền nghĩa là…

Giờ ai cũng có thể dùng Flare tự do.

Sớm thôi, những cuộn ma pháp chứa Hỏa Ma pháp Tối thượng sẽ được gửi đến tiền tuyến phía Bắc với giá chỉ một nghìn đồng vàng mỗi cuộn.

Nghe có vẻ là tin tốt.

Nhưng với Vermel, người biết từng tuyến sự kiện, từng bước của cốt truyện, đó chẳng khác nào nuốt thuốc độc.

Thử thách đầu tiên đang đến gần.

Thử thách, hay trial, là một cột mốc cố định trong cốt truyện.

Nếu không vượt qua dù thời lượng chơi còn bao nhiêu thì kết quả cũng chỉ là Game Over.

Trong số đó, sự kiện khi nhân loại tấn công Tháp Sắt ở tuyến phòng thủ đầu tiên chính là thứ khởi đầu cho Thử thách thứ nhất.

Thấy mình sắp thua, lũ Ma thú tập hợp tại Tháp Sắt để họp rồi quyết định làm rung chuyển Đế quốc từ bên trong.

Phần đó thì cậu biết cách đối phó. Nhưng…

Tình trạng của Aether đang nguy kịch.

Nếu cô ấy thốt ra một câu nhất định, Thử thách thứ tư sẽ khởi động cùng lúc.

Và nếu cả hai diễn ra đồng thời thì ngày đó sẽ là tận thế.

Vermel căng tai nghe tiếp đoạn hội thoại.

“Giờ Flare được công khai rồi, thế giới chắc sẽ tốt hơn thôi.”

“ Tốt thật đấy. Cảm giác thế giới này sáng hơn hẳn.”

“Có lẽ vậy…?”

“Chắc chắn luôn. Ai cũng nghĩ thế mà.”

“ Cậu cũng thấy thế, đúng không?”

“À…”

Một giọt mồ hôi lạnh chảy dọc lưng cậu.

“Và Flare chỉ là khởi đầu.”

 Mới chỉ bắt đầu thôi ư?

“Khởi đầu ư?”

“Cậu định tạo thêm thứ gì à?”

Cô gái đôi mắt vàng gật đầu.

“Chúng ta phải làm thứ mạnh hơn nữa, đủ để rung chuyển cả thế giới.”

 Thế này chưa đủ với cô nữa à?

Nghi ngờ của Vermel dần biến thành chắc chắn.

Có lẽ… cậu đã phạm sai lầm khi giúp cô ấy rồi sao!?

Không, chưa hẳn.

Nếu không giúp, mức căng thẳng của Aether sẽ tăng vọt.

Tình huống này giống như thế tiến thoái lưỡng nan: làm gì cũng sai thì đành chọn cái sai ít hơn.

Chết tiệt, trò chơi gì mà chạy nhanh thế này!

Dù vậy, cậu vẫn phải tiếp tục.

Cậu chỉ có thể yên tâm khi tận mắt thấy được Happy Ending.

Vermel nhớ lại điều xảy ra ngay sau khi Flare được phổ biến trong game.

Ngay sau đó, quân Ma Thú ở mặt trận phương Bắc chịu thiệt hại nặng nề.

Theo diễn tiến, đây là lúc một trong các Thảm họa trong Tháp Sắt xuất hiện ngoài tiền tuyến trong khi kẻ khác tung vũ khí sinh học để hủy hoại sinh lực của cả quốc gia.

Mục tiêu chính của Thử thách thứ nhất là ngăn chặn vũ khí ấy.

HỆ THỐNG: (KHẨN CẤP) Xác suất khởi động [Thử thách Thứ Nhất] đã đạt 99%.

Dù gọi là “Thứ nhất”, nhưng độ khó nằm trong top 3 của 23 Thử thách.

Người chơi thường phải hy sinh vài nhân vật quan trọng để vượt qua lần đầu.

Ngay cả với người chơi kỳ cựu, chiến lược tối ưu vẫn là mất một hoặc hai nhân vật phụ.

HỆ THỐNG: (KHẨN CẤP) Bắt đầu sự kiện <Cái chết đen>.

Tuy nhiên...

HỆ THỐNG: Để đạt được Happy Ending, không được để bất kỳ ai trong Học viện chết.

Lần này khác rồi.

Bởi đây không còn là trò chơi nữa.

Đây là hiện thực.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!