“Được rồi, mọi người, cô có tin buồn đây. Hasfeldt đã phải đi công tác dài hạn nên sẽ không quay lại trong một thời gian.”
Cô Heerlein đứng trên bục giảng nói với vẻ mặt buồn bã. Tôi không tin nổi vào tai mình.
“Cô ấy sẽ đi bao lâu ạ?”
“Ít nhất là cho đến hết học kỳ này.”
Tôi có nghe nhầm không?
Chắc là tôi đang mơ thôi: viễn cảnh Giáo sư Heerlein thay thế Hasfeldt thật sự quá đẹp để là sự thật. Trong khi tôi đang nhảy cẫng trong lòng vì thời kỳ “chiếm đóng của Hasfeldt” tạm thời kết thúc, buổi họp sáng bắt đầu.
“Không có nhiều thông báo đâu. Ừm, vốn dĩ sau kỳ thi cô định dẫn lớp mình lên núi phía sau để dạy cách săn Ma Thú nhưng như các em biết đấy, khu đó giờ bị cấm vào.”
“Vậy giờ tụi em làm gì ạ?”
“Trước mắt, nhà trường đang lên kế hoạch cho một chuyến tham quan các phòng nghiên cứu.”
Một chuyến đi thực tế đến phòng thí nghiệm, hử.
“Nói đơn giản thì các em sẽ được xem những gì các giảng viên khác đang nghiên cứu và học hỏi thêm từ họ. Biết đâu sau khi tốt nghiệp, các em lại muốn theo đuổi hướng đó. Có ai ở đây hứng thú học lên cao nữa không không?”
Hầu hết học sinh, trong đó có tôi, đều lắc đầu. Thời buổi này, có bằng cử nhân đã được xem là học cao rồi chứ ai lại đi học thạc sĩ hay tiến sĩ nữa.
Vì thế tôi quay sang khuyên nhủ cô bạn bên cạnh, để cô ấy khỏi sa vào con đường sai lầm.
“Lotte, hạ tay xuống đi.”
“Tại sao?”
“Vì lợi ích của cô thôi…”
Lotte lắc đầu như thể không thể hiểu nổi. Đôi mắt cô ấy sáng lên, chân thành đến mức như đang nói: “Tớ thấy tội cho cậu vì không biết niềm vui của việc học hành đó!”
Xin tha cho tôi.
“Có vẻ em khá quan tâm nhỉ, Saliere. Được rồi, cô sẽ liên hệ với người quen và sắp xếp cho em vào một phòng nghiên cứu. Em muốn cô giúp liên kết chứ?”
“Thật ạ? Em cảm ơn cô rất nhiều!”
À.
Không phải việc của tôi.
**
[◆ Tiến độ]
[Hỏa Ma pháp: 992/1048]
[Thủy Ma pháp: 415/992]
[Thổ Ma pháp: 569/1005]
[Phong Ma pháp: 151/824]
[Không phân loại: 16/149]
[TIP: Bạn không thể quay về thế giới cũ trước khi tinh thông toàn bộ ma pháp.]
[Cô học được khá nhiều rồi đấy.]
Giờ Flare đã hoàn thành xong, việc học nốt phần Hỏa Ma pháp còn lại chỉ là chuyện nhỏ. Thực ra, tôi còn đang đi trước kế hoạch nên nghỉ xả hơi một chút cũng không sao.
Ngay cả tôi cũng không muốn liều lĩnh học quá sức mà tự vấp ngã. Chết vì làm việc quá độ trước khi kịp trở về thế giới của mình thì thật đáng tiếc. Với lại, tôi đâu có dự định sẽ học trọn cả một hệ ma pháp chỉ trong một học kỳ.
Tình hình trong và ngoài nước bây giờ khá bất ổn cho nên tồn tại khả năng đế quốc sụp đổ trước khi tôi tốt nghiệp. Muốn có một cuộc sống yên bình ở học viện, tôi phải tập trung chế tạo vũ khí đối phó Đại Thảm Họa.
Đặc biệt là cần tính xem làm sao dùng lò tokamak để thử nghiệm độ ổn định của phản ứng nhiệt hạch…
Zzzzz.
Bốp!
Khỉ thật, con muỗi chết tiệt lại phá rối tôi.
“Có thuốc diệt côn trùng không?”
“Keke, cậu nghĩ thuốc trừ sâu hiệu quả với Ma Thú à?”
“Nếu không có thì ta tự chế cũng được.”
Có lẽ ai cũng vậy nhưng tôi vốn không thể tập trung làm việc nếu biết trong phòng vẫn còn muỗi. Bị đốt đã bực mà bọn khốn đó cứ bay lởn vởn quanh tai với mũi vì khí CO₂ khiến cơn giận sôi lên vì bản thân chẳng làm được gì.
Tiếc là thuốc trừ sâu ở thế giới này gần như không tồn tại. Loại hóa học thì vô dụng với đám máy móc,mà vỏ ngoài của chúng lại cứng, nếu không đập chết bằng tay thì chúng vẫn sống. Xét ra còn tệ hơn muỗi ở Trái Đất.
Nhưng không phải là không có cách.
“Cậu đi đâu đấy?”
“Phòng câu lạc bộ.”
Tôi mở cửa trượt, bước vào kho vật tư của Câu lạc bộ Giả kim. Sau khi lấy vài tờ giấy và ít cuộn dây solenoid, tôi ngồi vào bàn chế tác.
Lotte bị Giáo sư Heerlein kéo đi rồi, chỉ còn tôi và Freyr. Còn một thành viên nữa nhưng đó là tiền bối, nên ai làm việc nấy.
“Cậu biết cấu tạo của muỗi không?”
“Hỏi thừa! Là máy móc chứ gì nữa!”
Đúng, máy móc.
Thứ sinh vật được cấu thành từ kim loại và mạch điện tử.
Nghĩ lại, tôi chính là người duy nhất có thể đối phó triệt để với những con Ma Thú kiểu đó. Ma pháp Bẩm sinh mà tôi sở hữu cho phép tôi kiểm soát hoàn toàn mạch ma lực của đối phương.
Mạch dẫn điện tử, dòng mana, sóng mana, và vật thể tạo nên từ mana.
Ma pháp Tối thượng của tôi “Điều khiển Nguyên Tố” có hiệu quả không chỉ với Ma Thú cấp thấp mà cả với lũ cao cấp. Nếu tôi sao chép nó thành cuộn giấy thì việc bắt muỗi sẽ dễ như chơi.
Cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian. Tôi kéo Freyr ngồi cạnh, cô ta chăm chú quan sát khi tôi bắt đầu vẽ sơ đồ thiết kế.
[◇ Chế tạo vật phẩm: Máy phát EMP (cỡ nhỏ)]
[Thuộc tính: Không xác định]
“Hôm qua cậu còn nói lúc uống là sẽ nghiên cứu cách giam Flare trong tokamak cơ mà. Giờ không làm à?”
“Cái này trước. Không mất nhiều thời gian đâu.”
Vấn đề này cấp bách hơn.
Trước hết, tôi phải đưa được vũ khí diệt muỗi vào ký túc xá.
**
HỆ THỐNG: Thử Thách <Cái Chết Đen> đang diễn ra.
[Chi tiết: “Cái Chết Đen” tại lục địa Ahrens là một dịch bệnh khiến cơ thể chết đi và biến thành đá đen cùng sắt thô.]
“Cái Chết Đen” ở thế giới này khác hoàn toàn với dịch hạch ở Trái Đất. Cả hai chỉ có điểm chung là khiến cơ thể hóa đen rồi chết. Vì vậy, không thể phán đoán sai chỉ dựa vào tên gọi.
Tất nhiên, Vermel, người đã từng chơi qua trò chơi đặt nền móng cho thế giới này, biết rất rõ cách vượt qua thử thách này.
Nhưng vấn đề là thời điểm.
Cậu biết ngay mà, Flare chính là nguyên nhân.
Aether đã phát triển Flare quá nhanh. Không chỉ giữ riêng cho mình, cô còn phát hành miễn phí.
Giờ đây, hàng loạt tia lửa sẽ quét qua chiến tuyến phương bắc, khiến chiến trường nghiêng về phía Đế quốc. Và chẳng bao lâu nữa, các pháp sư sẽ tiến tới tuyến phòng thủ đầu tiên nơi có Tháp Sắt.
Đó chính là mốc khởi đầu của Thử Thách <Cái Chết Đen>.
Cảm nhận nguy cơ, đám Ma Thú tổ chức họp và quyết định tấn công vào sức mạnh tổng thể của Đế quốc bằng vũ khí sinh học mang tên Cái Chết Đen.
Con Ma Thú mang tên ấy cũng sẽ tấn công Học viện. Trò chơi vốn lấy Học viện làm trung tâm nên nếu sự kiện không xảy ra ở đây thì còn gì là “Thử Thách”.
Tuy vậy, hệ thống của game không đến mức tệ hại. Trong học viện có một manh mối để qua màn, cụ thể hơn là người nắm giữ chìa khóa để điều chế thuốc giải.
Ngay sau giờ học, Vermel chạy thẳng đến phòng y tế.
“Ừm, có chuyện gì mà em tìm ta vậy?”
Mái tóc hai màu vàng pha lục, ánh lên như lá non giữa khu rừng lớn. Với tư cách là một elf, Vermel bỗng thấy thân thuộc kỳ lạ. Phòng y tế phảng phất mùi cam chanh dễ chịu.
“Em bị thương ở đâu à?”
Sephia Glyston.
Một may mắn hiếm có khi vị trị liệu sư vĩ đại nhất lục địa đang ở đây, trong Tilette.
Nhưng thật ra, cô ta được nhà phát triển đặt vào game để giúp người chơi vượt qua thử thách này.
“Cô Glyston, em có chuyện muốn nhờ.”
“Ồ? Một elf khác tìm đến ta sao? Hiếm thật đấy.”
Sephia nheo mắt, khẽ ngân nga qua mũi. Đôi mắt lấp lánh như chứa diệp lục, tỏa ra năng lượng thuần khiết.
Vermel đưa cho cô một quyển sách.
“Đây là gì thế?”
“Em muốn cô đọc nó.”
“… Rồi sau đó?”
“Xin hãy điều chế loại thuốc được ghi trong đó.”
Quyển sách đó là thứ Vermel tự tạo ra dựa trên kiến thức trò chơi. Nói cách khác, đó là sách hướng dẫn vượt ải đầu tiên.
Vermel không có kiến thức y học chuyên sâu nhưng cậu biết rõ cốt truyện game. Và tất nhiên, cậu biết cách Sephia tạo ra thuốc giải ngay sau khi dịch bệnh bùng phát.
Hơn nữa, ở thế giới này, bệnh tật luôn được chữa bằng ma pháp nên dù có bằng y khoa ver Trái Đất, Vermel cũng chẳng thể so với pháp sư trị liệu chuyên nghiệp ở đây.
“Điều trị căn bệnh khiến da hóa đen sao?”
“Vâng.”
“Ừm, trộn dược chất Canirin với chiết xuất vỏ cây citronella… dùng thành phần đặc biệt của nấm trắng Lugetti để kháng sắt hóa… thú vị thật.”
Sephia chăm chú đọc quyển sách Vermel đưa. Một lát sau, cô gật đầu, khép lại và hỏi:
“Có lý do gì khiến em mang thứ này cho ta không?”
“Em nghe nói một căn bệnh như vậy đang lan nhanh.”
Dĩ nhiên là bịa đặt rồi. Dù Thử Thách <Cái Chết Đen> đã bắt đầu nhưng đám Ma Thú vẫn chưa hành động. Đây chỉ là thông tin Vermel đọc được từ hệ thống.
“Có thể chuyện tương tự sẽ xảy ra trong Đế quốc. Em chỉ biết mỗi cô là bác sĩ nên muốn báo trước một tiếng.”
“Hmm. Em cũng có thể hỏi người chuyên về bệnh truyền nhiễm hoặc bệnh lý lâm sàng mà.”
Vì cô là chuyên gia giỏi nhất thế giới này mà.
Cậu nén câu đó lại. Vermel biết rõ từ trước rằng Sephia đang thử lòng mình.
“Hơn hết, ở thủ đô có nhiều đồng tộc của chúng ta lắm.”
Đồng tộc — cách mà elf gọi nhau khi không có gì đặc biệt. Họ là một chủng tộc có tinh thần gắn bó mạnh mẽ.
“À, phải rồi! Không thể để đồng tộc của ta chết vì bệnh như thế được. Thì ra em đến vì lý do đó à.”
Nghe vậy, Sephia nở nụ cười, gạt bỏ nghi ngờ. Vermel gật đầu chào rồi rời khỏi phòng y tế.
< Khi sự kiện “Cái Chết Đen” xảy ra, hãy tìm Sephia Glyston và tham khảo ý kiến cô ấy.>
Đó là tuyến duy nhất mà nhà sản xuất game thiết lập. Chỉ khi làm vậy, Thử thách Thứ Nhất mới kết thúc và toàn bộ phong ấn quanh quốc gia mới được giải trừ. Nếu bỏ lỡ quá lâu, kết cục chỉ có “Game Over.”
Tuy nhiên...
SYSTEM: Để mở khóa True Ending, không được để bất kỳ ai trong Học viện chết.
Trong cốt truyện gốc, dù có tìm đến Sephia nhanh đến mấy, vẫn sẽ có người chết trước khi thuốc giải được chế ra. Đó là điểm mù của hệ thống. Vermel cần một biện pháp khác.
“Phòng ngừa”, nghĩa là phải ngăn dịch bùng phát ngay từ đầu, trước cả khi có thuốc.
<Cái Chết Đen>
[Chi tiết: Tác nhân lây bệnh: muỗi là vật trung gian chính. Ngoài muỗi, bất kỳ Ma Thú cấp thấp nào có khả năng hút máu đều có thể là nguyên nhân lây nhiễm.]
Đây mới chỉ là giai đoạn đầu của phần Học viện. Dù cậu có cảnh báo mọi người rằng muỗi là thủ phạm, họ chỉ phòng hờ chứ không thể chặn hết mọi mầm bệnh. Cuối cùng, vẫn sẽ có người chết.
Không để một ai chết…
Một điều kiện khắt khe cho True Ending.
Nhưng không phải là bất khả thi.
Vermel quyết định thử nghiệm một “đường build” mới mà cậu vừa nghĩ ra.
Cậu mở cửa bước vào phòng câu lạc bộ.
2 Bình luận