Vào như chó, ra như chó.
Dù cũng vui vì mình được nhập học song tôi lại không thể tiếp tục nghiên cứu Hỏa Ma pháp Tối thượng từ Hasfeldt (mặc cho nó có khốn khổ ra sao).
Bà ta là Hỏa Ma thuật sư giỏi nhất toàn cõi Đế quốc. Và đó cũng là lý do tôi cố gắng chịu đựng cái nết của bả như một con nô lệ vì đó là cách nhanh nhất để học hết Hỏa Ma pháp.
Với mối quan hệ đổ vỡ này thì học từ bà ta không còn khả dĩ.
Đến nước này thì phải thay đổi cách thức. Hoặc là tìm một ai đó cỡ cỡ Hasfeldt để xin chỉ dạy, không thì kiếm mấy cái tư liệu cổ để tìm ra bí mật ẩn sâu trong Hỏa Ma pháp.
Giờ thì cũng chẳng quan trọng. Vào học viện là xử lý xong hết rồi.
Heerlein nhắc đến tôi khi cô nhìn thấy dáng vẻ đăm chiêu của một người đậu hạng hai.
“Cười tươi lên đi chứ. Em hết phận nô lệ rồi mà? Hay là em đang lo lắng cho Klais?”
“Không. Sao giáo sư hỏi?”
Trông tôi dễ dãi đến thế à?
Có chết thì cũng đừng mơ tôi về lại cảnh đấy. Tôi chỉ đang lo lắng vì những sự thay đổi trong kế hoạc về nhà của mình.
Nhưng tôi không thể nói thế nên đành phải bịa chuyện.
“Chỉ là em cảm thấy tội lỗi vì là nguyên nhân cho rạn nứt lần này giữa giáo sư và Nữ Công tước Hasfeldt. Cả hai là bạn từ hồi còn ở học viện, phải chứ?”
“ Đúng vậy. Và cũng vì thế mà ta mới dám đưa em đi thi sau lưng cậu ấy. Em thử nghĩ xem chuyện gì sẽ xảy ra nếu một Hầu tước ngẫu nhiên chống lại một Nữ Công tước?”
“Một điều gì đó kinh hoàng.”
“ Để ta vào lại biệt thự một chút. Cậu ấy cần phải nhìn lại hiện thực.”
Giáo sư Heerlein chấm dứt cuộc trò chuyện và rời đi. Cô đến thư phòng của hiệu trưởng. Trong lúc đó, tôi chỉ ngồi chôn mông trên ghế dài mà ngắm nhìn cảnh vật.
Môi trường quen thuộc, danh tính xa lạ.
Tôi chợt nhớ lại câu nói mà chị gái tôi thường dặn đi dặn lại.
“Sống hết mình vì bản thân đi em. Sống có một lần, đâu khổ làm gì.”
Sau khi nghe điều đó, tôi đã chọn chương trình học mà mình muốn, mặc cho cha mẹ và thầy cô hết lời khuyên can. Tôi vẫn nhớ rõ sự mệt mỏi khi phải trải qua mấy buổi tư vấn tuyển sinh.
“ Với điểm số này chẳng phải em có thể thử vào trường y sao?”
“ Em chọn Vật lý.”
“ Thế thì ít nhất là kỹ thuật máy tính đi… Nghe nói bây giờ lập trình viên kiếm nhiều tiền lắm!”
“ Con chọn Vật lý.”
“ Còn dược thì sao? Ra trường sẽ có công việc ổn định và có cân bằng công việc – cuộc sống.
“ Con chọn Vật lý.”
Đó thật sự không phải ký ức gì dễ chịu.
Trong lúc tôi còn đang hoài niệm, giáo sư Heerlein quay lại.
“Ta-da! Em biết cái này là gì không?”
“Chứng nhận Thân phận Tự do (Freeman Identification Certificate).”
“Đúng rồi. Ta đã nhờ chủ tịch ký cấp cho em. Một khi có nó thì ngay cả Hoàng đế cũng chẳng làm gì được em nữa.”
À phải rồi. Toàn bộ sự cuống cuồng ôn thi vào học viện của tôi cũng chỉ vì thằng khốn Nhị Hoàng tử muốn biến tôi thành nô lệ của hắn.
Giờ thì với cả cái Chứng nhận này cùng với quyền lợi của một sinh viên Học viện Tilette, chuyện Hoàng đế bàn tính việc ‘mua’ tôi đã trở nên vô nghĩa. Cứ như thể ba năm gánh nặng trên vai vừa được trút bỏ vậy.
“Chuyện này đáng để ăn mừng lắm đấy. Để ta đãi em một bữa, không cần trả lại đâu.”
“Giáo sư đã giúp em quá nhiều rồi.”
“Vậy sao? Thế thì em trả ơn ta bằng cách trưởng thành thành một pháp sư thật tuyệt vời đi. Sau này có thể bảo vệ nhân dân của quốc gia này.”
Lời ấy khiến lương tâm tôi nhói lên.
Bởi vốn dĩ tôi đã định ngay khi hoàn thành chỉ mục này sẽ cuốn gói rời đi với tốc độ ánh sáng mặc kệ thế giới có sụp đổ đi chăng nữa…
Heerlein đưa tôi đến khu phố mua sắm chính. Khi cô hỏi tôi muốn ăn gì, tôi nhìn quanh và thấy một nhà hàng sashimi do một elf làm chủ.
Elf mà lại ăn cá sao? Tôi cứ nghĩ họ là tộc sống trong rừng rú và chuyên ăn chay cơ… Thật kỳ lạ.
Đa phần lãnh thổ Đế quốc nằm sâu trong đất liền nên chẳng mấy khi thấy cá tươi. Muốn có thì phải chở từ miền nam của tộc elf về, vượt qua cả trộm cướp lẫn Ma thú dọc đường.
Mà chất lượng cá thì… khó mà giữ được tươi. Muối thì còn tạm chứ sashimi vốn phải cắt ngay khi con cá còn sống khỏe. Đùng dao bén thái tại chỗ mới cho ra được độ ngon đúng chuẩn.
Kể cả khi chở sống, cá chịu áp lực trong suốt hành trình cũng đã khiến thịt kém ngon đi nhiều.
Dẫu vậy, tôi vẫn chẳng thể cưỡng lại sashimi bởi nó quá ngon. Ở thế giới cũ tôi chỉ được ăn một lần mỗi năm nên dù chất lượng ở đây có kém chút, tôi cũng chẳng ngần ngại.
Chúng tôi gọi hai phần sashimi tổng hợp. Cá ở đây thì hoàn toàn xa lạ nhưng gia vị lại kì thú vô cùng: có thứ sốt trong trong giống nước tương nhưng nhạt hơn, rót ra đĩa nhỏ để chấm.
Họ còn bày cả một thứ quả chua vàng vàng giống như chanh. Heerlein chọc chọc miếng chanh mỏng đặt trên sashimi.
“Em muốn vắt cái này không?”
“Em sẽ cho vào nước tương.”
Tạm gọi đó là nước tương đi vì trông chúng gần giống nhau.
Heerlein nhìn tôi với vẻ thích thú khi tôi vắt chanh vào chén nước tương.
“Không rắc trực tiếp lên cá để khử mùi tanh à?”
“Nhưng thế thì thịt sẽ không còn săn chắc nữa.”
Rắc chanh lên cá đúng là khử được mùi nhưng để lâu thì protein bị biến tính dưới tác dụng của acid. Như thế sẽ làm hỏng cả độ tươi. Tốt hơn nhiều nếu cho vào nước tương rồi mới chấm.
Heerlein vẫn quan sát, giọng đầy ấn tượng:
“Em thật thú vị. Em đúng là từng làm nô lệ sao?”
“Ý giáo sư là gì?”
“Ý ta là… em ăn như quý tộc vậy. Cách này vốn là sở thích của tộc High Elf đấy.”
“Giáo sư còn biết cả văn hóa elf nữa sao?”
Heerlein gật đầu.
“Ta từng đến Kaurelia trao đổi học thuật. Hình như học viện đó tên là Iliad? Là học viện có điểm đầu vào cao nhất cả nước. Bạn cùng phòng ta lúc ấy là một High Elf và ta đã học cách ăn sashimi này từ họ.”
Trong lúc ăn, tôi chợt tò mò liền hỏi cô:
“Vậy tại sao cô lại giúp em trong kỳ tuyển sinh? Cô đâu có được lợi lộc gì mà còn làm sứt mẻ quan hệ với bạn mình nữa.”
“Không được lợi ư? Ta đã nói ngay từ đầu rồi. Không thể để một nhân tài như em bị phung phí chỉ vì thân phận.”
Thật sao? Chỉ vậy thôi?
“Nghe kỹ này, Aether. Đám Hoàng tử Công chúa quanh năm chỉ biết ngồi lì trong cung kia thì không hiểu nhưng tất cả pháp sư chiến đấu ngoài tiền tuyến đều biết: Đế quốc sắp tàn đến nơi rồi.”
Lời bà khiến tôi giật mình rồi vội liếc quanh. May mà tiếng ồn trong quán đã át hết.
Tôi hạ giọng thấp hết mức, thốt ra điều cấm kỵ:
“… Không phải là sẽ có cách mạng chứ?”
“Có thể sẽ có biến động thể chế giống như elf từng làm. Nhưng nếu đám Hoàng tộc không phạm sai lầm quá đáng thì khả năng ấy cũng thấp thôi. Điều ta nói là sự phòng thủ quốc gia đang gặp nguy cơ.”
“Vì lũ Ma thú.”
“Đúng. Chắc em cũng nghe rồi nhỉ? Tình hình ở tiền tuyến phương Bắc đang rất nguy cấp. Nếu không thì Hoàng tử đã chẳng triệu một kẻ tàn phế như ta đi điều tra cái tháp mới kia.”
“Có… một cái tháp ở phương Bắc sao?”
“Không phải Tháp Ma pháp có pháp sư như thông thường đâu. Là một cái tháp thép, cao chừng hai cây số và phun ra cả bầy Ma thú cấp cao.”
Hai cây số?!
Ở thế giới cũ, tòa nhà cao nhất cũng chỉ… bao nhiêu mét nhỉ…
“Nếu Đế quốc sụp đổ, lũ Ma thú sẽ tiến vào Nguyên Tố Giới. Mà nếu dẫn đến sự tuyệt diệt của các Vương Nguyên tố Vương thì toàn bộ các chủng tộc sẽ…”
“Trở nên giống như như em, Mắt Vàng.”
“Đúng thế. Đó chính là điều Klais lo sợ. Cậu ấy ám ảnh đến mức bệnh hoạn với việc hoàn thành Flare bởi cậu ấy đã tận mắt thấy trước viễn cảnh đó.”
“… Em hiểu nhưng nói thế hơi xúc phạm.”
“Xin lỗi đã trút hết lên em. Nhưng trước mắt vấn đề của em vẫn là học phí, đúng không?”
“À.”
Phải rồi. Học phí.
Ở thế giới trước, tôi còn có học bổng với trợ cấp nhà nước chứ nơi này thì… đào đâu ra cái hệ thống đó.
Mới được giải phóng khỏi kiếp nô lệ chẳng bao lâu, móc túi ra thì có gì đâu ngoài bụi.
“Em đứng hạng hai nên được miễn nửa rồi. Nhưng còn nửa kia… em vẫn chẳng có tiền, đúng không?”
“Em có thể xin bảo lưu không?”
“Năm nhất thì không được đâu.”
Chết tiệt cái trường này…
Tôi chẳng còn nhiều thời gian suy nghĩ. Nếu không muốn bị đuổi ngay học kỳ đầu vì chưa đăng ký, tôi buộc phải kiếm tiền.
“Thế em còn lại bao lâu?”
“Khoảng một tháng. Em cần kiếm đủ một đồng vàng trong thời gian đó. Chưa kể tiền ăn ở ký túc.”
Sao việc vào học viện này lại khó nhằn đến vậy chứ…
**
Klais đã ngồi thẫn thờ bên bàn gần hai tiếng đồng hồ.
Meriga, người khi nãy đi cùng Aether, trở về dinh thự lúc gần trưa.
“Klais.”
“……”
“Klais?”
“……”
“Này, đồ ngốc!!”
Klais cuối cùng cũng ngẩng đầu khi nghe tiếng chửi thẳng thừng.
Theo địa vị, một Nữ công tước vốn cao hơn Hầu tước. Việc Meriga buông lời thô tục như thế hoàn toàn đáng để rút kiếm ra chém chết.
Nhưng Klais không thể.
Bởi vì nụ cười thường trực trên môi người bạn thân nay đã biến mất.
Ngay cả trên chiến trường nhuộm máu, Meriga vẫn luôn cười, vậy mà giờ cô ấy lại cau mặt, dấu hiệu cho thấy cơn giận thật sự.
Trước khi Klais kịp phản ứng, Meriga đã bước tới, trút cơn tức giận:
“Nếu cậu thích nghiên cứu ma pháp đến thế thì tự làm một mình đi. Sao lại lôi một đứa nhóc vô tội vào rồi biến thành thế này?”
Nhưng Klais không đáp. Trái lại, giọng run run, cô hỏi lại:
“… Meriga, chính cô đã cho Aether nhập học sao?”
“Đúng. Tất cả là do tôi.”
“Tại sao? Tại sao cô lại làm vậy để tạo ra thù hằn này giữa chúng ta?!”
Trong giọng Klais lẫn một nỗi tuyệt vọng kỳ lạ. Meriga phát hiện nguyên nhân nằm ở lá thư màu vàng trên bàn.
Là thư của Hoàng đế.
[Quý Nữ công tước Hasfeldt]
[Đã đến lúc ngươi giao lại nô lệ Nhãn Vàng.]
[Nhưng ta nghe tin đồn nô lệ đó đã đăng ký vào Học viện.]
[Con trai ta vì vậy mà tức giận. Nó đã phá hỏng không ít tác phẩm nghệ thuật trong cung.]
[Ta nói ngắn gọn: hãy lập tức vào cung.]
[Hoàng đế Philut, Yelchin Philiut (ấn Hoàng đế)]
“Vì cô, tôi sắp mất cả 30 000 đồng vàng lẫn Aether.”
Hiện giờ, Klais gần như không còn nhận được ủng hộ từ hoàng cung hay Học viện. Bởi các học giả đã đi đến đồng thuận: Hỏa Ma pháp đã tới giới hạn và không thể dung nó để chống lại một Đại Thảm Họa.
Klais là người duy nhất còn nghiên cứu lĩnh vực này và cô ta tin chắc mình sắp thành công, đồng thời kiếm được 30 000 đồng vàng.
Kế hoạch ấy nay tan vỡ hoàn toàn vì chính người bạn thân mười năm tin tưởng nhất.
Meriga chẳng còn lời nào để nói. Nhưng cuối cùng, cô vẫn nói một câu chắc nịch:
“Klais, nếu tôi không giúp Aether nhập học, cả lục địa này có thể sẽ bị Ma thú nuốt chửng.”
“Nhảm nhí. Cô không thể chắc chắn điều đó sẽ xảy ra.”
“Cô cũng thấy cái tháp đó rồi. Nó vốn dĩ đã là một Đại Thảm Họa. Tiền tuyến phía Bắc có thể sụp đổ bất cứ lúc nào nếu chúng ta lỡ chọc giận nó.”
Với Meriga, Aether là một nhân tài xuất chúng. Klais cũng nghĩ thế nhưng cách họ nhìn nhận và đối xử khác hẳn.
Là quý tộc, Klais coi việc mua một nô lệ rồi vắt kiệt nó với ít thù lao là lẽ hiển nhiên. Cô chẳng thấy cần thiết phải bỏ một khoản lớn để cho Aether nhập học khi bản thân cô vẫn có thể dạy và tận dụng tài năng ấy cho nghiên cứu.
Ngược lại, Meriga, vốn xuất thân dân thường, hiểu rõ sự khắc nghiệt của hệ thống giai cấp. Điều Aether cần không phải thêm việc mà là một môi trường an toàn, ổn định để phát huy tối đa năng lực.
“Cô đã đoán trước chuyện này rồi, phải không?”
Klais gật đầu yếu ớt.
“Cô biết Hoàng tử sẽ phản ứng ra sao nên mới đeo vòng cổ để chứng minh không phải lỗi của mình. Có đúng không?”
“… Đúng.”
“Được, thế thì coi như tôi gánh phần còn lại. Mọi chuyện là tôi gây ra, cô cứ đổ hết lên đầu tôi đi.”
“Không, sao tôi có thể…! Không sao. Tôi sẽ xử lý.”
Cô không thể đẩy bạn thân lâu năm ra hy sinh dù chuyện thành ra thế này.
Là Nữ công tước, cùng lắm Klais sẽ bị khiển trách. Nhưng Meriga, nếu Hoàng tộc quyết, cả gia tộc có thể bị diệt sạch.
Nhị Hoàng tử đời này vốn khét tiếng ngỗ nghịch và đã có năm gia tộc bị xóa sổ chỉ vì lỡ đứng nhầm phe.
Klais khoác áo, đội mũ phù thủy, gương mặt cương quyết.
Cô phải tìm cách xoa dịu Nhị Hoàng tử bằng mọi giá.
Đó là điều duy nhất trong đầu Klais khi bước ra xe ngựa để hướng về cung điện.


0 Bình luận